Nhạc nềnSakuya2

Mỏ Quặng Đột Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng thần thức lực phàm nhân cuối cùng co rút lại thành một mũi kim vô hình nhọn hoắt trong đồng tử mắt trái của Cố Vân.


Trong cõi Nghịch Giới tĩnh mịch đến rợn người, nơi vạn vật lật ngược trăm tám mươi độ, thời gian như ngưng đọng ngay trước khi lưỡi hái của tử thần kịp vung xuống. Cố Vân đang bám chặt vào lồng ngực rỗng tuếch của Kính Thần Chu Bá Thiên. Con quái vật cấu tạo từ đá quặng đen rỉ sét và những tinh thể thạch anh sắc nhọn kia đang gầm rống điên cuồng, bàn tay đá khổng lồ của nó chỉ còn cách đỉnh đầu anh chưa đầy nửa thước. Luồng áp thế Trúc Cơ Sơ Kỳ từ cơ thể nó tỏa ra như ngàn quả núi đá ép chặt lấy linh hồn anh, khiến ý thức của anh lung lay dữ dội.


"Kim... Châm... Tinh... Thần!"


Cố Vân gầm khẽ trong tâm thức. Đồng tử mắt trái mang vết sẹo chữ thập của anh đột ngột co rút lại thành hình một mặt gương bát quái cổ kính. Một tia u quang lam nhạt rực rỡ bộc phát, ngưng tụ toàn bộ thần thức lực phàm nhân còn sót lại thành một mũi kim vô hình, xé rách màn sương mù ma oán u tối, đâm thẳng vào hai viên tinh thể đỏ rực đang phát sáng điên cuồng trên hốc mắt của Kính Thần Chu Bá Thiên.


*Vút!*


Một tiếng rít tinh thần cực nhỏ vang lên trong thức hải của con quái vật đá quặng. Ý chí khát máu và tàn bạo của nó bỗng chốc bị đông cứng. Đôi bàn tay khổng lồ đang vung lên bỗng khựng lại giữa không trung, luồng lôi điện ma tính xèo xèo quanh các khớp đá tắt ngấm.


Một giây.


Đối với một tu sĩ cấp cao, một giây ngắn ngủi có lẽ chỉ đủ cho một nhịp thở. Nhưng đối với một thợ mài kính phàm nhân đang cận kề cái chết như Cố Vân, một giây này chính là ranh giới giữa phạt thiên và tịch diệt.


Không do dự, Cố Vân nén chặt cơn đau buốt từ hai xương sườn phải bị gãy nứt và bả vai phải bị bỏng lôi điện. Anh dùng lực tay phàm trần bấu chặt vào vách đá quặng nứt nẻ trên vai quái vật, mượn đà xoay người lách thẳng vào sâu trong lồng ngực rỗng tuếch của nó.


Khoảng cách lúc này: Đúng một thước.


Kính Đồng Thần Nhãn của anh rỉ ra một giọt huyết lệ màu đen kịt, thấm qua dải băng vải đen rách nát, nhỏ thẳng xuống vết thương đang toác da rỉ máu tươi ở lòng bàn tay phải của anh. Máu phàm nhân hòa lẫn huyết lệ đen nhạt dính chặt vào chuôi Dao mài kính phàm sắt. Trận văn nghịch nhân quả khắc dọc lưỡi dao rỉ sét lập tức hấp thụ huyết khí, bộc phát ra một luồng u quang u lam cực hạn, sắc bén đến mức dường như có thể chém đứt vạn sợi tơ duyên nợ thế gian.


"Chết đi!"


Cố Vân nghiến răng đến mức bật máu, dồn toàn bộ sức lực của cánh tay phải rách nát, đâm dứt khoát lưỡi dao phàm sắt vào viên linh thạch tâm đen khổng lồ đang throbbing nhịp nhàng ở trung tâm lồng ngực Kính Thần.


*Răng rắc! Choang!*


Một tiếng rạn nứt gương giòn tan vang dội khắp không gian Nghịch Giới. Viên linh thạch tâm đen—trận nhãn sinh mệnh của Kính Thần Chu Bá Thiên—bị lưỡi dao phàm sắt đâm xuyên qua, lập tức xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt lấp lánh u lam. Sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm liên kết chặt chẽ giữa nó và đan điền của Chu Bá Thiên ở thế giới thực phát ra tiếng co thắt 'keng' giòn tan rồi đứt đoạn hoàn toàn.


Cùng lúc đó, tại thế giới thực, sâu trong hầm mỏ khai thác lộ thiên đầy bụi bặm của Quy Hải Linh Mỏ.


Tiếng roi da quất chan chát và tiếng quát tháo hống hách của đám lính tuần tra vẫn đang vang vọng. Chu Bá Thiên—tổng giám sát mỏ quặng—đang đứng trên một bục gỗ cao, tay lăm lăm chiếc roi sắt gai khảm linh thạch hạ phẩm. Gã trung niên to béo mập mạp kia, mặt đỏ gay vì rượu thịt, đang cười man dại quất roi xuống lưng một kiếp nô phàm nhân gầy gò dưới đất.


"Lũ sâu bọ bẩn thỉu! Hôm nay nếu không đào đủ định mức mười giỏ quặng thô, tao sẽ lột da từng đứa một đem đi hiến tế cho Kính Trận của Thành chủ!"


Chu Bá Thiên gầm lên, vung roi định quất nhát tiếp theo. Nhưng ngay khi chiếc roi sắt gai chuẩn bị chạm vào da thịt kiếp nô, toàn thân gã bỗng nhiên cứng đờ.


*Hự...!*


Chiếc roi sắt gai tuột khỏi bàn tay mập mạp, rơi xuống đất phát ra tiếng 'bịch' nặng nề. Đôi mắt đỏ gay của Chu Bá Thiên trợn trừng lên, đồng tử co rút lại đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Gã đưa cả hai tay lên ôm chặt lấy đan điền của mình, khuôn mặt vặn vẹo biến dạng đến mức không còn ra hình người.


"Tổng giám sát? Ngài làm sao thế?" Triệu Nghiêm—phó giám sát mỏ—đang đứng gần đó vội vàng bước lại hỏi han.


Nhưng Chu Bá Thiên không thể trả lời. Linh hải trong đan điền của gã—nơi tích lũy linh lực Trúc Cơ Sơ Kỳ bòn rút từ xương máu phàm nhân—bỗng nhiên dâng trào điên loạn. Một luồng ánh sáng màu tím đen quỷ dị rỉ ra từ các lỗ chân lông quanh bụng gã, tỏa ra mùi oán khí âm hàn nồng nặc.


*Uỳnh!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay bên trong cơ thể Chu Bá Thiên. Đan điền của gã tự bạo nổ tung từ bên trong. Không có máu thịt bắn ra, chỉ có một luồng hỏa diễm ma tính màu tím đen bùng lên, thiêu rụi toàn bộ kinh mạch và nhục thân của gã thành tro bụi xám xịt ngay tại chỗ trong vòng một nhịp thở.


Tấm áo giáp sắt nặng nề rỗng tuếch rơi xuống bục gỗ, bên trong chỉ còn lại một đống huyết tro quặng mỏ đen sạm.


"A...! Đột tử! Tổng giám sát đột tử tự bạo rồi!"


Đám lính tuần tra và kiếp nô phàm nhân xung quanh chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng kia liền hoảng loạn gào thét, dẫm đạp lên nhau chạy trốn. Triệu Nghiêm đứng chết lặng, mặt cắt không còn giọt máu nhìn đống tro tàn của kẻ vừa mới đứng hống hách trước mặt mình.


Trong Nghịch Giới, Kính Thần Chu Bá Thiên khổng lồ rú lên một tiếng đau đớn tột cùng. Cơ thể cấu tạo từ đá quặng đen rỉ sét của nó bắt đầu rạn nứt diện rộng, phân rã thành hàng vạn mảnh pha lê đen rơi rụng xuống vực sâu vô tận.


Ngay tại vị trí viên linh thạch tâm đen vừa vỡ nát, một giọt chất lỏng màu đỏ thẫm ngưng tụ từ oán niệm cực hạn của hàng vạn kiếp nô chết oan bỗng chốc đông cứng lại, hóa thành một viên tinh thạch màu đỏ thẫm lấp lánh u quang âm hàn.


Đó chính là Huyết Lệ Tinh Thạch cực phẩm.


Cố Vân không màng đến cơn đau nhức nhối từ xương sườn gãy, anh vươn bàn tay trái run rẩy chộp lấy viên tinh thạch đỏ thẫm cất vào lồng ngực.


*Ầm! Ầm!*


Bầu trời Nghịch Giới màu tím xám xuất hiện những vết rạn không gian rỉ máu khổng lồ. Thời Gian Mù của Thiên Đạo đã kết thúc. Luồng lôi phạt thiên đạo màu trắng bạc bắt đầu tích tụ ngoài khe nứt, tỏa ra uy áp diệt thế lạnh lẽo.


"Phải... đi ngay...!"


Cố Vân cắn chặt răng, kích hoạt ngự hồn lực của Mảnh Kính Nguyên Thủy. Không khí xung quanh vặn vẹo gợn sóng, nhục thân thần hồn của anh lập tức biến mất vào cõi vô hình.


*Hự! Chộc!*


Cố Vân mở mắt ra ở thế giới thực. Anh đang ngồi quỳ trong góc tối tăm, lạnh ngắt của hầm quặng hoang phế số 9 dưới lòng đất nghĩa trang phế thải.


Cơn đau vật lý tột cùng từ nhục thân phàm trần đổ ập xuống như bão tố. Hai xương sườn bên phải bị gãy nứt khiến anh không thể thở dốc, mỗi nhịp tim đập đều mang theo cơn đau nhói buốt thấu xương tủy. Lòng bàn tay phải bị rách toác, máu tươi dính chặt vào chuôi dao phàm sắt rỉ sét. Mắt trái của anh dưới dải băng vải đen đau nhức nhối, thị lực phàm trần bị suy giảm vĩnh viễn thêm mười phần trăm, chỉ còn lại một vùng mờ đục xám xịt.


Nhưng đáng sợ hơn cả là luồng Ma Sát Ô Nhiễm—sát khí Nghịch Giới màu tím đen rò rỉ từ vết thương bả vai phải bị bỏng lôi điện—đang bắt đầu lan rộng khắp kinh mạch phàm thể của anh như những con rết đen bò trườn dưới da dẻ lạnh ngắt.


*Khục! Khục!*


Cố Vân ho ra vài ngụm máu đen nhạt dính đầy bụi tro quặng mỏ. Anh biết mình không có nhiều thời gian. Mùi máu tươi và sát khí Nghịch Giới rò rỉ trên người anh cực kỳ đậm đặc, nếu để lính canh Chấp Pháp Điện mang theo linh khuyển truy vết đến gần hầm mỏ số 9, sát cục của anh sẽ bị bại lộ hoàn toàn.


Anh run rẩy đưa bàn tay trái vào túi vải gai rách nát, lôi ra một gói giấy da nhỏ chứa hợp chất bột màu xám tro mịn màng.


Đây chính là Bột tịnh hóa sát khí do Quỷ Thủ Đan Sư—lão già điên khùng sống ẩn dật trong khu phế thải—chế tạo từ xương thú phàm và thảo dược tịnh hóa có tính kiềm cao.


Cố Vân cắn răng mở gói giấy, bốc một nắm bột xám thoa mạnh lên vết thương rách nát ở lòng bàn tay phải, bả vai phải và xung quanh hốc mắt trái đang rỉ huyết lệ đen.


*Xèo xèo! Xèo xèo!*


Một tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên khi bột xám tiếp xúc với máu tươi dính sát khí Nghịch Giới. Cơn đau ngứa ngáy dữ dội như bị hàng vạn con kiến độc cắn xé da thịt khiến Cố Vân phải nghiến chặt răng đến mức bật máu môi để không gào thét thành tiếng. Toàn thân anh run rẩy kịch liệt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa lẫn bụi than củi đen nhẻm trên trán.


Nhưng hiệu quả của dược bột cực kỳ thần kỳ. Luồng sương mù ma sát màu tím đen rò rỉ xung quanh cơ thể anh lập tức bị trung hòa, hòa tan hoàn toàn vào không khí ẩm ướt của hầm mỏ hoang phế mà không để lại bất kỳ dấu vết dao động thần thức hay mùi oán khí nào.


Cố Vân thở dốc, mệt mỏi tựa lưng vào vách đá lạnh ngắt của hầm mỏ, tay trái nắm chặt viên Huyết Lệ Tinh Thạch đỏ thẫm vừa đoạt được.


*Keng! Keng! Keng!*


Từ phía trên mặt đất, tiếng chuông đồng cảnh báo của Chấp Pháp Điện Quy Hải vang lên dồn dập, xé rách màn đêm tĩnh mịch của nghĩa trang phế thải.


Cái chết đột tử bí ẩn của Chu Bá Thiên làm rúng động hệ thống quản lý mỏ, Chấp Pháp Điện lập tức điều động truy binh Chấp Pháp Giả mạnh nhất xuống biên cương.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!