Lôi Đình Thần Phạt, Linh Chu Đóng Giới
Ầm! Một tiếng sấm nổ vang trời xé rách màn đêm u tối của hạ lưu sông Vong Xuyên.
Lôi Phạt Chùy khổng lồ trên tay Lôi Hà vung lên, giáng xuống hàng vạn tia sét tím lạnh xé rách bầu trời đêm dội thẳng vào đỉnh Sám Hối Đài. Đá tảng vỡ vụn, những cột xích lôi hình nặng nề đổ sập, khói bụi cuốn theo oán khí màu đỏ sậm bốc lên nghi ngút. Cả tòa đài hành hình sừng sững giữa dòng sông trong chớp mắt đã hóa thành một đống đổ nát hoang tàn dưới sức tàn phá hủy diệt của lôi phạt.
"Chạy mau!"
Mộ Hàn cắn chặt răng, cơ vai gồng lên gánh chịu sức nặng của Thẩm Thanh Thư đang thoi thóp trên lưng. Bước chân anh dậm mạnh trên nền đá đang rạn nứt, nhắm thẳng hướng bến neo khuất gió ven bờ Sám Hối Đài mà lao đi. Tay phải của anh – vết sẹo thời không rỉ máu vĩnh viễn – lúc này đang nhức nhối tột độ. Luồng sát khí đỏ ngòm sót lại từ đao thế của Tào Ngụy vẫn đang điên cuồng gặm nhấm kinh mạch, khiến mỗi nhịp thở của anh đều mang theo vị máu tanh nồng.
"Đại ca! Bên này! Mau lên thuyền!"
Tiếng gọi hốt hoảng của tiểu oan hồn A Minh vang lên giữa tiếng sấm rền. Ở góc khuất dưới gầm cầu tàu mục nát, U Minh Linh Chu đang chao đảo dữ dội trên mặt nước bắt đầu nổi sóng lớn. Chú chó nhỏ Tiểu Hắc đứng trên mũi thuyền, chiếc đuôi có chỏm lửa u minh màu xanh lam dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực phát ra những tiếng gầm gừ cảnh báo đầy gấp gáp.
Mộ Hàn phóng người nhảy xuống, đáp mạnh lên ván thuyền gỗ rách nát. Anh nhẹ nhàng đặt Thẩm Thanh Thư vào khoang thuyền. Lúc này, linh thể của Thanh Thư đã mờ nhạt đến mức gần như trong suốt, những tia sét tím li ti của lôi độc vẫn đang quấn chặt lấy ngực huynh ấy, liên tục bào mòn thần phách.
"Lôi phán quan xuất thế, vạn linh tịch diệt! Nghịch hành giả, ngươi trốn không thoát!"
Từ trên không trung, tiếng quát của Lôi Hà như sấm nổ ngang tai. Cỗ xe chiến khổng lồ kéo bởi bốn con lôi thú u minh gầm rú xé rách màn sương, từ trên cao lao xuống bến sông. Lôi Hà đứng trên xe, đôi mắt lấp lánh lôi quang tím lạnh, tay vung Lôi Phạt Chùy giáng thẳng một luồng sét khổng lồ xuống vị trí con thuyền gỗ.
"Cổ Linh Nhân! Màn Sương U Minh!" Mộ Hàn hét lớn, tay trái nắm chặt Linh Hồn Thần Mái Chèo gõ mạnh xuống ván thuyền.
Thân ảnh xanh lam trong suốt của hài đồng khí linh hiện ra trên bánh lái, hai tay bắt ấn: "Không ổn! Gió lôi đình quá mạnh!"
Trận pháp phù văn khắc ven hông thuyền vừa phun ra một màn sương đen dày đặc hòng che giấu khí tức, thì ngay lập tức, một luồng cuồng phong mang theo uy áp Trúc Cơ Trung Kỳ từ xe chiến của Lôi Hà quét qua, thổi bay toàn bộ sương mù u minh trong chớp mắt. Con thuyền gỗ rách nát hoàn toàn phơi bày dưới tầm nhìn của phán quan lôi đình.
"Chết đi!" Lôi Hà gầm lên, luồng sét tím lạnh khổng lồ nện thẳng xuống.
Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, Mộ Hàn đưa ra quyết định dứt khoát. Anh biết nhục thân Luyện Khí tầng bốn của mình lúc này tuyệt đối không thể gánh chịu trực diện đòn đánh của một cường giả Trúc Cơ Trung Kỳ từ trên không trung. Muốn sống sót, chỉ có một con đường duy nhất.
"Kích hoạt... Đóng Cửa Kết Giới!"
Mộ Hàn bóp chặt vết sẹo trên tay phải, cưỡng ép dòng oán huyết chính tông rỉ ra, nhỏ thẳng vào trận nhãn trung tâm dưới sàn thuyền gỗ. Đồng thời, anh vung tay trái ném toàn bộ số U Minh Linh Thạch tích lũy được từ trước đến nay vào lõi năng lượng của linh chu.
*HÚÚÚÚ!*
Thân thuyền gỗ rách nát bùng phát một luồng ánh sáng tím vàng rực rỡ. Cổ Linh Nhân gầm lên một tiếng đầy đau đớn khi phải cưỡng ép vận hành trận pháp phòng ngự cổ xưa vượt quá giới hạn chịu đựng của con thuyền rách. Từ dưới sàn thuyền, một màng bảo vệ màu tím trong suốt, dày đặc hoa văn u minh cổ xưa dựng lên, bao bọc toàn bộ U Minh Linh Chu vào bên trong một cái kén ánh sáng tròn trịa.
*ẦM!!!*
Tia sét tím khổng lồ của Lôi Hà nện thẳng vào màng bảo vệ màu tím. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động cả một vùng sông nước Vong Xuyên. Sóng nước đen kịt bị áp lực vụ nổ đẩy lùi ra xa hàng chục trượng, để lộ cả lòng sông bùn lầy nứt nẻ.
Bên trong kết giới, U Minh Linh Chu chao đảo điên cuồng. Màng bảo vệ màu tím xuất hiện những vết rạn nứt lớn như mạng nhện, phát ra tiếng răng rắc ghê người. Sức ép cực đại truyền qua thân gỗ khiến nhục thân Mộ Hàn run lên bần bật, đan điền Luyện Khí tầng bốn của anh chao đảo dữ dội, linh lực tiêu hao sạch sành sanh trong một nhịp thở để duy trì kết giới phòng ngự.
"Chống đỡ được một đòn của ta? Thú vị! Để xem kết giới rách nát này của ngươi chịu được mấy búa!" Lôi Hà trên không trung có phần kinh ngạc, nhưng ngay lập tức lão lại vung cao Lôi Phạt Chùy, chuẩn bị giáng xuống tia sét thứ hai.
Mộ Hàn ngước nhìn màng kết giới đã nứt vỡ đến bảy mươi phần trăm, ánh mắt anh hiện lên vẻ kiên nghị tàn nhẫn. Anh quay sang nhìn A Minh: "A Minh, giữ chặt khoang thuyền! Chúng ta lao vào Hắc Thủy Oanh!"
"Cái gì?! Đại ca, vào đó thuyền sẽ rã nát mất!" A Minh hoảng hốt kêu lên.
Nhưng Mộ Hàn đã quan sát rõ ràng qua thần thức nhạy cảm: trên mặt sông phẳng lặng này, tốc độ của linh chu không thể nhanh hơn xe chiến lôi thú của Lôi Hà, và kết giới tím chắc chắn sẽ vỡ vụn ở đòn đánh tiếp theo. Chỉ có lao vào vòng xoáy khổng lồ Hắc Thủy Oanh – nơi có dòng nước cuồn cuộn chứa đầy oán khí dày đặc tích tụ vạn năm – sức nước và oán khí đậm đặc ở đáy vực mới có thể hấp thụ và phân tán bớt uy lực lôi điện từ trên không trung, triệt tiêu tầm quét thần thức của Lôi Hà.
Anh dùng chút sức lực cuối cùng, hai tay nắm chặt Linh Hồn Thần Mái Chèo găm sâu xuống dòng nước, vận hành U Minh Ngự Chu Thuật nương theo luồng oán khí ngầm dưới đáy sông, cưỡng ép bẻ lái con thuyền gỗ lao thẳng vào lòng phễu lọc khổng lồ Hắc Thủy Oanh đang réo rắt gào thét cách đó không xa.
*ẦM! ẦM! ẦM!*
Tia sét thứ hai của Lôi Hà giáng xuống ngay sát đuôi thuyền khi U Minh Linh Chu vừa kịp lao vào rìa vòng xoáy. Sức nước cuồn cuộn đen kịt của Hắc Thủy Oanh bùng lên, oán khí dày đặc như một bức tường nước khổng lồ màu đen nuốt chửng lấy luồng lôi điện tím, phân tán năng lượng của nó ra khắp mặt sông xoáy.
Con thuyền gỗ bị lực hút khổng lồ của vòng xoáy kéo điên cuồng, xoay tròn mất kiểm soát giữa dòng nước đen ngòm. Thân thuyền va đập mạnh vào những mảnh rác thải thời không và đá ngầm di động, phát ra những tiếng răng rắc đầy nguy hiểm. Màng bảo vệ màu tím vỡ vụn hoàn toàn sau khi chịu lực ép cuối cùng, nhưng linh chu đã thành công chìm sâu xuống dưới sương mù dày đặc của lòng sông xoáy, thoát khỏi tầm mắt tầm quét thần thức của Lôi Hà trên bầu trời.
"Nghịch tặc đáng chết!" Lôi Hà đứng trên xe chiến nhìn dòng nước xoáy gầm rú điên cuồng bên dưới, lôi điện xung quanh lão bộc phát đầy giận dữ nhưng không dám cưỡng ép lái xe chiến lôi thú lao vào Hắc Thủy Oanh đầy oán khí ăn mòn.
Dưới đáy nước sâu khuất sương mù, U Minh Linh Chu rách nát rốt cuộc cũng lách qua được những rạn san hô xương khô bảo vệ, nương theo dòng nước ngầm chảy thoát ra khỏi phạm vi kiểm soát của Sám Hối Đài, tạm thời thoát khỏi sự truy sát trực diện của lôi phạt.
Mộ Hàn ngã gục xuống sàn thuyền gỗ, nhục thân hoàn toàn kiệt quệ linh lực, hơi thở dốc hụt hẫng. Toàn bộ số U Minh Linh Thạch tích lũy bấy lâu nay đã tiêu tốn sạch sành sanh không còn một viên, đẩy anh vào tình thế khánh kiệt tài nguyên tột độ.
"Đại ca! Huynh mau nhìn Thanh Thư ca ca đi!" Tiếng khóc của A Minh kéo Mộ Hàn gượng dậy.
Anh lảo đảo bò vào khoang thuyền. Lúc này, lôi độc màu tím lạnh đã lan rộng khắp linh thể của Thẩm Thanh Thư, gặm nhấm sâu vào thần phách của huynh ấy. Linh hình của Thanh Thư chập chập chờn chờn, từng mảnh hồn phách nhỏ bé bắt đầu tan biến vào không khí.
"Lôi độc đang tiêu tán thần phách của huynh ấy..." Mộ Hàn siết chặt nắm tay, đôi mắt u lam hằn lên những tia máu đầy lo lắng. Anh biết, nếu linh hồn Thanh Thư hoàn toàn tiêu tán, huynh ấy sẽ vĩnh viễn không thể đầu thai chuyển thế, biến mất hoàn toàn khỏi tam giới.
Thời gian chỉ còn lại chưa đầy ba canh giờ.
"Thẩm gia y quán... Rừng trúc u minh..." Mộ Hàn khàn giọng lẩm bẩm. Chỉ có y thuật tịnh hóa âm độc của Thẩm Thanh Diệp cùng viên Trúc Diệp Tịnh Hồn Hoàn cực phẩm thứ hai mới có thể dập tắt lôi độc, cứu sống mạng Thanh Thư lúc này.
Anh gượng dậy, tay trái cầm lấy mái chèo thần, tay phải rỉ máu đen quấn chặt băng gạc bám vào bánh lái gỗ. Con thuyền gỗ rách nát bọc sương mù yếu ớt lướt đi trong đêm tối lạnh lẽo, nhắm thẳng hướng rừng trúc u minh ẩn dật mà lao đi, mang theo sinh mệnh mỏng manh của đồng hành giữa vòng vây rình rập của Chấp Pháp Điện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!