Nhạc nềnSakuya2

Sát Cục Đêm Trăng Tròn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió biên thùy rít gào qua những khe đá hộc của Quy Hải Thành, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và tàn tro cháy sém của lôi hỏa. Trên quảng trường khu ổ chuột hoang tàn, Mạc Tử Kỳ đứng lặng giữa màn sương đêm, đôi mắt phượng hẹp dài dán chặt vào đống tro tàn rỉ sét màu tím đen—những gì còn sót lại của Đại thống lĩnh vệ binh Trương Lôi. Chiếc quạt xếp ngọc thạch trong tay trái của gã siết chặt đến mức phát ra những tiếng răng rắc khô khốc. Cạnh gã, Thành chủ Càn Vô Kỵ khoác chiếc hoàng bào thêu trận pháp rực rỡ nhưng vạt áo đã lấm lem bùn đất, bờ vai rộng khẽ run lên dưới luồng linh áp lạnh buốt từ thiên tài ngoại môn Ngũ Hành Tiên Tông.


"Trương Lôi chết rồi. Kính Thần của hắn bị chém đứt nhân quả vĩnh viễn ngay trong Nghịch Giới." Giọng Mạc Tử Kỳ trầm thấp, không có chút hơi ấm, "Một nhát dao phàm sắt chém đứt tơ liên kết, không để lại bất kỳ dao động linh lực nào ở thế giới thực. Càn thành chủ, ngươi nuôi dưỡng quân đội tuần tra suốt mấy chục năm qua, rốt cuộc lại để một con bóng ma vô hình dắt mũi ngay trong sào huyệt?"


Càn Vô Kỵ hoảng loạn, đôi mắt sắc như diều hâu giờ đây đầy vẻ hoang mang tột độ. Lão bước lên một bước, linh áp Trúc Cơ Đỉnh Phong bộc phát hỗn loạn: "Mạc thiếu gia, kẻ ám sát Tạ Vô Cực và Trương Lôi tuyệt đối là một ma tu Trúc Cơ Kỳ phản nghịch cực kỳ am hiểu cấm thuật Nghịch Giới! Hắn đang nhắm vào Kính Trận hiến tế pháp của chúng ta! Nếu không khởi động đại trận ngay lập tức, ta e rằng..."


"Câm miệng!" Mạc Tử Kỳ lạnh lùng cắt ngang, chiếc quạt ngọc chỉ thẳng vào mặt Càn Vô Kỵ. "Đêm mai mới là trăng tròn, thời điểm âm khí cực hạn để hiến tế. Nhưng Trương Lôi chết, hệ thống vệ binh nội thành đã sụp đổ hoàn toàn. Ta không thể để tiến độ cống nạp Kính Thủy tinh hoa cho cấm địa tông môn bị trì hoãn thêm một khắc nào nữa. Truyền lệnh của ta, cưỡng ép khởi động Kính Trận hiến tế sớm nửa ngày! Bắt đầu từ đêm nay, thu hoạch toàn bộ mười vạn oán hồn phàm nhân khu ổ chuột!"


***


Trong khi phủ Thành chủ chìm trong bầu không khí điên cuồng và tàn bạo, sâu dưới lòng đất nghĩa trang phế thải, tại Hầm quặng hoang phế số 9, một ngọn lửa than củi thô sơ vẫn đang âm thầm cháy âm ỉ trên chiếc đe đá của lò rèn ngầm.


Cố Vân ngồi tựa lưng vào vách đá hốc thạch anh, khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt lộ ra dưới dải băng gạc đen quấn quanh mắt trái dính đầy bụi than củi dơ bẩn. Mắt trái của gã đã mù hoàn toàn ở thế giới thực, lúc này khẽ co giật nhè nhẹ, rỉ ra một vệt huyết lệ màu đen nhạt nhạt hòa cùng mồ hôi lạnh chảy dài xuống má. Cánh tay phải của gã—vết sẹo tinh thần từ cuộc nâng cấp không gian bảo vật—giờ đây đã hóa thạch hoàn toàn thành một thứ chất liệu kính vỡ màu xám tro lạnh ngắt lên tận khớp vai, bất động và vô cảm như một pho tượng đá mục.


Bàn tay trái lành lặn duy nhất của gã đang run rẩy bấu chặt lấy chuôi Dao mài kính phàm sắt rỉ sét, nơi vết máu tươi lòng bàn tay đã đông cứng lại thành một lớp vảy sần sùi màu đỏ sẫm quỷ dị dính chặt vào chuôi sắt. Thính giác tai trái bị suy giảm thêm mười phần trăm sau khi gánh chịu chấn động lôi điện tự bạo của Kính Thần Trương Lôi khiến đầu óc gã luôn vang lên những tiếng ù ù khó chịu hệt như tiếng ve kêu giữa đêm đông.


"Vân ca, uống ngụm nước ấm đi." A Thiết bước lại gần, khuôn mặt sạm đen vì bụi quặng của gã tráng sĩ phàm nhân tràn đầy vẻ lo âu. Gã trao cho Cố Vân chiếc bát đất nung sứt sẹo chứa nước ấm pha thảo dược Ô Đầu Vy đắng ngắt để áp chế cơn đau nhói thấu phổi từ hai xương sườn phải bị gãy nứt.


Cố Vân nhận lấy bát nước bằng tay trái, uống một ngụm lớn rồi khàn giọng hỏi: "Diệp Hồng Trần và Khương Vân đâu?"


"Họ đang tới." A Thiết trầm giọng đáp. "Anh em Hắc Ảnh Hội đã hoàn thành việc phong tỏa các mạch quặng linh thạch ngoại vi theo đúng chỉ thị của huynh. Nhưng bên trên... lính tuần tra đang bắt đầu đốt phá các am tranh ở khu ổ chuột để lùng sục phàm nhân. Mùi khói lửa đã tràn xuống tận cửa hầm."


Tiếng bước chân sột soạt vang lên từ lối đi ngầm ngụy trang bằng đá vụn. Bóng dáng phóng khoáng của Diệp Hồng Trần bước vào, áo bào xám rách nát thấm đẫm mùi rượu rẻ tiền và máu khô. Kiếm cốt của lão đã bị rạn nứt nặng sau cuộc cản đao cứu người ban sáng, khiến dáng đi của lão có phần khập khiễng, nhưng đôi mắt say khướt ấy vẫn bùng cháy một ngọn lửa ngạo nghễ tột cùng. Theo sau lão là Khương Vân, nữ tặc Nghịch Giới mặc dạ hành y đen bó sát, khuôn mặt che sa đen chỉ lộ đôi mắt phượng sắc sảo đang lăm lăm đoản đao pha lê chứa đầy sát khí.


"Tên điên mài kính kia, ngươi vẫn chưa chết đấy chứ?" Diệp Hồng Trần lầm bầm, tựa lưng vào một cột gỗ hầm mỏ, ngửa cổ uống một ngụm rượu lớn rồi ho khan rũ rượi, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi.


"Kiếm cốt của lão sắp nát rồi, còn lo cho người khác." Khương Vân lạnh lùng nói, mắt phượng liếc qua cánh tay phải hóa thạch xám tro của Cố Vân với vẻ kinh ngạc ngầm. Nàng biết, cái giá để tiêu diệt Trương Lôi và nâng cấp bảo vật của tên phàm nhân này tàn khốc đến mức nào.


Cố Vân không đáp lời trêu chọc. Gã dùng tay trái trải tấm sơ đồ phòng thủ Phủ Thành Chủ Quy Hải do cựu binh Chu Thất vẽ bằng máu lên mặt bàn đá lò rèn. Ánh lửa than củi bập bùng chiếu lên khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng và thực tế của gã thợ mài kính phàm nhân.


"Thời gian của chúng ta không còn nhiều." Cố Vân khàn giọng, giọng nói câm lặng của gã vang lên đều đặn trong hầm mỏ tối tăm. "Cái chết của Trương Lôi đã đẩy Càn Vô Kỵ và Mạc Tử Kỳ vào đường cùng. Theo tin tình báo từ Hắc Ảnh Hội, chúng quyết định khởi động Kính Trận hiến tế pháp sớm vào đêm trăng tròn ngày mai. Đây là sát cục sinh tử tối cao để lật đổ phủ Thành chủ, giải thoát toàn bộ phàm nhân khỏi ách nô dịch linh khí."


Gã dùng ngón tay trái dính bụi than chỉ thẳng vào trung tâm sơ đồ—nơi vẽ một tế đàn hình tròn được bao quanh bởi ba mươi sáu mặt gương khổng lồ.


"Mọi trận pháp đều có trận nhãn. Kính Trận hiến tế này vận hành theo quy luật hấp thụ oán khí và sinh mệnh lực phàm nhân rồi chuyển hóa thành Kính Thủy tinh hoa. Trận nhãn cốt lõi thực tế của nó nằm ngay dưới ngai vàng của Càn Vô Kỵ ở chính điện." Cố Vân lấy từ ngực áo ra cuốn Bản thảo mài kính Tần gia rách nát, lật đến trang vẽ cấu trúc ba mươi sáu loại kính trận cổ xưa. "Nghĩa phụ ta—Tần Hoài Sơn—từng bị tra tấn đến chết vì từ chối thiết kế trận nhãn này cho lão. Nhật ký của ông ghi chép rất rõ: Muốn phá giải Kính Trận, bắt buộc phải chém đứt dòng linh lực cống nạp từ linh mỏ, đồng thời tiêu diệt hoàn toàn Kính Thần của Càn Vô Kỵ trong Nghịch Giới để dập tắt lực hút linh hồn."


Diệp Hồng Trần khẽ nhướng mày, tay siết chặt thanh sắt rỉ sét không mũi: "Mạc Tử Kỳ là thiên tài ngoại môn Ngũ Hành Tiên Tông, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ cực kỳ nhạy bén, lại mang theo thuyền bay linh lực có ngũ sắc ma quang. Ta sẽ dùng Tuyệt Tình Kiếm Ý đánh trực diện vào cổng chính phủ Thành chủ hòng thu hút toàn bộ hỏa lực của hắn và vệ binh nội thành. Nhưng ta chỉ có thể trụ được tối đa nửa canh giờ trước khi kiếm cốt nát hoàn toàn."


"Nửa canh giờ là quá đủ." Khương Vân tiến lại gần, đoản đao pha lê gõ nhẹ lên bản đồ. "Ta sẽ dùng thân pháp u ảnh đột nhập mật thất hậu viện phủ Thành chủ hòng phá hủy các trận nhãn phụ trợ bằng kính huyễn trận, giải tỏa bớt áp lực ma khí trận nhãn cho các ngươi."


A Thiết bước lên, ngực trần chằng chịt vết sẹo nung sắt rung lên bần bật vì căm hận: "Hắc Ảnh Hội và hàng ngàn kiếp nô mỏ quặng dưới sự chỉ huy của Trương Đại Hải sẽ phát động bạo loạn toàn diện tại linh mỏ, dùng búa tạ phá hủy các xe vận chuyển Huyết Linh Thạch cống nạp, cắt đứt nguồn năng lượng chính của đại trận!"


Cố Vân gật đầu, ánh mắt gã lạnh lùng và thực tế đến tàn nhẫn. Gã hiểu rõ, đây không phải là một cuộc chiến vinh quang của các tiên nhân, mà là một sát cục chia để trị đầy rẫy xương máu của những phàm nhân hèn mọn chống lại thần quyền tàn bạo. Mỗi một mắt xích trong kế hoạch này đều phải trả giá bằng mạng sống phàm nhân thực tế.


"Toàn bộ tích lũy linh thạch vụn và Huyết Lệ Tinh Thạch của Hắc Ảnh Hội đã được đem ra sử dụng hết hằng đêm để nung chảy thanh kiếm xích sắt Kính Thần của Tạ Vô Cực, đúc thành sợi xích sắt đen phong ấn quấn quanh Mảnh Kính Nguyên Thủy." Cố Vân đưa tay trái vỗ nhẹ lên Khung Gương Sắt Phế Thô trước ngực. "Lục Bản Đinh đã cố gắng chế tạo cơ quan gỗ ẩn khí quy mô lớn cho anh em, nhưng vì thiếu quặng sắt phế thải chất lượng cao nên buộc phải dùng xích sắt phàm trần chắp vá. Các ngươi phải cẩn thận khi đối mặt với tiên pháp tuần tra."


Gã quay sang nhìn Diệp Hồng Trần và Khương Vân, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định như đá tảng:


"Khi các ngươi thu hút hỏa lực thực tế và cắt đứt nguồn năng lượng, ta sẽ dùng Kính Đồng Thần Nhãn để thâm nhập Nghịch Giới Phủ Thành Chủ, khóa chặt vị trí Kính Thần của Càn Vô Kỵ ngay tại tế đàn phản chiếu. Ta sẽ dùng thanh Dao mài kính phàm sắt này để đâm xuyên đan điền phản chiếu của lão, chém đứt nhân quả vĩnh viễn để kết thúc vương triều tàn bạo của gã bạo chúa biên thùy."


Bầu không khí trong hầm mỏ hoang phế số 9 chìm vào một sự im lặng bi tráng. Không có tiếng thề nguyện hào hùng, chỉ có tiếng thở dốc nhọc nhằn của những cơ thể phàm nhân rách nát và tiếng lửa than củi cháy lép bép. Họ biết, đêm mai, hoặc là Quy Hải Thành tìm lại tự do thầm lặng, hoặc là toàn bộ nghĩa trang phế thải này sẽ hóa thành tro bụi tế đàn vĩnh viễn.


Đột nhiên, một tiếng địa chấn dữ dội rung chuyển toàn bộ hầm mỏ số 9.


*Ầm! uỳnh!*


Đất đá trên trần hầm rơi rụng lả tả, các cột gỗ gia cố phát ra tiếng kêu răng rắc ghê người. Chiếc la bàn Kính Chỉ đặt trên đe đá bỗng nhiên xoay chuyển điên cuồng, phát ra những tiếng rung rít dập dồn báo động liên giới diện cực kỳ khẩn cấp.


"Minh chủ! Có biến!"


Thiếu niên gác mộ A Sương lao sầm vào hầm ngầm, khuôn mặt lấm lem tro quặng cắt không còn một giọt máu, hơi thở đứt quãng hoảng loạn: "Bên trên... bên trên phủ Thành chủ... chiếc thuyền bay khổng lồ của Ngũ Hành Tiên Tông..."


Cố Vân nén chặt cơn đau nhói thấu phổi từ xương sườn gãy, lết từng bước chân khập khiễng lao ra phía cửa hầm ngầm kết nối với ống tre truyền âm tầm xa. Gã dùng Kính Đồng Thần Nhãn mắt trái quét thẳng qua khe đá hở nhìn lên bầu trời thế giới thực.


Cảnh tượng trước mắt khiến toàn bộ huyết dịch trong người gã thợ mài kính phàm nhân đông cứng lại.


Trên bầu trời đêm Quy Hải Thành, chiếc thuyền bay linh lực khổng lồ của Ngũ Hành Tiên Tông—thứ vốn đang lơ lửng tịch mịch—bỗng nhiên bộc phát ra một luồng ngũ sắc ma quang khổng lồ rợp trời rợp đất. Luồng sáng ngũ sắc lộng lẫy nhưng mang theo ma tính tàn bạo cực hạn ấy cuộn xoáy như một con cuồng long khổng lồ, che khuất hoàn toàn ánh trăng tròn dịu nhẹ của đêm đông.


*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*


Tiếng nổ linh lực vang dội xé rách màng nhĩ vang vọng khắp biên thùy. Dưới sự chỉ huy điên cuồng của Mạc Tử Kỳ và Càn Vô Kỵ, đại trận Kính Trận hiến tế pháp đã chính thức khởi động sớm hơn dự tính nửa ngày! Luồng ngũ sắc ma quang cuồn cuộn đổ ập xuống toàn bộ khu ổ chuột, bắt đầu cưỡng ép hút cạn khí huyết và oán hồn của hàng vạn phàm nhân vô tội.


Giữa làn sương mù ma sát rò rỉ tím đen đang lan rộng khắp thành trì, tiếng khóc than thảm khốc, tiếng gào rú tuyệt vọng của hàng vạn dân lành Quy Hải vang vọng, rung chuyển cả đất trời biên cương hoang dã.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!