Nâng Cấp Bảo Vật
Cố Vân nén cơn đau thấu phổi, đưa bàn tay trái run rẩy hướng về phía những hạt cát lấp lánh ánh bạc quanh khe nứt không gian.
Trong cõi Nghịch Giới lật ngược này, vạn vật tĩnh lặng đến rợn người. Gió không có tiếng, ma oán phun trào cũng câm lặng, chỉ có những sợi tơ không gian rách nát rỉ máu đen nhạt là đang co thắt đầy quỷ dị. Mắt trái gã—vết sẹo chữ thập dưới dải băng gạc dơ bẩn—đang rỉ ra từng giọt huyết lệ đen nhạt, nhói buốt như có hàng vạn cây kim châm thẳng vào thức hải. Thần thức lực Ngự Hồn Tam Trọng của gã đã suy kiệt xuống dưới mức một phần trăm sau khi cưỡng ép đưa linh hồn Tần Dao vào trạng thái ngủ đông. Nhưng trước mắt gã, dải cát lấp lánh ánh bạc Thần Không Sa đang lơ lửng như một dải ngân hà thu nhỏ chính là phao cứu sinh duy nhất.
"Nhanh lên! Thời Gian Mù của Thiên Đạo sắp kết thúc rồi!" Giọng nói khàn đặc của Khương Vân vang lên sát bên tai trái gã. Nữ đạo tặc Nghịch Giới đang dùng một tay đỡ lấy bả vai trái rách da rỉ khói đen của gã, tay kia lăm lăm đoản đao pha lê cảnh giác nhìn quanh. Sát khí Nghịch Giới rò rỉ đang làm ô nhiễm nhục thân phàm thể của cả hai, khiến da dẻ Cố Vân chuyển sang màu xám đen lạnh ngắt.
Cố Vân không đáp, gã cắn chặt môi phàm đến mức bật máu để duy trì sự tỉnh táo cuối cùng. Bàn tay trái run rẩy bốc lấy từng nắm Thần Không Sa lạnh buốt như băng, nhét vội vào chiếc hộp gỗ dâu ngâm dính đầy bụi đất. Mùi dâu ngâm hôi thối phàm tục—lớp ngụy trang che giấu khứu giác của ma khuyển—bốc lên nồng nặc, quyện với mùi máu tanh nồng của chính gã. Ngay khi hạt cát cuối cùng được thu hoạch, khe nứt không gian Nghịch Giới phát ra một tiếng rít câm lặng, đột ngột co rút lại.
"Rút thôi!" Cố Vân truyền một luồng thần thức yếu ớt vào thức hải Khương Vân.
Gã áp bàn tay trái dính đầy cát bạc lên Khung Gương Sắt Phế Thô quấn xích sắt đen phong ấn bọc ngoài Mảnh Kính Nguyên Thủy trước ngực. Một luồng u quang lam nhạt cuối cùng bùng lên, bẻ cong không gian xung quanh. Trọng lực lật ngược một trăm tám mươi độ một lần nữa. Cả thân hình Cố Vân đổ ập về phía trước, rơi tuột qua vết rạn không gian để trở về thế giới thực.
***
*Bịch.*
Cố Vân ngã sụp xuống nền đất ẩm ướt, dơ bẩn của Hầm quặng hoang phế số 9. Cơn đau từ hai xương sườn bên phải bị gãy nứt dội lên thấu phổi, khiến gã co rúm người lại, ho ra một búng máu đen nhạt dính đầy huyết tro quặng mỏ.
Trong bóng tối ẩm ướt của lò rèn ngầm dưới lòng đất, tiếng nung than củi nổ lách tách khe khẽ vang lên. A Thiết đang túc trực bên đe đá, khuôn mặt sạm đen vì bụi than lộ rõ vẻ lo lắng tột độ khi thấy Cố Vân trở về với thân hình rách nát. Gã tráng sĩ phàm nhân vội lao lại, đỡ lấy bả vai phải đang cứng đờ vì các vết nứt hóa thạch xám tro của Cố Vân.
"Minh chủ! Người thế nào rồi? Bên ngoài... bên ngoài đại thống lĩnh Trương Lôi đã dẫn đầu quân tuần tra hạng nặng phong tỏa toàn bộ khu ổ chuột!" Giọng A Thiết run lên vì phẫn nộ. "Càn Vô Kỵ và Mạc Tử Kỳ nổi điên vì tiến độ Kính Trận bị chậm trễ sau cái chết của Chu Bá Thiên. Chúng phái Trương Lôi dẫn quân đi bắt bớ phàm nhân nghĩa trang để cướp oán hồn làm vật tế sớm!"
Cố Vân dùng bàn tay phải hóa thạch lạnh ngắt đẩy nhẹ A Thiết ra. Mắt phải mờ đục của gã lóe lên một tia sát ý lạnh lùng tột cùng. Gã khàn giọng nói, âm thanh như tiếng hai mảnh kính vỡ cọ xát vào nhau:
"A Thiết... chuẩn bị lò nung. Ta phải... nâng cấp bảo vật ngay lập tức. Nếu không... linh hồn Tần Dao sẽ bị thiên cơ của Mạc Tử Kỳ định vị."
A Thiết nghiến răng gật đầu, lập tức quay lại kéo bễ lò nung. Ngọn lửa than củi thông thường dưới sự bọc giữ của trận pháp ẩn khí bắt đầu cháy rực, tỏa ra hơi nóng hầm hập hắt lên khuôn mặt tiều tụy, nhem nhuốc của Cố Vân.
Cố Vân quỳ trước đe đá, run rẩy gỡ Khung Gương Sắt Phế Thô ra khỏi lồng ngực. Mảnh Kính Nguyên Thủy rỉ sét nằm sâu trong xương ức thức hải gã đang phát ra những luồng u quang lam nhạt nóng đỏ nhẹ. Linh hồn đang ngủ đông của Tần Dao bên trong tâm kính khẽ dao động, phát ra hơi thở Thuần Dương Phản Chiếu thuần khiết. Đây chính là mồi nhử chí mạng thu hút pháp bảo thiên cơ của Mạc Tử Kỳ. Nếu không dùng Thần Không Sa mở rộng và gia cố không gian lưu trữ thành một tiểu kính giới độc lập, kết giới phong ấn hiện tại sẽ sụp đổ trong vòng nửa canh giờ nữa.
"Đúc kính sống... bí thuật..." Cố Vân lầm bầm quyết pháp.
Gã lấy thanh kiếm xích sắt Kính Thần—chiến lợi phẩm tịch thu từ Kính Thần Tạ Vô Cực—ném thẳng vào lò nung đỏ rực. Sát khí chấp pháp rỉ sét lạnh lẽo trên xích sắt chống cự lại hỏa lực phàm trần, phát ra những tiếng xèo xèo quỷ dị. Cố Vân không do dự, gã đưa bàn tay phải rách nát, phồng rộp của mình lên, dùng móng tay bấm mạnh vào lòng bàn tay để máu tươi chảy ròng ròng xuống lò nung.
Máu phàm nhân oan khuất của kiếp nô dính trên chuôi dao mài kính phàm sắt hòa cùng máu của Cố Vân làm chất dẫn, khiến ngọn lửa lò rèn bùng lên một màu tím đen quỷ dị. Thanh xích sắt rỉ sét bắt đầu tan chảy, hóa thành một dòng chất lỏng kim loại màu xám đen sền sệt, tỏa ra oán khí ngùn ngụt.
Cố Vân dùng kìm sắt gắp Mảnh Kính Nguyên Thủy đặt lên đe đá. Gã mở chiếc hộp gỗ dâu, bốc lấy một nắm cát bạc Thần Không Sa rải đều lên bề mặt mặt gương nóng đỏ.
*Xèo xèo!*
Một luồng u quang lam nhạt lấp lánh bùng lên, kèm theo những tiếng nứt vỡ không gian siêu vi mô xé rách nhẹ không khí xung quanh đe đá. Cơn đau tột cùng lập tức dội thẳng vào thức hải của Cố Vân. Thần hồn gã như bị vứt vào giữa một cơn bão thời không, vạn mảnh kính vỡ trong thức hải phản chiếu hình ảnh Tần Dao đang ngủ say lơ lửng giữa hư vô u lam.
"Á..."
Cố Vân nghiến chặt răng phàm đến mức rỉ máu khóe môi để ngăn bản thân không gào thét thành tiếng. Cánh tay phải của gã run rẩy dữ dội, các vết nứt xám tro hóa thạch lan rộng thêm năm phân lên tận cùi chỏ. Thọ nguyên phàm nhân của gã bị tước đoạt trực tiếp thêm năm năm thực tế dưới áp lực của không gian mới đang cưỡng ép mở rộng.
*Uỳnh!*
Đúng lúc này, một tiếng gầm rú chấn động từ mặt đất phía trên dội xuống lòng đất hầm mỏ, khiến trần hang đá rơi rụng nhiều mảng đá vụn. Đó là tiếng hét chứa đầy lôi lực Luyện Khí tầng 8 của đại thống lĩnh Trương Lôi đang chỉ huy vệ binh càn quét khu ổ chuột.
Sự chấn động thần thức đột ngột từ bên ngoài dội thẳng vào thức hải đang rách nát của Cố Vân, khiến mặt gương Mảnh Kính Nguyên Thủy xuất hiện một vết rạn nhỏ nguy hiểm. Linh hồn Tần Dao ngủ đông bên trong khẽ run lên, hơi thở Thuần Dương Phản Chiếu có nguy cơ rò rỉ ra ngoài.
"Không được nứt!" Cố Vân gầm lên trong lòng.
Gã vắt kiệt tia thần thức lực phàm nhân cuối cùng, cắn rách đầu ngón tay trỏ trái, nhỏ trực tiếp ba giọt máu khí huyết phàm nhân dính đầy Thần Không Sa lên vết rạn trên mặt gương. Đồng thời, gã múc dòng chất lỏng kim loại xích sắt đen nung chảy dội thẳng lên Khung Gương Sắt Phế Thô bọc ngoài bảo vật.
*Keng! Keng! Keng!*
Cố Vân quai búa liên tục bằng tay trái lành lặn, rèn chặt Khung Gương Sắt Phế Thô bọc chặt lấy Mảnh Kính Nguyên Thủy. Sợi xích sắt đen mới đúc quấn chặt quanh tâm kính như những con mãng xà đen, khóa chặt lấy mọi dao động không gian rò rỉ.
Trong thức hải của gã, cơn bão thời không dần lắng xuống. Mười vạn mảnh kính vỡ ngưng tụ lại, không gian lưu trữ bên trong bảo vật mở rộng ra gấp mười lần, hóa thành một tiểu kính giới vững chắc, u tối và tịch tĩnh tuyệt đối. Linh hồn Tần Dao được bọc giữ sâu trong tiểu kính giới mới, khí tức Thuần Dương Phản Chiếu hoàn toàn bị cô lập và biến mất khỏi mọi sự dò tìm thiên cơ của Mạc Tử Kỳ.
Mảnh Kính Nguyên Thủy nâng cấp thành công!
Nhưng cái giá phải trả vô cùng tàn khốc. Cánh tay phải của Cố Vân đã hóa thạch hoàn toàn thành chất liệu kính vỡ màu xám tro lạnh ngắt từ bàn tay lên đến khớp vai, thọ nguyên bị khấu trừ thêm năm năm, nhục thân suy kiệt đến mức cực hạn.
"Minh chủ! Thành công rồi!" A Thiết mừng rỡ hét lên, nhưng nụ cười lập tức dập tắt khi gã nhìn ra phía cửa hầm ngầm.
Tiếng lửa cháy bùng bùng cùng những tiếng khóc than, la hét thảm thiết của phàm nhân khu ổ chuột từ phía trên dội xuống rõ mồn một qua các ống tre truyền âm. Trương Lôi đã dẫn đầu quân tuần tra hạng nặng phong tỏa toàn bộ lối ra vào khu ổ chuột, bắt đầu ra lệnh cho binh sĩ phóng hỏa đốt phá các căn nhà tranh ở rìa nghĩa trang để bắt bớ phàm nhân làm vật tế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!