Nhạc nềnPrairie

Đồng Nhẫn Khai Phong, Manh Mối Của Cha

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm muộn, sương mù đỏ sậm cuồn cuộn bão bùng trên dòng Vong Xuyên.


Dòng nước xiết của Hắc Thủy Oanh vẫn gầm rú phía sau như một con quái thú đang đói khát, nhưng U Minh Linh Chu dưới sự điều khiển kiệt lực của Mộ Hàn đã lách qua được những rạn san hô xương khô cuối cùng, chao đảo tiến vào vùng nước lặng dẫn về bến đò số 9.


"Khụ... khụ..."


Mộ Hàn nằm gục trên sàn thuyền gỗ rách nát, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cánh tay phải của anh – nơi quấn chặt băng gạc – lúc này đã hoàn toàn hóa thành một màu tím đen ghê rợn. Oán độc từ sợi xích sắt U Minh Tỏa của Dạ Vô Kỵ tàn bạo như những vệt roi lửa, điên cuồng ăn mòn sâu vào tận xương tủy, gặm nhấm gân cốt gieo mầm oán hận. Từng giọt máu đen kịt rỉ ra xèo xèo trên ván thuyền gỗ cổ xưa, bốc lên làn khói xám có mùi tanh nồng của nước độc Huyết Hải.


"Mộ Hàn! Ngươi đừng chết! Ngươi chết rồi thì ai chèo con thuyền này hả?" Giọng nói trong trẻo nhưng đầy hốt hoảng của Cổ Linh Nhân vang lên bên tai. Thân ảnh nhỏ bé trong suốt như pha lê xanh lam của khí linh chập chờn trên bánh lái gỗ, cố gắng điều động chút linh lực ít ỏi còn lại để duy trì ảo ảnh che mắt cho con thuyền.


Trong khoang thuyền, Tiểu Trúc ôm khư khư hạt cát Thời Gian Sa thô sơ trong lồng ngực nhỏ bé, đôi mắt trong veo ngập tràn nước mắt lo lắng nhìn ca ca. Ánh sáng vàng ấm áp từ hạt cát lấp lánh tỏa ra, khẽ chạm vào vết thương tay phải của Mộ Hàn, giúp anh giữ lại một tia thần trí tỉnh táo cuối cùng giữa cơn đau nhức nhối tột độ.


"Ta... chưa chết được..." Mộ Hàn khàn giọng nói, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu. Anh dùng tay trái run rẩy bám vào mạn thuyền, cưỡng ép bản thân ngồi dậy khi con thuyền gỗ từ từ cập vào cầu tàu gỗ mục nát của bến đò số 9 đổ nát.


Ngay khi mũi thuyền vừa chạm bờ, một tà y phục màu lục nhạt mộc mạc đã vội vã lướt ra từ trong màn sương mù dày đặc.


"Mộ Hàn!"


Thẩm Thanh Diệp hốt hoảng lao đến. Gương mặt thanh tú của nàng trắng bệch khi nhìn thấy vệt máu đen kịt kéo dài từ mạn thuyền xuống cầu tàu. Ngửi thấy mùi oán độc tanh nồng, nàng lập tức hiểu ra mức độ nghiêm trọng của vết thương. Không một lời thừa thãi, nàng quỳ sụp xuống bên cạnh Mộ Hàn, tay phải nhanh chóng lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ màu ngọc bích sát ngực.


Nàng mở nắp hộp, lấy ra một viên dược hoàn màu xanh ngọc cực phẩm tỏa ra dược hương thanh mát dịu nhẹ của lá trúc u minh và tịnh hồn thảo.


"Mau uống đi! Đây là Trúc Diệp Tịnh Hồn Hoàn cực phẩm ta vừa bào chế xong! Nó có thể tịnh hóa âm độc trong máu và ngăn chặn oán khí xâm nhập sâu vào tim của ngươi!" Thanh Diệp run rẩy đút viên dược hoàn vào miệng Mộ Hàn.


Viên dược hoàn vừa trôi xuống cổ họng, một luồng dược lực mát lạnh như dòng nước suối mùa xuân lập tức bùng phát, chảy dọc theo kinh mạch u minh rách nát của Mộ Hàn. Cơn nóng rát điên cuồng ở cánh tay phải bắt đầu dịu đi, những vệt máu đen rỉ ra từ vết sẹo thời gian chuyển dần sang màu đỏ sậm rồi ngưng chảy. Mộ Hàn thở hắt ra một hơi dài, sắc mặt nhợt nhạt cuối cùng cũng lấy lại được một tia huyết sắc.


"Cảm ơn nàng, Thanh Diệp..." Mộ Hàn khàn giọng nói, đôi mắt u lam tràn đầy vẻ biết ơn.


"Đừng nói nữa, ngươi đã tiêu hao quá nhiều tinh huyết rồi." Thanh Diệp xót xa nhìn cánh tay phải đầy vết thương của anh, nhanh chóng dùng băng gạc mới thấm đẫm dược dịch tịnh hóa để quấn chặt lại.


Lúc này, một bóng đen nhỏ bé lanh lẹ nhảy lên thuyền. Đó là tiểu oan hồn A Minh. Cậu bé linh thể mặc áo yếm đỏ mờ ảo, tay ôm một chiếc túi vải nhỏ chứa đầy những viên đá lấp lánh ánh xám xanh.


"Đại ca! Đệ đã thu dọn toàn bộ oán linh tinh thạch cực phẩm thu hoạch được từ xác của Dạ Vô Kỵ và bọn quỷ sai dưới đáy sông xoáy rồi!" A Minh lém lỉnh nói, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui. Cậu bé nhanh chóng khảm những viên tinh thạch cực phẩm vào các hốc trận nhãn quanh thân thuyền gỗ U Minh Linh Chu.


*Oong...!*


Thân thuyền gỗ rách nát sau khi được bổ sung năng lượng từ oán thạch cực phẩm liền khẽ rung lên, phát ra tiếng gầm u uất trầm đục dưới đáy nước. Những vết rạn nứt lớn trên ván thuyền từ từ khép lại dưới làn ánh sáng tím nhạt tự động tịnh hóa. Cổ Linh Nhân khẽ thở phào nhẹ nhõm, thân ảnh trong suốt dần ổn định trở lại trên bánh lái.


Mộ Hàn gượng dậy, bước từng bước nặng nề xuống thuyền, đi vào căn nhà tranh đổ nát của bến đò số 9. Nơi đây từng là nhà của anh, nay chỉ còn là một đống gạch ngói vỡ vụn sau cuộc tàn phá của Tư Đồ Phong. Anh quỳ giữa đống đổ nát, tay trái gom lấy những mảnh vỡ bài vị của cha Mộ Diên găm sâu vào da thịt rỉ máu, áp chặt vào lồng ngực.


Nỗi đau mất đi gia đình và thù hận đối với Chấp Pháp Điện như một ngọn lửa đen thiêu đốt tâm can anh. Nhưng Mộ Hàn biết, anh không thể gục ngã lúc này. Thẩm Thanh Thư – người huynh đệ đồng nghiệp chí cốt – đang bị giam cầm và tra tấn bằng lôi hình tại Sám Hối Đài. Thời gian mười hai canh giờ trước khi Thanh Thư hồn phi phách tán đang đếm ngược từng khắc.


"Muốn cứu Thanh Thư... ta bắt buộc phải có thêm sức mạnh..." Mộ Hàn thầm nghĩ, ánh mắt u lam dừng lại trên chiếc Nhẫn Đồng Rỉ Sét đeo ở ngón tay trái.


Chiếc nhẫn đồng cũ kỹ, đầy vết rỉ sét màu xanh xám này là di vật duy nhất phụ thân Mộ Diên để lại trước khi mất tích bí ẩn. Mộ Hàn từng cố gắng dùng linh lực thông thường để ép mở không gian lưu trữ mười trượng bên trong nhẫn, nhưng đều bị một tầng cấm chế cổ xưa phản chấn dữ dội, suýt chút nữa làm nát vụn đan điền.


"Sư phụ Cố Trường Ca từng nói... Nhẫn Đồng của Mộ gia chỉ phản ứng với huyết mạch chính tông của Cổ Thủ Đò Tộc..." Mộ Hàn lẩm bẩm.


Anh nhìn xuống cánh tay phải đang quấn băng gạc mới. Oán huyết chứa đầy oán khí Vong Xuyên và độc tố U Minh Tỏa tuy đã được tịnh hóa phần nào nhờ Trúc Diệp Tịnh Hồn Hoàn, nhưng vẫn mang đậm khí tức huyết mạch chính tông đang rỉ ra qua lớp vải. Mộ Hàn quyết định mạo hiểm. Anh đưa tay phải rỉ máu lên, cưỡng ép bóp mạnh vết sẹo thời gian, để một giọt oán huyết màu tím đen đậm đặc nhỏ thẳng xuống mặt chiếc nhẫn đồng rỉ sét.


*Xèo xèo...!*


Giọt máu vừa chạm vào bề mặt nhẫn liền bị hấp thụ hoàn toàn như nước gặp sa mạc. Ngay lập tức, chiếc nhẫn đồng cũ kỹ bùng phát một luồng dao động linh lực xám tro khổng lồ. Lớp rỉ sét màu xanh xám bên ngoài tự động bong tróc ra từng mảng, lộ ra những hoa văn sóng nước u minh cổ xưa khắc sâu trên thân nhẫn đồng thau.


*Oong!*


Một luồng khói xám tro ngưng tụ từ ý niệm tàn lưu đột ngột phóng ra từ chiếc nhẫn, lơ lửng giữa không trung nhà tranh đổ nát. Luồng khói xám xoay tròn, từ từ biến đổi thành những dòng chữ viết cổ xưa lấp lánh ánh sáng xám bạc. Đó chính là bức thư tuyệt mệnh của phụ thân Mộ Diên viết trước khi ông mất tích bí ẩn vạn năm trước.


"Hàn nhi... khi con đọc được những dòng chữ này, có lẽ ta đã không còn ở hạ lưu Vong Xuyên nữa..."


Giọng nói trầm buồn, phong sương của phụ thân như vang vọng từ hư không sâu thẳm, dội thẳng vào tâm thức của Mộ Hàn. Anh nín thở, đôi mắt u lam mở to, đọc từng dòng chữ cổ lấp lánh:


"Ta viết thư này để vạch trần tội ác tột cùng của Chấp sự Chấp Pháp Điện Tư Đồ Kính và sự phản bội đê tiện của tộc thúc con – Mộ Thiên Nhai. Mộ Thiên Nhai vì thèm khát chiếc ghế tộc trưởng bù nhìn và đan dược thọ nguyên của Chấp Pháp Điện, đã âm thầm cấu kết với Tư Đồ Kính, bán đứng toàn bộ tông tộc chúng ta. Chúng vu oan cho ta là phản đồ vượt biên lậu, tàn sát các trưởng lão trung thành để cướp đoạt Bản Đồ Sông Vong Xuyên cổ đại của gia tộc..."


Bàn tay trái của Mộ Hàn siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu. Chân tướng vụ án năm xưa cuối cùng cũng phơi bày hoàn toàn trước mắt anh. Cha anh không phải phản đồ! Ông là một thủ đò vĩ đại đã bị hãm hại bởi sự tham lam tột cùng của kẻ thù và sự phản bội của chính người thân dòng họ.


Bức thư cổ tiếp tục hiện ra những dòng chữ sáng rực:


"Tư Đồ Kính muốn dùng Bản Đồ Sông để tìm đường tiến vào nguồn sông Vong Xuyên Thần Điện, phục vụ cho âm mưu bòn rút thọ nguyên vạn linh dâng hiến cho Tiên giới. Ta đã liều chết mang theo bản đồ cổ trốn chạy qua một kẽ nứt thời không sụp đổ... Hàn nhi, ta chưa chết. Ta đã trốn thoát xuống giới diện nhân gian – tại một vùng hoang mạc hoang phế có tọa độ ẩn được đánh dấu bằng mực đỏ gia tộc trong bản đồ cổ... Vạn Táng Hoang Nguyên... Nếu con muốn tìm ta và bảo vệ luân hồi tự nhiên, hãy gia cố linh chu tiến xuống nhân gian... Nhưng trước hết, hãy cẩn thận với Tư Đồ Kính..."


*Hưu...!*


Luồng khói xám tro đột ngột tan biến vào hư không, chiếc nhẫn đồng rỉ sét thu hồi hào quang, trở lại vẻ trầm mặc cổ kính nhưng lúc này đã sạch bóng rỉ sét, để lộ ra một không gian trữ vật nhỏ mười trượng bên trong chứa đầy hơi ấm u minh bảo vệ thần trí.


Manh mối về người cha vẫn còn sống tại nhân gian Vạn Táng Hoang Nguyên chính là sợi dây liên kết logic chặt chẽ dội vào lòng Mộ Hàn một luồng hy vọng và quyết tâm phục hận cực hạn. Cha anh vẫn còn sống! Ông đang đợi anh ở nhân gian!


Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một tiếng sấm lôi đình trầm đục từ hướng Sám Hối Đài xa xôi đột ngột dội thẳng vào bến đò số 9 đổ nát, làm rung chuyển cả những vách đất nứt nẻ.


Mộ Hàn ngước mắt nhìn ra phía cửa sổ rách nát. Bầu trời hạ lưu Vong Xuyên lúc này đã chuyển sang một màu tím đỏ sẫm đầy sát khí. Những tia sét u lôi màu tím lạnh bắt đầu quét qua bầu trời sương mù, báo hiệu trận pháp hình phạt lôi hình tại Sám Hối Đài đã chính thức được kích hoạt.


Thời gian mười hai canh giờ của Thẩm Thanh Thư đang trôi qua cực nhanh. Sát cơ lạnh lùng trong đôi mắt u lam của Mộ Hàn bùng phát đến cực hạn. Anh siết chặt Linh Hồn Thần Mái Chèo trong tay trái, đứng thẳng dậy giữa đống đổ nát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!