Nhạc nềnSakuya2

Tuyệt Tình Kiếm Khách

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa lạnh buốt của Quy Hải Thành trút xuống nghĩa trang phế thải hoang vu, hòa lẫn với mùi đất ẩm mốc và oán khí tích tụ hàng trăm năm của những kiếp nô mỏ quặng chết oan.


Cố Vân lết từng bước chân nặng nề trên con đường bùn lầy, bả vai phải quấn băng vải thô thấm đẫm bùn quặng hoại tử để che đi vết bỏng roi điện nứt xương. Bàn tay phải của anh—vừa bị Lý Độc Nhãn giẫm đạp tàn nhẫn tại tiệm mài kính Lão Bản Tiền—vẫn rỉ ra những giọt máu tươi nóng hổi, hòa vào nước mưa lạnh buốt. Tai trái anh ù đi, một vệt máu nhạt khô cứng bám chặt nơi vành tai, di chứng từ luồng uy áp Trúc Cơ của Thống lĩnh Chấp Pháp Điện Tạ Vô Cực.


Nhưng đau đớn thể xác không làm lu mờ đi đôi mắt của thiếu niên mài kính. Mắt trái anh—ẩn dưới dải băng vải đen rách nát—bị mù vĩnh viễn ba mươi phần trăm thị lực phàm trần, nhưng lúc này đang khẽ run lên, dập tắt đi luồng u quang u lam của Kính Đồng Thần Nhãn. Anh phải nhẫn. Phàm nhân muốn nghịch thiên phạt tiên, điều đầu tiên phải học là nhẫn nhục dưới đáy bùn nhơ.


Khi Cố Vân lướt qua những nấm mộ đất hoang tàn để trở về căn nhà tranh rách nát của mình ở rìa nghĩa trang, anh bỗng khựng lại. Mùi rượu rẻ tiền nồng nặc quyện với mùi sắt rỉ lạnh lẽo xộc vào mũi.


Trên một bia mộ cổ nứt nẻ, một nam tử trung niên đang ngồi vắt vẻo. Lão có mái tóc bù xù như tổ quạ, râu ria xồm xoàm, khoác trên mình bộ y phục xám rách nát sờn vai, hông đeo một chiếc hồ lô gỗ cũ kỹ. Tay lão cầm một thanh sắt rỉ sét không có mũi—trông hệt như một thanh kiếm phôi chưa rèn xong.


Đó là Diệp Hồng Trần, kẻ điên kiếm tu bị trục xuất khỏi Quy Nguyên Tông.


Lão không nhìn Cố Vân, mà đôi mắt say khướt nhưng thâm thẳm lại dán chặt vào ngôi mộ cổ vô danh ngay bên cạnh căn nhà tranh—nơi Cố Vân vẫn thường âm thầm bái tế.


"Kiếm ý thật là phẫn nộ..." Diệp Hồng Trần khẽ lầm bầm, giọng nói khàn đặc vì rượu mạnh, nhưng lại vang vọng một cách quỷ dị giữa tiếng mưa rơi. "Một phế vật đan điền rách nát, lại ngày đêm thờ phụng một ý niệm kiếm đạo phạt thiên. Nhóc con, ngươi rốt cuộc là ai?"


Cố Vân im lặng. Anh giả vờ câm điếc, ú ớ khua tay, lùi lại một bước, tay trái vô thức chạm vào túi vải gai đeo bên hông—nơi giấu chiếc dao mài kính phàm sắt rỉ sét đã khô máu của Chu Bá Thiên. Vết máu tươi lòng bàn tay phải của Cố Vân dính chặt vào chuôi dao mài kính phàm sắt bắt đầu đông cứng lại thành một lớp rỉ sét màu đỏ sẫm quỷ dị.


Diệp Hồng Trần cười lạnh. Lão lắc đầu, ngửa cổ nốc một ngụm rượu lớn từ chiếc hồ lô gỗ.


"Đừng giả vờ trước mặt ta. Thần thức của ta tuy bị thương tổn, nhưng kiếm ý vô niệm này nhạy cảm hơn bất kỳ con mắt linh nhãn nào của đám chó săn Chấp Pháp Điện. Ngươi có thể lừa được Lý Độc Nhãn bằng thuật ẩn khí bẩn thỉu kia, nhưng không thể giấu được luồng kiếm ý u uất đang rỉ ra từ thần hồn ngươi."


Lão nhảy xuống khỏi bia mộ, thanh sắt rỉ sét trong tay chỉ thẳng vào ngực Cố Vân.


"Chấp Pháp Điện đang điên cuồng vây quét toàn thành vì cái chết của Chu Bá Thiên. Tạ Vô Cực là kẻ tàn nhẫn, chỉ cần tìm thấy một sợi tơ ma oán Nghịch Giới nhỏ nhất ở đây, lão sẽ không ngần ngại tàn sát sạch sẽ toàn bộ phàm nhân ở nghĩa trang này để diệt khẩu. Nhóc con, ngươi đang mang tai họa đến cho những kẻ yếu ớt ở đây."


Nói đoạn, Diệp Hồng Trần vung thanh sắt rỉ sét, bộc phát Kiếm ý Tuyệt Tình.


Không khí xung quanh lập tức lạnh ngắt, sương mù oán khí của nghĩa trang bị một luồng kiếm thế vô hình xé rách. Một đường kiếm khí màu xám bạc bao bọc lấy Cố Vân, ép anh phải quỳ xuống. Cố Vân cắn chặt răng, đan điền rách nát bị chấn động dữ dội. Anh không có linh lực để chống đỡ. Kinh mạch phàm nhân bị kiếm khí vô hình cứa rách nhẹ, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ những vết xước nhỏ trên da thịt.


"Đỡ thử một kiếm của ta!" Diệp Hồng Trần hét lớn.


Cố Vân gầm lên một tiếng câm lặng. Anh rút thanh Dao mài kính phàm sắt bên hông ra để đỡ trực diện. Nhưng sức mạnh Trúc Cơ dù chỉ là tàn khuyết cũng không phải thứ phàm thể có thể chống đỡ trực tiếp. Thanh dao mài kính bị chấn văng ra xa, cắm ngập vào lòng đất bùn lầy. Lòng bàn tay phải vốn đã rách nát của Cố Vân bị xé rộng thêm, kẽ tay nứt nẻ rỉ máu tươi ròng rã.


"Chỉ có thế thôi sao?" Diệp Hồng Trần lắc đầu thất vọng. "Không có linh lực, ngươi lấy cái gì để phạt thiên? Lấy cái gì để bảo vệ con bé mang thể chất Thuần Dương kia?"


Nghe đến hai chữ "Tần Dao" và "bảo vệ", đồng tử mắt trái của Cố Vân đột ngột co rút lại. Sát ý phàm nhân bùng phát. Anh kích hoạt Kính Đồng Thần Nhãn dưới dải băng vải đen.


U quang u lam nhạt lóe lên. Thế giới u xám lạnh lẽo hiện ra. Trong mắt Cố Vân, luồng Tuyệt Tình Kiếm Ý màu xám bạc đang bao bọc xung quanh anh không còn là một bức tường sắt kiên cố, mà là một mạng lưới các sợi tơ quy tắc chuyển động. Và ngay tại góc phía tây nam, có một điểm nứt gãy nhỏ—nơi kiếm ý vô niệm của Diệp Hồng Trần bị rạn nứt do vết thương cũ trong kinh mạch của lão.


Cố Vân không thể dùng linh lực, nhưng anh có thần thức lực Ngự Hồn Nhất Trọng. Anh hướng mắt trái về phía ngôi mộ cổ vô danh ngay cạnh mình. Thần thức lực bộc phát, cộng hưởng với Vô Danh Kiếm Ý đang ngủ say dưới lòng đất.


Ngôi mộ cổ khẽ run lên. Một luồng kiếm thế u lam, mang theo sự phẫn nộ tột cùng đối với thiên quy ngụy tạo, từ dưới lòng đất xông thẳng lên, dung hợp vào thần thức của Cố Vân. Anh dùng thần thức ngưng tụ luồng Vô Danh Kiếm Ý này thành một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào điểm nứt gãy trong Tuyệt Tình Kiếm Ý của Diệp Hồng Trần.


*Rắc!*


Một tiếng rạn nứt giòn tan như tiếng gương vỡ vang lên trong không gian vô hình. Luồng kiếm áp đang đè nặng lên người Cố Vân lập tức bị bẻ gãy một góc lớn, áp lực tiêu tán.


Diệp Hồng Trần lùi lại một bước, ánh mắt say khướt đột nhiên trở nên sắc bén vô ngần. Lão nhìn chằm chằm vào mắt trái phát sáng u lam của Cố Vân, rồi lại nhìn ngôi mộ cổ vô danh.


"Cộng hưởng tàn niệm cổ đại... Thần thức ngự kiếm?" Diệp Hồng Trần bật cười lớn, tiếng cười mang theo sự tự giễu và sảng khoái tột độ. "Ha ha ha! Khá khen cho một tên thợ mài kính phàm nhân! Ngươi quả thực có tư cách để điên cuồng!"


Diệp Hồng Trần thu lại thanh sắt rỉ sét, ném chiếc hồ lô rượu sang cho Cố Vân. Lão thừa nhận đạo tâm kiên định của thiếu niên. Lão đồng ý sẽ giúp Cố Vân canh giữ nghĩa trang phế thải và thu hút hỏa lực của Chấp Pháp Điện khi cần thiết, sòng phẳng trao đổi lợi ích để bảo vệ nơi này.


"Nhưng ngươi phải cẩn thận." Diệp Hồng Trần lau rượu khóe môi, ánh mắt trầm xuống đầy cảnh giác. "Chấp Pháp Điện không phải mối nguy duy nhất. Kẻ phản bội từ chính dòng họ mới là thứ đáng sợ nhất."


Cùng lúc đó, tại một mật thất dơ bẩn của Hắc Hổ Bang trong khu ổ chuột, Phùng Khải—tên thợ mài kính hoàng gia phản bội, kẻ đã hại chết nghĩa phụ Tần Hoài Sơn—đang quỳ gối trước mặt Vương Hắc Hổ.


Hắn dâng lên tấm sơ đồ nghĩa trang phế thải, ánh mắt đầy vẻ tham lam tàn nhẫn: "Vương bang chủ, con bé Tần Dao kia đang trốn ở nghĩa trang phế thải ngoại vi. Tiểu nhân đã mài kính hoàng gia cho phủ Thành chủ nhiều năm, liếc mắt liền nhận ra u quang phản chiếu âm dương trên người nó. Thể chất của nó chính là Thuần Dương Phản Chiếu cực hiếm, thứ mà Thành chủ Càn Vô Kỵ đang ráo riết khao khát hằng đêm để làm trận nhãn cốt lõi cho Kính Trận hiến tế phàm nhân! Chỉ cần bang chủ bắt được nó dâng lên phủ Thành chủ, viên phế đan Luyện Khí kia chắc chắn thuộc về ngài, còn tiểu nhân chỉ xin chút canh cặn..."


Vương Hắc Hổ vỗ đùi cười lớn, đôi mắt khát máu lóe lên sát ý dâm dật. Sát cục đêm trăng khuyết đã được thiết lập. Hắc Hổ Bang chuẩn bị vây quét nghĩa trang phế thải để bắt sống Tần Dao.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!