Oán Linh Động Sâu, Khế Ước Cổ Hồn
Sương đen kịt dày đặc như mực loãng cuộn trào trong lòng đất, nuốt chửng mọi ánh sáng tự nhiên. Tiếng gió rít qua các khe đá hẹp của Oán Linh Động vang lên như vạn tiếng khóc oán hận của những tội nhân cõi âm bị chôn vùi vạn năm trước. Càng đi sâu, không khí càng lạnh buốt đến mức đóng băng cả sương mù u minh xung quanh thành những bông tuyết đen lơ lửng.
Mộ Hàn bước từng bước nặng nề trên nền đá nứt nẻ. Cánh tay phải quấn băng gạc sát ngực của anh đang liên tục truyền đến những cơn đau buốt xương, oán huyết đen kịt thấm qua lớp vải vải thô rỉ ra li ti. Trên ngọn tóc đen dài buộc gọn bằng dây gai, vài sợi tóc bạc lấp lánh phản chiếu ánh sáng tím mờ ảo phát ra từ vết sẹo thời không trên tay phải. Nhục thân anh đã kiệt quệ sau trận chiến sinh tử phế bỏ Tần Thiếu Dương ở đầm lầy Huyết Sương, đan điền trống rỗng không còn một giọt linh lực.
Nhưng trong tay trái, Mộ Hàn vẫn nắm chặt Linh Hồn Thần Mái Chèo (Sơ cấp). Sức nặng ngàn cân của mái chèo gỗ u minh ngàn năm ghì chặt xuống vách đá, tạo thành một điểm tựa duy nhất giữ cho thân hình gầy gò của anh không gục ngã.
"Mộ Hàn, oán khí ở đây quá nồng đậm. Nếu ngươi cố tình hấp thụ oán thạch trung phẩm trong trạng thái nhục thân suy kiệt này, ngươi sẽ bị vạn quỷ cắn nuốt thần trí ngay lập tức," tiếng cảnh báo lạnh lùng của khí linh Cổ Linh Nhân truyền âm từ trong bánh lái của U Minh Linh Chu đang ẩn giấu ở bến đò số 9 phía ngoài.
Mộ Hàn không trả lời, đôi mắt u lam của anh khẽ híp lại nhìn sâu vào bóng tối vô tận phía trước. Anh cảm nhận được oán lực nồng đậm ngàn năm từ chiếc túi trữ vật cướp được của Tần Thiếu Dương đang không ngừng rung động, phát ra những tiếng gào thét u uất. Đó là hàng trăm viên Oán Linh Tinh Thạch (Trung phẩm) chứa đầy oán niệm của những linh hồn bị bòn rút thọ nguyên. Đây là tài nguyên mấu chốt để anh đột phá Luyện Khí Viên mãn, nhưng cũng là một hũ độc dược sẵn sàng thiêu rụi đan điền rách nát của anh.
*Ta không còn đường lui. Tư Đồ Kính chắc chắn đang điên cuồng vây quét bến sông. Chỉ có đột phá Viên mãn, ta mới có đủ linh lực ngự trị mái chèo thần để phá trận cứu người.* Mộ Hàn siết chặt mái chèo, bước thẳng vào khu vực cốt lõi của động sâu.
*Uỳnh!*
Đột ngột, mặt đất dưới chân Mộ Hàn rung chuyển dữ dội. Một luồng sóng nước màu đỏ sậm tanh hôi như máu đặc từ sâu trong lòng đất phun trào, hóa thành một trận bão triều cường khổng lồ gầm rú quét qua các vách đá.
*Huyết Hải Triều Tịch!*
Sức ép khủng khiếp của Trúc Cơ trung kỳ đè nặng lên không gian, ép chặt nhục thân Mộ Hàn vào vách đá nứt nẻ. Xương sườn anh phát ra tiếng kêu răng rắc đau đớn, máu tươi từ vai trái rách thịt phun ra ướt đẫm áo tơi xám rách.
Từ trong luồng huyết vụ đỏ ngòm, một thân ảnh nữ tử mặc y phục trắng rách nát từ từ nổi lên, bay bồng bềnh giữa hư không. Mái tóc đen dài rũ rượi che kín khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa lân tinh chứa đựng sát niệm thái cổ ngập trời. Xung quanh nàng, hàng vạn oán linh khát máu gào thét cuồng loạn, tạo thành một quân đoàn quỷ mị sẵn sàng xé rách mọi sinh linh bước vào.
Đó chính là Hoa Vô Lệ, oán linh thủ lĩnh khổng lồ của Huyết Hải Oán Linh Hội.
"Kẻ sống... dám xâm phạm nghĩa địa cổ... chết!" Giọng nói của Hoa Vô Lệ rít lên như tiếng kim loại mài vào đá, mang theo làn sóng âm oán khí đập thẳng vào biển ý thức của Mộ Hàn.
Mộ Hàn cảm thấy đầu óc quay cuồng, vết sẹo tay phải nứt toác ra đau đớn tột cùng. Trong cơn khủng hoảng, anh vội vàng đưa tay trái định lấy viên ngọc tịnh hóa trong Túi Gấm Thêu Tay sát ngực để hấp thụ oán khí của nàng. Nhưng ngay khi viên ngọc vừa phát ra hào quang dịu nhẹ, một tiếng rạn nứt giòn giã vang lên. Viên ngọc tịnh hóa run rẩy dữ dội, suýt chút nữa vỡ vụn do oán lực thái cổ của Hoa Vô Lệ quá khổng lồ, vượt xa giới hạn chịu đựng của nó.
*Không ổn! Viên ngọc của mẫu thân không thể gánh nổi sát niệm này!* Mộ Hàn lập tức thu hồi viên ngọc vào túi gấm.
Móng vuốt đỏ ngòm dài nhọn hoắt của Hoa Vô Lệ đã áp sát cổ họng anh, chỉ còn cách ba tấc. Sát khí sắc bén đã rạch rách da cổ anh, rỉ ra vệt máu đỏ tươi.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Mộ Hàn không hề vận linh lực chống trả, cũng không dùng mái chèo chém sát. Anh đứng hoàn toàn yên vị, giơ cao Linh Hồn Thần Mái Chèo (Sơ cấp) bằng tay trái, đôi mắt u lam tĩnh lặng nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực đầy điên loạn của oán linh vương.
Anh bắt đầu tụng niệm chú văn cổ xưa, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo một sự trang nghiêm, từ bi khôn tả:
"Vong Xuyên vô định, vạn phách quy nguyên. Oán nghiệp tiêu tan, luân hồi tự nhiên..."
*Tịnh Hồn Chú!*
Từ thân Linh Hồn Thần Mái Chèo chế tạo từ gỗ u minh ngàn năm, một luồng sóng linh lực ấm áp màu xanh lam nhạt bùng phát, lan tỏa dịu nhẹ như sóng nước mùa xuân quét qua màn sương đỏ ngòm quanh Hoa Vô Lệ.
Sát niệm cổ xưa đang gào thét của Hoa Vô Lệ bỗng khựng lại. Cơn đau đớn do oán khí ăn mòn linh thể suốt vạn năm dưới đáy Huyết Hải của nàng đột ngột dịu đi dưới làn sóng tịnh hóa tinh thuần. Đôi mắt đỏ rực điên loạn của nàng khẽ chớp động, lộ ra một tia lý trí tối thiểu. Nàng từ từ thu hồi móng vuốt, hạ thấp linh thể xuống đất, nhìn chằm chằm vào mái chèo gỗ trong tay Mộ Hàn với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn kiêng dè.
"Ngươi... sở hữu mái chèo của Thủy tổ... Ngươi là người gác cổng chân chính?" Hoa Vô Lệ khàn giọng hỏi.
Mộ Hàn hạ mái chèo xuống, nén cơn đau lồng ngực bước tới một bước sòng phẳng: "Ta mang huyết mạch Cổ Thủ Đò Tộc. Ta đến đây không phải để diệt trừ các ngươi, mà để tịnh hóa oán niệm, trả lại luân hồi công bằng cho vạn linh. Ta đề nghị một giao dịch sòng phẳng."
"Giao dịch?" Hoa Vô Lệ cười lạnh, nhưng oán khí đỏ ngòm quanh thân đã thu lại một nửa.
Mộ Hàn đưa cánh tay phải rỉ máu đen ra trước mặt nàng: "Ta sẽ dùng oán huyết huyết mạch chính tông của ta lập Khế Ước Cửu U. Định kỳ mỗi tháng, ta sẽ dùng Linh Hồn Thần Mái Chèo và Tịnh Hồn Chú để thanh tẩy oán khí gặm nhấm linh thể cho ngươi và Huyết Hải Oán Linh Hội, giảm bớt đau đớn vạn năm cho các ngươi. Đổi lại, các ngươi phải bảo hộ Oán Linh Động và bến đò số 9 của ta khỏi sự càn quét của Chấp Pháp Điện khi ta vắng mặt."
Hoa Vô Lệ nhìn vệt máu tím phát sáng trên tay Mộ Hàn, cảm nhận được hơi ấm luân hồi chân chính từ huyết mạch Cổ Thủ Đò tộc. Nàng trầm mặc một khắc, rồi đưa bàn tay linh thể lạnh ngắt chạm vào bàn tay rỉ máu của anh.
*U uỳnh!*
Một vòng tròn phù văn khế ước màu lục sậm bùng phát dưới chân hai người rồi lặn sâu vào vách đá động, chính thức thiết lập Khế Ước Cửu U sòng phẳng giữa người đưa đò và oán linh vương.
"Thành giao. Huyết Hải Oán Linh Hội sẽ canh giữ bến đò cho ngươi. Hãy bế quan đi, quỷ sai chấp pháp đang phong tỏa ngoài đầm lầy, ta sẽ chặn chúng," Hoa Vô Lệ lạnh lùng nói, rồi hóa thành một luồng huyết vụ bay thẳng ra cửa động để thiết lập phòng tuyến gác cổng.
Mộ Hàn thở phào nhẹ nhõm, thần thức nhạy cảm của anh đã tiêu hao đến 50% sau cuộc đàm phán thần trí căng thẳng. Không dám chậm trễ một khắc nào, anh lập tức ngồi xếp bằng giữa lòng động sâu, lấy chiếc túi trữ vật của Tần Thiếu Dương ra.
Anh đổ hàng trăm viên Oán Linh Tinh Thạch (Trung phẩm) ra xung quanh, xếp thành một trận đồ tụ khí thô sơ. Vận hành Nghịch Hành Quy Nguyên Quyết cổ xưa, Mộ Hàn cưỡng ép dẫn dắt luồng linh lực âm hàn tinh thuần cực hạn từ tinh thạch vào đan điền rách nát của mình.
*Rắc! Rắc!*
Cơn đau đớn kịch liệt như vạn kim châm vào xương tủy bùng phát dữ dội. Oán lực nồng đậm ngàn năm từ tinh thạch trung phẩm xộc thẳng vào kinh mạch phế thải, khiến nhục thân Mộ Hàn nứt nẻ chảy máu liên tục. Mái tóc đen của anh bắt đầu xuất hiện thêm nhiều sợi bạc ở ngọn tóc do thời gian ma sát ăn mòn gân cốt cực hạn.
*Ta phải giữ vững đạo tâm! Nghịch hành không phải để làm chủ, mà để trả lại dòng chảy tự nhiên cho luân hồi!* Mộ Hàn nghiến chặt răng đến mức bật máu, kiên trì vận chuyển Nghịch Hành Quy Nguyên Quyết tịnh hóa oán lực thành linh lực xám tro tinh thuần, đắp vá từng vết nứt trên đan điền.
Dưới sự bảo hộ thầm lặng của Hoa Vô Lệ ngoài động chống lại các đợt lùng sục của quỷ sai tuần sông, dòng linh lực xám tro xoay tròn quanh đan điền Mộ Hàn ngày càng đậm đặc, hóa thành một vòng xoáy linh khí khổng lồ.
*Oanh!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong cơ thể Mộ Hàn. Kinh mạch toàn thân thông suốt hoàn toàn, đan điền rách nát bừng phát ánh sáng tím dịu nhẹ. Vết sẹo rỉ máu đen trên tay phải đột ngột ngừng rỉ máu hoàn toàn, chuyển sang phát ra ánh sáng tím nhạt lấp lánh bụi thời gian.
Mộ Hàn đột phá thành công lên cảnh giới Luyện Khí Kỳ - Viên mãn (Tầng 10)!
Anh mở bừng đôi mắt u lam, luồng sáng u lam nhạt lấp lánh vòng tròn luân hồi nhỏ quay ngược chiều kim đồng hồ đầy thần bí. Thần thức nhạy cảm của anh phóng rộng ra ngoài phạm vi mười trượng, cảm nhận được từng dao động nhỏ nhất của dòng nước sông Vong Xuyên phía xa.
Nhưng ngay khoảnh khắc thần trí thông suốt, thần thức của anh đột ngột chao đảo khi nghe thấy tiếng nước sông Vong Xuyên réo rắt gào thét dữ dội dội ngược ra từ phía ngoài đầm lầy. Chấp Pháp Điện đã bắt đầu dựng đại trận phong tỏa toàn bộ sông Vong Xuyên để truy lùng anh. Muốn đưa con thuyền gỗ vượt qua kết giới phong tỏa để xuống nhân gian, anh bắt buộc phải có Thời Gian Sa khẩn cấp để gia cố thân thuyền gỗ rách nát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!