Phản Sát Thiếu Gia, Đoạt Bảo Chợ Đen
Sương độc đỏ sậm cuồn cuộn như máu loãng trôi dạt giữa khoảng không tăm tối của Đầm lầy Huyết Sương, che phủ những gốc cây xương khô nứt nẻ lơ lửng trên mặt nước độc. Gió lạnh rít qua từng khe đá, mang theo tiếng gầm rú xa xăm của bầy U Minh Khuyển ba đầu đang ráo riết đuổi theo dấu vết.
Trên sàn gỗ lạnh lẽo của U Minh Linh Chu, Mộ Hàn hé mở đôi mắt u lam. Cơn đau nhức nhối từ cánh tay phải hoại tử giật lên từng hồi tê dại, oán huyết đen kịt vẫn rỉ ra ướt đẫm lớp băng gạc trắng dán chặt vào vết sẹo thời không. Đan điền của anh trống rỗng, chân khí Luyện Khí tầng bốn hoàn toàn kiệt quệ sau khi cưỡng ép kích hoạt cấm thuật Huyết Ảnh Độn ở tập trước. Trên ngọn tóc đen dài, vài sợi tóc bạc lấp lánh ánh sương lạnh — cái giá tàn khốc của việc ma sát thời gian để cứu mạng đồng hành.
"Mộ ca ca! Huynh tỉnh rồi!" Thẩm Thanh Diệp quỳ bên cạnh, đôi mắt thanh tú sưng đỏ vì khóc, tay vẫn ôm chặt chiếc Linh Thảo Lư tỏa ra làn khói xanh nhạt dịu nhẹ để tịnh hóa sương độc xung quanh. Trong khoang thuyền, Thẩm Thanh Thư vẫn nằm ngủ say, linh thể đã tạm thời ổn định nhờ viên Trúc Diệp Tịnh Hồn Hoàn cuối cùng.
Mộ Hàn gượng ngồi dậy, giọng khàn đặc: "Thanh Diệp... Linh chu đang mắc cạn. Sương độc ở đây ăn mòn thần thức rất mạnh, chúng ta không thể ở lại lâu."
"Gâu!"
Tiểu Hắc đột ngột nhảy lên mạn thuyền, chiếc đuôi có chỏm lửa u minh màu xanh lam dựng đứng, đôi mắt đỏ rực gầm gừ hướng về phía màn sương mù đỏ sậm phía sau. Tiếng móng vuốt cào trên nền đất bùn sụt lún ngày càng rõ rệt.
"Ha ha ha! Tên phế vật đưa đò! Ngươi tưởng đốt máu chạy trốn vào cái đầm lầy chết chóc này là thoát được sao?"
Một giọng cười âm nhu, đắc ý vang lên xé rách màn sương độc. Từ trong bóng tối, bốn con U Minh Khuyển khổng lồ ba đầu lao ra, nanh vuốt rỉ ra dịch độc màu xanh xanh, khóa chặt tọa độ của con thuyền gỗ. Ngay sau đó, cỗ kiệu hoa xa hoa của Tần Thiếu Dương hạ xuống. Thiếu gia con trai Phán quan bước ra, trường bào gấm vóc lấp lánh ánh vàng, tay cầm chiếc quạt xương quỷ khẽ vung, thần thái kiêu ngạo tột cùng. Theo sau hắn là ba sát thủ Dạ Ảnh Vệ mặc giáp sắt gai đen kịt, tỏa ra sát khí Luyện Khí tầng sáu áp đảo.
Thẩm Thanh Diệp hốt hoảng chắn trước mặt Mộ Hàn, tay cầm chiếc Trâm Tre Tịnh Âm run rẩy: "Tần Thiếu Dương! Ngươi đã hủy hoại y quán của phụ thân ta, giờ còn muốn đuổi cùng giết tận sao?"
"Thẩm muội muội, ta không muốn giết ngươi. Cái ta muốn là con thuyền gỗ ma thuật kia và công thức luyện hóa oán thạch cực phẩm của tên phế vật này!" Tần Thiếu Dương liếc nhìn Mộ Hàn đang kiệt lực tựa vào mạn thuyền, cười khẩy khinh bỉ. "Một tên Luyện Khí tầng một phế mạch, nhục thân đã nứt nẻ rỉ máu đen sắp chết, ngươi lấy gì chống lại ta? Dạ Ảnh Vệ, bắt sống hắn!"
Hai tên sát thủ Dạ Ảnh Vệ lập tức lướt đi như bóng ma, song đao tẩm độc u minh chém ra những đường sáng lạnh lùng hướng thẳng về phía Mộ Hàn.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Mộ Hàn không hề hoảng loạn. Đôi mắt u lam của anh đột ngột co rút.
*Nhãn Quang Luân Hồi (Sơ cấp)! Kích hoạt!*
Xung quanh đồng tử u lam của Mộ Hàn, một vòng tròn luân hồi nhạt màu tím vàng bắt đầu xoay ngược chiều kim đồng hồ. Thế giới xung quanh như chậm lại. Dưới nhãn thuật luân hồi, anh không nhìn thấy chiêu thức của kẻ thù, mà nhìn thấy những sợi tơ thời gian lấp lánh. Trên ngực Tần Thiếu Dương, một sợi tơ thọ nguyên mỏng manh đang dao động yếu ớt dưới sự ăn mòn thụ động của sương mù đỏ đầm lầy. Kim Tiền Kết Giới phòng ngự của hắn tuy mạnh, nhưng đang liên tục bị độc tố đầm lầy bào mòn mà hắn không hề hay biết.
*Hắn quá kiêu ngạo, nghĩ ta chỉ là phế vật nên không thèm bật phòng ngự cực đại. Đây là cơ hội duy nhất!* Mộ Hàn thầm tính toán chiến thuật. Anh nghiến răng, truyền âm cho Tiểu Hắc: "Tiểu Hắc, phun hỏa đánh lạc hướng hai tên sát thủ bên cánh tả!"
"Gâu!"
Tiểu Hắc bộc phát u minh hỏa màu xanh lam từ miệng, thiêu rụi màn sương độc tạo thành một bức tường lửa ngăn cản bước tiến của hai tên Dạ Ảnh Vệ. Cùng lúc đó, tên sát thủ thứ ba lướt vòng ra phía sau, đao phong áp sát gáy Mộ Hàn.
Mộ Hàn không né tránh đao phong, anh nghiêng người gánh chịu một vết chém nông trên vai trái để đổi lấy khoảng cách cận chiến. Tay trái anh vận hành chút linh lực xám tro ít ỏi còn sót lại, hóa thành một lòng bàn tay nước đen kịt.
*Ngự Thủy Chưởng!*
Dòng nước độc Huyết Hải dâng lên từ vũng bùn sụt lún dưới chân Tần Thiếu Dương, hóa thành một bàn tay bùn độc khổng lồ tóm chặt lấy cổ chân gã thiếu gia kiêu ngạo.
"Cái gì?! Ngươi dám bẫy ta?!" Tần Thiếu Dương kinh hoàng hét lên khi nhục thân bị kéo tuột xuống đầm lầy sụt lún. Sương độc đỏ sậm lập tức tràn vào ăn mòn hộ thể linh lực của hắn.
Mộ Hàn lướt đi như một vệt bóng ma xám tro, nhặt lấy Linh Hồn Thần Mái Chèo nặng ngàn cân dưới sàn thuyền, vung mạnh một đường chém đứt đôi quạt xương quỷ của Tần Thiếu Dương, rồi kề thẳng mũi mái chèo gỗ đen sần sùi vào cổ họng gã thiếu gia đang giãy giụa dưới bùn độc.
"Dạ Ảnh Vệ! Đứng im, nếu không ta sẽ tịnh hóa thần phách của chủ tử các ngươi ngay lập tức!" Mộ Hàn trầm giọng quát, đôi mắt u lam phát ra sát cơ lạnh người khiến ba tên sát thủ gác kiếm không dám manh động.
Tần Thiếu Dương mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy gào lên: "Đừng... đừng giết ta! Ta là con trai Phán quan! Ngươi muốn gì ta cũng cho!"
"Giao túi trữ vật ra đây," Mộ Hàn lạnh lùng ra lệnh, mũi mái chèo gỗ nhấn sâu vào da cổ hắn rỉ ra vệt máu đỏ.
Tần Thiếu Dương không dám chậm trễ, vội vàng tháo chiếc túi gấm thêu chỉ vàng bên hông ném cho Mộ Hàn. Mộ Hàn dùng thần thức quét qua, bên trong chứa hàng trăm viên Oán Linh Tinh Thạch (Trung phẩm) tỏa ra linh lực âm hàn tinh thuần cực hạn — đây chính là nguồn tài nguyên mấu chốt giúp anh chuẩn bị cho bước đột phá Luyện Khí Viên mãn.
Mộ Hàn không giết Tần Thiếu Dương ngay tại chỗ để tránh kích hoạt ấn ký hồn đăng của Phán quan các lập tức truy sát, anh dùng mái chèo gõ mạnh vào đan điền của hắn, phế đi một nửa tu vi rồi dìm hắn sâu xuống vũng bùn độc sụt lún tạm thời giam giữ.
"Thanh Diệp!" Mộ Hàn quay sang Thẩm Thanh Diệp đang sững sờ, khẩn trương nói. "Y quán đã bị hủy, Chấp Pháp Điện sẽ sớm phong tỏa toàn bộ khúc sông này khi biết tin Tần Thiếu Dương bị phế. Muội mau đưa Thanh Thư huynh trốn chạy cùng Bến Đò Liên Minh. Bọn họ sẽ bảo vệ hai người."
"Còn huynh thì sao, Mộ ca ca?" Thanh Diệp lo lắng nắm chặt vạt áo anh.
Mộ Hàn ngước nhìn về phía hang động đen ngòm tỏa ra oán khí ngút trời phía cuối đầm lầy: "Ta phải tiến vào Oán Linh Động bế quan đột phá cảnh giới tối cao. Chỉ có mạnh hơn, chúng ta mới có đường sống."
Nói rồi, anh quay lưng lướt nhanh vào màn sương mù đỏ sậm, để lại bóng lưng cô độc nhưng kiên định bất khuất giữa đầm lầy chết chóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!