Nhạc nềnSakuya2

Ma Oán Bùng Phát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng ma oán tím đen từ Nghịch Giới gầm rú cuồng bạo phun trào xối xả, bao trùm lấy toàn bộ hầm số 9 trong một màn sương mù chết chóc.


Sức ép từ luồng khí lưu âm hàn tột cùng dội thẳng vào lồng ngực Cố Vân, khiến hai xương sườn bên phải bị gãy nứt từ đêm qua ma sát vào nhau, đau buốt thấu vào tận phổi. Gã khụy một gối xuống nền đá hộc lạnh ngắt, hộc ra một búng máu đen nhạt dính đầy huyết tro quặng mỏ. Mắt trái bị mù vĩnh viễn ba mươi phần trăm thị lực dưới dải băng gạc dơ bẩn bỗng nhiên giật giật kịch liệt, huyết lệ đen nhạt rỉ ra xối xả, thấm đẫm lớp vải thô xám tro. Cánh tay phải của gã, nơi xuất hiện các vết nứt hóa thạch xám tro lan rộng thêm mười phân, giờ đây cứng đờ và lạnh buốt như một khúc gỗ mục trôi sông.


Phía trước gã, Lý Độc Nhãn cùng đám vệ binh Chấp Pháp Điện đang nằm la liệt dưới đất. Con Hắc Sát Ma Khuyển khổng lồ gầm rú đau đớn, nanh nhọn chảy dãi hoại tử đen kịt xuống bùn nhão khi bị luồng ma oán cuồng bạo thổi bay. Lý Độc Nhãn ho khan rũ rượi, con mắt linh nhãn biến dị phát ra u quang lục sắc giờ đây mờ đục đi vì chấn động. Gã điên cuồng bám lấy xích sắt, gầm lên trong sợ hãi:


"Linh mạch... linh mạch tầng sâu sụp đổ rồi! Mau... mau rút lui!"


Đám vệ binh hoảng loạn kéo lê vũ khí bản lớn, tháo chạy khỏi hầm số 9 như một đàn chuột vỡ tổ. Tiếng bước chân hỗn loạn của chúng dần xa, nhưng luồng ma oán tím đen bốc lên từ vết rạn không gian vẫn không hề có dấu hiệu dừng lại. Nó cuồn cuộn như bão tố, luồn qua các khe đá nứt nẻ, len lỏi qua các đường hầm ngầm của A Cường, và bắt đầu tràn thẳng ra ngoài thế giới thực, hướng về phía Khu ổ chuột Quy Hải Thành.


***


Cố Vân lết từng bước chân khập khiễng ra khỏi lòng đất hầm mỏ, bám sát vào vách đá hoang tàn ở rìa khu ổ chuột. Sương mù tím đen từ lòng đất bốc lên mỗi lúc một dày đặc, bao phủ lấy những mái nhà tranh rách nát, tồi tàn của phàm nhân.


Cảnh tượng thê lương hiện ra trước mắt phải mờ đục của gã. Những đứa trẻ phàm nhân gầy trơ xương đang ôm ngực ho sặc sụa, từng ngụm máu đen hoại tử tràn ra khóe môi tím tái. Nguồn nước giếng duy nhất của khu ổ chuột—nơi hàng ngàn kiếp nô trốn chạy dùng để sinh hoạt—giờ đây sủi bọt xám xịt, bốc lên mùi tanh tưởi của xác thú phân rã. Ma Sát Ô Nhiễm màu tím đen đang tàn phá kinh mạch phàm nhân một cách tàn nhẫn. Không có tiên pháp hộ thể, cơ thể phàm nhân yếu ớt của họ đang bị ăn mòn từng giờ, từng khắc.


Đan điền rách nát của Cố Vân nhói lên từng cơn đau buốt dữ dội. Sát khí Nghịch Giới rò rỉ đang tìm cách xâm nhập vào kinh mạch khô héo của gã. Gã phải nghiến chặt răng phàm đến mức bật máu, vận chuyển Mài kính ẩn khí thuật để thu hẹp toàn bộ lỗ chân lông nhục thân, khóa chặt hơi thở và nhịp tim để không bị ma sát đồng hóa hoàn toàn.


"Kính Trận của Càn Vô Kỵ bị quá tải rồi."


Một giọng nói lạnh lùng, sắc sảo vang lên từ bóng tối của một cây dâu mục cạnh giếng nước. Khương Vân xuất hiện như một bóng ma u tối. Nàng mặc dạ hành y màu đen bó sát, đôi mắt phượng lộ ra sau lớp sa che mặt lấp lánh sự cảnh giác tột độ. Eo thon của nàng khẽ động, đoản đao pha lê giắt bên hông phát ra u quang lam nhạt.


"Mạc Tử Kỳ đang cưỡng ép tăng tốc độ thu hoạch linh oán để cống nạp về Ngũ Hành Tiên Tông," Khương Vân bước lại gần, giọng nói mang theo sự gấp gáp hiếm thấy. "Sức ép khổng lồ từ tế đàn thực tế đã làm rách toác vách ngăn giới vực tại Quy Hải Linh Mỏ tầng sâu nhất. Nếu chúng ta không thâm nhập Nghịch Giới Quy Hải Thành để tịnh hóa trận nhãn ma tính ngay lập tức, toàn bộ phàm nhân ở khu ổ chuột này sẽ hóa thành xác khô trong vòng ba ngày."


Cố Vân nhìn về phía những ngôi nhà tranh dính đầy sương mù tím đen, rồi cúi xuống nhìn bàn tay phải phồng rộp, rách nát dính máu của mình. Gã biết, thần thức lực Ngự Hồn Tam Trọng của mình hiện tại đã suy kiệt dưới mức một phần trăm sau nghi thức ngủ đông của Tần Dao. Nhưng gã không thể lùi bước. Nghĩa trang phế thải, thúc thúc Thiết Trụ, biểu muội Linh Nhi... tất cả đều đang nằm trong vành đai hủy diệt của luồng ma oán này.


"Đi..." Cố Vân truyền âm bằng một sợi tơ thần thức yếu ớt vào thức hải của Khương Vân.


Nàng gật đầu dứt khoát. Cố Vân run rẩy đưa bàn tay trái lên lồng ngực, chạm vào Khung Gương Sắt Phế Thô quấn xích sắt đen phong ấn bọc ngoài Mảnh Kính Nguyên Thủy. Một luồng thần thức lực phàm nhân cuối cùng được gã vắt kiệt, rót thẳng vào tâm kính cổ.


Không khí xung quanh hai người lập tức vặn vẹo, gợn sóng u lam lan tỏa như mặt hồ bị ném đá. Một lực hút vô hình, lạnh buốt tận xương tủy kéo mạnh lấy thần hồn của họ, bẻ cong không gian và kéo tuột cả hai vào vực sâu Nghịch Giới.


***


*Ầm!*


Trọng lực lật ngược hoàn toàn một trăm tám mươi độ.


Khi Cố Vân mở mắt phải, gã đang đứng trên một vách đá thạch anh treo ngược của Nghịch Giới Quy Hải Thành. Bầu trời Nghịch Giới màu tím xám tịch mịch giờ đây đang bị khuấy động bởi những luồng bão tố ma sát tím đen cuồn cuộn. Vạn vật im lìm không một tiếng động, nhưng sát khí đậm đặc ở đây gấp mười lần thế giới thực, liên tục gào thét như muốn xé rách thần hồn của kẻ xâm nhập.


Phía trước họ, ngay tại vị trí phản chiếu của giếng nước khu ổ chuột, trận nhãn ma tính hiện ra như một khối pha lê đen khổng lồ lơ lửng giữa không trung. Khối pha lê đang xoay tròn điên cuồng, liên tục phun trào ra những luồng ma sát tím đen ngưng tụ thành những thực thể oán linh mang hình hài quái dị, gầm rú câm lặng trong không gian lật ngược.


"Để ta chặn đám oán linh này! Ngươi tìm cách tịnh hóa trận nhãn!" Khương Vân gầm nhẹ, thân hình nàng lướt đi như một làn khói đen bằng thân pháp u ảnh.


Nàng vung đoản đao pha lê, chém rách các luồng ma khí bọc quanh trận nhãn. Đoản đao phát ra u quang sắc bén, chém đứt đôi hai thực thể oán linh đang lao tới. Khương Vân nhanh tay kết ấn, vứt ra bốn mảnh gương vỡ huyễn thuật xung quanh khối pha lê đen:


"Kính Huyễn Trận! Cô lập cho ta!"


Một màng sương khói tím nhạt lập tức bùng phát, cố gắng bao bọc và cô lập luồng ma sát đang phun trào. Nhưng ngay khi màng sương vừa chạm vào bề mặt khối pha lê đen, luồng ma oán cuồng bạo bên trong bộc phát mạnh mẽ.


*Oành!*


Một tiếng nổ thần thức vang lên. Trận nhãn huyễn cảnh của Khương Vân bị chấn vỡ vụn ngay lập tức. Nàng bị lực dội ngược đánh văng ra xa mấy trượng, đoản đao pha lê suýt chút nữa tuột khỏi tay, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi đỏ sẫm.


"Không ổn! Ma sát này mang theo oán niệm quá lớn từ Kính Trận thực tế, huyễn thuật thông thường không thể cô lập được!" Khương Vân khàn giọng cảnh báo, đôi mắt phượng đầy vẻ ngưng trọng.


Cố Vân đứng sát vách đá treo ngược, mắt trái bị mù dưới dải băng gạc bỗng nhiên phát ra u quang lam nhạt rực rỡ. Gã kích hoạt Kính Đồng Thần Nhãn, chịu đựng cơn đau nhói buốt như có ngàn cây kim đâm vào nhãn cầu. Đồng tử gã co rút lại thành hình mặt gương bát quái cổ kính, nhìn thấu qua màn sương mù ma oán dày đặc.


Gã nhìn thấy những sợi tơ quy tắc của trận nhãn ma tính. Nó không vận hành theo quy luật tự nhiên, mà là một vòng tuần hoàn ngũ hành bị nghịch chuyển hoàn toàn: Thủy nghịch dòng hủy Thổ, Thổ nghịch dòng dập Hỏa. Chính sự nghịch chuyển này đã tạo ra lực hút cuồng bạo, rút cạn sinh mệnh phàm nhân ở thế giới thực để ngưng tụ ma tính.


Muốn tịnh hóa trận nhãn này, không thể dùng bạo lực trực diện, mà phải dùng một nguồn dược chất tịnh hóa cực mạnh nhỏ vào chính điểm nút âm dương của vòng tuần hoàn nghịch chuyển để dập tắt dòng chảy từ gốc.


Cố Vân đưa tay trái vào trong ngực áo, lấy ra chiếc hộp gỗ dâu dính đầy bụi đất. Khi nắp hộp hé mở, mùi dâu ngâm hôi thối phàm tục nhẹ tỏa ra, che giấu hoàn toàn hơi thở của gã trước các oán linh đang tuần tra. Bên trong hộp là một lượng Kính Thủy tinh hoa lấp lánh u quang u lam dịu nhẹ—thần dược tịnh hóa duy nhất gã thu hoạch được từ Đầm lầy Huyết Oán.


"Khương Vân! Chém đứt... ba sợi tơ ma khí... phía Đông!" Cố Vân truyền âm khẩn cấp.


Khương Vân không hề do dự. Nàng bộc phát toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 8, vung đoản đao pha lê chém ra ba đường kiếm khí u tối, chém đứt chính xác ba luồng ma khí phụ trợ phía Đông đang cung cấp năng lượng cho trận nhãn. Khối pha lê đen khổng lồ khựng lại một nhịp, vòng tuần hoàn nghịch chuyển xuất hiện một kẽ hở nhỏ ngay tại điểm nút âm dương.


Chính là lúc này!


Cố Vân lướt tới với tốc độ cực nhanh của bộ pháp phàm nhân. Gã dùng bàn tay trái cầm hộp gỗ dâu, cẩn thận nhỏ ba giọt Kính Thủy tinh hoa lấp lánh vào kẽ hở của khối pha lê đen. Đồng thời, gã lấy ra một ít bột tịnh hóa sát khí do Quỷ Thủ Đan Sư chế tạo, thoa đều lên cánh tay phải đang hóa thạch xám tro để áp chế ma tính ăn mòn.


Ngay khi giọt sương tịnh hóa u lam chạm vào điểm nút âm dương, một luồng ánh sáng u lam dịu nhẹ lập tức bùng phát, thấm sâu vào cấu trúc pha lê đen. Luồng ánh sáng u lam đối nghịch hoàn toàn với ma khí tím đen, bắt đầu trung hòa và dập tắt dòng chảy ma tính nghịch chuyển.


Khối pha lê đen khổng lồ rung chuyển kịch liệt, phát ra những tiếng rít tinh thần chói tai của vạn vong hồn đang được tịnh hóa. Luồng ma sát tím đen cuồn cuộn xung quanh bắt đầu co rút lại, tiêu tán dần vào không trung Nghịch Giới.


Tuy nhiên, lực phản phệ từ việc tịnh hóa trận nhãn ma tính vô cùng tàn khốc.


Một luồng ma sát ô nhiễm màu tím đen bất ngờ dội ngược từ trận nhãn, tàn phá thẳng vào nhục thân phàm thể của Cố Vân. Da dẻ gã ở thế giới thực nhanh chóng chuyển sang màu xám đen lạnh ngắt như xác chết, các đường gân máu trên cánh tay phải nổi lên đen sạm. Thọ nguyên phàm nhân của gã bị tổn hại nhẹ, lồng ngực nhói đau thấu phổi khiến gã ngã quỵ xuống đất, thở dốc liên tục.


Khương Vân lao lại, đỡ lấy bả vai trái của gã, truyền một luồng linh lực dịu nhẹ giúp gã ổn định nhịp thở.


"Trận nhãn... bị tịnh hóa rồi," Khương Vân nhìn về phía khối pha lê đen giờ đây đã ngừng xoay, ma khí tím đen biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một vết nứt không gian nhỏ tỏa ra ánh sáng u lam dịu nhẹ.


Cố Vân gật đầu mệt mỏi, gã dùng mắt phải mờ đục nhìn về phía vết nứt không gian vừa khép lại một phần. Sương mù ma oán ở khu ổ chuột thế giới thực chắc chắn đã tiêu tan, cứu vớt hàng ngàn phàm nhân khỏi cái chết oan.


Nhưng ngay khi gã chuẩn bị đóng nắp hộp gỗ dâu để rút lui, Kính Đồng Thần Nhãn ở mắt trái của gã bỗng nhiên co thắt kịch liệt.


Qua màng ánh sáng u lam dịu nhẹ của vết nứt không gian Nghịch Giới vừa khép lại, Cố Vân phát hiện ra một thứ gì đó vô cùng quỷ dị. Ngay xung quanh rìa khe nứt không gian rạn nứt, có một lượng lớn các hạt cát lấp lánh ánh bạc, tỏa ra dao động không gian cực kỳ huyền bí và thuần khiết đang tích tụ dày đặc như một dải ngân hà thu nhỏ.


Đó chính là Thần Không Sa—loại cát không gian cực kỳ quý hiếm chỉ xuất hiện khi vách ngăn giới vực bị rách nứt cực hạn.


Trận nhãn bị tịnh hóa thành công, nhưng Cố Vân phát hiện ra lượng lớn Thần Không Sa lấp lánh ánh bạc tích tụ xung quanh khe nứt không gian Nghịch Giới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!