Nhạc nềnSakuya2

Đột Kích Hầm Số 9

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cuốc sắt nện rầm rập trên đỉnh đầu như tiếng búa tạ gõ vào nắp quan tài. Sương mù lạnh buốt của buổi sớm biên cương len lỏi qua các khe nứt của trần đất, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và vị tanh nồng của đất sét ẩm ướt.


Cố Vân quỳ sụp dưới đất, hai tay bấu chặt lấy lồng ngực đang phập phồng kịch liệt. Hai xương sườn bên phải bị gãy nứt từ đêm qua đang ma sát vào nhau theo từng nhịp thở dốc, đau buốt thấu vào tận phổi khiến gã hộc ra một ngụm máu đen nhạt nhạt. Dưới dải băng gạc dơ bẩn quấn quanh mắt trái, nhãn cầu mù hoàn toàn ở thế giới thực của gã đang co thắt kịch liệt, huyết lệ đen nhạt rỉ ra xối xả, thấm đẫm lớp vải thô xám tro bám đầy bụi đá mài.


Cánh tay phải của gã—nơi bắt đầu xuất hiện những vết nứt hóa thạch xám tro nhỏ do phản phệ thần thức sau nghi thức đưa linh hồn Tần Dao ngủ đông—giờ đây đã cứng đờ và lan rộng thêm mười phân, lạnh ngắt như một khúc gỗ mục.


"Vân ca! Bọn chúng bắt đầu đào bới mộ cổ phía trên rồi! Nắp hầm ngầm không chịu nổi quá ba mươi nhịp thở nữa!"


A Thiết lao lại, bả vai lực lưỡng của gã sạm đen vì bụi than, hai bàn tay chằng chịt vết sẹo nung sắt đang run rẩy đỡ lấy bả vai trái lành lặn của Cố Vân.


Cố Vân không thể nói. Gã chỉ có thể dùng mắt phải mờ đục nhìn về phía nhục thân không hơi thở của Tần Dao đang nằm im lìm trên chiếc giường đá như một pho tượng không hồn. Linh hồn nàng đã ngủ đông an toàn bên trong Mảnh Kính Nguyên Thủy dung hợp sâu trong lồng ngực gã, nhưng nhục thân phàm trần này tuyệt đối không thể để rơi vào tay Càn Vô Kỵ.


"Chui... đường hầm ngầm..." Cố Vân truyền âm bằng một sợi tơ thần thức mỏng manh, yếu ớt vào thức hải của A Thiết.


A Thiết lập tức hiểu ý. Gã quay sang gầm nhẹ với một bóng người thấp lùn đang ẩn nấp trong bóng tối của góc mật thất: "A Cường! Mở lối đi ngầm!"


A Cường—người thợ đào hầm có bả vai rộng thô kệch—lập tức dùng chiếc xẻng sắt ngắn mài bén ngót gạt mạnh một tảng đá ngụy trang ở góc hầm. Một lối đi hẹp, tối tăm và ẩm ướt vừa vặn một người chui hiện ra. A Thiết nhanh chóng bế xốc nhục thân lạnh ngắt của Tần Dao chui vào trước, Cố Vân khập khiễng bò theo sau.


Ngay khi gấu quần vải thô dính bùn đất của Cố Vân vừa khuất vào bóng tối, A Cường lập tức giật mạnh một chốt cơ quan gỗ thông phàm trần. Tiếng đất đá sạt lở rầm rầm vang lên phía sau, lấp kín hoàn toàn lối vào hầm ngầm ngay khi tiếng cuốc sắt của vệ binh phủ Thành chủ đâm xuyên qua trần đất mật thất.


***


Bọn họ bò suốt nửa canh giờ trong đường hầm ngầm chật hẹp, dơ bẩn đầy rêu mốc. Bùn đất dính bết vào vết thương rách nát trên tay phải của Cố Vân, gây ra một cơn bỏng rát thấu xương. Mùi dâu ngâm hôi thối phàm tục nhẹ dính trên tay áo gã—mùi hương đặc trưng từ Khung Gương Sắt Phế Thô đeo trước ngực—quyện với mùi máu tươi rỉ ra từ bả vai tạo nên một thứ hỗn hợp quỷ dị trong bóng tối ngột ngạt.


Khi bước chân khập khiễng của Cố Vân chạm vào nền đá lạnh lẽo của Hầm quặng hoang phế số 9, gã gần như kiệt sức ngã quỵ. Nơi đây là căn cứ rèn đúc ngầm của Hắc Ảnh Hội, một đường hầm mỏ bỏ hoang từ trăm năm trước, lối vào được ngụy trang bằng hàng tấn đá vụn sạt lở.


"A Thiết... đặt Dao nhi vào góc khuất lò nung..." Cố Vân khàn giọng truyền âm, mắt phải mờ đục đảo qua lò đúc kính sống lúc này đã nguội lạnh. "A Cường, kiểm tra... các điểm nút... bẫy sập hầm."


"Rõ, Minh chủ!" A Cường lau mồ hôi trán dính đầy bụi than, cầm chiếc xẻng ngắn lách nhanh vào bóng tối của các lối đi phụ.


Cố Vân ngồi tựa lưng vào vách đá lò rèn ngầm, tay trái run rẩy lấy từ ngực áo ra một ít Thảo dược Ô Đầu Vy dập nát, nhét thẳng vào miệng nhai ngấu nghiến. Vị đắng ngắt, tê dại của thảo dược phàm trần nhanh chóng lan tỏa, tạm thời áp chế cơn đau nhói thấu phổi từ hai xương sườn gãy. Gã nhắm mắt, vận chuyển Mài kính ẩn khí thuật để thu hẹp toàn bộ lỗ chân lông, bế khí hoàn toàn để ngụy trang nhục thân thành một tảng đá lạnh lẽo không linh tính.


Đúng lúc này, chiếc La bàn Kính Chỉ đặt trên đe đá bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra những tiếng rít khe khẽ. Kim la bàn xoay điên cuồng rồi chỉ thẳng về phía lối vào chính của hầm số 9.


"Minh chủ! Có biến!" A Thiết từ góc tối lao ra, tay lăm lăm cặp đoản đao rèn bằng sắt phế liệu. "Lý Độc Nhãn... gã dẫn theo một đội tuần tra mỏ quặng hạng nặng đang tiến vào hầm số 9! Con Hắc Sát Ma Khuyển của gã đang ngửi theo mùi máu!"


Cố Vân mở phăng mắt phải. Sát ý lạnh lẽo bùng lên trong đồng tử gã. Lý Độc Nhãn là trinh sát trưởng của Chấp Pháp Điện, sở hữu con mắt linh nhãn biến dị có thể nhìn thấy tàn dư sát khí và khứu giác linh hồn cực kỳ nhạy bén. Nếu để gã tiến vào hầm chính, vết rạn không gian rỉ máu đen dẫn vào Nghịch Giới sâu dưới lòng hầm sẽ bị phát hiện.


"A Thiết, kích hoạt... Con rối gỗ phàm nhân." Cố Vân truyền âm dứt khoát.


A Thiết gật đầu, lao về phía chiếc rương gỗ dâu già. Gã lôi ra một con rối làm từ gỗ thông phàm trần do nghệ nhân A Mộc chế tạo. Con rối có kích thước giống hệt Cố Vân, mặc bộ quần áo tạp dịch rách nát và được tẩm đầy mồ hôi, tóc cùng mùi dâu ngâm hôi thối dính trên tay áo gã hằng ngày. A Thiết nhanh tay lên dây cót cơ quan ngầm dưới nách con rối, rồi ném nó vào lối đi phụ phía Tây.


*Cạch... Cạch... Cạch...*


Con rối gỗ bắt đầu di chuyển nhịp nhàng trong bóng tối, phát ra tiếng bước chân nặng nề và nhịp thở thô ráp giống hệt một kẻ đang hớt hải chạy trốn.


***


"Bên kia! Con súc sinh, đuổi theo cho ta!"


Một giọng nói khàn đặc, đầy xảo quyệt vang lên từ lối vào hầm mỏ. Lý Độc Nhãn—gã trung niên gầy gò mặc áo bào xám tro, mắt trái quấn băng đen—đang dắt sợi xích sắt lớn liên kết với con Hắc Sát Ma Khuyển khổng lồ. Con ma thú đen bóng gầm rú lên một tiếng hung tợn, nanh nhọn chảy dãi độc hoại tử đen kịt xuống nền đá, lao điên cuồng về phía lối đi phụ phía Tây theo mùi dâu ngâm hôi thối.


Con mắt phải to bất thường của Lý Độc Nhãn lấp lánh u quang xanh lục sắc của Linh Nhãn Dò Tìm Quyết, quét mạnh qua các vách đá ẩm ướt.


"Đội 1, đuổi theo hướng đó! Kẻ tàng trữ linh thạch hoại tử cấm chắc chắn đang trốn ở đó!" Lý Độc Nhãn gầm lên, chỉ tay về phía tiếng cơ quan gỗ đang kêu lách cách.


Hàng chục lính tuần tra mỏ quặng bọc giáp sắt nặng nề, lăm lăm roi điện và đao bản lớn lao thẳng vào lối đi phụ phía Tây.


Trong bóng tối của lối đi phụ, A Cường đang nép sát vào một khe đá hẹp, tay nắm chặt sợi dây thừng bện bằng xơ gai phàm trần. Gã nín thở, lắng nghe tiếng bước chân nặng nề của đám lính tuần tra đang áp sát vị trí bẫy sập hầm.


"Một... hai... ba..."


Ngay khi tên lính tuần tra đi đầu giẫm chân lên khoảng đất sét xốp, A Cường dứt khoát giật mạnh sợi dây thừng.


*Rắc! Rắc! Ầm!*


Các chốt gỗ cơ quan phàm trần giữ trần hầm bị giật đứt vỡ nát. Hàng tấn đất đá, xà gồ gỗ thông và đá quặng phế thải từ trên cao đổ sập xuống như một trận lũ quét, chôn vùi hoàn toàn lối đi phụ phía Tây. Tiếng gào thét thảm thiết của lính tuần tra bị đè bẹp vang lên nghẹn ngào rồi tắt ngấm dưới đống đổ nát.


"Khốn kiếp! Có bẫy!"


Lý Độc Nhãn đứng ở ngã ba hầm, chứng kiến lối đi phía Tây bị sập hoàn toàn. Gã điên cuồng bộc phát linh lực Luyện Khí tầng 7 đỏ gay nhạt, vung thanh đại đao khổng lồ chém mạnh một nhát vào đống đất đá sạt lở.


*Oành!*


Kiếm khí đỏ gay nhạt xé rách không khí, thổi bay một mảng đá vụn lớn. Lý Độc Nhãn không hề lùi bước. Linh nhãn của gã đột ngột xoay chuyển, phát hiện ra một luồng khí tức u lam cực kỳ thưa thớt, mỏng manh đang rò rỉ ra từ hướng ngược lại—lối dẫn thẳng vào hầm chính.


"Sai rồi... Mùi dâu ngâm kia là giả! Sát khí thực sự nằm ở hướng này!" Lý Độc Nhãn nhếch mép cười tàn nhẫn, con mắt lục sắc khóa chặt vào lối đi dẫn đến lò rèn ngầm.


Gã dắt con Hắc Sát Ma Khuyển lao thẳng vào hầm chính, bỏ lại đống đổ nát phía sau.


***


Cố Vân đứng nép sát vào vách đá ẩm ướt của lò rèn ngầm. Gã đang vận dụng Mài kính ẩn khí thuật ở mức cực hạn, toàn thân lạnh ngắt như đá, không một tia dao động linh lực. Ngay sau lưng gã, cách bả vai phải hóa thạch xám tro chưa đầy nửa tấc, là vết rạn không gian rỉ máu đen của Nghịch Giới đang lơ lửng giữa không trung.


Gã nén chặt hơi thở, tay phải rách nát phồng rộp bấu chặt vào chuôi Dao mài kính phàm sắt giắt bên hông. Gã biết, thần thức lực của mình hiện tại gần như cạn kiệt sau khi giấu Tần Dao ngủ đông. Nếu ra tay ám sát trực tiếp Lý Độc Nhãn lúc này, gã chắc chắn sẽ bị phản phệ chết ngay lập tức do chênh lệch tu vi.


*Cộp... Cộp... Cộp...*


Tiếng bước chân của Lý Độc Nhãn vang lên đều đặn, nặng nề trên nền đá hộc. Gã bước vào lò rèn ngầm, con mắt phải lấp lánh u quang lục sắc đảo qua đảo lại đầy xảo quyệt.


Con Hắc Sát Ma Khuyển đi bên cạnh khịt mũi liên tục, nhưng do Cố Vân đã sử dụng bột tịnh hóa sát khí và ngụy trang bằng đống quần áo bẩn dính nước phân phàm trần dọn dẹp trước đó, con ma thú bị mất phương hướng, chỉ biết gầm gừ vô định.


Lý Độc Nhãn chậm rãi bước lại gần vách đá nơi Cố Vân đang đứng ẩn mình. Linh nhãn của gã quét qua quét lại, dừng lại ngay trước khoảng không gian cách ngực Cố Vân ba thước.


"Kỳ lạ... Rõ ràng ta cảm nhận được một khoảng tối hấp thụ linh lực ở đây..." Lý Độc Nhãn lầm bầm, gã đưa bàn tay gầy guộc bọc giáp sắt nhẹ lên, chuẩn bị chạm trực tiếp vào vách đá để kiểm tra.


Cố Vân nhắm mắt phải, tay phải siết chặt chuôi dao phàm sắt dính máu khô rỉ sét đỏ sẫm. Khoảng cách chỉ còn một thước. Nếu Lý Độc Nhãn tiến thêm một bước, gã buộc phải liều mạng bộc phát thần thức lực cuối cùng.


Đột ngột, vết rạn không gian rỉ máu đen sau lưng Cố Vân khẽ co thắt kịch liệt.


Ở thế giới thực phía trên phủ Thành chủ, đại trận Kính Trận hiến tế của Càn Vô Kỵ đang bị quá tải nghiêm trọng do Mạc Tử Kỳ cưỡng ép tăng tốc độ thu hoạch linh thạch mỏ quặng. Sự quá tải năng lượng khổng lồ dội ngược xuống địa mạch hầm mỏ, xé rách hoàn toàn vách ngăn mỏng manh giữa hai giới diện.


*Rắc... Rắc... Rắc...*


Vết rạn không gian bỗng nhiên mở rộng ra gấp mười lần, rỉ ra những luồng máu đen đậm đặc. Một luồng ma oán tím đen khổng lồ, cuồn cuộn như bão tố đột ngột phun trào từ Nghịch Giới sâu thẳm, phát ra một tiếng gầm rú điên cuồng của vạn vong hồn oan khuất.


*ẦM!!!*


Luồng sóng chấn động ma oán cuồng bạo bùng nổ, tạo ra một luồng kình phong tím đen thổi bay mọi thứ xung quanh. Lý Độc Nhãn rú lên một tiếng kinh hoàng, nhục thân bọc giáp nhẹ của gã bị luồng ma oán đánh văng ra xa mười trượng, đập mạnh vào vách đá lò rèn hộc máu mồm. Đám lính tuần tra đi sau cũng bị luồng kình phong hất tung, roi điện và đao bản rơi loảng xoảng xuống đất trong sự hoảng loạn tột cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!