Lặn Sâu Huyết Hải Trục Vớt Linh Thuyền
Sương mù đỏ thẫm cuộn lên từ Huyết Hải Vực Sâu như những dải lụa máu rách nát, quấn quýt lấy những vách đá đen kịt của vùng cực nam sông Vong Xuyên. Không khí ở đây đặc quánh mùi rỉ sét của đồng và vị tanh nồng của máu loãng tích tụ vạn năm. Từng đợt sóng màu đỏ sậm, đặc hắc liên tục vỗ vào bờ đá ngầm, sủi lên những bọt khí xám tro đầy oán niệm. Đây là vùng nước độc cấm kỵ, nơi giam giữ những sát niệm thái cổ hoang dã nhất, nơi mà ngay cả các chấp sự Trúc Cơ Kỳ của Chấp Pháp Điện cũng không dám tùy tiện đặt chân đến nếu không có pháp bảo hộ thân cực phẩm.
Mộ Hàn đứng trên một mỏm đá nhô ra sát mép nước đỏ thẫm. Gió u minh thổi lồng lộng, làm chiếc áo tơi xám rách nát của anh bay phần phật, để lộ thân hình thiếu niên gầy gò nhưng kiên nghị như một cây tùng cô độc giữa bão tố. Cánh tay phải quấn băng gạc dày của anh vẫn đang nhức nhối, những giọt oán huyết màu đen thỉnh thoảng lại thấm qua lớp vải vải thô bẩn thỉu, nhỏ xuống mặt đá xám phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn ghê rợn.
"Gâu..."
Một tiếng sủa nhỏ nhẹ, trầm đục vang lên bên chân anh. Mộ Hàn cúi đầu nhìn xuống. Chú chó nhỏ lông đen mượt lấp lánh những đốm đỏ như máu đang ngước đôi mắt đỏ rực thông minh nhìn anh. Chiếc đuôi nhỏ của nó có chỏm lửa u minh màu xanh lam khẽ ngoáy động, tỏa ra làn hơi ấm áp xua đi phần nào cái lạnh buốt xương của vực sâu. Đó là Tiểu Hắc, linh thú u minh duy nhất bầu bạn với anh tại bến đò cô độc này.
"Tiểu Hắc, canh gác cho ta. Nếu có quỷ sai hoặc quỷ thú áp sát, hãy dùng khế ước thần thức báo động ngay lập tức," Mộ Hàn khẽ xoa đầu chú chó nhỏ, giọng nói khàn khàn nhưng vô cùng trầm ổn.
Tiểu Hắc khẽ gầm gừ một tiếng trong cổ họng, gật đầu đầy linh tính rồi nhảy lên một tảng đá cao hơn, đôi mắt đỏ quắc nhìn chăm chú vào màn sương mù đỏ sậm bao phủ mặt sông.
Mộ Hàn hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng chịu đựng sự bỏng rát của không khí đầy độc tính. Anh móc từ trong ngực áo ra một bình gốm nhỏ chứa nước thuốc tịnh hóa thô sơ – thứ nước thuốc được chưng cất vội vã từ những cọng Tịnh Hồn Thảo héo úa và linh thạch vụn mà anh tích góp được. Không chút do dự, anh ngửa cổ uống cạn thứ nước đắng ngắt, lạnh buốt ấy. Luồng dược lực thô ráp lập tức lan tỏa, tạo thành một màng bảo vệ mỏng manh xung quanh các cơ quan nội tạng và đan điền rách nát của anh.
"U Minh Linh Chu... Gia tộc đưa đò của ta không thể chôn vùi vĩnh viễn dưới đáy nước độc này," Mộ Hàn tự lẩm bẩm, ánh mắt u lam bùng lên quyết tâm quyết tử.
Anh vung mình nhảy thẳng xuống dòng nước đỏ thẫm của Huyết Hải Vực Sâu.
"Ầm!"
Nước độc Huyết Hải lập tức bao bọc lấy nhục thân của Mộ Hàn. Cơn đau đớn cực hạn ập đến trong chớp mắt, tựa như có vạn con kiến độc đang điên cuồng cắn xé, lột bỏ từng lớp da thịt trên cơ thể anh. Nước độc màu đỏ thẫm có tính ăn mòn cực mạnh, không chỉ tàn phá nhục thân phàm nhân mà còn muốn len lỏi vào kinh mạch để ăn mòn thần phách yếu ớt của tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ.
"Ư..."
Mộ Hàn cắn chặt răng, không cho phép mình phát ra tiếng kêu đau đớn dưới nước. Trong bóng tối đỏ ngầu đầy sát niệm, anh lập tức vận hành Huyết Hải Thối Thể Pháp – bí thuật luyện thể tàn khốc ghi chép trên mảnh ngọc cổ của phụ thân. Kinh mạch u minh phế thải toàn thân anh đột ngột nghịch chuyển, đan điền rách nát co thắt kịch liệt, chủ động mở ra các lỗ chân lông để dẫn dắt độc tố ăn mòn của Huyết Hải vào sâu trong xương tủy.
Quá trình này tàn nhẫn vô cùng. Da thịt Mộ Hàn nứt nẻ, máu đỏ phàm nhân hòa lẫn với máu đen oán khí rỉ ra liên tục rồi lại bị dòng nước độc gột rửa. Nhưng dưới sự vận hành điên cuồng của thối thể pháp, những độc tố ăn mòn kia không tiêu diệt anh, mà bị cưỡng ép khóa chặt vào các thớ cơ, gân cốt, chuyển hóa thành một luồng sức mạnh vật lý thô ráp, rèn luyện xương cốt anh trở nên cứng cáp như sắt nguội. Trên bề mặt da thịt rách nát của anh bắt đầu xuất hiện những đường vân màu đỏ máu lấp lánh ẩn hiện dưới dòng nước đen tím.
Mộ Hàn nương theo luồng sức mạnh nhục thân mới ngưng tụ, ra sức quạt nước lặn sâu xuống đáy vực sâu vạn trượng. Xung quanh anh, những bộ xương khô vạn năm của các tu sĩ cổ đại nằm rải rác giữa các rạn san hô xương trắng dập dềnh. Sát niệm thái cổ gào thét bên tai như vạn quỷ khóc than, liên tục tấn công vào biển ý thức của anh, hòng kéo anh vào sự điên loạn vĩnh viễn.
"Gâu! Gâu!"
Đột ngột, một luồng dao động thần thức dồn dập từ Tiểu Hắc truyền thẳng vào tâm trí Mộ Hàn. Có nguy hiểm cực đại đang áp sát!
Mộ Hàn lập tức giật mình, thần thức nhạy cảm của anh cũng cảm nhận được một luồng nước động dữ dội từ phía sau dội tới. Anh vội vã xoay người nấp dưới một rạn san hô xương khô khổng lồ bám đầy rong tảo u minh, vận hành Huyết Sương Che Mắt Thuật để phong tỏa toàn bộ sinh khí nhục thân, hòa tan hơi thở của mình vào màn sương u minh tự nhiên dưới đáy nước.
Từ trong màn sương đỏ sậm, một cái bóng khổng lồ dài hơn mười trượng lướt qua đầy uy áp. Đó là một con quỷ thú đáy sông thái cổ – U Minh Cốt Ngư khổng lồ với lớp vảy bằng xương trắng sắc bén như đao kiếm, đôi mắt phát ra ánh sáng xanh lục lạnh lẽo quét qua vách đá ngầm. Chỉ cần một cái quẫy đuôi của nó cũng đủ tạo ra vòng xoáy nước xiết nghiền nát một tu sĩ Luyện Khí Đỉnh Phong thành huyết tương.
Mộ Hàn nín thở vùi mình sâu dưới lớp bùn đen dẻo đáy sông, tay phải quấn băng gạc ghì chặt vào rạn san hô xương khô để không bị dòng nước cuốn trôi. Con quỷ thú khổng lồ lượn lờ xung quanh rạn đá ngầm hai vòng, đôi mắt xanh lục quét qua ngay sát chỗ ẩn nấp của anh nhưng không phát hiện ra sinh khí được che giấu hoàn hảo bởi bí thuật ngụy trang. Sau một khắc căng thẳng tột độ, con quỷ thú lướt đuôi bơi thẳng vào vùng nước sâu tăm tối phía nam.
Mộ Hàn thở phào nhẹ nhõm, tim đập thình thịch trong lồng ngực bỏng rát. Anh không dám lãng phí thời gian, tiếp tục bơi sâu xuống đáy bùn lầy sâu nhất của vực sâu.
Cuối cùng, dưới một khe nứt vách đá ngầm khổng lồ rực lửa oán khí đỏ ngòm, anh đã nhìn thấy nó.
Một con thuyền gỗ cổ xưa dài khoảng ba trượng nằm im lìm dưới lớp bùn cát vạn năm. Thân thuyền được đúc từ loại gỗ ma thuật đen sần sùi, khắc đầy những phù văn u minh cổ xưa đã bị bào mòn và phong ấn bởi những sợi xích sắt rỉ sét nặng nề liên kết trực tiếp với địa mạch đáy sông. Dù đã bị chôn vùi vạn năm dưới nước độc, thân thuyền vẫn tỏa ra một luồng linh lực màu tím nhạt vô cùng thần bí, kiên cường chống chọi lại sự ăn mòn của Huyết Hải. Đó chính là U Minh Linh Chu của dòng họ anh!
Mộ Hàn lao tới, hai tay bám chặt vào mạn thuyền gỗ cổ xưa. Anh vận hành toàn bộ linh lực xám tro yếu ớt của tu vi Luyện Khí Sơ Kỳ, cố gắng truyền vào xích sắt để phá vỡ cấm chế phong ấn.
"Răng rắc!"
Sợi xích sắt mục nát lâu năm đột ngột đứt gãy dưới sức ép linh lực, nhưng phản lực khổng lồ từ địa mạch lập tức đánh thẳng vào ngực Mộ Hàn, khiến anh hộc ra một ngụm máu đen dưới nước, đan điền rách nát suýt chút nữa sụp đổ hoàn toàn.
Cố gắng dùng linh lực thông thường để kéo thuyền đã thất bại hoàn toàn. Sợi xích chính giam giữ bánh lái gỗ vẫn cứng như thần thiết, không hề sứt mẻ.
Thời gian ngâm nước độc sắp đạt đến giới hạn một canh giờ, nhục thân của anh bắt đầu có dấu hiệu hoại tử, lớp da thịt rèn luyện từ thối thể pháp bắt đầu rách nát rỉ máu dữ dội. Th thọ nguyên của anh đang bị thời gian ma sát ăn mòn gặm nhấm từng giây.
"Không... ta không thể dừng lại ở đây!" Mộ Hàn gầm lên trong tâm trí.
Anh quyết định dùng biện pháp tàn khốc nhất. Mộ Hàn dùng tay trái bóp nát vết thương trên cánh tay phải rỉ máu của mình, cưỡng ép oán huyết huyết mạch chính tông chảy ra xối xả dưới nước độc. Anh áp bàn tay phải rỉ máu đen lấp lánh bụi thời gian thẳng vào bánh lái gỗ của con thuyền cổ, miệng tụng niệm chú văn nhận chủ cổ xưa của Cổ Thủ Đò Tộc.
"Huyết mạch quy nguyên, linh thuyền nhận chủ!"
Dòng máu đen của anh vừa chạm vào bánh lái gỗ, các phù văn u minh khắc trên thân thuyền đột ngột bùng phát ánh sáng tím vàng rực rỡ rách nát. Con thuyền gỗ ma thuật như được đánh thức khỏi giấc ngủ vạn năm, thân thuyền rung lắc dữ dội, tự động hấp thụ oán huyết của Mộ Hàn để phá vỡ toàn bộ cấm chế phong ấn xích sắt xung quanh.
"Ầm! Ầm!"
Những sợi xích sắt khổng lồ liên tiếp đứt gãy dưới sức mạnh thức tỉnh của linh chu. Nhưng con thuyền quá nặng, và lực hút của bùn lầy đáy sông vẫn khóa chặt thân thuyền không cho nổi lên.
Mộ Hàn cắn chặt răng chịu đựng cơn đau đớn xé thịt, gác cả bờ vai rách da chảy máu của mình dưới lườn thuyền gỗ, dùng nhục thân gập người gánh vác trực tiếp toàn bộ sức nặng ngàn cân của con thuyền cổ. Thối thể pháp vận hành đến cực hạn, độc tố ăn mòn bị cưỡng ép khóa chặt vào các thớ cơ đùi và vai anh, biến thành luồng sức mạnh bộc phát khổng lồ cứu vãn tình thế.
"Lên cho ta!"
Mộ Hàn gầm lên dưới nước, hai chân đạp mạnh xuống bùn đáy sông nứt nẻ. Con thuyền gỗ ma thuật rách nát từ từ bị nhấc bổng lên khỏi lớp bùn lầy vạn năm.
Anh không chọn cách dùng sức kéo ngược dòng nước xiết cực mạnh của vực sâu, mà tận dụng dòng nước chảy xiết tự nhiên chảy xuôi theo khe nứt vách đá để đẩy con thuyền trượt đi nghệ thuật theo luồng nước hướng thẳng lên bờ bến đò số 9. Nhục thân anh gánh chịu lực va đập vật lý cực lớn từ đá ngầm di động dưới đáy nước, gân cốt tay phải bị ăn mòn sâu sắc rạn nứt phát ra tiếng kêu răng rắc đau đớn.
Tiểu Hắc từ trên bờ đá ngầm liên tục sủa vang định hướng, dẫn dắt con thuyền gỗ rẽ sương mù lao thẳng lên mặt nước.
"Ầm!"
Mặt nước Huyết Hải Vực Sâu đột ngột nổ tung, bắn ra hàng vạn giọt nước đỏ thẫm lấp lánh dưới ánh trăng cõi âm mờ ảo.
Con thuyền gỗ ma thuật rách nát U Minh Linh Chu đột ngột nhô lên khỏi mặt nước đỏ thẫm, thân thuyền bám đầy rong tảo u minh và sắt rỉ cổ xưa. Ngay khoảnh khắc phá nước nổi lên, thân thuyền đầy vết rạn nứt lớn đột ngột phát ra tiếng gầm u uất vạn cổ, kích hoạt một luồng sóng linh lực màu tím nhạt lan tỏa rộng khắp Huyết Hải Vực Sâu, làm chấn động toàn bộ địa mạch bến sông hạ lưu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!