Nhạc nềnSakuya2

Phán Quan Bóng Đêm Xuất Hiện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trong bóng tối ẩm ướt của Hầm quặng hoang phế số 9, tiếng than củi nổ lách tách nhỏ vụn bị lấn át hoàn toàn bởi những tiếng gào khóc thảm thiết dội xuống từ mặt đất. Qua những ống tre truyền âm dập dồn dán dọc vách đá, âm thanh ấy méo mó, rách nát, mang theo nỗi tuyệt vọng vô hạn của phàm nhân khu ổ chuột.


Cố Vân ngồi khụy bên đe đá lò rèn ngầm. Cơn đau từ hai xương sườn bên phải bị gãy nứt dội lên thấu phổi theo từng nhịp thở dốc, khiến gã co rúm người, ho ra một búng máu đen nhạt dính đầy huyết tro quặng mỏ. Nhưng đau đớn ấy chẳng thấm tháp gì so với cánh tay phải của gã. Từ đầu ngón tay ngược lên đến khớp vai, toàn bộ da thịt đã hóa thạch hoàn toàn thành một thứ chất liệu kính vỡ màu xám tro lạnh ngắt, chằng chịt những vết rạn nứt sâu hoắm rỉ ra làn khói xám nhạt. Đó là cái giá tàn khốc cho việc gánh chịu phản phệ thần thức khi cưỡng ép nâng cấp Mảnh Kính Nguyên Thủy đêm qua.


"Minh chủ!" A Thiết đứng cạnh cửa hầm ngầm, bàn tay sạm đen vì bụi than siết chặt thanh đoản đao rèn từ sắt phế liệu, giọng run lên vì phẫn nộ. "Trương Lôi phát điên rồi. Gã dẫn theo hàng trăm vệ binh tuần tra hạng nặng phong tỏa mọi lối ra vào khu ổ chuột. Chúng đang phóng hỏa đốt phá các am tranh nghĩa trang để bắt bớ phàm nhân làm vật tế sớm. Ba căn cứ liên lạc ngoại vi của Hắc Ảnh Hội đã bị chúng thiêu rụi, năm anh em thợ mỏ bị chém chết ngay tại chỗ!"


Cố Vân không đáp. Mắt trái của gã—vốn đã mù hoàn toàn ở thế giới thực—khẽ co giật dưới dải băng gạc dơ bẩn bám đầy bụi đá mài. Một vệt huyết lệ màu đen nhạt rỉ ra, thấm đẫm lớp vải thô xám xịt. Gã dùng bàn tay trái lành lặn duy nhất đưa lên ngực, nơi Khung Gương Sắt Phế Thô quấn xích sắt đen phong ấn đang bọc chặt lấy Mảnh Kính Nguyên Thủy. Bên trong tiểu kính giới độc lập vừa được khai mở ấy, linh hồn Tần Dao vẫn đang ngủ đông an toàn, hoàn toàn cách tuyệt trước sự rà soát thiên cơ của Mạc Tử Kỳ.


"Trương Lôi..." Cố Vân khàn giọng nói, âm thanh khô khốc như hai mảnh kính vỡ cọ xát vào nhau. "Gã nghĩ phàm nhân khu ổ chuột chỉ là sâu bọ để gã tùy ý chăn nuôi và hiến tế. Hôm nay, ta sẽ cho gã biết thế nào là nỗi sợ hãi của bóng tối."


Từ trong góc tối của hầm mỏ, một bóng người mặc áo bào xám rách nát sờn vai, hông đeo hồ lô gỗ cũ kỹ chậm rãi bước ra. Diệp Hồng Trần nốc một ngụm rượu rẻ tiền, ánh mắt say khướt nhưng sắc bén như kiếm quang nhìn lướt qua cánh tay hóa thạch của Cố Vân.


"Kiếm cốt của ta đêm qua bị rạn nứt chưa lành, nhưng Tuyệt Tình Kiếm Ý vẫn đủ để chém đứt kết giới truyền âm của đám kiêu binh." Diệp Hồng Trần khẽ lầm bầm, tay vuốt ve thanh sắt rỉ không mũi. "Lính tuần tra của Trương Lôi di chuyển theo đội hình ba người, phối hợp rất chặt chẽ. Nhưng ngõ cụt khu ổ chuột vào ban đêm chính là một mê cung tự nhiên. Nếu ngươi muốn ám sát, ta sẽ giúp ngươi giữ chân đám vệ binh vòng ngoài."


"Vân ca! Con đã dò xong các tuyến đường tuần tra của chúng!"


Một bóng dáng gầy nhom lao vào hầm ngầm, mặt mũi lấm lem bùn đất và tro tàn. A Sương—cậu bé gác mộ mười bốn tuổi—tay cầm cây chổi tre có khảm mảnh kính vỡ cảm ứng không gian ở chuôi, đôi mắt sáng lém lỉnh đầy kiên định. "Đội tuần tra ngoại vi của Trương Lôi đang tiến về phía cầu gỗ mục bắc qua kênh nước thải. Chúng di chuyển rất chậm vì sương mù oán khí nghĩa trang đang tràn xuống."


Cố Vân gật đầu. Gã đứng dậy, nén cơn đau thấu phổi từ lồng ngực phải. Gã dùng một dải vải đen quấn chặt cánh tay phải hóa thạch xám tro sát vào ngực để tránh tạo ra tiếng động khi di chuyển. Trên người gã bốc ra mùi dâu ngâm hôi thối phàm tục nhẹ dính trên tay áo—lớp ngụy trang hoàn hảo để che giấu khứu giác nhạy bén của bất kỳ linh khuyển nào.


Giắt thanh Dao mài kính phàm sắt rỉ sét vào hông trái, Cố Vân nhìn A Sương và A Thiết: "Xuất phát. Đêm nay, khu ổ chuột này sẽ là nghĩa địa của chúng."


***


Đêm muộn, sương mù oán khí màu xám tro từ nghĩa trang phế thải cuồn cuộn tràn xuống, bao phủ lấy toàn bộ khu ổ chuột Quy Hải Thành trong một màn sương dày đặc và lạnh buốt. Mùi gỗ cháy khét lẹt quyện với mùi bùn lầy nước đọng bốc lên nồng nặc.


Dưới gầm cây cầu gỗ mục bắc qua kênh nước thải dơ bẩn, Cố Vân đứng nép sát vào vách đá hộc rêu phong. Gã vận chuyển mài kính ẩn khí thuật ở mức cực hạn, thu hẹp toàn bộ lỗ chân lông, khóa chặt nhịp tim và hơi thở. Lúc này, nhịp tim gã giảm xuống chỉ còn ba nhịp mỗi phút, cơ thể tỏa ra khí lạnh nhạt, biến gã thành một hòn đá phàm trần hoàn toàn vô hại trước mọi thần thức quét qua.


*Cộp. Cộp. Cộp.*


Tiếng giày sắt nặng nề giẫm lên ván gỗ mục của cây cầu vang lên ngay trên đỉnh đầu Cố Vân. Một đội tuần tra gồm ba tên vệ binh đang chậm rãi bước qua. Tên đi đầu là một đội trưởng tuần tra mang tu vi Luyện Khí tầng 5, hai tên đi sau mặc giáp sắt nhẹ khảm phù văn lôi điện yếu ớt.


"Mẹ kiếp, cái sương mù nghĩa trang này lạnh buốt thấu xương." Tên đội trưởng càu nhàu, tay lăm lăm chiếc roi da khảm linh thạch vụn phát ra những tia lôi điện xèo xèo nhạt nhẽo. "Đại thống lĩnh Trương Lôi ra lệnh phải bắt đủ một trăm phàm nhân trẻ tuổi trước khi trời sáng để cống nạp cho Kính Trận của phủ Thành chủ. Đám sâu bọ khu ổ chuột này trốn kỹ thật."


"Đội trưởng, nhìn kìa! Có một con ranh ăn xin đang lẩn trốn trong ngõ cụt!" Một tên lính canh chỉ tay về phía góc hẻm tối tăm bên kia cầu.


Bóng dáng nhỏ bé của A Sương mặc áo vải thô vá chằng vá đụp hốt hoảng chạy ra, giả vờ vấp ngã nhào xuống vũng bùn nhão ngay trước mặt tên đội trưởng tuần tra. Cậu bé run rẩy bám lấy gấu quần gã lính, khóc lóc van xin: "Tiên nhân đại nhân! Xin tha mạng! Đừng bắt con xuống linh mỏ!"


"Cút ra, con súc sinh bẩn thỉu!"


Tên đội trưởng tức giận, khuôn mặt thô kệch vặn vẹo đầy khinh miệt. Gã cúi người xuống, nâng chiếc boot sắt nặng nề định đá văng A Sương vào vách tường đá rêu phong. Động tác cúi người thô bạo ấy vô tình khiến phần gáy không có giáp bảo vệ của gã hoàn toàn lộ ra ngoài.


Ngay trong khoảnh khắc ấy, từ dưới gầm cầu gỗ mục, một bóng đen lướt ra nhanh như một tia chớp câm lặng.


Cố Vân bộc phát từ bóng tối. Tay trái gã—bàn tay lành lặn duy nhất—rút dứt khoát thanh Dao mài kính phàm sắt rỉ sét giắt bên hông. Vết máu khô hóa rỉ sét màu đỏ sẫm quỷ dị trên chuôi dao bùng lên một luồng u quang u lam cực hạn nhạt nhẽo nhưng thâm trầm.


*Xoẹt!*


Lưỡi dao mài kính phàm sắt đâm chính xác tuyệt đối vào tử huyệt sau gáy tên đội trưởng tuần tra, xuyên thẳng vào đan điền phản chiếu của gã trong Nghịch Giới.


Trận văn nghịch nhân quả trên lưỡi dao lập tức kích hoạt. Đan điền của tên đội trưởng tuần tra ở thế giới thực bỗng nhiên co thắt kịch liệt, linh lực Luyện Khí tầng 5 dâng trào dội ngược làm nổ tung toàn bộ kinh mạch nội bộ của gã. Không một tiếng động, không một tia linh quang phát tán ra ngoài, tên đội trưởng trợn trừng mắt, toàn thân mềm nhũn rồi đổ ập xuống vũng bùn nhão, linh khí tắt ngấm hoàn toàn.


"Có kẻ—"


Tên lính tuần tra đi thứ hai giật mình kinh hoàng, định bộc phát linh lực Luyện Khí tầng 3 để thét lên báo động.


Nhưng ngay khi gã vừa há miệng, một viên đá cuội từ góc tối bay vút tới, đập thẳng vào yết hầu gã phát ra tiếng *khục* nghẹn ngào. Đó là cú ném đá đánh lạc hướng chuẩn xác của A Sương. Chỉ trong một khắc trì hoãn ấy, một đường kiếm khí màu xám bạc sắc bén vô niệm xé rách sương mù lướt qua. Diệp Hồng Trần từ trong bóng tối ngõ cụt xuất hiện, thanh sắt rỉ không mũi vung lên chém đứt đôi yết hầu tên lính canh thứ hai. Kiếm ý Tuyệt Tình dập tắt hoàn toàn linh quang hộ thể của gã không một tiếng động.


Tên lính thứ ba hoảng hốt định quay đầu bỏ chạy, nhưng bàn tay trái của Cố Vân đã áp sát từ phía sau. Kính Đồng Thần Nhãn dưới dải băng gạc phát ra u quang u lam lạnh lẽo, khóa chặt sợi tơ nhân quả liên kết thần hồn gã. Nhát dao phàm sắt thứ hai đâm xuyên gáy gã lính cuối cùng, đan điền gã tự bạo âm thầm, nhục thân đổ rạp xuống vũng bùn dơ bẩn bên cạnh hai xác chết trước đó.


Cuộc phục kích diễn ra vỏn vẹn trong vòng mười nhịp thở. Ba tên vệ binh tuần tra hạng nặng đã biến thành ba cái xác không còn hơi thở, linh lực hoàn toàn bị triệt tiêu không hề kích hoạt bất kỳ trận pháp báo động nào của phủ Thành chủ.


Cố Vân khụy gối xuống đất, tay trái bấu chặt vào ngực phải để áp chế cơn đau nhói thấu phổi từ hai xương sườn bị gãy. Cánh tay phải hóa thạch xám tro lạnh ngắt của gã nặng trĩu như một khối đá ngàn cân, khiến gã thở dốc liên tục.


"Nhanh lên, dọn dẹp hiện trường." Cố Vân khàn giọng ra lệnh.


A Thiết cùng hai tráng sĩ Hắc Ảnh Hội từ bóng tối lao ra, nhanh nhẹn kéo ba cái xác lính tuần tra giấu vào bồn chứa nước thải dơ bẩn dưới gầm cầu, dùng tàn tro tịnh hóa hương rải đều lên mặt đất để xóa sạch hoàn toàn mùi máu tươi và sát khí Nghịch Giới rò rỉ.


"Minh chủ, đây là đội tuần tra thứ tư bị chúng ta tiêu diệt ở vành đai ngoại vi." A Thiết thì thầm, đôi mắt sạm đen lộ rõ vẻ phấn khích. "Danh xưng 'Phán Quan Bóng Đêm' đang lan truyền trong hàng ngũ lính tuần tra như một cơn ác mộng. Bọn chúng bắt đầu hoang mang, không dám di chuyển đơn lẻ vào các ngõ cụt nữa."


Diệp Hồng Trần nốc thêm một ngụm rượu, khẽ cười lạnh: "Trương Lôi không phải kẻ ngốc. Mất liên lạc với bốn đội tuần tra liên tiếp, gã chắc chắn đã nhận ra có điều bất thường. Gã đang tiến về phía trung tâm nghĩa trang phế thải để tìm kiếm nguồn gốc."


Đúng như lời Diệp Hồng Trần nói, từ phía sâu trong khu ổ chuột, một luồng linh áp cuồng bạo thuộc tính lôi điện bỗng nhiên bùng phát, xé rách màn sương mù xám tro. Tiếng sấm sét gầm rú khe khẽ vang vọng dọc theo các vách tường đá nứt nẻ, báo hiệu cơn thịnh nộ của đại thống lĩnh Trương Lôi đang áp sát.


Cố Vân đứng thẳng dậy, mắt phải mờ đục nhìn chằm chằm về phía luồng lôi quang tím đen đang rực sáng phía xa. Gã đưa bàn tay trái lên bấm quyết, Mảnh Kính Nguyên Thủy trong lồng ngực gã bùng lên một luồng u quang lam nhạt thâm trầm.


"Các ngươi ở lại thế giới thực hỗ trợ phàm nhân sơ tán." Cố Vân lạnh lùng nói. "Ta sẽ thâm nhập Nghịch Giới để kết liễu Kính Thần của gã."


Không đợi Diệp Hồng Trần và A Thiết trả lời, Cố Vân kích hoạt ngự hồn lực cực hạn. Không khí xung quanh gã vặn vẹo gợn sóng u lam như mặt nước. Thần hồn gã lập tức thoát ly khỏi nhục thân phàm thể, bước qua vết rạn không gian rỉ máu để thâm nhập vào Nghịch Giới Quy Hải Thành lật ngược một trăm tám mươi độ.


Trong không gian Nghịch Giới tĩnh lặng như tờ và lạnh buốt tận xương tủy, bầu trời màu tím xám tịch mịch hiện ra. Vạn vật méo mó vặn vẹo thành những khối pha lê đen lạnh lẽo.


Cố Vân đứng trên vách đá thạch anh treo ngược, nhìn thẳng về phía tế đàn phản chiếu của khu ổ chuột.


Ở đó, một thực thể khổng lồ cấu tạo từ hàng vạn khối lôi thạch tím đen đang lơ lửng giữa không trung Nghịch Giới. Thân thể khổng lồ của nó cao hơn ba trượng, phát ra những tiếng sét gầm rú xé rách không gian, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nóng cháy tỏa ra sát ý cuồng bạo tột cùng.


Kính Thần Trương Lôi mang hình hài một ác ma lôi điện khổng lồ đang gầm rú điên cuồng, vung thanh đại đao lôi thạch chém rách màng không gian Nghịch Giới để săn lùng kẻ xâm nhập.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!