Nhạc nềnPrairie

Rừng Trúc Vây Sát, Huyết Ảnh Độn Hành

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm lạnh như nước trút, sương mù Vong Xuyên dày đặc bao phủ lấy rặng trúc đen sẫm bao quanh Dược quán Thẩm gia. Đứng bên khung cửa sổ gỗ nứt nẻ của phòng mật phía sau y quán, Mộ Hàn siết chặt nắm tay trái, đôi mắt u lam lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Gió lạnh rít qua khe cửa mang theo một thứ mùi cực kỳ quen thuộc đối với một kẻ đưa đò đã sống nửa đời mình nơi hạ lưu tăm tối này — mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với sát khí rỉ sét của những gông xích khóa hồn từ Chấp Pháp Điện.


Bên cạnh anh, Thẩm Thanh Thư vẫn đang nhắm nghiền mắt ngủ say trên chiếc giường tre, linh thể tuy đã tịnh hóa sạch lôi độc nhờ viên Trúc Diệp Tịnh Hồn Hoàn cực phẩm nhưng vẫn còn vô cùng yếu ớt, chập chờn như ngọn nến trước gió. Mộ Hàn nghiêng đầu nhìn cánh tay phải của mình. Lớp thuốc mỡ chế từ tịnh hồn thảo mà Thẩm Thanh Diệp đắp cho anh tuy đã làm dịu đi cơn bỏng rát, nhưng vết sẹo thời không hình chữ vạn vẫn không ngừng rỉ ra những giọt oán huyết đen kịt, thấm đẫm lớp băng gạc trắng muốt vừa mới quấn. Đan điền của anh lúc này trống rỗng hoàn toàn, linh lực Luyện Khí tầng bốn kiệt quệ sau trận chiến vượt cấp tại Sám Hối Đài vẫn chưa có dấu hiệu hồi phục.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Đột ngột, những tiếng nổ giòn giã liên tiếp vang lên từ phía ngoài rừng trúc. Đó không phải là tiếng tre già gãy đổ tự nhiên, mà là tiếng kết giới phòng ngự của y quán bị cưỡng ép bẻ gãy bằng bạo lực cực hạn. Những luồng sóng xung kích mang theo hắc hỏa đỏ ngòm quét qua, khiến những thân trúc đen sẫm bị thiêu rụi thành tro bụi u minh chỉ trong chớp mắt.


"Mộ ca ca! Trận pháp phòng ngự bị phá rồi!"


Thẩm Thanh Diệp hốt hoảng lao vào phòng mật, gương mặt thanh tú trắng bệch không còn một giọt máu. Nàng tay nâng Linh Thảo Lư, chiếc Trâm Tre Tịnh Âm trên đầu đã được rút ra cầm sẵn ở tay trái, toàn thân run rẩy nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự kiên quyết muốn bảo vệ ca ca và Mộ Hàn.


"Thanh Diệp, muội ở lại canh giữ Thanh Thư huynh. Tuyệt đối không được ra ngoài," Mộ Hàn trầm giọng ra lệnh, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo một uy áp vô hình khiến thiếu nữ không tự chủ được mà đứng khựng lại. Anh với tay lấy chiếc Linh Hồn Thần Mái Chèo gỗ đen sần sùi đang tựa vào vách đất nứt nẻ, bước từng bước vững chắc ra phía sảnh ngoài.


Qua màn sương mù đỏ sậm đang tràn vào từ cửa chính y quán bị đập nát, một đội hình chiến binh mặc giáp sắt gai đen kịt, mặt đeo mặt nạ quỷ dữ tợn đang từ từ áp sát. Dạ Ảnh Vệ Doanh! Lực lượng sát thủ tinh anh trực thuộc Chấp Pháp Điện, chuyên thực hiện những cuộc tàn sát bí mật trong đêm tối. Đi đầu bọn chúng là một cỗ kiệu hoa xa hoa được nâng bởi bốn quỷ sai lực lưỡng.


Ngồi trên kiệu, Thiếu chủ Tần Thiếu Dương nhấp một ngụm rượu u minh, khuôn mặt tuấn mỹ nhưng âm nhu hiện rõ vẻ đắc ý tột cùng. Đứng ngay bên cạnh cỗ kiệu, Thẩm Mộng Dao mặc y phục thêu hoa sặc sỡ, tay cầm chiếc Túi Độc Dược, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo vì đố kỵ và tham lam khi chỉ tay về phía gian phòng mật: "Thiếu chủ! Tên nghịch hành giả Mộ Hàn và con thuyền gỗ ma thuật của hắn đang trốn ở gian phòng phía sau! Sơ đồ mê cung rừng trúc ta dâng lên hoàn toàn chính xác chứ?"


"Ha ha ha! Mộng Dao tỷ tỷ làm tốt lắm!" Tần Thiếu Dương cười lớn đầy kiêu ngạo, bước xuống kiệu, tay cầm chiếc quạt xương quỷ khẽ vung. "Thẩm Thanh Diệp! Ngươi dám giấu tên phế vật đưa đò Luyện Khí tầng một mang trọng tội này, lại còn dám tiêu tốn viên Trúc Diệp Tịnh Hồn Hoàn cực phẩm để cứu tên phản đồ Thẩm Thanh Thư? Hôm nay, ta sẽ san phẳng cái dược quán rách nát này, bắt sống tên Mộ Hàn để tra khảo công thức luyện hóa oán thạch!"


Thẩm Thanh Diệp từ phòng sau bước ra, nhìn thấy sư tỷ đồng môn mà mình luôn tin tưởng bấy lâu nay đang đứng bên cạnh kẻ thù, lồng ngực nàng phập phồng vì phẫn nộ tột cùng: "Sư tỷ... tại sao tỷ lại phản bội gia đình?! Ca ca và Mộ ca ca đã làm gì sai với tỷ?!"


"Làm gì sai sao?" Thẩm Mộng Dao cười lạnh đầy điên cuồng, ánh mắt lóe lên tia độc địa. "Ngươi từ nhỏ đã được phụ thân thiên vị truyền thụ đan thuật tối cao, ngay cả viên tịnh hồn hoàn cực phẩm kia cũng đưa cho ngươi giữ! Còn ta thì sao? Ta phải làm tay sai cho các chấp sự để đổi lấy từng viên đan dược rác rưởi! Hôm nay, chỉ cần dâng đầu tên phế vật kia lên, Thiếu chủ sẽ ban cho ta chức vị Chấp sự Chợ đen! Ngươi và ca ca của ngươi hãy cùng đi chết đi!"


Dạ Ảnh Vệ Doanh lập tức vung những trận kỳ phong tỏa không gian tầm ngắn, phóng ra những luồng hắc hỏa đỏ ngòm thiêu rụi toàn bộ dược quán Thẩm gia. Khói độc và lửa u minh bùng phát dữ dội, thiêu rụi những tủ thuốc gỗ ngàn năm và vườn trồng tịnh hồn thảo quý hiếm. Sức nóng kinh hoàng và oán khí đậm đặc ập vào khiến linh thể Thẩm Thanh Thư trên giường tre bắt đầu chao đảo, có dấu hiệu nứt vỡ trở lại.


Mộ Hàn đứng trong bóng tối của sảnh ngoài, thần thức nhạy cảm của anh đã quét qua toàn bộ đội hình địch. Tần Thiếu Dương mang tu vi Luyện Khí tầng tám, cùng với mười sát thủ Dạ Ảnh Vệ đều ở Luyện Khí tầng sáu trở lên. Đan điền của anh lúc này trống rỗng, nhục thân bị tổn thương nội tạng chưa lành, nếu chiến đấu trực diện, anh không thể bảo vệ được anh em Thẩm gia.


*Ta bắt buộc phải dẫn dụ bọn chúng đi hướng khác!* Mộ Hàn thầm hạ quyết tâm. Anh liếc nhìn ra bến nước rừng trúc bên hông y quán, nơi con thuyền gỗ U Minh Linh Chu đang neo đậu ẩn giấu dưới lớp ảo ảnh chập chờn của Cổ Linh Nhân.


"Tần Thiếu Dương! Ngươi muốn công thức luyện oán thạch cực phẩm sao? Kẻ dồn ngươi vào vũng bùn sụt lún ở chợ đen chính là ta!"


Mộ Hàn đột ngột bước ra khỏi bóng tối, Linh Hồn Thần Mái Chèo trên tay trái quét mạnh một đường. Anh tập trung chút tinh thần lực ít ỏi còn lại, phóng ra một luồng Sóng Thần Thức mỏng dính nhưng cực kỳ sắc bén đâm thẳng vào biển ý thức của Tần Thiếu Dương.


*A!*


Tần Thiếu Dương thét lên một tiếng đau đớn, quạt xương quỷ trên tay suýt rơi xuống đất khi biển ý thức bị chấn động dữ dội. Gã ôm đầu, đôi mắt hí hằn lên những tia máu điên cuồng nhìn chằm chằm vào Mộ Hàn: "Tên phế vật hèn nhát kia! Ngươi dám dùng tà thuật tấn công ta?! Dạ Ảnh Vệ! Bỏ qua hai đứa con hoang Thẩm gia, tập trung toàn bộ lực lượng giết chết tên đưa đò kia cho ta! Đoạt lấy con thuyền gỗ của hắn!"


Đúng như Mộ Hàn tính toán, sự kiêu ngạo và cơn thịnh nộ của Tần Thiếu Dương đã khiến gã dồn toàn bộ sự chú ý vào anh. Mười sát thủ Dạ Ảnh Vệ lập tức chuyển hướng, vung song đao tẩm độc lao thẳng về phía Mộ Hàn.


"Thanh Diệp! Đưa ca ca muội nhảy lên khoang thuyền mau!" Mộ Hàn thét lớn, nhục thân lướt nhanh như một vệt bóng ma xám tro, ôm chặt lấy Thẩm Thanh Thư đang hôn mê rồi phóng người nhảy thẳng xuống mũi thuyền U Minh Linh Chu. Thẩm Thanh Diệp cũng ôm chặt lấy Linh Thảo Lư, cắn răng nhảy theo sát phía sau.


Ngay khi chân họ vừa chạm vào ván thuyền, Cổ Linh Nhân đã hiện ra trên bánh lái, khuôn mặt nhỏ nhắn chập chờn xanh lam đầy hốt hoảng: "Mộ Hàn! Thân thuyền bị cháy sém, kết giới phòng ngự vỡ vụn hoàn toàn rồi! Không có linh thạch để kích hoạt kết giới, chúng ta sẽ bị hỏa trận của bọn chúng bắn nát trước khi ra tới dòng chảy chính!"


Phía sau bọn họ, Tần Thiếu Dương đã dẫn đầu Dạ Ảnh Vệ áp sát bến nước. Những mũi tên lửa u minh đỏ ngòm mang theo sát khí hủy diệt đang bay vút tới như một cơn mưa lửa, khóa chặt mọi đường lui của con thuyền gỗ rách nát.


"Không cần linh thạch!"


Mộ Hàn gầm lên một tiếng đầy tàn nhẫn. Đôi mắt u lam của anh rực sáng ánh lửa sát cơ cực hạn. Anh đưa bàn tay phải đang quấn băng gạc lên miệng, dùng hàm răng nghiến chặt, tàn nhẫn bóp nát vết sẹo thời không đang hoại tử nhẹ trên tay phải của mình.


*PHỤT!*


Một ngụm oán huyết màu đen kịt, lấp lánh những hạt bụi thời gian màu tím nhạt phun ra từ vết sẹo nứt toác, nhuộm đỏ toàn bộ lòng bàn tay phải của anh. Cơn đau đớn tột cùng như vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào tận xương tủy cánh tay, khiến toàn thân Mộ Hàn co giật dữ dội, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.


Mộ Hàn không màng đến nỗi đau xé rách da thịt, anh áp chặt bàn tay phải đầy máu chính tông vào bánh lái gỗ của U Minh Linh Chu, vận hành Nghịch Hành Quy Nguyên Quyết đến cực hạn.


*Huyết Ảnh Độn! Kích hoạt!*


Ngay khoảnh khắc oán huyết của huyết mạch Cổ Thủ Đò tộc chạm vào bánh lái cổ, toàn bộ thân thuyền gỗ rách nát bùng phát một ngọn lửa u minh màu đỏ máu khổng lồ. Luồng năng lượng cuồng bạo xé rách không gian xung quanh, tạo ra một luồng áp lực đẩy cực đại. Con thuyền gỗ tốc biến với tốc độ nhanh gấp mười lần bình thường, lao vút đi như một vệt sao băng đỏ rực xé rách màn đêm.


*ẦM! ẦM! ẦM!*


Sóng nước sông Vong Xuyên bị tốc độ kinh hoàng của con thuyền rẽ ra làm hai bên, tạo thành những bức tường nước khổng lồ cao hàng trượng đổ ập xuống bến nước y quán, dập tắt hoàn toàn hỏa trận của Dạ Ảnh Vệ Doanh và đánh lật úp ba chiếc thuyền tuần tra của quỷ sai đang chốt chặn ở cửa sông.


"Cái gì?! Tốc độ đó là thế nào?! Đuổi theo! Mau đuổi theo cho ta!" Tần Thiếu Dương điên cuồng gào thét trên bến nước, nhưng bóng dáng của con thuyền gỗ rực lửa đỏ đã biến mất vào màn sương mù dày đặc phía xa chỉ trong một nhịp thở.


U Minh Linh Chu lướt điên cuồng trên mặt nước đen, lao thẳng vào vùng ngập nước mọc đầy cỏ xương khô — Đầm lầy Huyết Sương. Sương mù đỏ độc hại bao phủ dày đặc xung quanh, gặm nhấm màng bảo vệ yếu ớt của con thuyền.


Khi con thuyền vừa lọt sâu vào vùng sương độc sâu thẳm, ngọn lửa đỏ của cấm thuật Huyết Ảnh Độn đột ngột tắt lịm. Sự tiêu hao tinh huyết cực độ từ tay phải rỉ máu đã vắt kiệt chút sinh lực tàn tạ cuối cùng của Mộ Hàn.


"Khụ..."


Mộ Hàn hộc ra một ngụm máu đen, Linh Hồn Thần Mái Chèo trên tay trái rơi rớt xuống sàn thuyền phát ra tiếng động khô khốc. Toàn thân anh lạnh buốt như băng, mái tóc đen dài xuất hiện vài sợi tóc bạc trắng ở phần ngọn do thời gian ma sát ăn mòn thọ nguyên. Anh lảo đảo hai bước rồi ngã gục xuống sàn gỗ lạnh lẽo, rơi vào trạng thái hôn mê sâu.


"Mộ ca ca!" Thẩm Thanh Diệp khóc nấc lên, lao tới ôm chặt lấy nhục thân lạnh ngắt của anh.


Giữa đầm lầy u ám tĩnh mịch, con thuyền gỗ ma thuật mất đi sự điều khiển, bắt đầu trôi dạt vô định vào sâu trong màn sương độc đỏ sậm, trong khi từ phía bìa rừng trúc xa xôi, tiếng gầm rú dữ dội của bầy U Minh Khuyển ba đầu thuộc Dạ Ảnh Vệ vẫn đang áp sát ráo riết dội lại trong không gian.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!