Đột Kích Sám Hối Đài, Trận Pháp Ngụy Trang
Mộ Hàn siết chặt Linh Hồn Thần Mái Chèo trong tay trái, đứng thẳng dậy giữa đống đổ nát của bến đò số 9. Tiếng sấm lôi hình từ phương xa dội lại, mang theo một luồng gió lạnh buốt xương thổi qua những vách đất nứt nẻ của căn nhà tranh rách nát. Bầu trời hạ lưu Vong Xuyên lúc này đã chuyển sang một màu tím đỏ sậm đầy sát khí. Từng tia lôi điện u lôi màu tím lạnh như những con mãng xà khổng lồ lướt đi trong mây đen, tỏa ra một luồng uy áp ngột ngạt bao trùm lên toàn bộ khúc sông.
Mười hai canh giờ. Đó là khoảng thời gian còn lại trước khi Thẩm Thanh Thư bị hành hình bằng lôi phạt tại Sám Hối Đài.
"Mộ Hàn, ngươi thật sự muốn đi sao?" Thẩm Thanh Diệp bước đến bên cạnh anh, đôi mắt thanh tú ngập tràn vẻ lo lắng. Nàng khẽ chạm vào cánh tay phải đang quấn băng gạc thấm đẫm dược dịch tịnh hóa của anh. Dù Trúc Diệp Tịnh Hồn Hoàn cực phẩm đã tạm thời cầm máu và tịnh hóa oán độc, nhưng gân cốt bên trong vẫn đang âm ỉ đau nhức, nhục thân của anh chưa hoàn toàn phục hồi sau trận chiến vượt cấp dưới đáy sông xoáy.
"Thanh Thư vì ta mới bị bắt. Ta không thể đứng nhìn huynh ấy hồn phi phách tán," Mộ Hàn khàn giọng nói, ánh mắt u lam kiên định nhìn thẳng vào màn sương mù dày đặc phía xa. "Hơn nữa, Tư Đồ Kính dùng Thanh Thư làm mồi nhử, Sám Hối Đài chắc chắn đã được bố trí thiên la địa võng. Nếu ta dùng bạo lực xông vào, không chỉ không cứu được người, mà cả con thuyền gỗ này cũng sẽ bị đại pháo diệt hồn bắn nát."
"Đại ca, đệ đã chuẩn bị xong đường rút lui!" Tiểu oan hồn A Minh lanh lẹ chạy vào, tay ôm chiếc túi vải nhỏ chứa đầy những viên oán thạch cực phẩm. Cậu bé linh thể nhìn Mộ Hàn với ánh mắt đầy tin tưởng. "Đệ sẽ cùng Tiểu Hắc canh giữ U Minh Linh Chu dưới gầm cầu tàu khuất gió ven bờ Sám Hối Đài. Chỉ cần huynh phát tín hiệu, đệ sẽ kích hoạt linh chu đón huynh ngay lập tức!"
"Gâu..."
Chú chó nhỏ Tiểu Hắc cũng bước đến, chiếc đuôi có chỏm lửa u minh màu xanh lam khẽ quấn lấy cổ chân Mộ Hàn, phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục như một lời hứa hẹn bảo vệ vòng ngoài.
Mộ Hàn khẽ xoa đầu Tiểu Hắc, rồi quay sang nhìn Thẩm Thanh Diệp: "Thanh Diệp, nàng hãy ở lại bến đò số 9 để dưỡng thương và chuẩn bị thêm dược thảo tịnh hóa. Lần này đột kích, ta không thể mang theo quá nhiều người. Càng ít người, cơ hội ẩn mình càng cao."
Thẩm Thanh Diệp cắn nhẹ môi, biết mình có đi theo cũng chỉ làm vướng chân anh. Nàng khẽ gật đầu, đưa cho anh một chiếc túi gấm nhỏ thêu tay: "Đây là Túi Gấm Thêu Tay của mẫu thân để lại cho ngươi. Viên ngọc tịnh hóa bên trong tuy đã xuất hiện vết rạn nứt nhỏ, nhưng vẫn có thể giúp ngươi phong tỏa hoàn toàn khí tức nhịp tim trong vòng một khắc. Hãy cẩn thận."
Mộ Hàn nhận lấy túi gấm, cất kỹ sát lồng ngực. Hơi ấm dịu nhẹ từ viên ngọc tịnh hóa lan tỏa, xoa dịu phần nào cơn đau nhói ở cánh tay phải.
Anh bước đến góc phòng đổ nát, nơi đặt xác của một con Phán Quan Khôi Lỗi (Hỏng) mà anh đã nhặt được ven sông vài ngày trước. Con rối gỗ này vốn là công cụ tuần tra của phán quan cõi âm, nay chỉ còn lại lớp vỏ ngoài nứt nẻ và các khớp xương lỏng lẻo. Mộ Hàn quỳ xuống, dùng tay trái lấy ra ba viên u minh linh thạch vụn, khéo léo khảm vào khớp xương lồng ngực của khôi lỗi.
Anh tập trung thần thức nhạy cảm, dẫn dắt một luồng linh lực xám tro mỏng manh từ đan điền Luyện Khí tầng bốn chảy vào các đường vân trận pháp trên thân khôi lỗi.
*Rắc... rắc...*
Con rối phán quan rách nát khẽ chuyển động, đôi mắt gỗ trống rỗng bùng lên một tia sáng vàng đục yếu ớt. Dưới sự điều khiển của Mộ Hàn, con khôi lỗi này phát ra dao động linh lực giả của một tu sĩ Luyện Khí tầng bảy – một mồi nhử hoàn hảo để đánh lạc hướng quỷ sai tuần tra.
Tiếp theo, Mộ Hàn nhắm mắt, vận hành *Huyết Sương Che Mắt Thuật*. Anh cưỡng ép điều động sương mù u minh phong tỏa hoàn toàn đan điền và chín kinh mạch chính, khiến dao động linh lực toàn thân giảm xuống mức tối thiểu. Lúc này, biểu hiện bên ngoài của anh chỉ là một tên phu đưa đò phế vật Luyện Khí tầng một đang thoi thóp trốn chạy.
"Xuất phát thôi," Mộ Hàn trầm giọng nói.
Trong đêm tối tịch mịch, U Minh Linh Chu rẽ sương mù lướt đi êm ái không tiếng động trên dòng nước sông Vong Xuyên đen kịt. A Minh đứng ở bánh lái gỗ, khéo léo nương theo các luồng gió u minh để tránh né các đợt quét thần thức tầm xa của Chấp Pháp Điện. Tiểu Hắc nằm rạp ở mũi thuyền, đôi tai dài thỉnh thoảng dựng đứng để đánh hơi nguy hiểm.
Sau nửa canh giờ hành thuyền ngược dòng đầy căng thẳng, một bóng đen khổng lồ, sừng sững bỗng hiện ra trước mắt họ qua màn sương mù đỏ sậm.
Đó chính là Sám Hối Đài.
Bệ đá cao hàng trượng nằm sừng sững giữa lòng sông Vong Xuyên, được xây dựng hoàn toàn từ những khối đá đen u minh thô kệch khắc đầy những khuôn mặt vong linh đang khóc gào đau đớn. Xung quanh đài hành hình, mười hai cột xích sắt khổng lồ cắm sâu xuống lòng sông, liên tục phát ra những tia sét u lôi màu tím lạnh lẽo quét qua mặt nước. Trên đỉnh đài, một chiếc cũi sắt khóa hồn lớn đang lơ lửng giữa không trung, bên trong là một thân ảnh gầy gò, yếu ớt đang bị xích sắt quấn chặt.
Thẩm Thanh Thư.
Mộ Hàn siết chặt nắm tay, thần thức nhạy cảm của anh nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt của linh hồn Thanh Thư đang bị lôi điện gặm nhấm từng giờ.
Xung quanh Sám Hối Đài, hàng chục chiếc chiến thuyền giáp sắt của Chấp Pháp Điện đang tuần tra liên tục. Trên bờ đá, hàng trăm quỷ sai tinh anh cầm trường thương đứng gác nghiêm ngặt. Đứng ở trung tâm đài hành hình chính là Đội trưởng chấp pháp bến số 3 – Tào Ngụy. Gã nam tử trung niên thô kệch với bộ râu quai nón xồm xoàm, một tay luôn cầm chiếc roi da cắm gai sắt rỉ máu, đôi mắt một mí ti hí hung dữ liên tục quét qua mặt sông.
"A Minh, dừng thuyền ở rạn đá ngầm khuất gió phía đông. Canh giữ mốc rút lui cho ta," Mộ Hàn truyền âm nói.
"Đại ca cẩn thận!" A Minh khẽ đáp.
Mộ Hàn lách người nhảy xuống nước độc Vong Xuyên. Nhờ huyết mạch Cổ Thủ Đò Tộc và Huyết Hải Thối Thể Pháp đã thối luyện nhục thân, anh có thể di chuyển dưới lòng nước lạnh buốt mà không tiếng động. Anh lén lút đẩy con Phán Quan Khôi Lỗi (Hỏng) về phía cổng phụ phía tây của Sám Hối Đài.
Ngay khi con khôi lỗi vừa chạm vào rìa kết giới phòng thủ, linh thạch vụn bên trong lồng ngực nó bùng phát, tỏa ra dao động linh lực Luyện Khí tầng bảy cực mạnh.
*Keng! Keng! Keng!*
Tiếng chuông cảnh báo tự động của Sám Hối Đài lập tức vang lên dồn dập.
"Có kẻ đột kích bến phụ phía tây! Mau bắt lấy nó!" Tiếng quát tháo của quỷ sai vang lên đầy hỗn loạn. Hàng chục tuần tra vệ lập tức quay đầu chiến thuyền, điên cuồng lao về phía cổng phụ để vây bắt nguồn linh lực lạ.
Tào Ngụy đứng trên đài cao khẽ nhíu mày, gã vung roi da quát lớn: "Một lũ ngu ngốc! Chỉ là một con rối gỗ ngụy trang! Cẩn thận trúng kế điệu hổ ly sơn!"
Dù Tào Ngụy đã nhận ra điểm bất thường, nhưng sự hỗn loạn ở cổng phụ đã tạo ra một kẽ hở phòng ngự nhỏ ở cổng chính phía nam. Mộ Hàn không bỏ lỡ cơ hội nghìn năm có một này. Anh vận hành *Huyết Sương Che Mắt Thuật* đến cực hạn, thân hình như một bóng ma xám tro lướt nhanh qua các rạn san hô xương khô, áp sát vào vách đá đen dưới chân Sám Hối Đài.
Nhưng ngay khi chân anh vừa chạm vào bậc đá đầu tiên, một luồng uy áp thần thức khổng lồ bỗng dưng giáng xuống từ đỉnh đài.
Tào Ngụy đột ngột quét thần thức diện rộng Luyện Khí tầng chín đỉnh phong qua toàn bộ khu vực hành hình. Luồng thần thức hung hãn, đầy sát khí như một tấm lưới vô hình quét qua từng ngóc ngách, từng kẽ đá.
Mộ Hàn đứng sững lại, toàn thân cứng đờ. Khoảng cách giữa anh và luồng thần thức của Tào Ngụy chỉ còn chưa đầy ba thước. Nếu bị phát hiện, cả kế hoạch sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Mộ Hàn cắn chặt răng, tay trái áp chặt chiếc Túi Gấm Thêu Tay sát ngực. Anh cưỡng ép bản thân dừng hoàn toàn nhịp tim, phong tỏa mọi lỗ chân lông, khí tức toàn thân trong chớp mắt biến mất hoàn toàn như một hòn đá vô tri vô giác dưới đáy sông.
Luồng thần thức hung hãn của Tào Ngụy quét qua người anh, khựng lại một nhịp thở đầy nghi ngờ, rồi lướt qua hướng khác.
Mộ Hàn thở hắt ra một hơi lạnh buốt, lưng áo tơi đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh nhanh chóng lách người vào lối đi ngầm dẫn sâu vào lòng bệ đá Sám Hối Đài.
Bên trong lòng bệ đá là một ngục tối ẩm ướt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và oán khí của những linh hồn bị tra tấn. Mộ Hàn nương theo bóng tối, lách qua hai tiểu sai dịch đang ngủ gật gác cổng hầm ngục, tiếp cận khu vực giam giữ cốt lõi nằm ngay dưới gầm đài hành hình.
Tại trung tâm ngục tối, chiếc cũi sắt khóa hồn chứa Thẩm Thanh Thư đang lơ lửng sát mặt đất. Gương mặt Thanh Thư hốc hác, linh thể mờ nhạt chập chờn như một ngọn đèn trước gió, những vệt roi lôi điện vẫn đang không ngừng cắn nuốt phách thể của huynh ấy.
"Thanh Thư huynh..." Mộ Hàn lướt đến bên cũi sắt, trầm giọng gọi.
Thẩm Thanh Thư hé mở đôi mắt mệt mỏi, khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Mộ Hàn qua mặt nạ da quỷ, huynh ấy hốt hoảng truyền âm: "Mộ... Mộ Hàn? Sao đệ lại đến đây? Mau chạy đi! Đây là một cái bẫy..."
"Ta đến để đưa huynh đi," Mộ Hàn nói, tay trái nâng Linh Hồn Thần Mái Chèo chuẩn bị chém đứt xích sắt khóa hồn.
Nhưng ngay khi thần thức nhạy cảm của anh vừa chạm vào những sợi xích sắt quấn quanh cũi, một luồng cảm giác lạnh buốt tột độ bỗng truyền thẳng vào biển ý thức của anh, khiến anh rùng mình khựng lại.
Nhãn Quang Luân Hồi (Sơ cấp) tự động kích hoạt dưới sự kích thích của nguy hiểm. Đôi mắt u lam của Mộ Hàn phát ra ánh sáng lam mờ ảo, nhìn thấu qua lớp xích sắt đen kịt.
Trước mắt anh, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!