Nhạc nềnPrairie

Đột Nhập Bến Hoàng Gia, Kiếm Tiên Tàn Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù u minh bao phủ lấy dòng nước đen ngòm của sông Vong Xuyên, dội vào vách đá những tiếng gầm rống lạnh lẽo của vạn cổ oán linh. Khác biệt hoàn toàn với vẻ hoang phế, tăm tối của bến đò số 9 hay sự hỗn loạn của đầm lầy Huyết Sương, bến đò số 1 – hay còn gọi là Bến đò hoàng gia – hiện ra sừng sững như một tòa thành nổi xa hoa tráng lệ giữa cõi âm ti cực lạc. Những chiếc chiến thuyền khổng lồ dát vàng rực rỡ neo đậu san sát nhau, trên đỉnh cột buồm treo đầy những chiếc đèn lồng làm bằng da quỷ phát ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ, chiếu rọi cả một vùng sông nước lấp lánh như dát vàng. Đây là nơi chỉ dành riêng cho các tiên sứ từ thượng giới xuống hoặc các đại quan chấp pháp cao cấp của Minh phủ di chuyển, nơi thọ nguyên khí được vận chuyển như những kiện hàng xa xỉ cống nạp lên thượng tầng tiên vực.


Dưới lớp áo tơi xám rách nát bám đầy huyết tro, Mộ Hàn lặng lẽ đứng trong một góc khuất của vách đá vôi đen ngòm, đôi mắt u lam nhạt híp lại quan sát. Vết sẹo thời gian trên tay phải của anh đã hoàn toàn ngừng rỉ máu đen, giờ đây nó ẩn hiện dưới lớp băng gạc như một dải phù văn màu tím nhạt phát sáng dịu nhẹ, báo hiệu tu vi Luyện Khí Kỳ - Viên mãn (Tầng 10) đang cuộn trào đầy mạnh mẽ trong đan điền mới đúc. Để che giấu khí tức chấn động của một kẻ sắp sửa nghịch thiên, Mộ Hàn đã vận hành Huyết Sương Che Mắt Thuật đến cực hạn, cưỡng ép ép dồn dòng linh lực xám tro tinh thuần xuống đáy đan điền, biểu hiện bên ngoài chỉ như một tên quỷ sai phế vật Luyện Khí tầng một đang khom lưng khuân vác những hòm đá linh hồn.


"Mộ ca ca, quẹo trái hai mươi bước, có một mắt trận tuần tra của Phán Quan Các gài ẩn dưới chân cột đá ngọc bích. Đừng dùng linh lực quét qua, mắt trận này cực kỳ nhạy cảm với dao động của tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ trở lên."


Một giọng truyền âm yếu ớt nhưng vô cùng chuẩn xác vang lên bên tai Mộ Hàn. Đó là Hàn Thiên, thiếu niên trận pháp thiên tài đang bị Chấp Pháp Điện giam cầm làm nô lệ tại khu rèn đúc hoàng gia. Hàn Thiên đeo một chiếc kính gọng đồng tròn nứt nẻ, tay cầm chiếc la bàn đồng cổ lớn liên tục tính toán các runes trận pháp ẩn giấu trên vách đá bến tàu. Thông qua một sợi tơ linh hồn mỏng manh kết nối từ chiếc nhẫn đồng rỉ sét, Hàn Thiên đóng vai trò như một đôi mắt thứ hai giúp Mộ Hàn đi xuyên qua mạng lưới phòng ngự nghiêm ngặt nhất hạ lưu.


Mộ Hàn khẽ gật đầu, bước chân nhẹ nhàng lướt qua cột đá ngọc bích mà không để lại bất kỳ tiếng động nào. Anh đang mang trên vai một hòm gỗ nặng chứa đầy oán linh tinh thạch phế thải, đóng giả làm một sai dịch thấp kém đang vận chuyển nguyên liệu đúc thuyền. Phía trên cao, những tên hộ vệ tinh anh mặc chiến giáp hoàng kim cầm trường thương lướt qua liên tục, ánh mắt khinh khỉnh không thèm nhìn xuống những kẻ lao dịch hèn mọn bên dưới. Sự kiêu ngạo giả tạo của bến đò hoàng gia chính là kẽ hở lớn nhất để Mộ Hàn thâm nhập.


"Bản đồ dòng chảy nghịch lưu hoàn chỉnh được Tư Đồ Kính cất giữ trong mật thất sâu nhất dưới gầm bến số 1. Nơi đó còn là ngục tối giam giữ các linh hồn tội nhân thái cổ," Hàn Thiên tiếp tục truyền âm, tiếng bàn tính đồng nhỏ xíu lách cách vang lên trong thần thức Mộ Hàn. "Cửa ngục được phong tỏa bởi 'Huyết Hà Trận Pháp' liên kết trực tiếp với Phán Quan Điện. Muốn vào, huynh phải dùng Trận Pháp Giải Mã Cổ Tự để tạm thời vô hiệu hóa kết giới cổng ngục trong vòng ba nhịp thở. Nếu quá thời gian, kết giới sẽ tự động kích hoạt đại pháo diệt hồn trên không trung bắn nát thần phách của huynh."


"Ba nhịp thở là đủ," Mộ Hàn khàn giọng đáp, bước chân bắt đầu tăng tốc tiến vào lối đi ngầm tối tăm ẩm ướt dẫn xuống lòng đất của bến đò.


Càng đi xuống sâu, vẻ xa hoa tráng lệ của cung điện dát vàng phía trên càng biến mất, nhường chỗ cho sương mù u minh lạnh buốt và mùi máu tanh nồng đặc trưng của sông Vong Xuyên. Những vách đá ẩm ướt rỉ ra thứ nước màu đỏ thẫm ăn mòn gân cốt, gông xích sắt u minh rỉ sét treo lủng lẳng trên trần đá phát ra những tiếng leng keng lạnh lẽo mỗi khi có luồng gió u phong thổi qua. Đây chính là nơi giam giữ những linh hồn bị Chấp Pháp Điện coi là 'phản đồ' hoặc 'củi khô' chất lượng cao để luyện Hương Hỏa Đan.


Mộ Hàn dừng lại trước một cánh cửa sắt khổng lồ đen kịt, trên bề mặt khắc đầy những ký tự runes cổ xưa phát ra ánh sáng đỏ máu lập lòe. Đó chính là kết giới phong tỏa cổng ngục.


"Hàn Thiên, chuẩn bị," Mộ Hàn truyền âm.


"Đã tính toán xong mắt xích dao động! Ba, hai, một... Ra tay!" Hàn Thiên thét khẽ.


Mộ Hàn lập tức đưa bàn tay phải quấn băng gạc ra trước. Vết sẹo thời gian trên tay anh bùng phát ánh sáng tím vàng rực rỡ, năm ngón tay vẽ nhanh thành một đồ hình bát quái cổ xưa lơ lửng giữa không trung.


*Trận Pháp Giải Mã Cổ Tự!*


Những ký tự runes đỏ máu trên cánh cửa sắt khổng lồ đột ngột khựng lại, ánh sáng đỏ chuyển sang màu xám tro nhạt. Mộ Hàn dùng lực cánh tay trái đẩy mạnh, cánh cửa sắt nặng ngàn cân rên rỉ mở ra một khe hẹp vừa đủ một người lách qua. Anh lướt nhanh vào trong như một bóng ma, ngay khi gót chân anh vừa qua khỏi ngưỡng cửa, cánh cửa sắt đã lập tức đóng sầm lại sau lưng, runes đỏ máu bùng phát trở lại bình thường. Đúng ba nhịp thở, không thừa một khắc.


Bên trong ngục tối hoàn toàn tĩnh mịch, sương mù lạnh buốt bao phủ dày đặc đến mức thần thức nhạy cảm của Mộ Hàn cũng bị hạn chế trong phạm vi ba trượng. Anh cẩn thận bước đi trên những lối đi lát đá ngầm trơn trượt, hai tay nắm chặt Linh Hồn Thần Mái Chèo đang ẩn giấu dưới lớp áo tơi. Đột ngột, thần thức nhạy cảm của anh nghe thấy một tiếng kiếm reo vô cùng nhỏ nhưng sắc bén vô cùng vang lên từ căn phòng giam cuối hành lang.


*Keng...*


Tiếng reo ấy mang theo một luồng hàn khí thấu xương, khiến sương mù u minh xung quanh lập tức bị đông cứng thành những hạt băng nhỏ rơi xuống đất. Mộ Hàn khẽ nhíu mày, nhãn quang luân hồi trong mắt anh tự động kích hoạt, đôi mắt phát ra ánh sáng u lam mờ ảo nhìn xuyên qua màn sương dày đặc.


Tại căn phòng giam ẩm ướt cuối cùng, một linh thể nữ tử mặc y phục trắng muốt như tuyết đang bị xích chặt vào bốn cột đá ngầm bằng những sợi xích sắt u minh dày đặc lôi điện tím lạnh. Dù chỉ là một tàn hồn suy yếu cực độ, dung mạo của nàng vẫn thanh tao thoát tục như một tiên tử phàm trần rơi xuống cõi âm, mái tóc dài bạc trắng xõa tung che nửa khuôn mặt lạnh lùng. Quanh thân nàng, một luồng kiếm ý sắc bén đến mức đóng băng cả không khí liên tục phóng ra ngoài, chống chọi lại sự bào mòn của xích sắt lôi điện.


Đó chính là Bạch Tuyết – nữ kiếm tiên lừng danh từ nhân gian rơi xuống sông Vong Xuyên, bị Chấp Pháp Điện giam cầm để bòn rút kiếm ý tịnh hóa luyện khí.


Cảm nhận được có người bước vào, Bạch Tuyết đột ngột ngẩng đầu lên. Đôi mắt lạnh lùng như băng vạn năm của nàng quắc lên một tia sát khí sắc bén tột cùng, luồng kiếm ý băng phách quanh thân bùng phát dữ dội, hóa thành vạn tia kiếm khí mỏng như cánh ve phóng thẳng về phía Mộ Hàn.


"Kẻ nào dám bén mảng đến đây... cút!" Bạch Tuyết khàn giọng quát, giọng nói dù yếu ớt nhưng vẫn mang theo sự kiêu hãnh bất khuất của một kiếm tiên tối cao.


Mộ Hàn không hề lùi bước. Anh vung Linh Hồn Thần Mái Chèo (Sơ cấp) bằng tay trái, quét mạnh một đường hoàn mỹ trước ngực. Luồng kiếm khí băng giá của Bạch Tuyết đập mạnh vào thân mái chèo gỗ ngàn năm, lập tức bị oán lực tịnh hóa dập tắt hoàn toàn, hóa thành những bông tuyết trắng tiêu tán vào sương mù.


Bạch Tuyết nhìn chằm chằm vào chiếc mái chèo gỗ đen sần sùi trong tay Mộ Hàn, đôi mắt băng giá của nàng khẽ co rụt lại đầy kinh ngạc: "Linh Hồn Thần Mái Chèo... Ngươi mang dòng máu của Cổ Thủ Đò Tộc? Không đúng... Trên người ngươi có khí tức của dòng sông chảy ngược! Ngươi là một Nghịch Hành Giả?"


Mộ Hàn thu hồi mái chèo gỗ, đứng thẳng người nhìn nữ kiếm tiên tàn hồn bị giam cầm: "Ta tên Mộ Hàn. Ta đến đây để tìm bản đồ dòng chảy nghịch lưu và Thời Gian Sa để gia cố con thuyền gỗ vượt biên giới diện. Ta không có ý thù địch với cô."


Bạch Tuyết im lặng một khắc, nhãn quang sắc bén của nàng quét qua vết sẹo phát sáng tím nhạt trên tay phải Mộ Hàn, rồi nhìn ra chiếc U Minh Linh Chu đang ẩn giấu ngoài bến sông nước thông qua sự cảm ứng kiếm ý đặc thù. Nàng đột ngột cười lạnh, giọng nói mang theo một sự kiêu hãnh nhưng đầy cay đắng:


"Một tên phu đưa đò Luyện Khí Viên mãn, lại dám nuôi ý định chống lại cả thiên quy để nghịch hành thời gian? Ngươi có biết kết giới phong tỏa của Chấp Pháp Điện hạ lưu mạnh đến mức nào không? Nếu không có kiếm ý tịnh hóa tối cao của ta hỗ trợ phá giải lôi phạt, con thuyền gỗ rách nát của ngươi sẽ bị đánh tan thành huyết tro ngay khi chạm vào cửa ngõ thời không."


"Cô muốn gì?" Mộ Hàn sòng phẳng hỏi thẳng vào vấn đề.


Bạch Tuyết nghiến răng, xích sắt lôi điện trên người nàng đột ngột bùng phát lôi quang tím lạnh bào mòn linh thể nàng đau đớn, khiến thân hình trắng muốt khẽ run rẩy. Nàng ngước mắt nhìn Mộ Hàn, ánh mắt rực lên khát vọng tự do cực hạn:


"Ta sẽ truyền thụ cho ngươi kiếm ý tịnh hóa tối cao của Băng Phách Kiếm Trận để giúp ngươi mài giũa đao pháp mái chèo, chém đứt mọi kết giới lôi phạt của Chấp Pháp Điện. Đổi lại, ngươi phải phá vỡ phong ấn xích sắt này, cho ta một chỗ ngồi trên con thuyền gỗ ma thuật của ngươi để trốn chạy xuống nhân gian. Ta bắt buộc phải hồi sinh để hoàn thành tâm nguyện chưa dứt!"


Mộ Hàn nhìn sâu vào đôi mắt kiên định bất khuất của nữ kiếm tiên, cảm nhận được sự đồng điệu về linh hồn của những kẻ không chấp nhận cúi đầu trước thiên mệnh tàn nhẫn. Anh chậm rãi đưa tay trái lên, nắm chặt lấy thân Linh Hồn Thần Mái Chèo phát sáng tím lạnh:


"Thành giao. Ta sẽ đưa cô rời khỏi ngục tối này."


Nhưng ngay khoảnh khắc Mộ Hàn chuẩn bị vung mái chèo chém đứt xích sắt, tiếng báo động đỏ đột ngột vang lên dồn dập từ phía trên bến đò hoàng gia, kèm theo tiếng bước chân hỗn loạn của hàng chục hộ vệ tinh anh đang áp sát ngục tối. Thiếu chủ Tư Đồ Phong đang bất ngờ quay trở lại bến đò số 1 để kiểm tra kho bảo vật hoàng gia!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!