Mái Chèo Cô Độc Bên Bờ Vong Xuyên
Sông Vong Xuyên chảy xiết dưới bầu trời u tối của Minh phủ, dòng nước mang màu sắc của tro tàn và máu loãng, cuồn cuộn cuốn theo hàng vạn vong linh gào khóc. Sương mù xám xịt dâng lên từ lòng sông lạnh lẽo, bao phủ bến đò số 9 trong một bầu không khí tịch mịch và tanh hôi. Nơi đây chỉ có một ngôi nhà tranh siêu vẹo nằm cô độc bên vách đá nứt nẻ, cùng một chiếc cầu tàu gỗ mục nát liên tục bị những con sóng đen ngòm vỗ vào phát ra những tiếng kêu răng rắc.
Mộ Hàn đứng ở rìa cầu tàu, lặng lẽ quấn lại lớp băng gạc dày trên cánh tay phải của mình. Anh mới mười tám tuổi, vóc dáng gầy gò, khoác trên mình chiếc áo tơi xám rách nát bám đầy huyết tro sông nước. Mái tóc đen dài được buộc gọn bằng một sợi dây gai mộc mạc, để lộ khuôn mặt phong sương, góc cạnh. Đôi mắt anh mang màu u lam sâu thẳm, thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng lạnh lùng khi nhìn về phía dòng nước xiết.
Dưới lớp băng gạc kia là một vết sẹo chằng chịt, liên tục rỉ ra những giọt máu đen tanh hôi. Đó là nguồn gốc vết sẹo tay phải của anh – ấn ký thời gian rỉ máu vĩnh viễn, cái giá tàn khốc mà anh phải trả khi cưỡng ép dùng tay không xé rách rào cản thời gian để giật lại linh hồn của muội muội Mộ Dao từ kẽ nứt thời không sụp đổ năm xưa. Mỗi khi vận công, vết thương này lại nhức nhối như có vạn kim châm vào tận xương tủy, nhắc nhở anh về sự mỏng manh của nhục thân phàm nhân trước quy luật thời không.
"Ca ca..."
Một tiếng thì thầm yếu ớt, ấm áp vang lên trong biển ý thức của Mộ Hàn. Anh khẽ run lên, đưa bàn tay trái chạm nhẹ vào chiếc túi gấm thêu tay đeo sát lồng ngực. Bên trong túi gấm là viên ngọc tịnh hóa phát ra hào quang dịu nhẹ, đang bao bọc và nuôi dưỡng mảnh hồn mỏng manh như cánh ve của Mộ Dao. Linh thể của cô bé mười bốn tuổi ấy vẫn đang kẹt sâu trong kẽ nứt thời gian của Vong Xuyên Hà, chỉ có một mảnh hồn phách nhỏ bé này thoát ra được, nương tựa vào hơi ấm của anh để không bị oán khí sông nước nuốt chửng. Mộ Dao chính là mỏ neo nhân tính duy nhất, là lẽ sống tối thượng giữ vững thần trí cho Mộ Hàn giữa cõi âm tàn khốc này.
Nhưng cõi âm không có chỗ cho sự bình yên.
Trong biển ý thức của Mộ Hàn, tờ Khế Ước Cửu U bằng da quỷ đen kịt đột ngột tỏa ra luồng hắc khí lạnh buốt, dội lên một cơn đau nhức nhối khắp đan điền rách nát của anh. Khế ước pháp lý tàn bạo này trói buộc mọi phu đò tam đẳng như anh vào bến tàu, bắt buộc mỗi tháng phải nộp đủ định ngạch một trăm linh hồn phàm nhân cho Chấp Pháp Điện để luyện chế Hương Hỏa Đan dâng hiến lên thượng giới. Với tu vi Luyện Khí Sơ Kỳ tàn phế của mình, việc hoàn thành định ngạch đó chẳng khác nào một án tử hình gián tiếp.
"Leng keng... leng keng..."
Tiếng xích sắt u minh va chạm vào nhau xé rách màn sương mù dày đặc. Từ phía dòng chảy chính, một chiếc thuyền tuần tra bằng sắt đen của Chấp Pháp Điện kiêu ngạo rẽ sóng tiến vào bến đò số 9. Trên mũi thuyền, hai tên quỷ sai hạ cấp mặc giáp sắt xộc xệch, mặt mũi xám ngoét đầy hung tợn đang cầm lăm lăm những sợi xích khóa hồn rỉ sét và roi da u minh cắm gai sắt.
"Mộ Hàn! Tên phế vật kia, mau lăn ra đây cho ta!" Tên quỷ sai đi đầu gầm lên, giọng nói khàn đặc mang theo luồng âm phong lạnh buốt quét qua cầu tàu.
Mộ Hàn lập tức cúi đầu, khom lưng tỏ vẻ sợ hãi và hèn mọn. Anh vận hành Huyết Sương Che Mắt Thuật, cưỡng ép phong tỏa toàn bộ đan điền, đưa dao động linh lực toàn thân xuống mức thấp nhất, biểu hiện bên ngoài giống hệt một kẻ phế mạch Luyện Khí tầng một hèn mọn. Anh run rẩy bước tới rìa cầu tàu, dập đầu sát ván gỗ mục nát:
"Tiểu nhân bến số 9 bái kiến hai vị sai quan. Không biết hai vị đại nhân đại giá quang lâm có điều chi chỉ giáo?"
Tên quỷ sai hạ cấp bước xuống cầu tàu, tiếng giáp sắt gõ vang cọc cạch đầy áp lực. Hắn khinh bỉ nhìn thiếu niên gầy gò đang quỳ rạp dưới chân mình, vung chiếc roi da u minh lên gạt mạnh vào vai Mộ Hàn, khiến anh ngã nhào ra ván gỗ:
"Bớt giả ngốc đi! Hôm nay là hạn cuối nộp định ngạch linh hồn của tháng này. Sổ sách đưa đò của ngươi đâu? Tháng này ngươi mới nộp mười hai linh phách, còn thiếu tận tám mươi tám linh hồn nữa! Ngươi muốn nếm thử hình phạt tước đoạt thần phách làm củi thắp đền thờ của Chấp Pháp Điện có phải không?"
Mộ Hàn gượng dậy, run rẩy dâng lên cuốn sổ sách rách nát bám đầy huyết tro bằng cả hai tay. Anh cố ý để lộ vẻ mặt hoảng sợ tột độ, giọng nói run bần bật:
"Đại nhân bớt giận! Hạ lưu dạo này triều cường oán khí bùng phát dữ dội, oan hồn phàm nhân đều bị oán linh khổng lồ cắn nuốt sạch dưới đáy sâu, tiểu nhân tu vi thấp kém, thực sự không thể trục vớt đủ định ngạch... Xin đại nhân rộng lòng tha thứ, cho tiểu nhân khất thêm vài ngày..."
"Khất? Quy tắc của Chấp Pháp Điện mà ngươi coi như trò đùa sao?"
Tên quỷ sai thứ hai bước tới, đôi mắt đỏ rực đầy tham lam quét qua người Mộ Hàn. Hắn nhìn chằm chằm vào cánh tay phải quấn băng gạc của anh, đột ngột vung chiếc roi sắt gõ mạnh vào vết thương rỉ máu đen:
"Tay phải của ngươi giấu cái gì? Lần nào kiểm tra ngươi cũng quấn băng gạc dày đặc thế này. Có phải đang giấu giếm linh hồn lậu để tự mình luyện hóa không?"
"Bốp!"
Cú gõ bằng sắt nặng nề nện thẳng vào vết sẹo rỉ máu. Cơn đau cực hạn như vạn kim châm xuyên qua gân cốt, dọc theo kinh mạch u minh rách nát xộc thẳng vào đan điền. Mộ Hàn cắn chặt môi đến mức bật máu tươi, toàn thân run rẩy dữ dội. Trong khoảnh khắc ấy, oán huyết màu đen bên trong cánh tay bị kích thích, điên cuồng muốn bùng phát rỉ ra ngoài.
Anh biết rõ cấm kỵ hạ lưu: phu đưa đò tuyệt đối không được để máu của mình rơi xuống nước sông Vong Xuyên, nếu không huyết mạch Cổ Thủ Đò chính tông của anh sẽ thu hút vạn cổ oán linh dưới đáy sâu bùng phát đoạt xá, và thân phận của anh sẽ hoàn toàn bại lộ. Mộ Hàn điên cuồng vận hành Nghịch Hành Quy Nguyên Quyết trong lòng, âm thầm dẫn dắt chút linh lực tàn sót của Luyện Khí sơ kỳ chạy ngược chiều trong kinh mạch, cưỡng ép khóa chặt dòng oán huyết đang sôi trào không cho rỉ ra ngoài lớp băng gạc.
"Tiểu nhân không dám! Đây chỉ là vết thương cũ do oán khí sông ăn mòn gân cốt từ nhỏ... Mỗi lần gặp triều cường lại đau đớn kịch liệt, xin đại nhân minh giám!" Mộ Hàn dập đầu liên tục xuống sàn gỗ, trán rách da rỉ ra vệt máu đỏ bình thường để che mắt chúng.
Tên quỷ sai khịt mũi khinh bỉ, vung la bàn định vị linh hồn quét mạnh một vòng quanh ngôi nhà tranh và con thuyền gỗ thông thường của anh. Chiếc la bàn xoay tròn, phát ra những tiếng rè rè khó chịu. Mộ Hàn nín thở, tim đập thình thịch. Dưới sàn nhà tranh chính là nơi anh giấu túi gấm chứa mảnh hồn của Mộ Dao.
May mắn thay, sương mù oán khí tự nhiên quanh bến đò số 9 vốn dày đặc hơn các bến khác, kết hợp với các sợi tơ oán khí mà Mộ Hàn đã âm thầm bố trí quanh bến neo từ trước đã tạo ra một tầng nhiễu loạn tự nhiên, khiến kim la bàn của quỷ sai xoay loạn xạ không thể định vị chính xác.
"Hừ, toàn oán khí bẩn thỉu rác rưởi!" Tên quỷ sai thu hồi la bàn, vẻ mặt đầy thất vọng và tức giận. Hắn vung roi da định quất tiếp vào người Mộ Hàn để trút giận.
Mộ Hàn biết rõ quỷ sai hạ cấp tuy tàn bạo nhưng cực kỳ tham lam và nhát gan trước cấm chế cấp trên. Anh lập tức bò tới, đưa bàn tay trái run rẩy móc từ trong áo tơi ra năm viên U Minh Linh Thạch vụn lấp lánh ánh xám tro – toàn bộ số linh thạch phòng thân mà anh tích góp bấy lâu nay bằng cách bán oán thạch vụn ở chợ đen.
"Đại nhân... Đây là chút lòng thành tiểu nhân kính dâng hai vị đại nhân để mua chút rượu ấm người... Xin hai vị đại nhân nể tình phụ thân tiểu nhân năm xưa từng làm việc cho Chấp Pháp Điện, cho tiểu nhân khất thêm ba ngày... Chỉ ba ngày thôi ạ!"
Nhìn thấy năm viên linh thạch vụn, đôi mắt của hai tên quỷ sai sáng lên. Tên đi đầu nhanh tay giật lấy số linh thạch, nhét tọt vào túi giáp, vẻ mặt hung tợn lập tức dịu đi vài phần. Hắn khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống ván gỗ mục nát sát mặt Mộ Hàn:
"Xem như ngươi còn biết điều. Nhưng ta cảnh cáo ngươi, ba ngày là giới hạn cuối cùng! Nếu sau ba ngày nữa bến số 9 vẫn không nộp đủ tám mươi tám linh hồn phàm nhân, Chấp Pháp Điện sẽ tước đoạt hồn phách của chính ngươi để làm củi thắp đền thờ. Lúc đó, đừng trách ta không cảnh báo trước!"
Nói xong, hai tên quỷ sai cười hô hố đầy đắc ý, nhảy lên thuyền tuần tra, thúc giục trận pháp rẽ sương mù rời đi. Tiếng xích sắt leng keng xa dần rồi biến mất hoàn toàn sau màn sương xám xịt.
Mộ Hàn vẫn quỳ trên cầu tàu gỗ mục nát, hai tay chống xuống ván gỗ, toàn thân run rẩy kịch liệt. Khi chiếc thuyền tuần tra hoàn toàn khuất dạng, anh mới gượng dậy, ngồi xếp bằng xuống đất. Cánh tay phải của anh giờ đây đau đớn đến tê dại, lớp băng gạc đã bị máu đen thấm đẫm một mảng lớn, phát ra mùi tanh hôi nồng đậm.
Anh run rẩy tháo lớp băng gạc ra. Vết sẹo hình chữ vạn thời gian trên tay phải đang nứt toác, rỉ ra những giọt máu đen kịt lấp lánh bụi sáng thời gian. Anh định đưa tay trái vào túi gấm lấy viên ngọc tịnh hóa để xoa dịu vết thương, nhưng oán khí từ sông Vong Xuyên đột ngột dâng cao cuồn cuộn thổi qua, khiến viên ngọc tịnh hóa phát ra tiếng nứt vỡ giòn giã bên trong túi gấm.
Mộ Hàn kinh hoàng thu tay lại. Ngọc bội tịnh hóa của mẫu thân để lại đã sắp đạt đến giới hạn chịu đựng, oán khí ở hạ lưu sông dạo này quá nặng, nếu anh tiếp tục cưỡng ép sử dụng, viên ngọc bảo mệnh này sẽ hoàn toàn nát vụn.
"Khặc..."
Mộ Hàn hộc ra một ngụm máu đen đầy oán khí xuống bến đá, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu. Tu vi Luyện Khí sơ kỳ tàn phế của anh đang bị oán khí sông gặm nhấm kinh mạch từng giờ.
Ba ngày. Thời hạn ba ngày cực kỳ ngắn ngủi này là một cái bẫy chết người. Với một mái chèo gỗ thông thường và thân phận phu đò tam đẳng, anh tuyệt đối không thể trục vớt đủ tám mươi sáu linh hồn phàm nhân lành mạnh giữa dòng nước xiết đầy oán linh biến dị này.
Muốn sống sót, muốn bảo vệ mảnh hồn của muội muội Mộ Dao, anh bắt buộc phải có sức mạnh và phương tiện bảo mệnh mạnh mẽ hơn. Bản đồ cổ rách nát của phụ thân để lại trong chiếc nhẫn đồng rỉ sét đã chỉ ra một tọa độ ẩn sâu dưới đáy Huyết Hải Vực Sâu – vùng nước độc cực nam đầy sát niệm cổ xưa. Nơi đó đang chôn giấu U Minh Linh Chu, con thuyền gỗ ma thuật cổ đại của gia tộc đưa đò bị hoàng triều phản bội.
Mộ Hàn ngước mắt nhìn về phía nam sông Vong Xuyên, nơi bầu trời mang màu đỏ máu u ám và sương mù dày đặc gào thét. Đôi mắt u lam của anh ngập tràn sự kiên định bất khuất và sát ý ẩn giấu:
"Phụ thân... Người nói đúng. Phu đưa đò không thể cả đời ẩn nhẫn dưới xiềng xích của kẻ thù. Lần này, dù nhục thân có phải hóa thành huyết thủy dưới Huyết Hải, con cũng phải trục vớt bằng được linh thuyền!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!