Nhạc nềnSakuya2

Sát Ý Đúc Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão lôi đình trên đỉnh Quy Hải Thành vẫn chưa có dấu hiệu dứt, nhưng ranh giới Nghịch Giới đã khép lại sau lưng Cố Vân với một tiếng động câm lặng trong thức hải. Khi nhục thân của anh chạm vào nền đất sét lạnh ngắt của nghĩa trang phế thải ở thế giới thực, toàn bộ cảm giác lật ngược một trăm tám mươi độ biến mất, thay vào đó là trọng lực nặng nề của phàm trần đổ ập xuống.


Cố Vân ngã quỵ trên vũng bùn nước mưa dính đầy tro quặng hoại tử. Cơn đau từ bả vai phải bị bỏng roi điện, nay dính thêm bùn độc hoại tử hoại tử axit, bắt đầu co rút dữ dội như có hàng vạn con kiến lửa đang gặm nhấm vào tận xương tủy. Mắt trái của anh nhói buốt kinh hoàng. Dải băng vải đen quấn quanh hốc mắt đã thấm đẫm một màu máu đen nhạt. Việc lạm dụng Kính Đồng Thần Nhãn trong Nghịch Giới để nhìn thấu sợi tơ nhân quả của Chu Bá Thiên đã cướp đi thêm mười phần trăm thị lực phàm trần của anh, khiến thế giới thực qua con mắt trái giờ đây chỉ còn là một vùng u xám, mờ đục và lạnh lẽo.


Anh khẽ run rẩy đưa bàn tay phải rộp da do bùn độc lên quấn lại dải băng vải đen, cố gắng che giấu luồng u quang lam nhạt vẫn còn sót lại trong đồng tử biến dị. Đan điền rách nát của anh hoàn toàn trống rỗng, không có lấy một tia linh khí để sưởi ấm cơ thể đang lạnh ngắt dưới cơn mưa bão. Nhưng trong lồng ngực anh, Mảnh Kính Nguyên Thủy vẫn đang tỏa ra một luồng hơi ấm u huỳnh dịu nhẹ, như một điểm tựa duy nhất giữ cho thần trí anh không bị sụp đổ.


"Cố Vân! Mau trốn đi! Bọn chúng tới rồi!"


Một tiếng gọi khàn đặc, hoảng hốt vang lên từ phía nhà tranh rách nát ở rìa nghĩa trang. Đó là giọng của thúc thúc Cố Thiết Trụ, người đang nằm liệt giường với tấm lưng bị quất rách da thịt cháy sém rỉ máu đen do roi điện của Triệu Nghiêm hằng ngày.


Cố Vân lập tức dùng mài kính ẩn khí thuật, khóa chặt lỗ chân lông và ép nhịp thở của mình xuống mức tối thiểu. Anh lướt nhanh như một bóng ma qua những ngôi mộ đất sụt lún, nép mình dưới một tấm bia đá mục nát dính đầy huyết tro quặng mỏ.


Từ phía con đường độc đạo dẫn vào khu ổ chuột, hàng chục ngọn đuốc rực lửa rẽ màn mưa tiến thẳng vào nghĩa trang phế thải. Tiếng chân giẫm lên bùn loãng chan chát, đi kèm với tiếng quát tháo tàn tạ của đám tay sai bang hội.


Dẫn đầu đám người là Vương Hắc Hổ, bang chủ của Hắc Hổ Bang. Gã khổng lồ thô kệch mặc chiếc áo da hổ vằn vện ướt sũng mưa, ngực trần chằng chịt sẹo, tay lăm lăm thanh đại đao khảm đồng đỏ lấp lánh sát khí của kẻ tu luyện Luyện Khí tầng 4. Đi bên cạnh gã, khúm núm chỉ đường với bộ dạng hèn hạ, chính là Tôn Vũ—gã thợ mài chính của tiệm mài kính Lão Bản Tiền, kẻ luôn đố kỵ và tìm cách hãm hại Cố Vân.


"Đại ca! Thằng câm điếc Cố Vân và con nhỏ Tần Dao chắc chắn đang trốn ở đây!" Tôn Vũ vừa đi vừa lớn tiếng mách lẻo, ngón tay gầy guộc chỉ thẳng về phía căn nhà tranh rách nát của gia đình Cố Vân. "Tôi từng thấy thằng rác rưởi đó lén lút mang những mảnh gương vỡ rỉ sét từ mộ cổ về hầm ngầm. Con nhỏ Tần Dao mang thể chất đặc biệt mà Thành chủ đang lùng sục, chắc chắn được tụi nó giấu dưới hầm!"


Vương Hắc Hổ khạc một bãi đờm đặc xuống vũng bùn, đôi mắt ti hí lóe lên tia sáng tàn bạo của một kẻ chuyên đi săn mồi cho phủ Thành chủ. "Mẹ kiếp, tìm kỹ cho tao! Thành chủ đã ra lệnh, đêm trăng tròn tới phải gom đủ số thiếu nữ có âm dương phản chiếu để tế đàn Kính Trận. Đứa nào tìm được con nhỏ Tần Dao, Thành chủ sẽ ban thưởng một viên phế đan Luyện Khí để bước vào tiên lộ!"


Đám tay sai gầm rú phấn khích, lập tức tản ra xông vào nghĩa trang. Chúng dùng gậy sắt và đao bản lớn đập phá điên cuồng các nấm mộ hoang tàn.


*Rầm!*


Một tên côn đồ đá mạnh vào dãy bài vị bằng gỗ mục đặt tạm bợ bên ngoài một ngôi mộ cổ. Đó là bài vị tổ tiên của họ Cố, những kiếp nô đã bỏ mạng dưới lòng mỏ quặng Quy Hải qua nhiều thế hệ. Khối gỗ mục nát nứt nẻ, dính đầy bồ hóng và bụi tro quặng mỏ bị giẫm đạp không thương tiếc dưới gót giày da của đám tay sai, vỡ vụn thành những mảnh nhỏ lẫn vào bùn đất.


Nằm sâu dưới pile tro quặng hoại tử gần đó, Cố Vân chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Sát ý lạnh lẽo tột cùng như một dòng thác băng tràn ngập thức hải của anh. Bàn tay phải của anh khẽ siết chặt vào chuôi thanh dao mài kính phàm sắt giắt bên hông. Mắt trái dưới dải băng vải đen rách nát khẽ co rút, u quang lam nhạt bùng lên dữ dội. Anh muốn vọt ra, muốn dùng lưỡi dao phàm sắt này đâm xuyên yết hầu của Vương Hắc Hổ và Tôn Vũ ngay lập tức.


Nhưng ngay khi anh vừa nhấc nhẹ bả vai, một bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt nhưng vô cùng vững chãi đột ngột đặt lên vai anh, cưỡng ép đè sát nhục thân phàm thể của anh xuống đống tro quặng hoại tử.


Cố Vân giật mình quay đầu lại. Xuất hiện bên cạnh anh tự bao giờ là Lão tăng mù Huyền Minh. Lão tăng già nua mặc chiếc áo cà sa rách nát màu xám tro, mắt mù quấn băng vải trắng dính máu, tay lần tràng hạt gỗ mục. Lão khẽ lắc đầu, đôi môi khô khốc mím chặt, ra hiệu cho Cố Vân phải ẩn nhẫn.


Huyền Minh dùng thần thức truyền âm trực tiếp vào tai anh: "Con trai... đừng manh động. Vương Hắc Hổ mang theo hộ thân phù của phủ Thành chủ, đan điền của con đã phế, ra tay lúc này chỉ khiến cả nghĩa trang bị tàn sát vĩnh viễn. Để lão già này xử lý."


Huyền Minh buông vai Cố Vân ra, gậy gỗ trong tay gõ nhẹ xuống đất sét lạnh ngắt: *Cộc.*


Tiếng gõ rất khẽ, nhưng lại phát ra một luồng chấn động tâm trí nhẹ nhàng, lan tỏa trong không khí mưa bão như một làn sóng nước u lam.


Huyền Minh bước ra khỏi am tranh hoang tàn, chấp hai tay trước ngực niệm phật: "A Di Đà Phật. Thí chủ Vương bang chủ, nghĩa trang hoang vu chỉ có xác chết kiếp nô và một lão tăng mù gác mộ dưỡng lão. Không có người sống nào ở đây cả."


Khi tiếng phạn âm tịnh tâm ẩn tàng vang lên, Vương Hắc Hổ và đám tay sai bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt ti hí của gã khổng lồ trở nên đờ đẫn trong một giây, sát khí cuồng bạo trên thanh đại đao khảm đồng đỏ khẽ dịu đi. Tôn Vũ đang hăng hái chỉ điểm cũng bỗng nhiên im bặt, đầu óc trống rỗng như vừa bị một gậy đập trúng.


Sự lục soát của Vương Hắc Hổ bị chệch hướng hoàn toàn bởi phật pháp tàn khuyết che mắt thiên cơ của Huyền Minh. Gã lắc mạnh đầu, lầm bầm chửi rủa: "Mẹ kiếp, cái nghĩa trang rách nát này bốc mùi hôi thối hoại tử quá. Xui xẻo thật! Tôn Vũ, mày có chắc con nhỏ đó trốn ở đây không? Tao thấy chỉ có đống xương tàn của kiếp nô mỏ quặng."


Tôn Vũ hoang mang nhìn xung quanh, huyễn giác do phật lực của Huyền Minh khiến gã không thể định vị được lối vào căn hầm ngầm bí mật nữa. Gã lắp bắp: "Đại... đại ca, rõ ràng ban ngày tôi thấy..."


"Câm mồm! Đi chỗ khác tìm! Đừng để mất thời gian ở cái xó xỉn này!" Vương Hắc Hổ tức giận quát lớn, vung đao chém nát một tấm bia mộ mục nát bên cạnh để hả giận, rồi dẫn đầu đám tay sai rút lui khỏi nghĩa trang trong màn mưa xối xả.


Khi bóng tối của những ngọn đuốc hoàn toàn biến mất sau rặng tre hoang, Cố Vân mới từ từ bò ra khỏi đống tro quặng hoại tử. Toàn thân anh lấm lem bùn đất đen sạm. Anh quỳ xuống vũng nước mưa, đôi bàn tay rách nát run rẩy nhặt từng mảnh vỡ của bài vị tổ tiên họ Cố. Nỗi nhục nhã, sự bất lực của một phàm nhân phế mạch không thể bảo vệ nổi tôn nghiêm của gia đình cuộn trào trong lồng ngực anh như một ngọn núi lửa đang bị đè nén.


"Thúc thúc... tổ tiên..." Cố Vân khàn giọng, hốc mắt trái rỉ ra một giọt huyết lệ đen nhạt, thấm đẫm vào nền đất sét lạnh ngắt.


Huyền Minh bước lại gần, thở dài một tiếng đầy u uất. Lão khẽ vỗ vai Cố Vân: "Vương Hắc Hổ chỉ là chó săn ngoại vi. Thành chủ Càn Vô Kỵ đang điên cuồng đẩy nhanh tiến độ Kính Trận hiến tế phàm nhân. Thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa. Con phải nhanh chóng chuẩn bị sát cục, nếu không, Tần Dao sẽ là người tiếp theo bị đưa lên tế đàn mỏ quặng."


Cố Vân đứng dậy, ánh mắt u lam của anh nhìn về phía góc tối của nghĩa trang, nơi Tần Dao đang được Huyền Minh âm thầm che chở bằng phật pháp tàn khuyết dưới một căn hầm ngầm ngụy trang kỹ lưỡng. Nàng là muội muội nuôi gắn bó sinh tử, là tia sáng ấm áp duy nhất còn sót lại trong cuộc đời tăm tối của anh. Anh đã thề trước vong linh của cha mẹ và nghĩa phụ Tần Hoài Sơn, tuyệt đối không để bất kỳ kẻ tiên nhân ngụy tạo nào chạm vào một sợi tóc của nàng.


"Con hiểu rồi, sư phụ," Cố Vân gằn giọng, giọng nói lạnh lùng xé rách màn mưa. "Sát ý đã đúc, đêm nay con sẽ rèn xong binh khí."


Anh quay người, lướt nhanh vào bóng tối hướng về phía Quy Hải Linh Mỏ tầng sâu nhất.


Để chuẩn bị cho cuộc ám sát Kính Thần Chu Bá Thiên trong Nghịch Giới, Cố Vân cần một vũ khí có thể đâm xuyên đan điền phản chiếu mà không tạo ra bất kỳ dao động linh lực nào để tránh sự truy quét của Chấp Pháp Điện. Vũ khí đó chính là thanh dao mài kính phàm sắt—di vật duy nhất của nghĩa phụ Tần Hoài Sơn để lại trong hòm công cụ rèn mài phàm trần. Nhưng thanh dao này hiện tại chỉ là một phôi sắt rỉ sét, chưa được khắc trận văn nghịch nhân quả và chưa có khung bảo vệ vững chắc.


Cố Vân lách qua những lính canh tuần tra mỏ quặng đang lơ là dưới cơn mưa bão, bò qua một khe hẹp sạt lở dài mười trượng ngụy trang bằng đá vụn để tiến vào hầm quặng hoang phế số 9 sâu dưới lòng đất.


Đây là nơi bế quan bí mật tuyệt đối an toàn của anh, cách biệt hoàn toàn khỏi trận pháp dò tìm của phủ Thành chủ. Căn hầm ngầm ngột ngạt, tối tăm và nóng bức, ngập tràn mùi lưu huỳnh đắng ngắt bốc lên từ địa mạch thô sơ. Ở trung tâm hầm, một lò đúc nhỏ tự chế bằng đất sét nung đang đỏ lửa than củi, tỏa ra hơi nóng hầm hập.


A Thiết—người tráng sĩ phàm nhân được Cố Vân cứu mạng khỏi hố chôn tập thể—đang âm thầm đứng gác bên cạnh đống Hàn Quặng Thiết Phế lấp lánh ánh xám tro lạnh lẽo. Đây là loại sắt phế thải bị bỏ đi từ lò rèn phủ Thành chủ do Vương Đại Lực lén lút thu gom và tuồn ra ngoài nghĩa trang.


"Minh chủ, anh đã về," A Thiết trầm giọng, ánh mắt tràn đầy sự trung thành tuyệt đối nhìn Cố Vân. "Sắt phế đã chuẩn bị đủ. Lò nung địa hỏa thô sơ cũng đã đạt đến nhiệt độ cực hạn."


Cố Vân gật đầu, cởi bỏ tấm áo vải thô màu xám tro dính bùn đất, để lộ lồng ngực gầy gò chằng chịt vết nứt và bả vai phải bị bỏng lôi điện rỉ máu đen. Anh bước lại gần lò đúc, cầm chiếc búa rèn khổng lồ đúc đặc nặng hai mươi cân bằng bàn tay phải rộp da rỉ máu do bùn độc hoại tử.


Anh lấy thanh dao mài kính phàm sắt rỉ sét đặt vào lòng lò nung đỏ rực.


Quá trình rèn đúc bắt đầu.


Cố Vân không có linh hỏa của tu sĩ chính đạo, anh chỉ có thể dùng sức mạnh cơ bắp phàm nhân và ý chí bất khuất để quai búa. Anh hít một hơi thật sâu khí nóng ngột ngạt, vung búa tạ nện mạnh xuống phôi sắt nóng đỏ trên đe đá:


*Keng! Keng! Keng!*


Mỗi nhát búa nện xuống đều mang theo toàn bộ sức nặng của oán hận và nỗi u uất của vạn kiếp nô chết oan dưới lòng đất. Tiếng búa quai sắt vang vọng trầm đục dưới lòng hầm sâu hoắm, dội ngược vào thức hải rách nát của Cố Vân, khiến đan điền phế thải của anh co thắt đau buốt dữ dội. Nhưng anh không dừng lại. Đôi bàn tay phồng rộp da thịt liên tục rỉ máu tươi, thấm đẫm vào chuôi búa gỗ, bốc lên mùi khét lẹt của da thịt bị bỏng rát dưới nhiệt độ cao.


Để thực hiện đúc kính sống bí thuật cổ xưa, Cố Vân cắn rách đầu ngón tay trỏ trái, để những giọt máu phàm nhân mang theo oán lực thuần khiết của kiếp nô nhỏ trực tiếp vào lò nung đang đỏ rực.


*Xèo! Xèo!*


Máu tươi chạm vào phôi sắt nóng đỏ, lập tức bùng lên một luồng khói xám tro quỷ dị, tỏa ra mùi oán khí âm hàn cực mạnh. Thanh dao mài kính phàm sắt hấp thụ oán lực, bề mặt rỉ sét dần bong tróc, lộ ra thân đao màu xám đen xỉn lấm tấm những đốm sáng u lam ẩn hiện như những mặt gương vỡ phản chiếu ánh trăng.


Cố Vân tiếp tục lấy Hàn Quặng Thiết Phế nung chảy, rèn đúc thành một chiếc Khung Gương Sắt Phế Thô cứng cáp để bọc chặt bên ngoài Mảnh Kính Nguyên Thủy, che giấu hoàn toàn dao động linh quang u lam của bảo vật trước mắt các tu sĩ tò mò ban ngày.


Lao động rèn đúc cực hạn kéo dài suốt ba canh giờ liên tục trong không gian thiếu dưỡng khí trầm trọng. Cơ thể phàm nhân gầy yếu của Cố Vân đã mệt mỏi rã rời, mồ hôi hòa lẫn máu tươi và bụi than củi đen nhẻm chảy ròng ròng trên khuôn mặt phong sương. Nhưng đôi mắt trái phát sáng u lam dưới dải băng vải đen vẫn tỉnh táo và sắc bén đến lạnh người.


Anh vớt thanh dao mài kính phàm sắt vừa rèn xong ra khỏi lò nung, nhúng mạnh vào bể nước lạnh chứa đầy bột tịnh hóa sát khí và thảo dược Ô Đầu Vy đắng ngắt để tịnh hóa tạp chất.


*Xèo...!*


Một luồng hơi nước u lam dày đặc bốc lên nghi ngút, lấp đầy toàn bộ căn hầm ngầm hoang phế số 9.


Cố Vân đưa tay rút thanh dao ra khỏi bể nước lạnh.


Thanh dao mài kính phàm sắt hoàn thành rèn đúc, tỏa ra một luồng sát khí u lam mảnh như sợi chỉ, sẵn sàng gieo rắc tử vong vô hình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!