Chấp Pháp Chi Lôi
Tiếng chuông đồng của Chấp Pháp Điện Quy Hải vang lên từng hồi dồn dập, xé rách màn sương mù u tối của nghĩa trang phế thải, dội thẳng xuống hầm quặng hoang phế số 9 sâu dưới lòng đất.
Cố Vân tựa lưng vào vách đá thạch anh lạnh ngắt, hơi thở của anh đứt quãng, mỗi nhịp thở ra đều mang theo vị máu tanh nồng. Hai xương sườn bên phải bị gãy nứt đang cọ xát vào nhau, đau buốt thấu xương tủy. Lòng bàn tay phải bị rách toác do cú bộc phát của chuôi dao mài kính phàm sắt rỉ sét giờ đã được bôi đầy một lớp bột tịnh hóa sát khí màu xám tro. Thứ dược bột này, dưới tác dụng trung hòa ma oán Nghịch Giới, đang sủi bọt xèo xèo, ăn mòn da thịt anh như hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm, tạo ra một cơn đau ngứa ngáy dữ dội đến mức da đầu anh tê dại.
Nhưng Cố Vân không hề rên rỉ lấy một tiếng. Đôi mắt anh—một bên mắt phải phàm trần mờ đục và mắt trái Kính Đồng Thần Nhãn bị mù vĩnh viễn thêm mười phần trăm thị lực, hiện chỉ còn lại một vùng u xám lạnh lẽo dưới dải băng vải đen—vẫn giữ được sự tịch tĩnh đến tàn nhẫn.
"Minh chủ, Chấp Pháp Điện đã phong tỏa toàn bộ vành đai ngoài của mỏ quặng. Tạ Vô Cực đích thân dẫn đầu chấp pháp vệ binh, còn có cả Lý Độc Nhãn mang theo Hắc Sát Ma Khuyển bám đuôi."
Một bóng người cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn lách qua khe hẹp sạt lở của hầm mỏ số 9 bước vào. Đó là A Thiết, phó bang chủ của Hắc Ảnh Hội. Khuôn mặt sạm đen vì bụi quặng của gã tràn đầy vẻ lo lắng, bả vai khẽ run lên khi nghe tiếng chuông đồng vọng xuống từ mặt đất.
Cố Vân khẽ ho khan hai tiếng, nhổ ra một búng máu đen nhạt dính đầy huyết tro quặng mỏ. Anh ra hiệu cho A Thiết bình tĩnh, giọng nói khàn đặc nhưng rành mạch:
"Trương Đại Hải đã rút toàn bộ kiếp nô khỏi khu vực tế đàn chưa?"
"Báo cáo Minh chủ, Trương Đại Hải đã điều động anh em thợ mỏ ngụy trang hiện trường tự bạo của Chu Bá Thiên thành một vụ tai nạn sập hầm do ma oán rò rỉ. Xác của Chu Bá Thiên đã hóa thành tro bụi, lính canh ngoại vi chỉ tìm thấy một đống giáp sắt rỗng tuếch. Hiện tại, anh em đang rút về khu ổ chuột theo các đường hầm ngầm của A Cường."
Cố Vân gật đầu. Anh đưa bàn tay trái run rẩy vào ngực áo, lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ xỉn màu, bốc ra mùi hôi thối đặc trưng của bùn đất ngâm nước thải phàm trần.
Đây chính là Hộp gỗ cách linh do thợ mộc Lục Bản Đinh chế tạo riêng cho Hắc Ảnh Hội bằng gỗ dâu già ngâm trong nước phân phàm trần ròng rã ba tháng. Thứ mùi hôi thối thô lậu này là thứ mà các tu sĩ chính đạo cao ngạo ghét nhất, nhưng đối với Cố Vân, nó là lớp ngụy trang hoàn hảo nhất để cách tuyệt hoàn toàn dao động linh lực của viên Huyết Lệ Tinh Thạch cực phẩm vừa thu hoạch được từ xác Kính Thần Chu Bá Thiên.
Cố Vân cẩn thận đặt viên tinh thạch đỏ thẫm lấp lánh u quang âm hàn vào đáy hộp, sau đó nhét đầy những nhánh Thảo dược Ô Đầu Vy đắng ngắt lên trên để lấp đầy khoảng trống và che giấu mùi hương. Khi nắp hộp gỗ được đóng chặt và gài chốt cơ quan gỗ thông thường, toàn bộ dao động ma tính âm hàn của Huyết Lệ Tinh Thạch lập tức biến mất, chỉ còn lại mùi hôi thối đắng ngắt phàm trần.
"A Thiết, mang chiếc hộp này giấu vào ngăn bí mật dưới hầm rượu của Hoa nương tại khu ổ chuột. Tuyệt đối không được mang về nghĩa trang phế thải."
"Còn Minh chủ? Thương thế của ngài..."
"Tao phải quay trở lại tiệm mài kính Lão Bản Tiền ngay lập tức trước khi trời sáng. Tôn Vũ hằng ngày vẫn rình rập tao, nếu sáng nay tao không xuất hiện ở bàn mài, gã sẽ lập tức báo cho Chấp Pháp Điện để kiếm thưởng."
Cố Vân cắn răng đứng dậy, dùng một dải vải thô bó chặt lấy lồng ngực gãy xương sườn để cố định xương cốt, nén cơn đau buốt thấu tim gan. Anh dùng một ít bùn quặng hoại tử bôi đầy lên bả vai phải bị bỏng lôi điện rách da, vừa để trung hòa hơi thở sát khí Nghịch Giới, vừa tạo ra vẻ ngoài của một kiếp nô phàm nhân bị tai nạn mỏ quặng cũ. Sau khi khoác lên mình bộ áo vải thô màu xám tro rách nát bám đầy huyết tro, anh lách mình qua đường hầm ngầm tối tăm, hướng về phía tiệm mài kính Lão Bản Tiền nằm ở khu phố tạp dịch ngoại vi.
...
Khi tia sáng đầu tiên của bình minh Quy Hải Thành xuyên qua lớp sương mù xám xịt dính đầy bụi linh thạch, khu phố tạp dịch đã bị bao phủ bởi một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Tiếng vó ngựa linh lực dậm dồn dập trên mặt đường đá hẹp, tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng và tiếng quát tháo tàn bạo của vệ binh Chấp Pháp Điện vang lên khắp nơi. Toàn bộ khu phố đã bị phong tỏa hoàn toàn bằng một kết giới linh lực màu đen nhạt của Chấp Pháp Điện.
Tại Tiệm mài kính Lão Bản Tiền, bánh xe nước mài kính vẫn đang quay kẽo kẹt, phát ra tiếng "két... két... két..." chói tai. Cố Vân đang ngồi khom lưng trước bàn mài đá thô sơ, bàn tay phải quấn băng gạc đen dính đầy bụi đá xám xịt đang giữ chặt một mặt kính đồng phế thải. Anh cúi gập người, cố gắng điều hòa nhịp thở dập dồn để giảm bớt cơn đau nhói từ xương sườn gãy mỗi khi bả vai chuyển động.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ mục nát của tiệm mài kính bị một lực lượng thô bạo đá văng, nứt vỡ thành nhiều mảnh. Một toán lính canh Chấp Pháp Điện mặc giáp sắt đen sọc đỏ, lăm lăm chấp pháp đao tràn vào phòng. Dẫn đầu toán quân là hai bóng người tỏa ra uy áp nặng nề khiến Lão Bản Tiền đang đứng ở quầy sổ sách lập tức quỳ sụp xuống đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Kẻ đi đầu mặc áo choàng đen viền bạc của Chấp Pháp Điện, khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng như đá tạc, đôi găng tay sắt đeo trên tay phát ra những tia linh quang sắc bén lạnh lẽo. Đó chính là Thống lĩnh Chấp Pháp Điện Quy Hải—Tạ Vô Cực, một tu sĩ Trúc Cơ Trung Kỳ đầy quyền lực.
Đi ngay bên cạnh lão là Trinh sát trưởng Lý Độc Nhãn. Gã gầy gò như một bộ xương khô khoác áo bào xám tro, mắt trái bị quấn băng đen dính máu khô, nhưng con mắt phải to bất thường lấp lánh u quang xanh lục bảo quỷ dị đang đảo liên tục khắp căn phòng để dò tìm tàn dư sát khí Nghịch Giới.
"Tiên quan đại nhân bớt giận! Tiệm mài kính nhỏ của tiểu nhân luôn tuân thủ thiết luật tiên môn, tuyệt đối không dám chứa chấp kiếp nô trốn chạy hay tán tu phản nghịch!" Lão Bản Tiền dập đầu lia lịa xuống sàn đất dính đầy bụi đá, giọng nói run rẩy đầy sợ hãi.
Tạ Vô Cực không thèm nhìn Lão Bản Tiền lấy một cái, giọng nói lạnh lùng của lão vang lên như tiếng sắt đá va chạm:
"Chu Bá Thiên đột tử tự bạo đan điền ngay tại hầm mỏ, có tàn dư của sát khí Nghịch Giới xuất hiện. Chấp Pháp Điện có lệnh phong tỏa toàn thành, kiểm tra thần thức và nhục thân của vạn dân. Kẻ nào có dấu hiệu rò rỉ sát khí hoặc che giấu tu vi, chém ngay tại chỗ!"
Lý Độc Nhãn bước lên một bước, con mắt linh nhãn biến dị phát ra một luồng u quang xanh lục sắc, quét mạnh qua hàng ngũ thợ mài kính đang quỳ rạp dưới đất. Khi luồng sáng lục sắc lướt qua, không khí xung quanh dường như ngưng đọng lại, mọi dao động linh lực dù là nhỏ nhất của phàm nhân cũng bị soi quét triệt để.
Cố Vân quỳ ở góc cuối cùng, đầu cúi thấp, bàn tay phải quấn băng gạc đen ghì chặt lấy nền đất lạnh ngắt. Anh lập tức vận chuyển *Mài kính ẩn khí thuật*, thực hiện kỹ năng *Ẩn khí mài kính* đạt đến độ thuần thục tối đa. Anh thu hẹp toàn bộ lỗ chân lông trên nhục thân, làm chậm nhịp tim xuống mức tối thiểu—chỉ còn ba nhịp trong một phút—và khóa chặt hơi thở phàm thể của mình. Thần thức lực phàm nhân của anh co rút hoàn toàn vào sâu trong lồng ngực, nép sát bên dưới Khung Gương Sắt Phế Thô đang bọc chặt Mảnh Kính Nguyên Thủy, biến cơ thể anh thành một tảng đá lạnh lẽo không linh tính hệt như một phế vật vô hại.
Ngay lúc đó, Tôn Vũ—gã thợ mài chính có khuôn mặt chuột nhắt—bỗng nhiên bò rạp về phía trước, lớn tiếng cáo buộc:
"Báo cáo Lý trưởng quan! Tiểu nhân có manh mối trọng đại! Tên học đồ câm điếc Cố Vân kia hằng đêm thường xuyên lén lút trốn khỏi tiệm mài kính, hành tung vô cùng mờ ám! Sáng nay gã trở về với tay chân quấn đầy băng gạc dính máu, vai phải bị thương tích nặng nề, lại còn mang theo một chiếc túi vải bốc mùi hôi thối quỷ dị! Chắc chắn gã có cấu kết với sát thủ bóng tối hoặc ma tu hầm mỏ!"
Lý Độc Nhãn nghe vậy, con mắt linh nhãn lục sắc lập tức khóa chặt vào thân hình gầy gò của Cố Vân. Gã sneer một tiếng lạnh lùng, bước những bước chân khập khiễng đầy áp lực về phía anh:
"Ồ? Tay chân quấn băng gạc dính máu? Hành tung mờ ám ban đêm? Ngẩng đầu lên cho ta!"
Cố Vân không ngẩng đầu, anh giả vờ như một kẻ điếc bẩm sinh không nghe thấy gì, đôi vai gầy khẽ run lên bần bật như thể đang vô cùng sợ hãi trước uy áp của tiên quan.
Tôn Vũ thấy Cố Vân không phản ứng, liền đắc ý lao đến, thô bạo giật lấy chiếc túi vải gai rách nát đeo bên hông Cố Vân ném xuống đất trước mặt Lý Độc Nhãn:
"Tiên quan xem! Đây chính là chiếc túi bốc mùi hôi thối của gã!"
Chiếc túi vải gai bị giật mạnh, rơi xuống đất văng ra một chiếc hộp gỗ xỉn màu và vài mảnh đá mài phế thải rỉ sét. Chiếc hộp gỗ dâu ngâm nước thải bị nứt nhẹ nắp hộp, lập tức tỏa ra một mùi hôi thối nồng nặc của bùn đất thối rữa hòa lẫn vị đắng ngắt kinh người của thảo dược Ô Đầu Vy.
"Khục... khục... khục...!"
Cố Vân lúc này mới vờ như giật mình hoảng hốt, anh ú ớ phát ra những âm thanh nghẹn ngào, điếc lác của kẻ câm bẩm sinh. Anh bò rạp dưới đất, vội vàng nhặt lấy những nhánh Thảo dược Ô Đầu Vy dập nát dính đầy bùn đất nhét vào miệng nhai ngấu nghiến, nước cốt thảo dược màu đen kịt, đắng ngắt chảy tràn ra khóe môi anh, chứng minh chiếc hộp hôi thối kia chỉ chứa thuốc chữa bệnh phổi hoại tử phàm trần.
Lý Độc Nhãn nhíu mày, đưa tay che mũi trước mùi hôi thối thô lậu phàm trần phát ra từ chiếc hộp gỗ dâu ngâm. Gã dùng mũi giày chấp pháp đá văng đống đá mài rỉ sét phế thải của Cố Vân, không tìm thấy bất kỳ viên linh thạch vụn hay tàn dư linh khí nào.
Mục tiêu kiểm tra linh hồn bị đánh lệch hướng bởi mùi hôi thối dơ bẩn của phàm nhân, nhưng Lý Độc Nhãn vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ nghi ngờ. Gã quay sang nhìn Tạ Vô Cực đang đứng trầm mặc phía sau.
Tạ Vô Cực hừ lạnh một tiếng. Lão bỗng nhiên bộc phát ra một luồng thần thức áp thế Trúc Cơ Trung Kỳ cực mạnh, cuồn cuộn như sóng triều tràn ngập khắp tiệm mài kính nhỏ hẹp. Luồng uy áp vô hình này đè nặng xuống đỉnh đầu vạn dân, khiến toàn bộ thợ mài kính và Lão Bản Tiền lập tức hộc máu miệng, nằm rạp xuống đất không thể động đậy.
Cố Vân nằm sát đất, lồng ngực gãy hai xương sườn bị sức nặng của Trúc Cơ uy áp đè ép kịch liệt, đau buốt đến mức mắt anh hoa lên, suýt chút nữa ngất lịm đi. Sức ép tinh thần tàn khốc của Tạ Vô Cực dội thẳng vào màng nhĩ phàm nhân của anh, khiến tai trái của anh bị chấn động mạnh, rỉ ra một dòng máu nhạt lạnh ngắt, thính giác phàm trần bị suy giảm nghiêm trọng ngay lập tức.
Nhưng Cố Vân vẫn nghiến chặt răng, dùng ý chí bất khuất của phàm thể để giữ vững trạng thái *Ẩn khí mài kính*, nhịp tim và nhịp thở của anh vẫn duy trì ở mức tĩnh lặng hoàn toàn như một tảng đá phế thải nằm dưới hầm mỏ sâu, không hề để lộ ra bất kỳ dao động thần thức lực nào.
Tạ Vô Cực thu hồi uy áp, nhận thấy không có bất kỳ phản ứng phòng thủ linh lực nào từ đám phàm nhân tạp dịch này, lão lạnh lùng ra lệnh cho Lý Độc Nhãn:
"Chỉ là một lũ sâu bọ phàm trần vô hại chịu áp lực của ma oán hầm mỏ. Lý Độc Nhãn, kiểm tra nốt tên câm điếc cuối cùng kia rồi rút quân phong tỏa khu ổ chuột tiếp theo. Kẻ ám sát Chu Bá Thiên chắc chắn là một ma tu Trúc Cơ Kỳ ẩn mình, không thể nằm ở tiệm mài kính dơ bẩn này."
Lý Độc Nhãn cúi đầu vâng lệnh, nhưng gã vẫn giữ bản tính xảo quyệt và nghi ngờ cực đoan của một trinh sát trưởng. Gã bước những bước chân khập khiễng đến sát bên cạnh Cố Vân đang quỳ rạp dưới đất, mũi giày chấp pháp của gã giẫm mạnh lên bàn tay phải đang quấn băng gạc đen dính máu của anh, nghiến mạnh một cái khiến vết thương rách toác dưới lớp băng gạc rỉ máu tươi ra sàn đất.
Cố Vân toàn thân khẽ run lên, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn nhưng anh vẫn ú ớ khóc lóc, dập đầu cầu xin như một phàm nhân hèn mọn chịu sự sỉ nhục.
Lý Độc Nhãn cúi khom người xuống, đưa khuôn mặt gầy gò như bộ xương khô sát lại gần Cố Vân.
Lý Độc Nhãn nghi ngờ dừng chân trước mặt Cố Vân, con mắt linh nhãn phát ra u quang lục sắc soi thẳng vào mắt trái mang sẹo chữ thập của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!