Nhạc nềnSakuya2

Thập Diện Mai Phục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão lạnh buốt của Quy Hải Thành vẫn chưa có dấu hiệu dứt, nước mưa xối xả tuôn xuống nghĩa trang phế thải hoang vu, cuốn trôi đi những vệt máu tươi loãng nhạt trên nền đất sét nhão nhoét.


Diệp Hồng Trần ngửa cổ nốc cạn hớp rượu cuối cùng, lão quẹt ngang khóe môi dính đầy bọt rượu, đưa đôi mắt say khướt nhưng sắc bén nhìn lướt qua Cố Vân một lượt. Thanh sắt rỉ sét không mũi của lão khẽ rung lên, một luồng kiếm ý Tuyệt Tình xám bạc thu hồi vào trong bao vỏ rách nát. Lão cười khà khà, vác thanh sắt rỉ lên vai, xoay người đi thẳng vào màn mưa bão đen tối. Lão đã hứa sẽ chặn đường đội tuần tra nội thành của Chấp Pháp Điện, và một kiếm tu dù có sa ngã cũng tuyệt đối không nuốt lời với một phàm nhân.


Ngay khi bóng dáng của Diệp Hồng Trần vừa biến mất vào màn mưa, sương mù oán khí quanh nghĩa trang bỗng nhiên dao động dữ dội.


Từ phía con đường mòn dẫn vào khu ổ chuột, bóng dáng gầy gò của A Sương lao qua màn mưa bão. Cậu bé mười bốn tuổi thở không ra hơi, khuôn mặt lấm lem tro quặng và nước mưa cắt không còn giọt máu. A Sương vấp phải một nấm mộ đất, ngã nhào về phía trước, nhưng cậu nhanh chóng bò dậy, túm chặt lấy vạt áo vải thô màu xám tro của Cố Vân.


"Vân ca! Mau... mau trốn đi! Vương Hắc Hổ... gã dẫn theo mấy chục tên côn đồ của Hắc Hổ Bang đang kéo sát đến đây rồi! Tên phản đồ Phùng Khải đi bên cạnh dẫn đường, hắn nói với bọn chúng rằng Tần Dao tỷ tỷ mang thể chất đặc biệt đang trốn dưới hầm ngầm nghĩa trang!"


Cố Vân không hề hoảng loạn. Anh khẽ nén cơn đau nhức nhối từ hai xương sườn bên phải bị gãy nứt—vết thương từ cuộc thử thách kiếm ý của Diệp Hồng Trần vẫn đang âm ỉ cắn xé cơ thể phàm thể của anh. Bàn tay phải của anh bị Lý Độc Nhãn giẫm đạp rách nát ban sáng hiện đã được quấn băng gạc đen tạm thời, nhưng máu tươi vẫn rỉ ra, nhuộm đỏ một mảng vải thô. Mắt trái bị mù vĩnh viễn ba mươi phần trăm thị lực ẩn dưới dải băng vải đen khẽ co giật, u quang u lam nhạt của Kính Đồng Thần Nhãn lóe lên rồi tắt ngấm.


"A Sương, đừng sợ." Giọng nói của Cố Vân trầm khàn nhưng mang theo một sự tịch tĩnh đáng sợ. Anh quay sang phía căn nhà tranh rách nát, ra hiệu cho Lão Trương—lão bộc quét dọn câm điếc giả vờ đang đứng nép dưới mái hiên dột nát.


Lão Trương lập tức hiểu ý. Lão già còng lưng nhanh nhẹn bước vào trong phòng, lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc hòm gỗ cũ kỹ chứa Con rối gỗ phàm nhân do nghệ nhân làm rối A Mộc chế tạo thủ công. Con rối gỗ này có kích thước và mùi cơ thể giống hệt Cố Vân nhờ được tẩm mồ hôi và những sợi tóc đen của anh dọc theo các khớp gỗ thông phàm trần. Lão Trương đặt con rối lên chiếc giường tre rách nát, đắp tấm chăn rách lên người nó, rồi dùng ngón tay chai sần lên dây cót cơ quan ngầm dưới sườn con rối.


*Tạch... tạch... tạch...*


Tiếng bánh răng gỗ chuyển động khe khẽ vang lên trong căn phòng tối tăm. Lồng ngực của con rối gỗ bắt đầu phập phồng lên xuống nhịp nhàng, tạo ra nhịp thở thô và nông giống hệt như một phàm nhân đang ngủ say giữa đêm mưa bão. Lớp ngụy trang hoàn hảo này đủ để đánh lừa bất kỳ tên lính tuần tra ngoại vi nào chỉ đứng nhìn qua khe cửa sổ gỗ hở.


Trong lúc đó, A Sương và Lão Trương nhanh chóng cầm theo chiếc túi da chứa đầy bột tàn tro tịnh hóa hương chạy ra ngoài sân nghĩa trang. Lão Trương vung chiếc chổi tre mòn vẹt, quét bay những dấu chân nhão nhoét trên bùn lầy, đồng thời rải một lớp tro xám mỏng lên mặt đất. Bột tịnh hóa hương bốc ra mùi thảo mộc đắng nhẹ, nhanh chóng trung hòa hoàn toàn mùi máu phàm nhân rỉ ra từ bàn tay phải của Cố Vân và hơi thở oán khí Nghịch Giới còn sót lại quanh các nấm mộ cổ.


Cố Vân lướt nhanh xuống hầm ngầm tối tăm dưới nền căn nhà tranh.


Tần Dao đang ngồi co rúm góc hầm, đôi bàn tay mảnh mai ôm chặt lấy chiếc trâm gỗ đào do nghĩa phụ Tần Hoài Sơn gọt tặng. Đôi mắt thiếu nữ mười lăm tuổi trong vắt dưới ánh u quang lam nhạt rỉ ra từ khe nứt trần hầm, phản chiếu một nỗi lo âu tột độ nhưng tuyệt nhiên không hề khóc lóc. Nàng hiểu chuyện đến đau lòng, biết rằng bất kỳ tiếng động nhỏ nào của mình lúc này cũng có thể đẩy Vân ca vào chỗ chết.


"Dao nhi, trốn kỹ dưới hầm ngầm, tuyệt đối không được phát ra tiếng động." Cố Vân khẽ đặt bàn tay trái lành lặn lên bả vai mảnh dẻ của nàng, truyền vào một chút hơi ấm phàm nhân lạnh lẽo. Anh đưa cho nàng một nhánh thảo dược Ô Đầu Vy đắng ngắt để nàng ngậm dưới lưỡi nhằm áp chế nhịp tim và giữ hơi thở tịch mịch.


Tần Dao khẽ gật đầu, đôi mắt trong vắt nhìn thẳng vào mắt trái mang sẹo chữ thập của anh: "Vân ca... huynh phải sống sót trở về."


Cố Vân không trả lời. Anh xoay người, kéo tấm nắp hầm bằng gỗ dâu già đã được Lục Bản Đinh chế tác khoang rỗng cách âm cực tốt đóng chặt lại, rồi phủ lên trên một lớp đất sét nhão và vài mảnh chiếu rách dính đầy bồ hóng quặng mỏ.


Trở lại mặt đất nghĩa trang, cơn gió bão rít lên qua những kẽ hở của các bia mộ cổ nứt nẻ. Cố Vân đứng giữa khoảng sân hoang vắng, mắt trái ẩn dưới dải băng vải đen bắt đầu phát ra u quang u lam đậm rực rỡ. Kính Đồng Thần Nhãn khai mở.


Thế giới thực tế đầy mưa bão biến mất, thay vào đó là một vùng không gian u xám lạnh lẽo của Nghịch Giới sơ cấp đang phản chiếu chồng chéo lên nghĩa trang. Cố Vân nhìn thấy những sợi tơ không gian mỏng manh rỉ máu đen lơ lửng giữa không trung. Anh lập tức rút từ trong túi vải gai ra những mảnh gương vỡ phế thải rỉ sét thu thập được từ Mộ Trận Cổ dưới lòng đất.


Anh quỳ rạp xuống bùn lầy, dùng bàn tay phải rách nát dính máu tươi ròng ròng để sắp xếp 36 mảnh gương vỡ theo phương vị bát quái trận nhãn xung quanh lối vào nghĩa trang. Máu tươi từ kẽ tay anh thấm vào các mặt gương rỉ sét, kích hoạt những trận văn nghịch nhân quả cổ xưa khắc trên rìa kính. Cố Vân truyền thần thức lực Ngự Hồn Nhất Trọng từ Mảnh Kính Nguyên Thủy trong lồng ngực vào trận nhãn.


*Uỳnh...*


Một luồng sương mù màu u lam nhạt, mang theo ma oán âm hàn từ Nghịch Giới, từ các mặt gương vỡ phun trào ra ngoài thế giới thực, bao bọc lấy toàn bộ nghĩa trang phế thải trong một kết giới huyễn huyễn thuật dày đặc. Kính Ảnh Huyễn Trận chính thức kích hoạt.


Ngay lập tức, Cố Vân xoay nhẹ mặt gương đồng của Khung Gương Sắt Phế Thô đeo trước ngực hướng về phía ánh trăng khuyết mờ ảo sau mây đen. Anh vận chuyển kỹ năng Huyễn ảnh kính phân thân.


Ánh trăng yếu ớt phản chiếu qua các góc mài tinh xảo của rìa gương vỡ phế thải, khúc xạ qua làn sương mù u lam tạo ra ba hình ảnh phản chiếu giống hệt nhục thân của Cố Vân. Ba phân thân này di chuyển nhịp nhàng, lơ lửng giữa các bia mộ cổ, cử động như người thật nhưng hoàn toàn không mang theo bất kỳ dao động linh lực hay hơi ấm nhục thân nào.


*Rầm!*


Một tiếng nổ lớn vang lên từ cổng nghĩa trang. Chiếc cổng gỗ mục nát bị một lực lượng khổng lồ chém nứt đôi, văng ra xa thành trăm mảnh vụn.


Vương Hắc Hổ dẫn đầu hơn ba mươi tên côn đồ của Hắc Hổ Bang lăm lăm đại đao bản lớn, hung hãn tràn vào nghĩa trang. Gã bang chủ thô kệch mặc giáp nhẹ xộc xệch, vai vác thanh đại đao khảm đồng đỏ phát ra linh quang đỏ gay nhạt của một tu sĩ Luyện Khí tầng 4 dã lộ. Đi bên cạnh gã là Phùng Khải—tên thợ mài kính hoàng gia phản bội mặc y phục lụa xanh sẫm dơ bẩn, khuôn mặt nho nhã giả tạo lúc này đầy vẻ vặn vẹo nịnh bợ.


"Vương bang chủ! Chính là chỗ này!" Phùng Khải chỉ tay về phía căn nhà tranh rách nát. "Con ranh Tần Dao kia chắc chắn đang trốn dưới lòng đất căn nhà đó!"


"Ha ha ha! Khá khen cho một lũ sâu bọ phàm nhân!" Vương Hắc Hổ cười sằng sặc, bước chân giẫm mạnh lên bùn lầy nghĩa trang. Nhưng ngay khi gã vừa bước qua ranh giới cổng gỗ đổ nát, làn sương mù u lam huyễn hoặc lập tức ập tới, bao bọc lấy toàn bộ tầm nhìn của bọn chúng.


"Ủa? Cái quái gì thế này?" Một tên tay sai Hắc Hổ Bang hoảng hốt kêu lên khi thấy không gian xung quanh bỗng nhiên tối sầm lại, vạn vật lật ngược và lơ lửng một cách quỷ dị.


"Huyễn trận của đám tán tu rẻ tiền thôi! Đừng hoảng loạn!" Vương Hắc Hổ quát lớn, bộc phát Cuồng Bạo Lực Lượng Luyện Khí tầng 4, vung đại đao chém mạnh ra một đường đao mang màu đỏ thẫm xé rách sương mù.


Nhưng đường đao mang chém vào khoảng không vô hình, chỉ làm sương mù u lam gợn sóng nhẹ rồi khép lại.


Đúng lúc đó, từ trong sương mù dày đặc, bóng dáng Cố Vân bất ngờ vọt ra từ sau một bia mộ cổ, tay lăm lăm chiếc dao mài kính phàm sắt rỉ sét lao thẳng về phía yết hầu của Vương Hắc Hổ.


"Thằng rác rưởi câm điếc! Mày tìm chết!" Vương Hắc Hổ gầm lên, vung đại đao khảm đồng đỏ chém dứt khoát một nhát chẻ đôi người Cố Vân.


*Xoảng!*


Đường đao chém trúng mục tiêu, nhưng không có máu tươi phụt ra, mà hình ảnh Cố Vân vỡ tan thành vạn mảnh ánh sáng u lam lấp lánh như những mảnh kính vỡ rồi biến mất vào không khí. Đó chỉ là một Huyễn ảnh kính phân thân.


"Cái gì?" Vương Hắc Hổ trợn mắt kinh ngạc.


Chưa kịp định thần, từ hướng ngược lại, hai bóng dáng Cố Vân khác lại đồng thời vọt ra, vung dao mài kính tấn công dồn dập. Đám tay sai Hắc Hổ Bang điên cuồng gào thét, vung đao kiếm chém loạn xạ vào các phân thân không khí, tiêu hao thể lực một cách vô ích. Tiếng đao kiếm va chạm vào đá mộ cổ vang lên chan chát, nhưng tất cả chỉ chém trúng ảo ảnh.


Cố Vân thật lúc này đang ẩn mình hoàn toàn dưới bóng tối của một ngôi mộ cổ vô danh, nín thở tuyệt đối bằng Ẩn khí mài kính. Anh lạnh lùng quan sát cuộc hỗn loạn từ xa. Thần thức lực Ngự Hồn Nhất Trọng của anh đang tiêu hao nhanh chóng, mỗi giây duy trì huyễn trận đều vắt kiệt trí lực phàm nhân của anh, khiến hốc mắt trái đau buốt như bị kim châm.


Anh cố gắng điều khiển một phân thân dẫn dụ Vương Hắc Hổ di chuyển về phía rìa nghĩa trang—nơi có vực sâu Vô Vọng đầy khí độc hoại tử đan điền đang chờ sẵn. Nếu gã bang chủ rơi xuống đó, nhục thân phàm trần của gã sẽ bị khí độc ăn mòn thành xương trắng trong vòng vài khắc.


"Vương bang chủ! Cẩn thận! Đừng đuổi theo hướng đó!"


Một tiếng hét chói tai vang lên từ phía sau. Phùng Khải—với kiến thức mài kính hoàng gia tích lũy nhiều năm—đột nhiên dừng bước. Hắn nhắm chặt hai mắt, dùng ngón tay chai sần sờ lên mặt đất bùn lầy, cảm nhận nhịp rung vật lý của các mảnh gương vỡ làm trận nhãn.


"Đây không phải là huyễn thuật tiên đạo! Đây là Kính Ảnh Huyễn Trận của Tần gia mài kính thuật!" Phùng Khải mở trừng mắt, khuôn mặt đầy vẻ hoảng hốt rồi chuyển sang tham lam tột độ. "Tên câm điếc Cố Vân kia... hắn đã học được bí thuật mài kính của lão già Tần Hoài Sơn! Hắn đang dùng các mảnh gương vỡ quanh đây để phản chiếu ánh trăng làm trận nhãn!"


Nói đoạn, Phùng Khải lôi từ hông ra một chiếc búa rèn mài kính bằng bạc tinh xảo, lao thẳng về phía một nấm mộ đất cổ bên phải. Hắn vung búa đập mạnh xuống đất sét.


*Rắc! Xoảng!*


Một mặt gương vỡ rỉ sét giấu dưới lớp bùn lầy bị đập nát vụn vĩnh viễn.


Làn sương mù u lam quanh nghĩa trang lập tức mỏng đi một phần mười, một Huyễn ảnh kính phân thân của Cố Vân đang di chuyển bỗng nhiên méo mó rồi tan biến hoàn toàn. Thần thức lực của Cố Vân trong thức hải bị chấn động dữ dội, anh hộc ra một búng máu tươi nóng hổi, bám chặt lấy lồng ngực đang rách nát.


"Ha ha ha! Quả nhiên là vậy!" Phùng Khải cười man dại, tiếp tục lao về phía mặt gương vỡ thứ hai dưới chân một bia mộ khác. "Cố Vân! Mày chỉ là một tên phế mạch phàm thể hèn mọn! Bí thuật mài kính tối cao này không xứng đáng thuộc về một con chó hoang nghĩa trang như mày! Mau dâng ra đây, tao sẽ cho mày một cái chết toàn thây!"


Cố Vân bấu chặt ngón tay phải rỉ máu vào đất sét lạnh ngắt. Sát ý phàm nhân trong lòng anh bùng lên ngút trời căm hận.


Phùng Khải hiểu rõ cấu trúc Kính Trận và các điểm nút mài kính của Tần gia. Hắn chính là mối đe dọa lớn nhất đối với huyễn trận phòng ngự và sự an toàn của Tần Dao lúc này. Nếu để hắn tiếp tục phá hủy các mặt gương trận nhãn, huyễn trận sẽ hoàn toàn sụp đổ, và Vương Hắc Hổ sẽ dễ dàng tìm ra lối vào mật thất ngầm.


Cố Vân đưa bàn tay phải dính máu tươi ròng ròng lên chuôi Dao mài kính phàm sắt bên hông. Vết máu tươi dính chặt vào lớp rỉ sét màu đỏ sẫm quỷ dị trên lưỡi dao, phát ra một luồng u quang lam nhạt th thâm trầm.


Anh phải thay đổi mục tiêu ưu tiên. Sát cục đêm nay không phải là Vương Hắc Hổ, mà phải là tên phản đồ Phùng Khải này trước tiên.


Nhưng ngay khi Cố Vân chuẩn bị bộc phát thân pháp áp sát, Phùng Khải đã vung búa đập nát mặt gương trận nhãn thứ ba. Làn sương mù u lam co rút mạnh mẽ, để lộ ra khoảng đất trống ngay phía trên nắp hầm ngầm ngụy trang nơi Tần Dao đang trốn.


Phùng Khải dừng chân trước tấm chiếu rách bám bồ hóng quặng, đôi mắt ti hí lóe lên một tia sáng tàn nhẫn cực hạn:


"Tìm thấy lối vào hầm ngầm rồi! Vương bang chủ, mau lại đây! Con ranh Thuần Dương Phản Chiếu đang ở ngay dưới chân chúng ta!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!