Nhát Dao Phản Chiếu
Lưỡi dao phàm sắt rỉ sét khẽ rung lên trong lòng bàn tay đầy vết rộp của Cố Vân, định vị chính xác điểm rạn nứt trên sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm của bạo chúa.
Hơi nóng ngột ngạt của lò đúc tự chế dưới hầm quặng hoang phế số 9 dường như bị bóp nghẹt trong tích tắc. Trên cao kia, qua lớp đất đá dày hàng chục trượng, dải mây đen dày đặc cuối cùng đã nuốt chửng hoàn toàn ánh trăng tròn của Quy Hải Thành. Thời Gian Mù của Thiên Đạo đã đến. Khoảng thời gian ngắn ngủi khi thiên kiếp và quy tắc thế giới thực bị che mắt này là cơ hội duy nhất để một phàm nhân phế mạch như anh ra tay.
Cố Vân không nói một lời, ánh mắt u lam dưới dải băng vải đen khẽ cụp xuống. Anh đưa ngón tay trỏ phải còn rỉ máu do quai búa nóng, quẹt một đường máu tươi lên mặt Khung Gương Sắt Phế Thô bọc ngoài Mảnh Kính Nguyên Thủy nơi lồng ngực.
"Nghịch Giới... Đào Thoát!"
Thần thức lực phàm nhân trong thức hải rách nát của anh bùng lên, rót thẳng vào tâm kính cổ. Không khí xung quanh Cố Vân lập tức vặn vẹo, gợn sóng u lam lan tỏa như mặt hồ bị ném đá. Một lực hút vô hình, lạnh buốt tận xương tủy kéo mạnh lấy thần hồn anh. Nhục thân phàm thể của anh đứng im lìm như một pho tượng đá trong hầm mỏ thực tế, nhưng ý thức và thần hồn đã bị bẻ cong không gian, kéo tuột vào một vực sâu vô tận.
*Ầm!*
Một tiếng nổ câm lặng vang lên trong thần trí. Khi Cố Vân mở mắt ra, trọng lực lật ngược hoàn toàn một trăm tám mươi độ. Anh đang đứng trên một vách đá thạch anh treo ngược, nhìn xuống bầu trời Nghịch Giới Quy Hải Thành màu tím xám tịch mịch. Vạn vật im lìm không một tiếng động, những ngôi nhà lầu lộng lẫy của phủ Thành chủ thực tế ở đây chỉ là những khối pha lê đen xám vặn vẹo, phản chiếu một cách lạnh lẽo và méo mó.
Cố Vân nén cơn đau buốt từ bả vai phải bị bỏng lôi điện nứt xương nhẹ, khẽ động thân hình. Thần hồn của anh lúc này mang hình hài một thiếu niên gầy gò, mặc áo vải thô màu xám tro, mắt trái phát ra u quang lam nhạt rực rỡ dưới dải băng vải đen rách nát. Anh lướt đi không tiếng động trên những mỏm đá treo ngược, tiến sâu vào khu vực phản chiếu của hầm mỏ số 9.
Càng đi sâu, mùi oán khí âm hàn càng nồng nặc. Kính Đồng Thần Nhãn của anh khẽ co rút, nhìn thấy một sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm dày như ngón tay, liên kết từ khoảng hư không rạn nứt dẫn thẳng xuống đáy vực sâu phản chiếu. Nơi đó, một thực thể khổng lồ đang ngự trị.
Đó chính là Kính Thần Chu Bá Thiên.
Xuất hiện trước mắt Cố Vân là một quái vật đá quặng khổng lồ cao hơn một trượng, toàn thân cấu tạo từ những khối đá quặng đen rỉ sét và tinh thể thạch anh sắc nhọn. Lồng ngực của nó hoàn toàn rỗng tuếch, chứa đầy những mảnh linh thạch vụn phát sáng xanh lét đang nhấp nháy theo nhịp thở quái dị. Nó đang tham lam hít hà, nuốt chửng từng luồng oán khí màu xám tro rò rỉ từ những kiếp nô phàm nhân chết oan dưới hầm mỏ thực tế để nuôi dưỡng ma tính bản thân.
Sự hiện diện của thực thể này tỏa ra một luồng uy áp tinh thần tương đương với tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ, khiến không khí xung quanh vặn vẹo liên tục.
Cố Vân siết chặt chuôi Dao mài kính phàm sắt. Sát ý trong lòng anh bùng lên khi nghĩ đến tấm lưng bị quất rách nát của thúc thúc Thiết Trụ, nghĩ đến cái chết oan khuất của cha mình dưới roi da của chính bản thể thực tế của con quái vật này. Anh nhẹ nhàng lướt xuống, nương theo bóng tối của những cột thạch anh treo ngược, tiếp cận Kính Thần từ phía sau.
Áp sát trong khoảng ba trượng, Cố Vân vung dao, định dùng một kích tất sát đâm xuyên đan điền phản chiếu của nó. Nhưng anh đã đánh giá thấp nhạy cảm tinh thần của một thực thể Trúc Cơ Sơ Kỳ trong lãnh địa của nó.
*Gào!*
Kính Thần Chu Bá Thiên đột ngột quay đầu lại, đôi mắt cấu tạo từ hai viên tinh thể đỏ rực lóe lên sát khí điên cuồng. Nó bộc phát Ma Linh Gào Thét, một luồng sóng âm tinh thần vô hình nhưng cuồng bạo như bão tố quét thẳng về phía Cố Vân.
Cố Vân không kịp tránh né, luồng sóng âm đập thẳng vào thức hải rách nát của anh. Tiếng rít tinh thần chói tai xé rách màng bảo vệ thần thức thô sơ, hất văng nhục thân thần hồn của anh ra xa hơn ba trượng, va đập mạnh vào một vách đá pha lê sắc nhọn. Cơn đau tột cùng dội ngược về thế giới thực, khiến cơ thể phàm nhân đang đứng trong hầm mỏ số 9 khẽ run rẩy, hộc ra một ngụm máu nhạt.
Chưa dừng lại ở đó, Kính Thần Chu Bá Thiên nện mạnh hai nắm đấm đá quặng xuống đất, kích hoạt Trọng Lực Áp Chế.
*Uỳnh!*
Trọng lực trong khu vực bán kính năm trượng lập tức tăng lên gấp mười lần. Mặt đất lật ngược dưới chân Cố Vân nứt nẻ rách nát. Lực ép khổng lồ đổ ập xuống bả vai phải đang bị thương của anh, tiếng xương cốt rạn nứt kêu răng rắc đau đớn. Đan điền phế thải hoàn toàn trống rỗng không có linh lực hộ thể, Cố Vân bị áp chế đến mức đầu gối khuỵu xuống, hai xương sườn bên phải nứt gãy dưới sức ép cực hạn. Anh phải dùng cả hai tay chống xuống mặt đá lạnh ngắt để không bị ép dẹp lép.
"Chỉ là... một con sâu bọ phàm nhân..."
Kính Thần Chu Bá Thiên phát ra tiếng gầm trầm đục như tiếng đá tảng cọ xát, giọng nói tràn đầy sự khinh miệt tột độ. Nó bước từng bước nặng nề lại gần, mỗi bước đi làm rung chuyển cả vách đá treo ngược.
Cố Vân nghiến chặt răng đến mức bật máu, mắt trái dưới dải băng vải đen phát ra u quang u lam đậm đặc. Anh không thể lùi bước lúc này. Nếu anh thất bại ở đây, Chu Bá Thiên ở thế giới thực sẽ tiếp tục hành hạ thúc thúc Thiết Trụ, và Tần Dao sẽ bị đưa lên tế đàn hiến tế làm vật tế cốt lõi.
Anh cưỡng ép thần thức lực Ngự Hồn Nhất Trọng bộc phát, nâng thanh Dao mài kính phàm sắt lên, dồn chút sức tàn lách người lao thẳng về phía chân của quái vật đá quặng. Lưỡi dao phàm sắt rỉ sét vạch ra một đường u quang xám xịt, chém mạnh vào khớp gối cấu tạo từ đá thạch anh của nó.
*Keng! Cắc!*
Một tiếng va đập kim loại giòn tan vang lên, nhưng ngay sau đó là một lực phản chiếu cực hạn dội ngược lại từ cơ thể Kính Thần. Quy luật tự nhiên của Kính Thần bảo hộ bản thể bằng một màng lọc phản chiếu sát thương vật lý. Nhát chém của Cố Vân không những không làm xước nổi chân quái vật, mà lực phản phệ khổng lồ còn dội ngược thẳng vào lòng bàn tay phải của anh.
*Phựt!*
Lớp da rộp đỏ do quai búa nóng lúc rèn đúc lập tức bị rách toác, máu tươi phun trào nhuộm đỏ cả chuôi dao phàm sắt. Thanh dao suýt chút nữa tuột khỏi bàn tay đang run rẩy kịch liệt của anh.
Kính Thần Chu Bá Thiên cười man dại, vung nắm đấm khổng lồ cấu tạo từ quặng đá đen rỉ sét giáng thẳng xuống ngực Cố Vân. Sức mạnh vật lý cuồng bạo mang theo gió rít gầm rú xé rách không khí.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Cố Vân không hề hoảng loạn. Trí óc anh vận hành nhanh chóng dưới áp lực tử vong. Anh nhận ra Kính Thần Chu Bá Thiên sở hữu lớp vỏ đá quặng phòng ngự và lực phản chiếu cực mạnh trước mọi đòn tấn công vật lý bề ngoài. Nếu anh tiếp tục dùng lực đấu lực, nhục thân thần hồn của anh sẽ vỡ nát trước khi chạm vào đan điền của nó.
Muốn tiêu diệt thực thể Trúc Cơ Sơ Kỳ này, anh bắt buộc phải tuân theo Quy tắc tước đoạt linh hồn: Phải cô lập và bẻ gãy ý chí phản kháng của Kính Thần từ bên trong, rồi nhắm thẳng vào sợi tơ nhân quả liên kết cốt lõi nằm sâu dưới lớp vỏ phòng ngự.
Để làm được điều đó, anh cần phải áp sát khoảng cách cực cận—trong vòng một thước—để lưỡi dao phàm sắt khắc trận văn nghịch nhân quả chạm trực tiếp vào cốt lõi.
Cố Vân quyết định mạo hiểm cực hạn. Anh chọn cách chịu đựng một đòn trực diện để mượn lực tiếp cận.
Anh không tránh né nắm đấm khổng lồ đang lao tới, mà khẽ nghiêng người, để cú đấm đá quặng sượt qua bả vai phải đang bị thương, đập mạnh vào mạn sườn phải của mình.
*Bùm! Rắc!*
Hai xương sườn phải của Cố Vân gãy lìa hoàn toàn, cơn đau tột cùng khiến tầm nhìn của anh tối sầm lại trong một tích tắc. Thần hồn của anh bị hất bay về phía trước, nhưng nương theo đà chấn động, anh xoay người giữa không trung lật ngược, lướt thẳng vào lồng ngực rỗng tuếch của Kính Thần Chu Bá Thiên.
Khoảng cách lúc này: Đúng một thước!
Cố Vân bám chặt vào một khe nứt đá quặng trên vai quái vật, tay phải dính đầy máu siết chặt Dao mài kính phàm sắt. Anh kích hoạt Kính Đồng Thần Nhãn đến mức cực hạn.
*Hự...!*
Hốc mắt trái rách toác ra dưới dải băng vải đen, những giọt huyết lệ màu đen kịt rỉ ra liên tục, chảy dài xuống gò má tiều tụy của anh. Thị lực phàm trần bị tước đoạt thêm mười phần trăm, nhưng thế giới u lam trước mắt anh bỗng nhiên trở nên rõ ràng đến từng sợi tơ kẽ tóc.
Nhìn xuyên qua những mảnh linh thạch vụn phát sáng xanh lục lấp lánh trong lồng ngực rỗng của Kính Thần, Cố Vân nhìn thấu sâu vào bên trong. Nằm ở trung tâm cốt lõi của quái vật là một viên linh thạch tâm đen khổng lồ đang throbbing nhịp nhàng, tỏa ra những sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm liên kết chặt chẽ với đan điền của Chu Bá Thiên ở thế giới thực.
Đó chính là trận nhãn sinh mệnh của nó.
Kính Thần Chu Bá Thiên nhận ra kẻ xâm nhập đã áp sát cốt lõi, đôi mắt tinh thể đỏ rực của nó lóe lên sự hoảng hốt tột độ lần đầu tiên. Nó điên cuồng vung tay, cố gắng tóm lấy Cố Vân để ném ra ngoài.
Nhưng thời gian không còn đợi ai. Bầu trời màu tím xám của Nghịch Giới Quy Hải Thành bỗng nhiên xuất hiện những vết rạn nứt màu trắng bạc khổng lồ. Tiếng sấm rền vang vọng từ ranh giới giới vực.
Thời Gian Mù của Thiên Đạo sắp kết thúc. Lôi phạt thiên đạo đang tích tụ ngoài khe nứt, sẵn sàng giáng xuống để mạt sát bất kỳ linh hồn xâm nhập nào.
Cố Vân biết mình chỉ còn duy nhất một cơ hội. Anh phải bộc phát toàn bộ thần thức lực còn sót lại vào một đòn đánh tinh thần chưa từng thử nghiệm trước đây để khóa chặt ý chí đối thủ, chuẩn bị cho nhát dao quyết định.
Anh nhắm mắt phải, dồn toàn bộ ý chí phàm nhân bất khuất và oán hận tích tụ vào nhãn cầu mắt trái đang phát sáng u lam rực rỡ dưới dải băng vải đẫm máu đen.
"Kim... Châm... Tinh... Thần!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!