Dược Quán Ẩn Thân, Lòng Người Rạn Nứt
Sương mù u minh cuồn cuộn như những dải lụa xám tro khổng lồ, bao phủ lấy toàn bộ ranh giới rừng trúc u minh. Con thuyền gỗ U Minh Linh Chu rách nát, mạn thuyền cháy sém đen kịt và màng kết giới phòng ngự đã hoàn toàn vỡ vụn, lướt đi một cách yếu ớt và chao đảo dữ dội trên mặt nước sông Vong Xuyên lạnh lẽo. Không còn một viên U Minh Linh Thạch nào trong trận nhãn để cung cấp năng lượng, con thuyền hoàn toàn phải dựa vào sức lực tàn tạ từ cánh tay trái của Mộ Hàn để khua mái chèo thần lực.
"Thanh Thư huynh... huynh nhất định phải trụ vững." Mộ Hàn khàn giọng lẩm bẩm, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu.
Trên vai anh, Thẩm Thanh Thư đang nằm hôn mê bất tỉnh, linh thể mờ nhạt đến mức gần như trong suốt. Những tia sét tím li ti của lôi độc từ chiêu thức của Lôi Hà vẫn đang điên cuồng quấn chặt lấy ngực Thanh Thư, liên tục phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn và bào mòn thần phách của huynh ấy từng chút một. Cơn đau nhức nhối từ vết sẹo thời không rỉ máu đen kịch liệt trên cánh tay phải của Mộ Hàn liên tục truyền về đại não, nhưng anh không dám dừng lại. Anh biết, linh hồn của Thanh Thư chỉ còn duy trì được chưa đầy ba canh giờ.
"Đại ca, phía trước có trận pháp mê cung rừng trúc! Đệ ngửi thấy mùi thảo dược rồi!" Tiểu oan hồn A Minh đứng ở mũi thuyền, vội vã chỉ tay về phía rặng trúc đen sẫm đang ẩn hiện trong sương mù. Chú chó nhỏ Tiểu Hắc cũng dựng đứng chiếc đuôi có chỏm lửa u minh màu xanh lam, sủa khẽ một tiếng cảnh báo.
Mộ Hàn hít một hơi thật sâu, dùng chút linh lực Luyện Khí tầng bốn ít ỏi còn sót lại để bẻ lái, điều khiển con thuyền lách qua những rạn san hô xương khô sắc nhọn bảo vệ lối vào. Vượt qua ba tầng mê cung trúc u ám, một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ thơm ngát mùi thảo dược tịnh hóa âm khí rốt cuộc cũng hiện ra trước mắt họ. Đó chính là Dược quán Thẩm gia.
"Ai đó?!"
Một tiếng quát khẽ, trong trẻo nhưng đầy cảnh giác vang lên. Từ trong dược quán, một thiếu nữ thanh tú khoác chiếc áo choàng màu lục nhạt mộc mạc vội vã lướt ra. Tóc nàng búi đơn giản bằng một chiếc trâm tre tịnh âm, tay nâng một chiếc Linh Thảo Lư nhỏ phát ra hào quang xanh mướt. Khi nhìn thấy Thẩm Thanh Thư đang thoi thóp trên vai Mộ Hàn, gương mặt nàng đại biến, chiếc thảo lư suýt chút nữa rơi khỏi tay.
"Ca ca! Mộ Hàn ca ca... chuyện này là sao?!" Thẩm Thanh Diệp bàng hoàng lao tới, đôi mắt lập tức đỏ hoe khi cảm nhận được lôi độc tím lạnh đang tàn phá linh thể của anh trai mình.
"Thanh Thư huynh vì cứu ta nên bị Lôi Hà đánh trọng thương. Mau... lôi độc đang tiêu tán thần phách của huynh ấy!" Mộ Hàn lảo đảo đặt Thanh Thư xuống chiếc giường tre ngoài hiên dược quán, nhục thân anh lúc này cũng đã mệt mỏi đến mức cực hạn.
Thẩm Thanh Diệp không kịp khóc lóc. Bản năng của một y sư cõi âm lão luyện khiến nàng lập tức lấy lại bình tĩnh. Nàng rút chiếc Trâm Tre Tịnh Âm trên đầu xuống, đâm thẳng vào trận nhãn của Linh Thảo Lư, đồng thời vận hành Thanh Mộc Tịnh Hồn Pháp. Một luồng linh lực màu xanh ngọc dịu nhẹ bùng phát, bao phủ lấy lồng ngực của Thanh Thư, tạm thời ngăn chặn sự tàn phá của lôi độc.
"Mộ ca ca, giúp muội giữ chặt tay chân của ca ca muội! Lôi độc này vô cùng cuồng bạo, khi tịnh hóa sẽ đau đớn tột cùng!" Thanh Diệp khẩn trương nói, tay nhanh nhẹn lấy ra một chiếc hộp ngọc bích nhỏ từ trong ngực áo.
Mở hộp ngọc, một viên dược hoàn màu xanh ngọc bích lấp lánh hiện ra, tỏa ra mùi hương thanh mát của lá trúc u minh và tịnh hồn thảo cực phẩm. Đây chính là viên Trúc Diệp Tịnh Hồn Hoàn thứ hai, bảo vật tịnh hóa mạnh nhất của y quán.
Thanh Diệp cẩn thận đút viên dược hoàn vào miệng Thẩm Thanh Thư, sau đó dùng trâm tre chỉ điểm vào yết hầu của huynh ấy để dẫn truyền dược lực. Ngay lập tức, một luồng khói xanh nhạt ấm áp lan tỏa khắp linh thể Thanh Thư. Những tia sét tím lạnh đang quấn chặt lấy ngực huynh ấy bắt đầu giãy giụa điên cuồng, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai khi chạm phải dược lực tịnh hóa.
*A... ÁRRRR!*
Thẩm Thanh Thư dù đang hôn mê cũng đau đớn co giật mạnh mẽ. Mộ Hàn cắn răng, dùng cánh tay trái và nhục thân chấn thương của mình đè chặt lấy bả vai Thanh Thư, giữ cho huynh ấy không làm đứt quãng dòng linh lực tịnh hóa. Tiểu Hắc cũng nhảy lên giường, dùng ngọn lửa đuôi xanh lam sưởi ấm linh thể đang run rẩy của Thanh Thư để hỗ trợ ngưng tụ thần phách.
Sau nửa canh giờ giằng co nghẹt thở, tia sét tím cuối cùng cũng bị dược lực màu xanh ngọc nuốt chửng hoàn toàn, hóa thành một làn khói xám nhạt bay bổng lên trời rồi tan biến. Linh thể của Thẩm Thanh Thư dần ổn định trở lại, sắc mặt bớt phần nhợt nhạt, nhịp thở linh hồn dần trở nên đều đặn. Huynh ấy đã giữ được mạng sống, nhưng linh lực hoàn toàn cạn kiệt, rơi vào trạng thái ngủ đông để phục hồi.
Thẩm Thanh Diệp thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi ướt đẫm trán. Nàng quay sang nhìn Mộ Hàn, ánh mắt đầy xót xa khi thấy cánh tay phải của anh đang rỉ máu đen ướt đẫm lớp băng gạc cũ nát.
"Mộ ca ca... cánh tay của huynh..." Thanh Diệp dịu dàng cầm lấy tay phải của Mộ Hàn, nhẹ nhàng gỡ bỏ lớp băng gạc bẩn thỉu.
Nàng khẽ hít một hơi lạnh khi nhìn thấy vết sẹo thời không nứt toác, thịt da bên trong đã hoại tử nhẹ, phát ra làn sương đen mờ đầy oán khí ăn mòn gân cốt. Thanh Diệp cẩn thận dùng nước tịnh hồn lau rửa vết thương, sau đó đắp lên một lớp thuốc mỡ chế từ tịnh hồn thảo tươi mát lạnh.
Cảm giác mát rượi xua đi cơn đau bỏng rát kinh hoàng, khiến thần trí Mộ Hàn được xoa dịu sâu sắc. Nhìn thiếu nữ đang chăm chú băng bó cho mình với ánh mắt đầy lo lắng và quan tâm vô tư, lòng Mộ Hàn dâng lên một luồng ấm áp kỳ lạ. Giữa cõi âm tăm tối đầy rẫy sự bóc lột và phản bội này, lòng tốt dịu dàng của Thanh Diệp là thứ ánh sáng hiếm hoi giữ vững nhân tính cho anh.
"Cảm ơn muội, Thanh Diệp." Mộ Hàn khẽ nói, giọng trầm ấm.
Thanh Diệp đỏ mặt, khẽ cúi đầu: "Huynh cứu ca ca muội, mạng của huynh ấy là do huynh mang về. Chút việc này có đáng gì..."
*Hừ! Lại là tên phu đưa đò phế vật này!*
Một tiếng hừ lạnh đầy khinh miệt đột ngột cắt đứt bầu không khí ấm áp. Từ phía hành lang dược quán, một nữ tử mặc y phục thêu hoa sặc sỡ, đeo chiếc Túi Độc Dược bên hông thong dong bước ra. Ánh mắt nàng ta liếc xéo đầy tính toán và đố kỵ nhìn chằm chằm vào Mộ Hàn, rồi dừng lại ở con thuyền gỗ U Minh Linh Chu đang neo đậu ẩn giấu dưới bến nước rừng trúc bên ngoài.
Đó chính là Thẩm Mộng Dao, sư tỷ của Thanh Diệp. Ả mang tu vi Luyện Khí Kỳ tầng tám, luôn tự phụ về bản thân nhưng lại vô cùng đố kỵ với tài năng đan thuật thiên phú của sư muội.
"Thanh Diệp, ngươi thật là gan to bằng trời!" Thẩm Mộng Dao khoanh tay, cười lạnh nói. "Ngươi có biết Chấp Pháp Điện đang ban bố lệnh truy nã toàn diện đối với tên nghịch hành giả cướp pháp trường Sám Hối Đài không? Ngươi dám giấu tên phế vật này và ca ca phản đồ của hắn ở đây, muốn kéo cả y quán Thẩm gia vào chỗ chết sao?"
"Sư tỷ! Mộ ca ca không phải người xấu, ca ca muội cũng bị vu oan!" Thẩm Thanh Diệp vội vàng đứng chắn trước mặt Mộ Hàn, lớn tiếng biện hộ.
"Vu oan hay không, Chấp Pháp Điện tự có phán quyết!" Mộng Dao liếc nhìn vết sẹo rỉ máu trên tay phải Mộ Hàn, đôi mắt híp lại đầy xảo quyệt. Ả cảm nhận được dao động linh lực u minh cổ xưa vô cùng tinh khiết phát ra từ chiếc nhẫn đồng rỉ sét trên ngón tay anh, lòng tham lam trỗi dậy mãnh liệt. *Tên phế vật này chắc chắn đang giấu dị bảo cổ xưa trên con thuyền gỗ kia. Nếu ta giao nộp hắn cho Chấp Pháp Điện, vị trí Chấp sự tương lai chắc chắn sẽ thuộc về ta!*
Mộ Hàn không nói một lời. Dưới lớp mặt nạ da quỷ, đôi mắt u lam của anh khẽ híp lại, thần thức nhạy cảm âm thầm khóa chặt lấy từng dao động nhỏ trong hơi thở của Thẩm Mộng Dao. Anh cảm nhận được sát ý và lòng tham vô đáy của ả.
Sau khi bị Mộng Dao ép buộc, Thanh Diệp đành đưa Mộ Hàn và Thanh Thư vào phòng mật phía sau y quán để ẩn náu tạm thời. Đêm tối dần buông xuống, rừng trúc u minh bị bao phủ bởi một màn sương dày đặc lạnh lẽo.
Trong căn phòng gỗ nhỏ tối tăm, Mộ Hàn nằm trên giường tre, dường như đã ngủ say do kiệt lực. Thẩm Mộng Dao lén lút lách cửa bước vào. Bước chân ả cực nhẹ, cơ thể tỏa ra mùi mê hồn phấn nhạt để đề phòng Mộ Hàn thức giấc.
Mộng Dao tiến lại gần giường, đôi mắt tham lam nhìn chằm chằm vào Nhẫn Đồng Rỉ Sét trên ngón tay Mộ Hàn. Ả từ từ thò tay ra, định lén lút tháo chiếc nhẫn đồng để lục lọi hành lý của anh.
*Vù...*
Thần Thức Nhạy Cảm của Mộ Hàn lập tức báo động đỏ. Dù đan điền đang khánh kiệt linh lực, thần thức của anh vẫn nhạy bén vô cùng. Anh có thể dễ dàng kích hoạt Khóa Hồn Trảo để bóp nát cổ họng của ả đàn bà đố kỵ này ngay lập tức.
Nhưng Mộ Hàn khựng lại. Anh tính toán nhanh chóng trong đầu: *Không được. Thanh Diệp đang ở phòng bên cạnh tập trung tinh thần điều chế thuốc tịnh hóa lôi độc cho Thanh Thư huynh. Nếu ta động thủ lúc này, dao động linh lực và tiếng động chiến đấu chắc chắn sẽ làm kinh động đến muội ấy, khiến dược lực bị hỗn loạn, thần phách của Thanh Thư huynh sẽ vỡ vụn ngay lập tức. Ta bắt buộc phải ẩn nhẫn.*
Mộ Hàn khẽ trở mình, phát ra một tiếng ho khan nhỏ.
Thẩm Mộng Dao giật nảy mình, vội vàng rụt tay lại, khuôn mặt biến sắc vì sợ hãi. Ả lúng túng lùi lại một bước, cố tình giả vờ lảng tránh bằng cách lớn giọng hỏi han: "Hừ... ngươi tỉnh rồi sao? Ta... ta chỉ vào xem ca ca của Thanh Diệp đã tỉnh lại chưa thôi! Ngươi đừng có mà đa nghi!"
Mộ Hàn từ từ mở mắt, ánh mắt u lam lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt ả khiến Mộng Dao rùng mình một cái, vội vã quay người bỏ chạy ra ngoài phòng.
Thoát khỏi phòng Mộ Hàn, lòng căm hận và đố kỵ của Thẩm Mộng Dao càng bùng phát dữ dội. Ả điên cuồng đi về phía bàn viết ở sảnh ngoài, lấy ra một tờ giấy da quỷ và bút lông. Với sự thông thuộc địa hình rừng trúc bảo vệ y quán từ nhỏ, Mộng Dao nhanh tay vẽ lại toàn bộ sơ đồ trận pháp mê cung rừng trúc, ghi rõ các lối đi an toàn không có bẫy độc để gửi ra ngoài.
Ả gấp nhỏ tờ giấy lại, nhét vào một ống tre nhỏ, đôi mắt hằn lên những tia máu đầy tàn nhẫn. *Thanh Diệp, ngươi dám dùng bảo vật Trúc Diệp Tịnh Hồn Hoàn cực phẩm để cứu tên phu đưa đò phế vật kia mà không đưa cho ta? Vậy thì đừng trách ta vô tình! Chờ khi Thiếu chủ Tần Thiếu Dương dẫn quân san phẳng nơi này, ta sẽ là công thần đệ nhất!*
Midnight. Sương mù u minh xám xịt bao phủ dày đặc toàn bộ rừng trúc, mang theo cái lạnh thấu xương của cõi âm tăm tối. Mộ Hàn đứng bên cửa sổ phòng mật, đôi mắt u lam lạnh lẽo nhìn xuyên qua màn sương đêm. Anh nhìn thấy bóng dáng lén lút của Thẩm Mộng Dao đang lặng lẽ rời khỏi y quán, bước nhanh vào lối đi an toàn của mê cung rừng trúc để gửi thư mật báo cho Chấp Pháp Điện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!