Nhạc nềnPrairie

Đao Phạt Chấp Pháp, Vong Xuyên Vô Ảnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Một luồng tà quang đỏ sậm bỗng từ trận nhãn bùng lên, khóa chặt lấy sinh mệnh của Thanh Thư, khiến Mộ Hàn đứng sững lại trong bóng tối, mái chèo khựng lại giữa hư không khi nhận ra sợi xích vô hình liên kết trực tiếp với đại trận hủy diệt.


"Mộ... Mộ Hàn... Chạy mau... Đừng quản ta..." Giọng nói của Thẩm Thanh Thư khàn đặc, mỗi một âm tiết phát ra đều kéo theo một luồng khói xám nhạt bốc lên từ linh thể. Sợi xích tà quang đỏ sậm kia như một con đỉa đói, cứ mỗi nhịp thở lại hút đi một phần thần phách của huynh ấy, chuyển hóa thành oán lực đỏ ngầu nạp vào trận nhãn của Sám Hối Đài. Huynh ấy đang bị thiêu rụi từ bên trong, cơn đau đớn tột cùng khiến linh phách chập chờn như ngọn nến trước bão.


"Trốn? Đến nước này rồi thì còn trốn đi đâu được nữa?"


Một tiếng cười trầm đục, khàn khàn đầy tợn rách vang lên từ phía cầu thang đá dẫn xuống ngục tối. Tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền đá u minh ẩm ướt vang lên cọc cạch. Tào Ngụy bước xuống, thân hình thô kệch như một bức tường đá di động, vai u thịt bắp đen bóng hằn lên những vết sẹo chằng chịt do lôi phạt để lại. Gã mặc một bộ giáp sắt đen xộc xệch, tay phải cầm chiếc roi da cắm đầy gai sắt rỉ máu, tay trái kéo lê một thanh đại đao bản rộng phát ra tiếng rít ghê rợn trên mặt đất đá.


"Một tên phu đưa đò phế vật Luyện Khí tầng một, lại dám dùng khôi lỗi hỏng để lừa gạt quỷ sai tuần tra của ta?" Đôi mắt một mí ti hí của Tào Ngụy híp lại, lộ ra hung quang tàn nhẫn khi gã nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ da quỷ của Mộ Hàn. "Ngươi nghĩ Huyết Sương Che Mắt Thuật của ngươi có thể qua mắt được lão tổ sao? Nhưng đáng tiếc, hôm nay kẻ canh giữ Sám Hối Đài là Tào Ngụy ta!"


Mộ Hàn không nói một lời. Dưới lớp mặt nạ da quỷ, đôi mắt u lam của anh khẽ híp lại, thần thức nhạy cảm phóng ra ngoài quét qua toàn bộ ngục tối. Tào Ngụy mang tu vi Luyện Khí Kỳ tầng chín đỉnh phong, lại tu luyện Hắc Sát Thiết Cốt Công khiến nhục thân cường hãn vô cùng, hộ thể sát khí đỏ ngòm quanh thân gã dầy đặc đến mức dường như có thể đóng băng cả sương mù u minh.


Quan trọng hơn, sợi xích tà quang đỏ sậm đang trói chặt Thẩm Thanh Thư chính là 'Huyết Liên Khóa' – một loại tà thuật liên kết trực tiếp sinh mệnh của con tin với trận nhãn Sám Hối Đài dưới sự kiểm soát của Tào Ngụy. Nếu Mộ Hàn cưỡng ép dùng lực lượng vật lý chém đứt cũi sắt, tà thuật sẽ tự động kích hoạt phản phệ, thiêu rụi linh hồn Thanh Thư thành tro bụi ngay lập tức.


"Đao phủ! Hành hình!" Tào Ngụy đột ngột vung roi da, gầm lên một tiếng đầy tàn bạo.


Từ trong góc tối, hai gã đao phủ chấp pháp cao lớn, mặc giáp sắt đen che kín mặt bước ra, vác theo hai thanh quỷ đầu đại đao rỉ máu nồng nặc oán khí, tiến thẳng về phía cũi sắt của Thẩm Thanh Thư.


"Ngươi dám!"


Không còn đường lui. Mộ Hàn gầm khẽ một tiếng trong cổ họng, hoàn toàn từ bỏ việc che giấu tu vi. Anh vận hành Nghịch Hành Quy Nguyên Quyết đến cực hạn, linh lực xám tro mỏng manh nhưng tinh thuần của Luyện Khí tầng bốn bùng phát dữ dội từ đan điền, xé rách màng sương ẩn khí của Huyết Sương Che Mắt Thuật.


Anh vung tay trái, phóng mạnh Linh Hồn Thần Mái Chèo (Sơ cấp) ra ngoài. Chiếc mái chèo gỗ đen sần sùi nặng ngàn cân xé gió lao đi, mang theo một luồng sóng linh lực màu tím lạnh rực rỡ, va chạm trực tiếp với hai thanh quỷ đầu đại đao của đao phủ.


*KENG! KENG!*


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội khắp ngục tối. Hai gã đao phủ chấp pháp rú lên một tiếng đau đớn, hai thanh đại đao trong tay chúng bị lực lượng ngàn cân của mái chèo thần chấn bay vỡ vụn, nhục thân bị luồng sóng tím lạnh đánh văng vào vách đá ngục tối, nứt nẻ rồi tan biến thành làn khói đen kịt.


"Khá khen cho một tên phu đò phế vật! Lại giấu tu vi đến Luyện Khí tầng bốn, còn sở hữu dị bảo nặng ngàn cân!" Tào Ngụy cười gằn, đôi mắt ti hí hằn lên những tia máu điên cuồng. Gã vung mạnh thanh đại đao mang sát khí, bước chân dậm mạnh xuống đất đá tạo ra một tiếng nổ lớn, thân hình thô kệch lướt đi nhanh như chớp, chém trực diện vào đầu Mộ Hàn.


"Nhưng ở trước mặt Hắc Sát Thiết Cốt Công của ta, tất cả đều chỉ là hư vô!"


Mộ Hàn không né tránh. Anh vận lòng bàn tay trái, phóng ra Ngự Thủy Chưởng, dẫn dắt dòng nước độc ẩm ướt chứa đầy oán khí bám trên vách đá ngục tối ngưng tụ thành một bàn tay nước khổng lồ màu đen sậm, ý đồ tóm chặt lấy hai cánh tay đang vung đao của Tào Ngụy.


*Xoẹt! rắc!*


Nhưng nhục thân của Tào Ngụy quá mức cường hãn. Sát khí đỏ ngòm tỏa ra từ thanh đại đao bản rộng và Hắc Sát Thiết Cốt Công của gã sắc bén như thần binh, dễ dàng chém đôi bàn tay nước chứa oán khí của Mộ Hàn thành vạn giọt nước độc bắn tung tóe. Sức mạnh phản chấn từ đao thế khổng lồ đánh thẳng vào ngực Mộ Hàn, khiến anh lảo đảo thối lui năm bước, nhục thân bị chấn thương nội tạng nhẹ, lồng ngực đau nhói như bị búa tạ nện trúng.


*Phụt...*


Mộ Hàn hộc ra một ngụm máu tươi, vết thương cũ trên cánh tay phải rách toác ra dưới sức ép va chạm, máu đen rỉ ra ướt đẫm lớp băng gạc trắng, nhỏ giọt xuống đất đá xám xịt phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn ghê người. Sát khí đỏ sậm của Tào Ngụy hung hãn vô cùng, đang men theo kinh mạch ý đồ xâm nhập vào đan điền của anh.


"Ha ha ha! Phế vật vẫn mãi là phế vật! Đan điền rách nát của ngươi làm sao chịu nổi một đao của ta!" Tào Ngụy cười lớn đầy đắc ý, gã xoay tròn thanh đại đao, chuẩn bị giáng xuống đòn kết liễu.


Mộ Hàn lau vệt máu trên khóe môi, đôi mắt u lam dưới mặt nạ da quỷ không hề có một tia hoảng loạn, ngược lại vô cùng bình tĩnh và lạnh lùng. Qua thần thức nhạy cảm cực hạn, anh đã quan sát rõ ràng: Tào Ngụy tuy có nhục thân kim cang bất hoại nhờ luyện thể công pháp, nhưng thần phách của gã lại thô ráp, lỏng lẻo và đầy tạp chất oán khí do hấp thụ quá nhiều Hương Hỏa Đan cấp thấp.


Muốn phá Huyết Liên Khóa cứu Thanh Thư, trước hết phải làm tê liệt thần phách của gã để cắt đứt liên kết tà thuật.


Anh giơ tay trái bắt lấy chiếc Linh Hồn Thần Mái Chèo vừa bay ngược trở lại. Không thèm vận chuyển chân khí phòng ngự, Mộ Hàn dồn toàn bộ linh lực xám tro còn lại vào chuôi mái chèo gỗ, rồi gõ mạnh chuôi mái chèo xuống nền đá ngầm của ngục tối Sám Hối Đài.


*BÙNG!*


Một làn sóng xung kích màu tím nhạt – Chấn Hồn Ba – lan tỏa diện rộng mười trượng trên mặt nước ngầm ngục tối, mang theo âm thanh trầm đục như tiếng chuông chùa cổ đại vang vọng từ hư vô.


Luồng sóng xung kích này không gây sát thương vật lý, nhưng đối với những thực thể linh hồn và thần phách thô ráp thì lại là khắc tinh chí mạng. Làn sóng tím đi xuyên qua lớp giáp sắt và hộ thể sát khí của Tào Ngụy, đánh thẳng vào biển ý thức của gã.


"Á... đầu của ta!" Tào Ngụy đột ngột rú lên một tiếng đau đớn thảm thiết, thanh đại đao trong tay rơi keng xuống đất. Gã ôm chặt lấy đầu, hai mắt trợn trừng rỉ máu lệ, thần phách bị chấn động dữ dội đến mức gần như muốn nứt vỡ, toàn thân tê liệt không thể di chuyển.


Xung quanh cũi sắt, sợi xích tà quang đỏ sậm của Huyết Liên Khóa bị sóng âm tịnh hóa quét qua, oán lực bên trong trận pháp bị thanh tẩy hoàn toàn, vỡ vụn thành vạn điểm sáng đỏ rồi tan biến vào không trung. Thẩm Thanh Thư thoát khỏi sự trói buộc, linh thể suy yếu rơi sụp xuống sàn cũi sắt.


Cơ hội chính là lúc này!


Mộ Hàn bước lên một bước, tay trái cầm Linh Hồn Thần Mái Chèo đâm thẳng vào không trung hướng về phía yết hầu của Tào Ngụy đang bị tê liệt.


*Tịnh Hồn Đao Pháp - Vong Xuyên Vô Ảnh!*


Mũi mái chèo gỗ đen sần sùi đột ngột biến mất vào không gian mờ tối của ngục giam. Không có tiếng gió rít, không có hào quang rực rỡ, chỉ có một luồng kình lực vô hình, sắc bén và lạnh lùng tột độ xuyên thấu qua lớp giáp sắt hộ thể và da thịt đồng cổ của Tào Ngụy, đâm xuyên qua yết hầu gã từ khoảng cách ba trượng.


*Phụt...*


Máu tươi đỏ sậm phun ra ròng ròng từ cổ họng Tào Ngụy. Đôi mắt ti hí của gã trợn ngược lên đầy kinh hoàng và không tin nổi, gã nhìn chằm chằm vào khoảng không trống rỗng trước mặt, rồi lảo đảo quỳ sụp xuống đất, thân hình thô kệch ngã nhào ra nền đá lạnh buốt, thần phách hoàn toàn tiêu tán.


Đội trưởng chấp pháp bến số 3 – Tào Ngụy, đã chết!


Mộ Hàn khẽ thở dốc, tay phải rỉ máu nhiều hơn, cơn đau nhức từ gân cốt tay phải truyền đến khiến anh suýt chút nữa không đứng vững. Việc cưỡng ép bộc phát oán lực tịnh hóa vượt cấp đã gieo thêm một cái giá thể xác nặng nề lên nhục thân anh.


Nhưng anh không kịp dưỡng thương. Ngay khoảnh khắc Tào Ngụy ngã xuống, từ trong ngực gã đột ngột bùng phát một luồng tà quang đỏ rực bắn thẳng lên trần đá của ngục tối, xuyên qua vách đá Sám Hối Đài lao vút lên bầu trời tím đỏ sậm phía trên.


*HÚÚÚÚÚÚ!*


Tiếng còi báo động đỏ vang dội, chói tai vang vọng khắp khúc sông hạ lưu Vong Xuyên.


Trên bầu trời, mây đen cuồn cuộn quay cuồng dữ dội. Một cỗ xe chiến khổng lồ kéo bởi bốn con lôi thú u minh gầm rú xé rách màn sương mù đỏ sậm hiện ra. Đứng trên xe chiến chính là Lôi phán quan Lôi Hà với mái tóc tím đỏ rực rỡ lấp lánh lôi điện, tay cầm Lôi Phạt Chùy khổng lồ đầy sát khí.


"Kẻ nào dám giết quỷ quan chấp pháp! Mau đền mạng!" Tiếng gầm của Lôi Hà như sấm sét nổ tung bên tai, hàng vạn tia lôi điện tím lạnh khổng lồ bắt đầu ngưng tụ trên bầu trời Sám Hối Đài, chuẩn bị giáng xuống đòn lôi phạt diệt thế.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!