Nhạc nềnSakuya2

Trận Chiến Với Thống Lĩnh Vệ Binh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trong Nghịch Giới Quy Hải Thành, không gian lật ngược một trăm tám mươi độ hoàn toàn chìm vào một sự tịch mịch đến rợn người. Bầu trời không có mây, chỉ có một màu tím xám thâm u như lòng một chiếc giếng cạn bị bỏ hoang vạn năm. Những tòa tháp đá lộng lẫy của phủ Thành chủ ở thế giới thực, khi phản chiếu vào cõi này, lại hóa thành những khối pha lê đen xám vặn vẹo treo lơ lửng trên đầu như những dải nhũ đá sắc nhọn trong hang sâu.


Cố Vân đứng trên một vách đá thạch anh treo ngược, gió Nghịch Giới lạnh buốt thổi qua làm tà áo vải thô xám tro của gã bay phần phật. Mỗi nhịp thở dốc đều kéo theo một cơn nhói đau thấu phổi từ hai xương sườn bên phải bị gãy nứt—vết thương từ cuộc thử thách kiếm ý của Diệp Hồng Trần đêm qua vẫn đang âm ỉ cắn xé nhục thân phàm thể của gã. Cánh tay phải của Cố Vân, vốn đã hóa thạch hoàn toàn thành một thứ chất liệu kính vỡ màu xám tro lạnh ngắt lên tận khớp vai, được gã dùng một dải vải đen quấn chặt sát vào lồng ngực. Gã chỉ còn một cánh tay trái lành lặn, nhưng trên tay áo vẫn thoang thoảng mùi dâu ngâm hôi thối phàm tục nhẹ—lớp ngụy trang duy nhất bảo vệ nhục thân gã khỏi khứu giác nhạy bén của linh khuyển ở thế giới thực.


Dưới dải băng gạc dơ bẩn quấn quanh mắt trái, nhãn cầu mù hoàn toàn của gã bỗng nhiên co thắt kịch liệt. Một vệt huyết lệ màu đen nhạt rỉ ra, thấm đẫm lớp vải thô xám xịt. Kính Đồng Thần Nhãn khai mở, phóng ra một luồng u quang lam nhạt thâm trầm. Qua nhãn thuật biến dị, Cố Vân nhìn thấy không gian phía trước đang rạn nứt ra những sợi tơ rỉ máu đen kịt.


*Ầm!*


Một tiếng nổ vang dội xé rách không khí Nghịch Giới. Từ trong vết rách không gian khổng lồ, một thực thể cao hơn ba trượng bước ra. Đó chính là Kính Thần Trương Lôi—bản thể gương phản chiếu ma tính của gã Đại thống lĩnh vệ binh tuần tra tàn bạo. Thực thể này không có da thịt phàm trần, toàn thân gã cấu tạo từ hàng vạn khối lôi thạch tím đen xù xì, gồ ghề. Xung quanh các khớp đá nứt nẻ, những luồng sét tím đen cuồng bạo liên tục phóng ra, phát ra những tiếng gầm rú đập thẳng vào màng nhĩ phàm nhân. Trên tay gã Kính Thần là một thanh đại đao khổng lồ cũng được đúc bằng lôi thạch, mỗi lần vung lên đều để lại những vệt cháy sém đen kịt giữa hư không.


"Kẻ nghịch mệnh hèn mọn... chết đi!"


Tiếng gầm của Kính Thần Trương Lôi rung chuyển cả vách đá thạch anh. Gã bước một bước khổng lồ, vung thanh đại đao lôi thạch chém mạnh một nhát từ trên xuống. Một luồng lôi điện tím đen khổng lồ, uốn lượn như một con cuồng long khát máu, rít gió lao thẳng về phía Cố Vân. Kình phong mang theo luồng ma sát nóng rát ép xuống, khiến mặt đất thạch anh dưới chân gã bắt đầu rạn nứt.


Cố Vân không lùi bước. Mắt trái gã lóe sáng, thần thức lực phục hồi thô sơ khoảng mười lăm phần trăm sau khi bế quan ngầm lập tức ngưng tụ. Gã quyết định ra tay trước để thăm dò phòng ngự của đối thủ.


"Kim... Châm... Tinh... Thần!"


Cố Vân gầm khẽ trong lòng. Toàn bộ thần thức lực ấy co rút lại thành một mũi kim vô hình nhọn hoắt trong đồng tử mắt trái, xé gió phóng thẳng về phía hốc mắt đỏ rực của Kính Thần Trương Lôi. Đây là thủ đoạn công kích tinh thần cực nhanh mà gã học được từ tàn niệm Vô Danh Kiếm Ý dưới mộ cổ.


*Vút!*


Mũi kim vô hình đâm vào vành đai lôi điện bọc quanh Kính Thần. Thế nhưng, ngay khi vừa chạm vào luồng sét tím đen cuồng bạo, mũi kim thần thức của Cố Vân lập tức bị nhiệt lượng tàn khốc thiêu rụi thành một làn khói xám. Một luồng chấn động ngược dòng dội thẳng vào thức hải của Cố Vân, khiến gã nấc lên một tiếng nghẹn ngào, lùi lại liên tiếp ba bước. Khóe mắt trái của gã rỉ thêm một dòng máu đen xối xả, đầu óc quay cuồng như bị búa tạ nện vào.


"Ngu xuẩn! Lôi điện của ta là khắc tinh của mọi loại tàn niệm linh hồn!" Kính Thần Trương Lôi cười sằng sặc, thanh đại đao lôi thạch lại vung lên, chém ra ba luồng sét tím đen liên tiếp khóa chặt mọi đường lui của Cố Vân.


Trong khoảnh khắc sinh tử nghẹt thở, Cố Vân cắn chặt môi phàm đến mức bật máu tươi để cưỡng ép bản thân tỉnh táo. Gã nhận ra Kính Thần Trương Lôi có tính khí cực kỳ nóng nảy, và các đòn tấn công lôi điện của gã mang thuộc tính năng lượng thuần khiết. Đối đầu trực diện bằng thần thức lực thô sơ lúc này chỉ có con đường tịch diệt. Gã phải dùng đến bài tẩy phòng ngự phản công của mình.


Cố Vân bộc phát cảnh giới Ngự Hồn Tam Trọng. Trong thức hải rách nát của gã, ý thức lập tức phân tách thành ba luồng độc lập hoàn toàn (*Phân tách thần niệm*). Tay trái gã vỗ mạnh vào lồng ngực, nơi Khung Gương Sắt Phế Thô quấn xích sắt đen phong ấn đang bọc chặt lấy Mảnh Kính Nguyên Thủy.


*Keng! Keng! Keng!*


Ba tiếng ngân vang giòn giã của mảnh gương cổ vang lên. Từ trong tiểu kính giới độc lập vừa được nâng cấp, ba mảnh kính vỡ sắc nhọn lấp lánh ánh u quang lam nhạt bay vút ra ngoài. Dưới sự điều khiển của ba luồng ý thức độc lập, ba mảnh kính vỡ lơ lửng giữa không trung, xếp thành một hình tam giác hoàn hảo bọc quanh nhục thân gã, tạo thành một tấm khiên gương tam giác lơ lửng.


Ba luồng lôi điện tím đen oanh tạc thẳng vào khiên gương tam giác.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Tiếng nổ lôi đình chói tai vang dội khắp Nghịch Giới. Thế nhưng, thay vì xé rách thần hồn Cố Vân, luồng sét cuồng bạo ấy khi chạm vào mặt gương cổ lại bị một màng ánh sáng u lam dịu nhẹ hấp thụ trọn vẹn. Cố Vân vận chuyển kỹ năng *Phản chiếu linh quang* ở mức cực hạn. Mặt gương nóng lên đỏ rực, bàn tay trái của gã cầm ngự hồn lực khẽ run rẩy vì nhiệt lượng dội ngược, nhưng gã vẫn nghiến răng chịu đựng.


"Trả lại cho gã!" Cố Vân gầm lên.


Ba mảnh kính vỡ xoay tròn một vòng cực nhanh. Luồng lôi điện tím đen vừa hấp thụ lập tức bị bẻ cong một trăm tám mươi độ, bộc phát ngược trở lại với uy lực tăng lên gấp bội, lao thẳng về phía Kính Thần Trương Lôi.


*Uỳnh!*


Kính Thần Trương Lôi không thể ngờ tới đòn phản công bằng chính lôi điện của mình. Luồng sét tím đen khổng lồ đánh trúng ngực gã, tạo ra một tiếng nổ kinh hoàng xé rách màn đêm Nghịch Giới. Lớp giáp lôi thạch hộ thể dày cộm trên ngực gã rạn nứt dữ dội, nổ tung thành hàng vạn mảnh đá vụn lấp lánh. Từ vết nứt khổng lồ ấy, từng dòng máu đen hoại tử, đặc quánh của ma tính sa ngã phun trào xối xả.


"Á á á! Sâu bọ phàm trần!" Kính Thần Trương Lôi rú lên đau đớn, lôi lực cuồng bạo xung quanh gã bỗng chốc trở nên hỗn loạn, mất đi sự khống chế.


Đây chính là thời cơ duy nhất.


Cố Vân không do dự thêm một giây. Gã kích hoạt bảo mệnh thần thông *Nghịch Giới Đào Thoát*. Không khí xung quanh gã vặn vẹo gợn sóng u lam, nhục thân thần hồn gã lập tức biến mất vào hư không, bẻ cong không gian để dịch chuyển áp sát Kính Thần Trương Lôi trong phạm vi một thước ngắn ngủi.


Xuất hiện ngay trước vết nứt ngực đang rỉ máu đen của quái vật, Cố Vân dùng bàn tay trái lành lặn rút dứt khoát thanh Dao mài kính phàm sắt rỉ sét bên hông trái. Chuôi dao dính máu khô của gã từ các trận chiến trước giờ đây bùng lên một luồng u quang lam nhạt thâm trầm, kích hoạt các nghịch trận văn cổ xưa khắc dọc lưỡi dao.


Qua Kính Đồng Thần Nhãn, Cố Vân nhìn thấy một sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm, dày bằng ngón tay, đang liên kết chặt chẽ giữa đan điền của Kính Thần Trương Lôi và nhục thân của gã Đại thống lĩnh ở thế giới thực.


"Trương Lôi... nợ máu của phàm nhân khu ổ chuột, đêm nay phải trả vĩnh viễn."


Cố Vân khàn giọng nói, âm thanh khô khốc vang vọng giữa tiếng lôi đình đang suy kiệt. Gã vung mạnh thanh dao mài kính phàm sắt, chém dứt khoát một nhát vào sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm.


*Keng!*


Một tiếng ngân vang metallic giòn giã vang lên giữa hư không, hệt như tiếng một sợi dây đàn bằng thép bị chém đứt. Sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm đứt đoạn làm đôi, phát ra những tia u quang đỏ rực rồi tiêu tán hoàn toàn vào không gian Nghịch Giới.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Cơ thể khổng lồ cấu tạo từ lôi thạch của Kính Thần Trương Lôi bỗng nhiên dừng chuyển động. Đôi mắt đỏ rực của gã trợn trừng đầy vẻ hoảng sợ tột cùng. Lớp giáp đá quặng trên người gã bắt đầu rạn nứt chằng chịt, rỉ ra hàng vạn luồng ma khí màu tím đen.


"Không... ta là thống lĩnh vệ binh... ta không thể chết dưới tay một tên phế vật..." Kính Thần Trương Lôi gầm lên một tiếng nghẹn ngào cuối cùng, trước khi toàn bộ thân thể khổng lồ nổ tung, phân rã thành một cơn bão bụi đá tím đen cuồng bạo càn quét khắp Nghịch Giới Quy Hải Thành.


Một luồng chấn động lôi điện cực mạnh dội ngược từ vụ nổ đánh thẳng vào thần hồn Cố Vân. Tay trái gã bị bỏng rát hoại tử nhẹ do lôi hỏa bám vào, da thịt phồng rộp rỉ máu tươi. Cùng lúc đó, một tiếng rít tai chói tai vang lên trong thức hải, khiến tai trái gã chảy ra một dòng máu nhạt—thính giác phàm trần của Cố Vân bị tổn thương nặng nề, suy giảm thêm mười phần trăm thực tế.


Cố Vân quỳ gối trên vách đá thạch anh nứt nẻ, tay trái ôm chặt tai trái đang rỉ máu, thở dốc liên tục. Gã nén cơn đau thấu phổi, mắt phải mờ đục nhìn về phía cơn bão bụi đá đang tan dần. Sát cục Nghịch Giới đã hoàn thành.


***


Cùng lúc đó, tại thế giới thực.


Trên quảng trường khu ổ chuột Quy Hải Thành hoang tàn dính đầy khói lửa cháy, sương mù oán khí nghĩa trang vẫn đang lững lờ trôi.


Đại thống lĩnh vệ binh Trương Lôi đang đứng sừng sững bên cạnh chiếc xe quặng khổng lồ khảm đầy Huyết Linh Thạch. Gã mặc giáp sắt nặng nề khảm phù văn lôi điện, tay lăm lăm thanh đại đao rực cháy sét tím, nét mặt kiêu ngạo tột cùng nhìn đám kiếp nô phàm nhân đang bị lính canh dùng roi điện xua đuổi. Cách gã không xa, thiên tài ngoại môn Ngũ Hành Tiên Tông—Mạc Tử Kỳ—đang thong dong đứng cầm chiếc quạt xếp ngọc thạch, ánh mắt lạnh lùng giám sát việc thu hoạch vật tế.


"Đại thống lĩnh, toàn bộ phàm nhân ở vành đai ngoài nghĩa trang đã bị bắt giữ đầy đủ." Một tên lính tuần tra quỳ gối báo cáo.


Trương Lôi cười lạnh, định vung tay ra lệnh cho quân đội tiến vào phủ Thành chủ để bắt đầu nghi thức hiến tế sớm. Thế nhưng, ngay khi gã vừa nâng cánh tay sắt lên, toàn thân gã bỗng nhiên khựng lại giữa chừng.


*Phụt!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay từ sâu trong đan điền của Trương Lôi.


Đôi mắt gã Đại thống lĩnh trợn trừng lên đầy vẻ hoảng sợ và hoài nghi tột độ. Gã há miệng định hét lên báo động với Mạc Tử Kỳ, nhưng không có âm thanh nào phát ra ngoài, chỉ có từng luồng khói đen đặc quánh và những tia sét tím đen cuồng bạo phun trào xối xả từ trong cổ họng gã.


"Trương Lôi? Ngươi làm sao thế?" Mạc Tử Kỳ nhíu mày, cảm nhận được luồng linh lực lôi đình trong người Trương Lôi đang dâng trào một cách hỗn loạn và điên cuồng tột độ.


Không đợi Trương Lôi trả lời, lớp giáp sắt nặng nề trên ngực gã bỗng nhiên nứt vỡ chằng chịt. Từ các vết nứt ấy, những luồng lôi điện tím đen cuồng bạo bộc phát ra ngoài như núi lửa phun trào. Đan điền của gã Đại thống lĩnh đã hoàn toàn sụp đổ vĩnh viễn do Kính Thần trong Nghịch Giới bị tiêu diệt.


*Bùng!*


Một cột lôi hỏa tím đen khổng lồ bùng lên ngay tại vị trí Trương Lôi đang đứng. Luồng lôi lực cuồng bạo mất kiểm soát tự bạo dữ dội, thiêu rụi hoàn toàn nhục thân của gã Đại thống lĩnh tàn bạo thành một nắm tro tàn lạnh ngắt ngay trước mặt Mạc Tử Kỳ, dập tắt linh quang lôi điện cuối cùng giữa đêm đông lạnh buốt biên cương.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!