Huyết Chiến Tư Đồ Phong, Bản Nguyên Đoạt Bảo
U tối, ẩm ướt và nồng nặc mùi gỉ sắt. Không gian dưới gầm bến đò số 1 lạnh buốt đến mức sương mù u minh ngưng tụ thành những giọt nước đen kịt rỉ ra từ kẽ đá.
"Kẻ nào dám bén mảng đến đây... cút!"
Tiếng quát khàn khàn nhưng ngạo nghễ của Bạch Tuyết vang lên giữa những tia sét tím li ti đang quấn chặt lấy linh thể nàng. Bốn sợi xích sắt u minh lôi điện khóa chặt bốn chi của nữ kiếm tiên, mỗi nhịp thở của nàng đều kéo theo những luồng điện quang tím ngắt thiêu đốt thần phách. Dù chỉ còn là một tàn hồn suy yếu cực độ, kiếm ý đóng băng quanh thân nàng vẫn sắc bén vô cùng, sẵn sàng chém nát bất kỳ kẻ nào dám tiếp cận.
Mộ Hàn đứng trước cũi sắt, tay trái nắm chặt Linh Hồn Thần Mái Chèo, tay phải quấn băng gạc phát sáng tím nhạt. Thần thức nhạy cảm của anh đột ngột rung động dữ dội. Từ phía hành lang đá bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập và tiếng quát tháo kiêu ngạo của Tư Đồ Phong đã ép sát cánh cửa sắt vừa khép chặt. Thời gian không còn một khắc nào.
"Bạch Tuyết tiên tử, nếu cô muốn rời khỏi cái lồng giam này để hồi sinh, hãy giữ lời hứa!" Mộ Hàn khàn giọng nói, đôi mắt u lam lấp lánh luân hồi nhãn nhìn thẳng vào bốn sợi xích sắt. "Truyền kiếm ý cho ta!"
Bạch Tuyết nhìn sâu vào đôi mắt u lam của thiếu niên đưa đò, cảm nhận được ý chí nghịch thiên bất khuất đang cuộn trào dưới lớp áo tơi xám rách nát. Nàng nghiến chặt răng, linh thể trắng muốt khẽ rung lên. Một luồng thần thức lạnh buốt như băng tuyết vạn năm từ trán nàng phóng ra, trực tiếp thâm nhập vào biển ý thức của Mộ Hàn.
"Nhóc con, đây là tâm pháp cốt lõi của Băng Phách Kiếm Trận. Hãy dùng thần thức nhạy cảm của ngươi để đồng bộ với độ lạnh trong kiếm ý của ta!" Giọng nói của Bạch Tuyết vang vọng trong đầu Mộ Hàn, mang theo một luồng khí tức sắc bén tột cùng.
Mộ Hàn rùng mình. Luồng kiếm ý đóng băng tràn vào kinh mạch phế thải của anh, lạnh buốt đến mức khiến chân khí xám tro của Luyện Khí Viên mãn suýt chút nữa bị đóng băng hoàn toàn. Nhưng dưới sự vận hành của Nghịch Hành Quy Nguyên Quyết, đan điền mới đúc của anh bỗng bùng phát một luồng oán lực tịnh hóa mạnh mẽ, cưỡng ép dung hợp luồng kiếm ý lạnh lẽo kia vào tay trái.
Anh bước tới một bước, tay trái vung mạnh Linh Hồn Thần Mái Chèo (Sơ cấp). Trên thân mái chèo gỗ đen sần sùi, hoa văn u minh bỗng bùng phát ánh sáng tím lạnh, hòa quyện hoàn hảo với luồng kiếm ý đóng băng màu trắng muốt vừa tiếp nhận.
*Băng Phách Kiếm Ý – Nhất Mái Trảm Nghiệp!*
Mộ Hàn chém mạnh một đường hoàn mỹ từ dưới lên. Luồng sóng linh lực hình bán nguyệt màu tím trắng xé rách sương mù, chém thẳng vào bốn sợi xích sắt u minh lôi điện.
*Rắc! Rắc! Rắc! Rắc!*
Tiếng đổ vỡ giòn giã vang lên như tiếng thủy tinh vỡ vụn. Sợi xích sắt u minh lôi điện vốn có khả năng giam giữ tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, dưới sự kết hợp giữa sức nặng ngàn cân của mái chèo thần và kiếm ý đóng băng tịnh hóa, lập tức bị đông cứng rồi vỡ vụn thành vạn mảnh vụn lôi điện tím lạnh tiêu tán vào không trung.
Bạch Tuyết thoát khỏi gông cùm, linh thể lảo đảo suýt ngã xuống đất. Mộ Hàn lướt nhanh tới, tay phải phát sáng tím nhạt chụp lấy vai nàng, dùng sức mạnh của Nhẫn Đồng Rỉ Sét mở ra một khe hở không gian trữ vật nhỏ mười trượng: "Tiên tử, hãy tạm thời ẩn náu vào trong nhẫn đồng của ta để bảo dưỡng tàn hồn!"
Bạch Tuyết không chút do dự, hóa thành một luồng sáng trắng muốt lọt vào trong nhẫn đồng rỉ sét. Ngay khi luồng sáng trắng vừa biến mất, cánh cửa sắt khổng lồ của ngục tối bỗng bị một lực lượng cuồng bạo đánh sập.
*Uỳnh!*
Cánh cửa sắt nặng ngàn cân bay thẳng vào trong, đập mạnh vào vách đá vỡ vụn thành vạn mảnh. Trong làn khói bụi xám xịt và oán khí đỏ ngòm, một nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ nhưng mặt mày âm nhu tàn nhẫn, mặc cẩm y thêu chỉ bạc của Chấp Pháp Điện bước vào. Tay hắn cầm một chiếc quạt xương quỷ phát ra tiếng gầm rống của phong lôi, đôi mắt ti hí đầy sát khí khóa chặt lấy Mộ Hàn.
Đó chính là Thiếu chủ Chấp Pháp Điện – Tư Đồ Phong!
"To gan nghịch tặc! Một tên phu đưa đò phế vật Luyện Khí tầng mười, lại dám cả gan đột nhập bến hoàng gia giải cứu tội nhân!" Tư Đồ Phong nhìn căn phòng giam trống rỗng, rồi nhìn chiếc mái chèo gỗ trong tay Mộ Hàn, đôi mắt hắn rực lên sự tham lam tột độ. "Hóa ra cột sáng tím xuất thế dưới đáy sông vạn cổ ngày trước chính là do chiếc mái chèo gỗ này phát ra! Hãy để lại mạng sống và dị bảo của ngươi ở đây!"
Tư Đồ Phong quát lớn, vung mạnh chiếc quạt xương quỷ trong tay.
*U Minh Phong Lôi Quạt – Phong Lôi Biến!*
Từ chiếc quạt xương quỷ bùng phát ra hàng vạn tia sét u minh màu tím đen kết hợp với những luồng cuồng phong mang theo sát khí đỏ ngòm, tạo thành một cơn bão phong lôi khổng lồ quét sạch hành lang ngục tối, phong tỏa hoàn toàn mọi lối thoát của Mộ Hàn.
Mộ Hàn đối mặt với uy áp của tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ, đôi mắt u lam vẫn trầm ổn như mặt nước sông Vong Xuyên. Anh vận hành chân khí xám tro ra lòng bàn tay trái, hướng về phía trước gạt mạnh một đường hòng thi triển Ngự Thủy Chưởng để tạo ra một khiên nước khổng lồ cản phá lôi kích.
Nhưng ngay khi chưởng lực vừa phóng ra, Mộ Hàn bỗng nhận ra một constraint chí mạng: căn phòng kho báu hoàng gia này hoàn toàn khô ráo, không hề có một giọt nước sông Vong Xuyên nào để anh ngự trị. Bàn tay nước khổng lồ vừa ngưng tụ lập tức sụp đổ rã nát do thiếu nguồn nước hỗ trợ. (Failed attempt)
"Ha ha ha! Ngu xuẩn! Ở nơi khô ráo này, ngự thủy thuật của ngươi chỉ là trò hề!" Tư Đồ Phong cười lớn đầy đắc ý, điều khiển lôi kích tím đen đánh thẳng vào ngực Mộ Hàn.
Không thể né tránh, Mộ Hàn chỉ kịp đưa ngang Linh Hồn Thần Mái Chèo chắn trước ngực để cưỡng ép phòng ngự.
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ kinh hoàng vang dội. Luồng sét tím đen đập mạnh vào thân mái chèo gỗ, tạo ra một luồng phản lực khổng lồ chấn động nhục thân Mộ Hàn. Anh bị đẩy lùi liên tiếp ba bước, gót chân giẫm nứt nẻ nền đá ngầm. Dư chấn lôi kích làm mạn thuyền U Minh Linh Chu đang neo giấu ngoài bến sông cũng bị rạn nứt nhẹ do cộng hưởng thần thức. Cánh tay phải quấn băng gạc của Mộ Hàn bị rách sâu thêm vết thương cũ do phản lực, oán huyết đen kịt lại rỉ ra ướt đẫm lớp băng gạc, truyền về đại não một cơn đau buốt xương gân kịch liệt. (Cost paid)
"Nhóc con, đừng dùng ngự thủy thuật vô ích! Hãy tập trung thần thức nhạy cảm, dẫn dắt kiếm ý đóng băng của ta vào thân mái chèo!" Tiếng truyền âm lạnh lùng của Bạch Tuyết vang lên từ trong nhẫn đồng rỉ sét, kéo Mộ Hàn ra khỏi cơn đau đớn.
Mộ Hàn hít một hơi thật sâu khí tức lạnh lẽo, nhãn quang luân hồi trong mắt anh xoay tròn ngược chiều kim đồng hồ, nhìn thấu các sợi tơ năng lượng phong lôi đang cuồn cuộn quanh quạt xương quỷ của Tư Đồ Phong. Anh nhận ra Tư Đồ Phong kiêu ngạo dựa vào pháp bảo phong lôi tầm xa, nhưng gân cốt cánh tay cầm quạt của hắn lại có một vết rạn nứt linh lực nhỏ do quá tải lôi điện.
"Ta biết rồi," Mộ Hàn khàn giọng đáp.
Anh tập trung toàn bộ thần thức nhạy cảm, dẫn dắt luồng kiếm ý băng phách lạnh buốt của Bạch Tuyết từ trong nhẫn đồng tràn vào tay trái, truyền thẳng vào Linh Hồn Thần Mái Chèo. Thân mái chèo gỗ đen sần sùi bỗng chốc phủ đầy một lớp băng tuyết trắng muốt, phát ra hào quang tím lạnh rực rỡ cực hạn.
Mộ Hàn nhảy vọt lên không trung, vung mái chèo chém mạnh xuống một đường dứt khoát.
*Tịnh Hồn Đao Pháp – Nhất Mái Trảm Nghiệp!*
Một luồng sóng kiếm ý hình bán nguyệt màu tím trắng khổng lồ xé rách không gian lao thẳng về phía Tư Đồ Phong. Luồng sóng kiếm ý mang theo độ lạnh thấu xương của băng phách tiên tử, đi đến đâu sương mù u minh và lôi điện tím đen xung quanh lập tức bị đông cứng thành những khối băng đen kịt rồi vỡ vụn thành tro bụi.
"Cái gì?! Kiếm ý đóng băng của Bạch Tuyết?! Làm sao một tên phu đưa đò như ngươi có thể sử dụng được?!" Tư Đồ Phong kinh hoàng thét lên, khuôn mặt âm nhu vặn vẹo vì sợ hãi.
Hắn điên cuồng quất quạt xương quỷ hòng phóng ra thêm huyết sát chưởng để cản phá, nhưng luồng sóng kiếm ý băng phách đã áp sát cực độ, đóng băng hoàn toàn luồng lôi điện hộ thể của hắn.
*Rắc!*
Chiếc quạt xương quỷ cực phẩm trên tay Tư Đồ Phong bị kiếm ý đóng băng rồi nứt vỡ thành trăm mảnh vụn xương khô. Ngay khoảnh khắc đối thủ bị choáng váng và mất đi pháp bảo phòng thân, Mộ Hàn lướt nhanh như một bóng ma, Linh Hồn Thần Mái Chèo nặng ngàn cân trong tay trái đâm thẳng một đường dứt khoát hướng về phía ngực Tư Đồ Phong.
*Phập!*
Mũi mái chèo gỗ đen sần sùi đâm xuyên qua lồng ngực Tư Đồ Phong, lực lượng tịnh hóa oán khí bùng phát dữ dội bên trong cơ thể hắn, thiêu rụi hoàn toàn thần phách và linh thể của thiếu chủ Chấp Pháp Điện thành một làn khói xám tro tiêu tán.
Tư Đồ Phong trợn trừng mắt nhìn Mộ Hàn, linh thể từ từ tan rã từ dưới chân lên đầu: "Ngươi... ngươi chỉ là một tên đưa đò hèn mọn... thúc phụ ta... sẽ không tha cho ngươi..."
"Nhân quả sòng phẳng, nợ máu phải trả bằng máu," Mộ Hàn lạnh lùng rút mái chèo gỗ ra, thân hình gầy gò đứng vững vàng giữa ngục tối hoang tàn.
Anh cúi xuống, nhặt lấy chiếc túi trữ vật bằng gấm vàng của Tư Đồ Phong rơi trên đất. Thần thức nhạy cảm quét qua bên trong, đôi mắt u lam của anh khẽ rực sáng khi phát hiện ra một khối đá lấp lánh ánh sáng vàng kim phát ra hơi ấm thọ nguyên tinh khiết – đó chính là Âm Thạch Thọ Nguyên cực phẩm được luyện chế lậu từ linh hồn phàm nhân, cùng với một túi Thời Gian Sa thô sơ lấp lánh cát bụi thời gian.
Nhưng ngay khi Mộ Hàn vừa thu giữ bảo vật, một luồng huyết vụ đỏ sậm đột ngột bốc lên từ đống tro tàn của Tư Đồ Phong, ngưng tụ thành một hình ảnh khổng lồ đầy oán hận của Chấp sự Tư Đồ Kính giữa không trung.
"Kẻ nào dám giết cháu ta?! Ta sẽ lột da xẻ thịt, bắt linh hồn ngươi làm củi thắp đền vĩnh viễn!" Hình ảnh Tư Đồ Kính gầm rú điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy khí tức của Mộ Hàn rồi bùng phát nổ tung, hóa thành một ấn ký truy trung huyết mạch màu đỏ máu bám chặt vào mu bàn tay trái của Mộ Hàn.
*U u u...*
Từ phía trên cao của bến đò hoàng gia, tiếng còi báo động đỏ bùng phát dồn dập, vang vọng khắp khúc sông Vong Xuyên hạ lưu. Tiếng gầm rú giận dữ của Chấp sự Tư Đồ Kính từ tổng bộ Chấp Pháp Điện dội lại trong không gian sương mù lạnh buốt, phát lệnh đồ sát và phong tỏa toàn diện bến sông để truy lùng kẻ giết cháu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!