Nhạc nềnSakuya2

Bí Mật Thể Chất Tần Dao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở Quy Hải Thành chưa bao giờ nhớp nháp và lạnh buốt đến thế. Những làn hơi nước mang theo vị mặn chát của muối biển biên thùy và mùi lưu huỳnh nồng nặc rò rỉ từ các mỏ linh thạch tầng sâu, lững lờ trôi qua những con ngõ lầy lội của khu ổ chuột. Tiếng gầm rú đầy sát khí của Mạc Tử Kỳ từ phía phủ Thành chủ vẫn còn âm vang trong không trung, giống như một tiếng sấm rền đánh thẳng vào thức hải rách nát của Cố Vân.


Cố Vân khập khiễng lướt nhanh qua những bức tường đất mục nát. Hai xương sườn bên phải bị gãy nứt từ cuộc đối đầu với Diệp Hồng Trần đêm qua đang cọ xát kịch liệt theo từng nhịp thở dốc, đau buốt thấu vào tận phổi khiến mồ hôi lạnh của gã chảy ròng ròng, hòa cùng bụi tro quặng mỏ thành những vệt nhem nhuốc trên khuôn mặt dơ bẩn. Dưới dải băng gạc đen quấn quanh mắt trái, nhãn cầu mù hoàn toàn ở thế giới thực của gã đang co thắt kịch liệt, huyết lệ đen nhạt rỉ ra khẽ thấm qua kẽ vải thô. Cánh tay phải của gã, nơi bắt đầu xuất hiện những vết nứt hóa thạch xám tro nhỏ do phản phệ thần thức, run rẩy bấu chặt lấy gói thuốc giấy bản chứa Thảo dược Ô Đầu Vy giấu trong ngực áo.


Gã đang vận chuyển Mài kính ẩn khí thuật ở mức cực hạn. Lỗ chân lông toàn thân thu hẹp lại, nhịp tim giảm xuống chỉ còn vài nhịp mỗi phút, biến cơ thể gã thành một tảng đá lạnh lẽo không một tia linh khí trước những thần niệm dò tìm của vệ binh phủ Thành chủ đang rầm rộ đổ vào khu ổ chuột. Mùi dâu ngâm hôi thối phàm tục nhẹ dính trên tay áo gã—mùi hương đặc trưng khi gã rèn đúc Khung Gương Sắt Phế Thô đêm qua—lại trở thành lớp ngụy trang hoàn hảo, che giấu hoàn toàn hơi thở rỉ máu của nhục thân.


Lách qua một tấm liếp rách nát phủ đầy mạng nhện, Cố Vân tiến vào nghĩa trang phế thải ở rìa thành phố. Làn sương mù oán khí lững lờ trôi giữa những nấm mộ đất hoang tàn, u ám và lạnh lẽo. Gã nhanh chóng đẩy nhẹ một tấm bia mộ cổ nứt nẻ, để lộ ra lối vào hầm ngầm tối tăm dẫn xuống mật thất bí mật.


"Vân ca!"


Một tiếng gọi khẽ khàng, run rẩy nhưng đầy lo lắng vang lên từ góc tối của mật thất. Tần Dao—thiếu nữ mười lăm tuổi với mái tóc tết bím hai bên, mặc chiếc áo vải thô màu xanh nhạt dán nhiều mảnh vá—lật đật chạy lại đỡ lấy Cố Vân. Đôi mắt trong vắt phản chiếu u lam quang của nàng tràn đầy vẻ xót xa khi nhìn thấy vết máu đen nhạt thấm đẫm dải băng gạc trên mắt trái và cánh tay phải đang run rẩy của anh trai nuôi.


"Linh Nhi đã uống thuốc chưa?" Cố Vân khàn giọng hỏi, giọng nói câm lặng của gã vang lên trong thức hải của Tần Dao thông qua một sợi tơ thần thức mỏng manh.


"Linh Nhi uống thuốc rồi, con bé đã ngủ say." Tần Dao khẽ gật đầu, bàn tay nhỏ nhắn nứt nẻ vì sương muối nhẹ nhàng lau đi vệt máu đen rỉ ra trên má Cố Vân. "Vân ca, ngoài kia... tiếng chuông đồng báo động vang lên dồn dập lắm. Có phải bọn lính canh lại đến bắt người không?"


Cố Vân không trả lời trực tiếp. Gã cẩn thận lấy gói thuốc Ô Đầu Vy ra, rút từ bên trong một mảnh giấy bản mỏng dính đầy bột thuốc đắng ngắt—bức mật thư tình báo mà Từ y sư đã mạo hiểm chuyển giao. Gã dùng mắt phải mờ đục đọc nhanh những dòng chữ cổ viết bằng mực than củi thô ráp. Sát ý lạnh thấu xương lập tức bùng lên trong đồng tử gã.


Mạc Tử Kỳ đã giải dịch thành công bức thư mật của Ngũ Hành Tiên Tông gửi cho Thành chủ Càn Vô Kỵ từ vạn năm trước. Hắn đã biết thể chất của Tần Dao chính là "Thuần Dương Phản Chiếu" cực kỳ hiếm gặp—thể chất mang luồng năng lượng âm dương phản chiếu thuần khiết, là chìa khóa duy nhất để mở phong ấn Vạn Hoa Kính Cấm tại cấm địa tông môn thượng giới. Hắn đã ép Càn Vô Kỵ phải điều động toàn bộ binh lực lùng sục khắp thành để bắt sống nàng, biến nàng thành trận nhãn cốt lõi cho Kính Trận hiến tế pháp vào đêm trăng tròn tới.


"Không thể chờ đợi thêm nữa." Cố Vân thầm nghĩ, lồng ngực phập phồng nhói đau. Nếu để Tần Dao ở thế giới thực, pháp bảo thiên cơ của Mạc Tử Kỳ sẽ định vị được khí tức Thuần Dương Phản Chiếu của nàng ngay lập tức khi vòng vây khép lại.


Gã quay sang nhìn chiếc Hộp gỗ cách linh dẹt làm từ gỗ dâu già đặt góc bàn đá. Gã định dùng chiếc hộp này để giấu khí tức của Tần Dao, nhưng khi kích hoạt Kính Đồng Thần Nhãn ở mắt trái, gã bỗng thấy một luồng ánh sáng đỏ vàng rực rỡ như lửa mặt trời đang không ngừng rỉ ra qua những kẽ hở siêu vi mô của thớ gỗ dâu. Thể chất Thuần Dương Phản Chiếu quá mạnh, một chiếc hộp gỗ phàm trần không thể che giấu hoàn toàn trước thần niệm của tu sĩ Trúc Cơ.


Cách duy nhất để bảo toàn mạng sống cho nàng là đưa linh hồn nàng vào trạng thái ngủ đông lạnh lẽo bên trong tiểu kính giới độc lập của Mảnh Kính Nguyên Thủy. Nhưng đây là một cấm thuật ngự hồn cực kỳ tàn khốc, đòi hỏi Cố Vân phải tiêu hao toàn bộ thần thức lực đang kiệt quệ và gánh chịu áp lực dung hợp linh hồn phàm nhân vào mảnh kính cổ.


"Dao nhi," Cố Vân nhìn thẳng vào mắt Tần Dao, truyền âm bằng thần thức trầm trọng. "Mạc Tử Kỳ đã biết về thể chất của muội. Bọn chúng đang đến đây để bắt muội làm vật tế cho Kính Trận. Ta phải giấu muội vào bên trong mảnh kính cổ. Muội sẽ phải ngủ đông một thời gian rất dài, trong một không gian lạnh lẽo và cô độc. Muội... có sợ không?"


Tần Dao khựng lại một nhịp. Nàng nhìn xuống bàn tay phải đang rỉ máu tươi của Cố Vân, nhìn những vết nứt hóa thạch xám tro đang ăn mòn dần da thịt gã, rồi nhìn lên dải băng gạc đen dính máu đen quấn quanh mắt trái của anh trai nuôi. Thiếu nữ mười lăm tuổi không hề khóc lóc hay hoảng sợ. Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười trong sáng nhưng kiên cường đến đau lòng:


"Vân ca, cha đã chết, mẹ cũng đã chết dưới bàn tay tàn bạo của đám tiên binh. Muội chỉ còn có huynh và Linh Nhi là người thân duy nhất. Nếu muội bị bắt đi làm vật tế, huynh cũng sẽ chết. Muội không sợ lạnh, cũng không sợ cô độc. Muội chỉ muốn huynh được sống."


Nói rồi, Tần Dao tự nguyện ngồi xếp bằng trên nền đất sét lạnh ngắt của mật thất, nhắm nghiền đôi mắt trong vắt, hoàn toàn từ bỏ mọi phòng ngự tinh thần phàm nhân.


*Ầm!*


Đúng lúc này, một chấn động dữ dội dội xuống từ đỉnh đầu, khiến những mảng bụi đất cát từ trần hầm ngầm rơi rụng lả tả. Một luồng linh áp khổng lồ, cuồng bạo và tàn nhẫn như núi non sụp đổ đột ngột giáng xuống toàn bộ nghĩa trang phế thải. Tiếng vó ngựa linh thạch dồn dập cùng tiếng xích sắt va đập loảng xoảng vang lên chói tai trên mặt đất.


Càn Vô Kỵ—Thành chủ Quy Hải Thành, Trúc Cơ Cảnh Đỉnh Phong—đã đích thân dẫn đầu vạn vệ binh tuần tra bao vây chặt chẽ nghĩa trang phế thải theo chỉ thị mật của Mạc Tử Kỳ. Luồng uy áp nặng nề của lão thống trị khiến không khí trong hầm ngầm trở nên đặc quánh, đè nặng lên hai xương sườn gãy của Cố Vân làm gã hộc ra một ngụm máu đen nhạt nhạt.


"Thời gian không còn nhiều!" Cố Vân nghiến chặt răng phàm, hàm răng rỉ máu tươi ken két. Gã bấu chặt bàn tay phải rách nát vào xương ức, kích hoạt Mảnh Kính Nguyên Thủy dung hợp sâu trong lồng ngực.


Khung Gương Sắt Phế Thô bọc ngoài mảnh kính khẽ rung lên bần bật dưới lớp áo vải thô. Một luồng u quang u lam thâm trầm, lạnh lẽo đột ngột bộc phát từ ngực gã, chiếu rọi khắp mật thất tối tăm. Mắt trái bị mù của Cố Vân mở to, đồng tử co rút hóa thành hình một mặt gương bát quái cổ kính phát sáng u lam đậm. Gã vận chuyển thần thức Ngự Hồn Nhị Trọng kịch liệt, phóng ra ba luồng ý chí vô hình bọc giữ lấy linh thể của Tần Dao.


"Ngưng thần... nhập kính!" Cố Vân gầm lên trong thức hải.


Cơn đau tột cùng lập tức bùng nổ trong đầu gã. Thần thức lực kiệt quệ dưới mức một phần trăm bị vắt kiệt đến giọt cuối cùng, thức hải rách nát dâng trào bão tố dữ dội như muốn nổ tung. Những vết nứt hóa thạch xám tro trên cánh tay phải của gã lập tức lan rộng thêm mười phân, rỉ ra những giọt máu đen lạnh buốt tận xương tủy. Cố Vân phải dùng ý chí phàm nhân bất khuất đúc kết từ xương máu của cha mẹ để giữ cho thần trí không bị sụp đổ vĩnh viễn trong cơn đau đớn tột cùng.


Tần Dao nhắm nghiền mắt, mỉm cười đón nhận luồng u quang u lam đang bọc quanh cơ thể mình. Linh thể của nàng nhẹ nhàng tách rời khỏi nhục thân phàm trần, tự nguyện trôi theo dòng khí lưu lạnh lẽo tiến về phía Mảnh Kính Nguyên Thủy phát sáng trên ngực Cố Vân.


*Vút!*


Một tiếng rít tinh thần giòn tan vang lên. Linh thể mang khí tức Thuần Dương Phản Chiếu cực hiếm của Tần Dao đã bị hút trọn vẹn vào bên trong tiểu kính giới độc lập của mảnh kính cổ, chìm vào trạng thái ngủ đông lạnh lẽo vĩnh cửu để cách tuyệt vạn pháp dò tìm của tiên môn. Nhục thân phàm trần của nàng nhẹ nhàng ngã quỵ xuống nền đất sét, hơi thở và nhịp tim hoàn toàn ngưng bặt như một pho tượng đá không linh tính.


Ngay khi linh hồn Tần Dao ngủ đông thành công, luồng khí tức Thuần Dương Phản Chiếu rực rỡ biến mất hoàn toàn khỏi thế giới thực.


Ở phía trên mặt đất, chiếc pháp bảo thiên cơ hình la bàn vàng trên tay Mạc Tử Kỳ bỗng nhiên tắt ngấm linh quang ngũ sắc, kim chỉ nam xoay tròn điên loạn rồi dừng lại vô định. Mạc Tử Kỳ biến sắc, đôi mắt phượng hẹp dài ngập tràn sự nghi ngờ và phẫn nộ tột độ:


"Mất dấu rồi? Làm sao có thể mất dấu khí tức Thuần Dương Phản Chiếu ngay tại nghĩa trang này?"


Càn Vô Kỵ đứng cạnh hắn, khuôn mặt uy nghiêm vặn vẹo dưới hoàng bào thêu trận pháp rực rỡ. Lão bộc phát uy áp Trúc Cơ Đỉnh Phong tối cao, vung tay chỉ thẳng vào căn am tranh rách nát của nghĩa trang, gầm lên một tiếng vang dội biên cương:


"Toàn bộ vệ binh nghe lệnh! Lục soát từng ngôi mộ cổ, san phẳng nghĩa trang này cho ta! Bắt sống tất cả những kẻ đang ẩn náu bên dưới!"


Tiếng gầm của Thành chủ bạo chúa chưa dứt, hàng vạn vệ binh tuần tra mang theo roi điện xèo xèo linh lực và xích sắt khóa hồn đã rầm rộ xông vào, bao vây chặt đẽ bên ngoài nghĩa trang phế thải.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!