Nghịch Giới U Lam
Bão lôi gầm rú trên đỉnh Quy Hải Thành, từng luồng chớp giật xé rách màn đêm đen kịt, trút xuống những đợt mưa như trút nước. Tại góc hoang vu nhất của nghĩa trang phế thải, Cố Vân đứng lặng giữa những nấm mộ đất sụt lún dính đầy tro quặng hoại tử. Gió lạnh quất mạnh vào tấm lưng gầy gò của anh, nhưng nỗi đau rát buốt từ vết bỏng roi điện trên bả vai phải và bàn tay rộp da do bùn độc hoại tử không thể làm anh dao động. Mắt trái dưới dải băng vải đen rách nát đang cháy bỏng như có một ngọn lửa u lam thiêu đốt.
Trước mặt anh, khoảng không gian rộng hai thước đang rạn nứt ra thành những sợi tơ rỉ máu đen kịt. Đó là một vết rạn không gian dẫn thẳng vào Nghịch Giới Quy Hải Thành, đang không ngừng co giãn như một nhịp tim quái dị.
"Thời Gian Mù của Thiên Đạo chỉ kéo dài nửa canh giờ... con đường này, không có lối lui."
Cố Vân mím chặt môi. Anh không có linh hải của tu sĩ để ngự luồng khí che chở nhục thân, cũng chẳng có pháp bảo phòng ngự vạn vàng khó cầu. Thứ anh có duy nhất là một đan điền rách nát phế thải, một ý chí phàm nhân bất khuất đúc kết từ xương máu của cha mẹ, và Mảnh Kính Nguyên Thủy cổ xưa đã dung hợp sâu vào xương ức thức hải.
Anh hít một hơi thật sâu, vị bùn đất lưu huỳnh đắng ngắt tràn vào lồng ngực. Không do dự thêm một giây, Cố Vân bước thẳng vào vết rạn rỉ máu.
*Ầm!*
Một tiếng nổ câm lặng vang lên trong thần thức. Cố Vân có cảm giác như toàn bộ nhục thân của mình bị xé rách thành trăm mảnh, rồi bị ném vào một cỗ máy nghiền khổng lồ xoay tròn điên cuồng. Trọng lực biến mất, ngũ quan tê liệt. Anh không thể thở, không thể nghe, chỉ có cảm giác buốt giá tột cùng từ xương tủy truyền đến, như thể linh hồn đang bị đông cứng lại thành một tảng băng lạnh lẽo. Mảnh Kính Nguyên Thủy trong lồng ngực anh bỗng nhiên rung lên, tỏa ra một luồng u quang lam nhạt dịu nhẹ, bao bọc lấy thức hải đang trên đà sụp đổ của anh, cưỡng ép giữ lại một tia thần trí tỉnh táo.
Khi cảm giác quay cuồng dừng lại, Cố Vân ngã quỵ xuống. Anh theo bản năng muốn bấu chặt lấy đất đá, nhưng lòng bàn tay lại chạm vào một mặt phẳng lạnh ngắt, nhẵn nhụi như thủy tinh.
Cố Vân từ từ mở mắt trái. Dải băng vải đen trên mắt anh đã bị áp lực không gian xé rách tự bao giờ.
Thế giới trước mắt anh đã hoàn toàn thay đổi, lật ngược một trăm tám mươi độ.
Bầu trời không còn ở trên đầu, mà nằm ngay dưới chân anh—một khoảng không vô tận màu tím xám, nơi những đám mây ma khí u lam cuồn cuộn trôi nổi như những bóng ma. Mặt đất vốn dĩ lồi lõm của nghĩa trang phế thải nay lại lơ lửng ngay trên đỉnh đầu anh. Những nấm mộ đất hoang tàn dính đầy tro quặng hóa thành những khối thạch nhũ đá xám xịt treo ngược xuống như những chiếc răng nanh khổng lồ của một quái thú cổ đại.
Tất cả vạn vật ở đây đều mất đi màu sắc thực tế, chỉ còn lại một tông màu u lam, xám tro và tím nhạt lạnh lẽo. Không có một tiếng gió, không có một tiếng mưa rơi, tuyệt đối tĩnh lặng như một nghĩa địa câm lặng vĩnh hằng. Black rain—những giọt mưa đen kịt của Nghịch Giới—không rơi xuống, mà lại rơi ngược từ những nấm mộ treo ngược trên đầu, bay thẳng vào khoảng không vô tận dưới chân Cố Vân.
Cố Vân cố gắng đứng dậy. Nhưng ngay khi anh vừa nhấc chân lên, một cơn buồn nôn dữ dội ập đến. Hệ thống thăng bằng phàm nhân của anh hoàn toàn bị đánh lừa bởi không gian lật ngược này. Đầu óc anh quay cuồng, mặt đất thủy tinh dưới chân như biến thành một vực sâu không đáy sẵn sàng nuốt chửng anh bất cứ lúc nào.
"Tránh ra... không được nhìn xuống dưới chân..." Cố Vân tự cảnh báo bản thân. Anh vận chuyển thần thức lực Ngự Hồn Nhất Trọng, cố gắng bám chặt thần niệm vào những nấm mộ treo ngược trên đầu để định vị phương hướng.
Anh thử bước lên một bước. Nhưng thần thức phàm nhân quá yếu ớt của anh không thể chống chọi lại sự hỗn loạn của quy tắc lật ngược. Một luồng ảo ảnh không gian xẹt qua, mắt trái anh nhói buốt, cơ thể mất thăng bằng ngã nhào về phía trước. Dưới chân anh, mặt thủy tinh u lam rạn nứt ra một khe hở nhỏ, lực hút hư không từ khoảng không tím xám bên dưới dâng trào, muốn kéo thần hồn anh rách nát rơi xuống vực sâu vô tận.
Cố Vân hộc ra một ngụm máu nhạt, hai tay bấu chặt vào rìa khe nứt thủy tinh, móng tay rách nát rỉ máu đen. Anh nhận ra, nếu cứ tiếp tục tự mình mò mẫm trong Nghịch Giới hoang phế này bằng sức mạnh phàm nhân, anh sẽ bị quy tắc không gian xé rách vĩnh viễn trước khi tìm thấy bất kỳ linh dược nào.
Đúng lúc đó, sương mù u lam xung quanh nghĩa trang phản chiếu bắt đầu ngưng tụ kịch liệt.
Một cụm sương mù khổng lồ màu tím xám lơ lửng hiện ra trước mặt Cố Vân. Sương mù không ngừng biến đổi, ngưng tụ thành hình một mặt người khổng lồ không rõ ngũ quan, đôi mắt là hai hố sâu hoắm tỏa ra luồng u quang lam nhạt lạnh lẽo. Một áp lực tinh thần tột cùng, nặng nề như cả ngọn núi quặng đổ ập xuống, đè chặt nhục thân phàm thể của Cố Vân xuống mặt kính lạnh ngắt.
Đây chính là Giới Linh Quy Hải—ý chí giới vực sơ cấp của Nghịch Giới nơi biên thùy hoang dã này.
"Kẻ phàm trần hèn mọn..." Một giọng nói khàn đặc, hỗn độn như tiếng khóc than của vạn vong hồn chết oan vang lên trực tiếp trong thức hải của Cố Vân. "Ngươi không mang tiên cốt, đan điền rách nát, lại dám bước qua vết rạn không gian để làm bẩn cõi tịnh tĩnh của ta? Linh hồn phàm nhân của ngươi... sẽ là chất dinh dưỡng tốt nhất cho giới vực này!"
Luồng sương mù khổng lồ gầm rú, hóa thành một bàn tay sương mù khổng lồ lao thẳng tới, muốn nuốt chửng hoàn toàn thần thức lực của Cố Vân.
Trong khoảnh khắc sinh tử, lồng ngực Cố Vân bỗng nhiên phát ra một tiếng ngân vang cổ kính.
Mảnh Kính Nguyên Thủy ẩn sâu trong xương ức anh bừng sáng rực rỡ. Một màng bảo vệ u lam nhạt, mang theo khí tức thâm trầm, ngạo nghễ và cổ xưa của Thái Cổ Pháp Đình đột ngột bộc phát, hóa thành một cái chuông ánh sáng bán kính ba thước bọc chặt lấy Cố Vân.
*Ầm!*
Bàn tay sương mù của Giới Linh đập mạnh vào màng bảo vệ, phát ra một tiếng nổ chấn động tinh thần dữ dội. Nhưng màng bảo vệ không hề rạn nứt, ngược lại, luồng khí tức cổ xưa phát ra từ mảnh kính rỉ sét khiến bàn tay sương mù của Giới Linh bị bỏng rát, co rụt lại đầy kinh hãi.
"Thái Cổ... Pháp Đình khí tức?!" Mặt người sương mù khổng lồ vặn vẹo, giọng nói hỗn độn lộ ra sự sợ hãi tột độ. "Ngươi... ngươi làm sao có thể sở hữu mảnh vỡ của thiết luật vạn năm trước? Ngươi là ai?"
Cố Vân chịu đựng cơn nhói buốt dữ dội trong thức hải do va chạm tinh thần vừa rồi gây ra. Anh gượng dậy, mắt trái phát ra u quang u lam đậm, bàn tay phải hóa thạch xám tro khẽ siết chặt thanh dao mài kính phàm sắt giắt bên hông. Anh không hề biểu lộ sự sợ hãi, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào hai hố sâu hoắm của Giới Linh.
"Ta chỉ là một thợ mài kính vô danh," Cố Vân khàn giọng nói, giọng nói phàm nhân mang theo sự sòng phẳng lạnh nhạt. "Ta không muốn tranh chấp với ngươi. Ta đến đây để thực hiện một giao dịch."
Giới Linh Quy Hải lơ lửng giữa không trung treo ngược, ánh mắt hoài nghi nhìn màng bảo vệ cổ xưa bọc quanh Cố Vân. Sự thèm khát đối với linh hồn và nỗi sợ hãi đối với mảnh kính cổ tranh đấu kịch liệt trong ý thức của nó. Cuối cùng, bản tính trung lập và quy tắc trao đổi sòng phẳng của Nghịch Giới đã chiến thắng.
"Giao dịch?" Giới Linh cười lạnh, tiếng cười chói tai như tiếng cọ xát của đá quặng. "Nghịch Giới chỉ vận hành dựa trên sự trao đổi ngang giá. Ngươi muốn thông tin và sự bảo hộ của ta để đi lại trong giới vực này? Ngươi có cái gì để đổi? Ta muốn một sinh hồn phàm nhân thuần khiết... Đứa bé gái mang thể chất phản chiếu đang trốn dưới gầm giường nhà ngươi ở thế giới thực chính là tế phẩm hoàn mỹ nhất!"
Nghe đến việc Giới Linh nhắm vào Tần Dao, sát ý lạnh lẽo trong mắt trái Cố Vân bộc phát rực rỡ. Anh bước lên một bước, lưỡi dao mài kính phàm sắt khẽ rút ra một phân, trận văn nghịch nhân quả khắc trên thân dao tỏa ra một luồng u quang sắc bén mảnh như sợi chỉ.
"Không bao giờ," Cố Vân gằn từng chữ, giọng nói cứng rắn như thép nguội. "Ta không bao giờ hiến tế người sống. Nếu ngươi dám chạm vào muội muội ta, ta thề sẽ dùng mảnh kính này tự bạo, kéo cả giới vực Quy Hải này cùng sụp đổ vào hư vô vĩnh viễn!"
Sự kiên định tột cùng và khí thế ngọc nát đá tan của một phàm nhân không tim khiến Giới Linh Quy Hải khựng lại. Nó cảm nhận được Mảnh Kính Nguyên Thủy trong ngực Cố Vân đang rung động kịch liệt, sẵn sàng bộc phát luồng năng lượng hủy diệt giới vực nếu chủ nhân của nó phát điên.
"Được rồi... được rồi..." Giới Linh lùi lại một trượng, giọng nói dịu đi đôi chút nhưng vẫn đầy vẻ tham lam. "Vậy ngươi có thứ gì khác để đổi? Đừng nói với ta là vài ba đồng tiền đồng phàm trần dơ bẩn của tụi mày."
Cố Vân khẽ thả lỏng tay cầm dao mài kính. Anh đã chuẩn bị sẵn bài tẩy cho cuộc đàm phán này. Anh đưa bàn tay trái dính đầy máu đen nhạt lên lồng ngực, khẽ chạm vào vị trí Mảnh Kính Nguyên Thủy.
"Nghĩa trang phế thải phía trên đầu ngươi chôn cất vạn kiếp nô mỏ quặng chết oan qua hàng trăm năm," Cố Vân thong dong nói. "Oán khí và hận thù của họ tích tụ dưới lòng đất, lạnh lẽo, đậm đặc và thuần khiết hơn bất kỳ sinh hồn của người sống nào. Ta có thể dùng thần thức lực của mảnh kính này để dẫn dắt, mở ra lối vào Mộ Trận Cổ sâu mười trượng, chuyển toàn bộ nguồn oán niệm khổng lồ đó hiến tế cho ngươi duy trì giới vực. Ngươi thấy thế nào?"
Nói đoạn, Cố Vân kích hoạt Kính Đồng Thần Nhãn, mắt trái bắn ra một tia u quang u lam đậm bọc lấy một sợi oán niệm màu xám tro nặng nề từ vết rạn nghĩa trang thực tế dâng lên, ném về phía Giới Linh Quy Hải làm bằng chứng.
Giới Linh đưa bàn tay sương mù chụp lấy sợi oán niệm xám tro, lập tức hút trọn vào trong lõi sương mù. Một tiếng thở dài đầy thỏa mãn và phấn khích vang lên từ mặt người khổng lồ. Đối với một ý chí giới vực sơ cấp đang ngày càng suy kiệt do linh mạch bị bòn rút, nguồn oán khí tích tụ ngàn năm của vạn kiếp nô chết oan chính là liều thuốc bổ tối cao giúp nó gia cố và mở rộng lãnh địa.
"Thỏa thuận thành lập!" Giới Linh Quy Hải gầm lên đầy phấn khích. "Oán khí của vạn kiếp nô đổi lấy sự bảo hộ của ta trong giới vực này hằng đêm, và một thông tin về kẻ thù của ngươi!"
Cố Vân khẽ thở phào trong lòng. Cuộc đàm phán sòng phẳng đã thành công, anh đã có được chỗ đứng an toàn đầu tiên tại Nghịch Giới Nghĩa Trang mà không phải vi phạm ranh giới đạo đức phàm nhân.
"Ta muốn biết," Cố Vân khàn giọng hỏi, "bản thể gương của tổng giám sát mỏ Chu Bá Thiên đang ở đâu?"
Giới Linh Quy Hải khẽ vung tay sương mù. Một luồng gió lạnh buốt mang theo hơi thở tử khí thổi bùng sương mù u lam xung quanh nghĩa trang phản chiếu, mở ra một con đường mòn lơ lửng bằng những mảnh vỡ thủy tinh dẫn sâu vào khu vực phản chiếu của linh mỏ.
"Lần theo con đường mòn phản chiếu này, tiến sâu vào hầm mỏ số 9 phản chiếu," Giới Linh thì thầm đầy quỷ dị. "Kính Thần của gã đang ở đó... nuốt chửng linh khí phàm nhân hằng đêm để nuôi dưỡng ma tính. Nhưng hãy cẩn thận, Thời Gian Mù của ngươi chỉ còn lại chưa đầy nửa khắc. Nếu không thoát ra trước khi ánh trăng thế giới thực thắp sáng lại, ngươi sẽ bị lôi phạt diệt thế của thiên đạo mạt sát vĩnh viễn!"
Cố Vân không nói lời nào, lập tức vận chuyển toàn bộ sức lực phàm thể chạy nhanh trên con đường mòn thủy tinh treo ngược. Mỗi bước chạy của anh đều khiến mặt phẳng thủy tinh phát ra tiếng rạn nứt giòn tan, nhưng dưới sự bảo hộ ngầm của Giới Linh, anh không còn bị mất thăng bằng hay bị lực hút không gian kéo xuống.
Càng tiến sâu vào khu vực linh mỏ phản chiếu, không khí xung quanh càng trở nên lạnh lẽo và nồng nặc mùi axit hoại tử. Cố Vân chạy đến cuối con đường mòn, dừng chân bên rìa một vách đá thạch anh treo ngược nhìn xuống hầm mỏ số 9 phản chiếu.
Anh che tay lên mắt trái, kích hoạt Kính Đồng Thần Nhãn đến cực hạn để nhìn xuyên qua làn sương mù u lam dày đặc bên dưới.
*Hự...*
Cố Vân khẽ rên rỉ, một cơn đau buốt như kim châm đâm thẳng vào nhãn cầu mắt trái, huyết lệ màu đen nhạt chảy ra liên tục dọc theo gò má gầy gò của anh. Thị lực phàm trần ở mắt trái của anh tiếp tục bị mài mòn thêm mười phần trăm nữa, mờ đục đi rõ rệt. Nhưng đổi lại, nhãn thuật của anh đã xuyên thấu hoàn toàn màn sương độc.
Tại trung tâm hầm mỏ số 9 phản chiếu, một quái vật đá khổng lồ cao một trượng đang quỳ rạp dưới đất. Thân thể nó cấu tạo từ những khối quặng đen rỉ sét sắc nhọn, lồng ngực rỗng tuếch chứa đầy những mảnh linh thạch vụn phát sáng xanh lét đang không ngừng co bóp. Nó đang điên cuồng há miệng nuốt chửng những luồng oán khí màu xám tro dâng lên từ linh hồn của các kiếp nô mỏ quặng.
Đây chính là Kính Thần Chu Bá Thiên—bản thể gương phản chiếu sa ngã của gã tổng giám sát mỏ tàn bạo ở thế giới thực.
Nhưng thứ khiến đồng tử mắt trái của Cố Vân co rụt lại tột độ không phải là hình hài đáng sợ của quái vật đá quặng.
Nhờ nhãn thuật Kính Đồng Thần Nhãn, Cố Vân nhìn thấy một sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm, dày bằng ngón tay cái, đang phát ra u quang rực rỡ nối liền từ chính tâm kính linh hồn trong lồng ngực của Kính Thần Chu Bá Thiên. Sợi tơ nhân quả này xuyên qua vách ngăn không gian rạn nứt của giới vực, kéo dài vô tận bám chặt vào nhục thân của Chu Bá Thiên ở phòng luyện công thế giới thực.
Sợi tơ nhân quả co bóp nhịp nhàng, truyền dẫn linh lực tước đoạt từ kiếp nô ngược dòng từ Nghịch Giới về bồi bổ cho cơ thể thực của gã bạo chúa.
Cố Vân nắm chặt chuôi dao mài kính phàm sắt rỉ sét bên hông, mắt trái phát sáng u lam lạnh lẽo tột cùng dưới cơn đau rỉ máu. Anh đã hiểu rõ hoàn toàn cơ chế sát cục tối cao của Nghịch Giới Kính Hồn:
Chỉ cần dùng thanh dao mài kính phàm sắt này đâm xuyên đan điền phản chiếu của Kính Thần Chu Bá Thiên trong Nghịch Giới, lực phản chiếu nhân quả sẽ chuyển dịch một trăm phần trăm sát thương, khiến nhục thân của Chu Bá Thiên ở thế giới thực tự bạo đan điền đột tử ngay lập tức mà không để lại bất kỳ dao động linh lực nào để Chấp Pháp Điện truy vết.
Nhưng ngay khi Cố Vân chuẩn bị hành động, một luồng lôi điện xanh nhạt bỗng nhiên xẹt qua bầu trời tím xám của Nghịch Giới. Tiếng sấm gầm rú từ thế giới thực truyền vào dội ngược dữ dội, báo hiệu mây đen đang dần tan biến trên nghĩa trang phế thải.
Thời Gian Mù của Thiên Đạo sắp kết thúc. Cơn lôi phạt diệt thế đang tích tụ trên đỉnh đầu anh hòng mạt sát kẻ xâm nhập vô danh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!