Nhạc nềnSakuya2

Sứ Giả Nghi Ngờ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở Quy Hải Thành chưa bao giờ mang lại cảm giác dễ chịu. Nó lạnh buốt, nhớp nháp và nồng nặc mùi lưu huỳnh rò rỉ từ những mỏ linh thạch sâu dưới lòng đất. Trong gian nhà mài kính của tiệm Lão Bản Tiền, bầu không khí lúc này còn đông cứng và nghẹt thở hơn cả băng tuyết ngàn năm.


Mạc Tử Kỳ đứng sừng sững phía sau Cố Vân. Đôi mắt phượng hẹp dài của hắn không rời khỏi bả vai gầy gò, rách rưới của gã thợ mài kính một khắc nào. Chiếc quạt xếp ngọc thạch trong tay hắn khẽ gõ nhẹ lên lòng bàn tay, phát ra những tiếng *bạch, bạch* đều đặn nhưng áp lực như trống trận gõ vào thức hải Cố Vân. Hắn đã nhận ra vết mài rìa hình vảy cá độc quyền của Tần gia trên chiếc Thất Bảo Lưu Ly Kính vừa được mài hoàn mỹ. Nghi vấn này giống như một lưỡi dao vô hình treo lơ lửng trên cổ Cố Vân.


"Mài rất tốt." Giọng nói của Mạc Tử Kỳ thanh lãnh, vang lên giữa gian phòng tĩnh mịch. "Thủ pháp mài rìa vảy cá này... ở Quy Hải Thành biên viễn này, ngoài Tần Hoài Sơn đã chết ra, ta chưa từng thấy kẻ thứ hai làm được. Ngươi, một tên câm điếc phế mạch, học được từ đâu?"


Cố Vân không ngẩng đầu. Gã quỳ rạp dưới đất, trán chạm sát nền gạch lạnh lẽo dính đầy bụi đá mài xám xịt. Hai xương sườn bên phải bị gãy nứt từ đêm qua đang ma sát vào nhau theo từng nhịp thở dốc, đau buốt thấu vào tận phổi khiến mồ hôi lạnh của gã chảy ròng ròng, hòa cùng bụi đá thành những vệt nhem nhuốc trên khuôn mặt dơ bẩn. Dưới dải băng gạc đen quấn quanh mắt trái, nhãn cầu mù hoàn toàn ở thế giới thực của gã đang co thắt kịch liệt, huyết lệ đen nhạt rỉ ra khẽ thấm qua kẽ vải thô, nhưng gã đã khéo léo dùng bụi sa thạch bám trên trán để che đi vết máu.


"Úa... úa..." Cố Vân khẽ run rẩy, khóe miệng giật giật phát ra những tiếng kêu nghẹn ngào, vô nghĩa của một kẻ câm điếc đang hoảng sợ tột cùng. Gã dập đầu liên tục, hai bàn tay phồng rộp, rách nát rỉ máu tươi bấu chặt lấy vạt áo Lão Bản Tiền như muốn tìm kiếm sự che chở.


Lão Bản Tiền vội vàng bò lên phía trước, chắn giữa Mạc Tử Kỳ và Cố Vân, dập đầu đến mức trán đỏ bừng: "Mạc đại nhân bớt giận! Tên nhóc này là trẻ mồ côi thảo dân nhặt được ở nghĩa trang phế thải từ năm gã lên năm. Gã câm điếc bẩm sinh, đầu óc lại ngu ngơ đần độn, làm sao biết được thủ pháp của tiên nhân Tần gia gì đó? Có lẽ... có lẽ trong lúc mài kính hằng ngày, gã vô tình đưa tay run rẩy mà tạo thành những vết gợn sóng đó thôi! Xin đại nhân khai ân, gã chỉ là một phế mạch phàm thể vô hại!"


Mạc Tử Kỳ híp mắt phượng lại. Thần thức Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ của hắn bộc phát, quét qua quét lại trên người Cố Vân đến ba lần. Nhưng kết quả thu được vẫn chỉ là một đan điền rách nát hoàn toàn, kinh mạch khô héo xám xịt không thể ngưng tụ lấy một tia linh lực ngũ hành tiên đạo. Chiếc áo vải thô dơ bẩn của gã bốc ra mùi dâu ngâm hôi thối phàm tục nhẹ—mùi dâu mục ngâm nước phân phàm trần để trừ tà mà đám phàm nhân khu ổ chuột thường dùng.


Hắn khẽ hừ lạnh một tiếng. Một kẻ dơ bẩn, phế thải và hèn mọn như thế này, tuyệt đối không thể là tên sát thủ bóng tối đã chém đứt nhân quả của Tạ Vô Cực. Nhưng sự trùng khớp về kỹ thuật mài kính vẫn khiến đạo tâm cẩn trọng của hắn không cho phép bỏ qua.


"Tuyết Mai," Mạc Tử Kỳ khẽ gọi.


Từ trong góc tối của gian nhà, một bóng người mảnh mai mặc đạo bào đen sọc đỏ của Chấp Pháp Điện chậm rãi bước ra. Vương Tuyết Mai—nữ tu chấp pháp lạnh lùng—chắp tay cung kính: "Sư huynh có việc sai bảo?"


"Tạm thời tha cho gã." Mạc Tử Kỳ thu hồi chiếc Thất Bảo Lưu Ly Kính vào hộp gỗ mun, giọng nói ẩn chứa sự tính toán lạnh lùng. "Nhưng từ giờ trở đi, ngươi âm thầm bám sát tên học đồ này cho ta. Ngày đêm không rời một tấc. Ta muốn xem thử gã hằng ngày đi đâu, gặp ai, và liệu có kẻ nào đứng sau chỉ điểm cho gã kỹ thuật mài kính của Tần gia hay không."


"Tuân lệnh." Vương Tuyết Mai lạnh lùng đáp, đôi mắt sắc bén như dao cạo dán chặt vào bóng lưng gầy gò của Cố Vân.


Lão Bản Tiền thở phào nhẹ nhõm, vội vàng xua tay ra hiệu cho Cố Vân: "Còn không mau cút đi mua thuốc! Ta cho ngươi nghỉ nửa ngày để mua thuốc bổ cho con bé Linh Nhi ở nhà, đừng có lết cái thân tàn phế đó ở đây làm bẩn mắt các đại nhân!"


Cố Vân lật đật dập đầu thêm vài cái, rồi khập khiễng đứng dậy. Gã ôm lấy lồng ngực đang đau nhói thấu xương, cúi đầu đi ra khỏi tiệm mài kính. Gã biết, từ khoảnh khắc này, một cái đuôi chết chóc mang tu vi Luyện Khí tầng 8 đã bám chặt lấy gã.


***


Bước ra khỏi khu phố tạp dịch, Cố Vân tiến thẳng về phía khu ổ chuột Quy Hải Thành.


Hàn khí biên cương tràn ngập trong không khí, kích hoạt vết thương hóa thạch ở cánh tay phải của gã. Những vết nứt màu xám tro trên da thịt khẽ nhói lên, rỉ ra một ít máu đen nhạt nhạt dưới lớp băng gạc đen. Cố Vân phải dùng móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay phải rách nát để dùng cơn đau vật lý áp chế cơn đau hóa thạch kinh mạch, giữ cho bước đi khập khiễng của mình không bị mất thăng bằng.


Gã không cần quay đầu lại cũng biết Vương Tuyết Mai đang bám theo. Thính giác nhạy bén của gã nghe được tiếng gió rít nhẹ từ những mái nhà tranh mục nát phía sau—đó là tiếng Khinh Thân Thuật cực kỳ vi diệu của tu sĩ Chấp Pháp Điện.


"Ả bám theo rất sát." Cố Vân thầm nghĩ trong thức hải rách nát. Thần thức lực của gã sau cuộc mài kính hoàng gia đã kiệt quệ dưới mức một phần trăm, mắt trái nhức nhối như bị kim châm. Nếu lúc này gã đi thẳng về nghĩa trang phế thải hoặc mật thất hầm số 9, lối vào Nghịch Giới và sự ngủ đông của Tần Dao sẽ bại lộ hoàn toàn dưới linh nhãn của Chấp Pháp Điện.


Gã phải cắt đuôi cô ta. Hoặc ít nhất, phải làm nhiễu loạn thần niệm dò tìm của cô ta.


Cố Vân khẽ chuyển hướng, bước vào những ngõ hẻm bùn lầy, chật hẹp của khu ổ chuột. Nơi đây là ranh giới của sự nghèo đói và dịch bệnh hoại tử phổi hoành hành. Những vũng nước tù đọng bốc mùi hôi thối, những mái nhà tranh dột nát san sát nhau tạo thành một mê cung tự nhiên đầy rác rưởi.


Gã cố tình đi vào khu vực giặt ủi ngoại vi của phủ Thành chủ—nơi Tam Muội đang cùng hàng chục nữ bộc phàm nhân giặt giũ đống quần áo bẩn thỉu của binh lính. Hơi nước nóng bốc lên từ những lò nấu nước tro nghi ngút, quyện cùng mùi xà phòng rẻ tiền và mùi hôi thối của quần áo dơ bẩn tạo thành một bức màn sương mù dày đặc, ẩm ướt.


Trên mái nhà tranh mục nát phía sau, Vương Tuyết Mai khẽ nhíu mày thanh tú. Nàng ta che mũi bằng chiếc tay áo đạo bào đen sọc đỏ, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh miệt và chán ghét nhìn xuống bãi giặt ủi nhớp nháp bên dưới. Thần niệm Luyện Khí tầng 8 của nàng ta phóng ra, nhưng ngay khi chạm vào bức màn hơi nước nóng ẩm dính đầy mùi hôi thối phàm trần của đống quần áo bẩn, thần niệm liền bị nhiễu loạn kịch liệt, như rơi vào một bũng bùn nhão không thể định vị chính xác.


"Phiền phức thật. Chỗ phàm nhân bẩn thỉu này làm sao lại có mùi hôi thối đến mức này?" Vương Tuyết Mai lầm bầm, bước chân khinh thân của nàng ta khẽ chậm lại một nhịp để tránh luồng hơi nước bốc lên từ lò than.


Chính trong một nhịp chậm trễ đó, Cố Vân đã lách nhanh qua những hàng dây phơi quần áo giăng kín lối đi. Gã khom lưng, luồn qua một khe hở hẹp giữa hai bức tường đất mục nát, biến mất khỏi tầm mắt của nữ tu chấp pháp.


Khi Vương Tuyết Mai vượt qua được bãi giặt ủi, nhìn xuống con ngõ cụt lầy lội, nàng ta chỉ thấy những phàm nhân kiếp nô đang vác những giỏ than củi dơ bẩn đi qua đi lại. Bóng dáng gầy gò của Cố Vân đã không còn ở đó.


***


Cố Vân nhanh chóng bước vào Dược đường Từ Gia nằm ở cuối khu ổ chuột.


Căn nhà tranh nhỏ ngập tràn mùi thuốc thảo dược đắng ngắt và tiếng ho khan rũ rượi của những kiếp nô bị nhiễm độc quặng. Từ y sư—lão y sĩ hiền hậu với chòm râu dê bạc trắng—đang bận rộn châm cứu cho một thợ mỏ già. Khi nhìn thấy Cố Vân khập khiễng bước vào, đôi mắt lão khẽ lóe lên một tia sáng trầm tĩnh.


Cố Vân không nói một lời, gã quỳ sụp xuống cạnh bàn thuốc, bàn tay phải rách nát run rẩy chỉ vào bả vai và lồng ngực của mình, khóe miệng phát ra những tiếng kêu "úa... úa..." đầy đau đớn. Gã lấy ra từ trong túi vải gai vài viên linh thạch vụn nứt nẻ—tiền công mài kính phế thải tích góp hằng ngày—đặt lên bàn, ánh mắt khẩn cầu nhìn Từ y sư.


"Lại là chứng hoại tử phổi của con bé Linh Nhi sao?" Từ y sư thở dài, giọng nói to rõ cố tình để cho bất kỳ kẻ nào bên ngoài nghe thấy. Lão bước lại gần, nâng bả vai Cố Vân lên kiểm tra, nhưng ngón tay thon dài của lão lại khẽ gõ nhẹ vào lòng bàn tay gã theo một nhịp điệu mật mã của Hắc Ảnh Hội.


Cố Vân khẽ gật đầu nhẹ đến mức khó nhận ra. Gã dùng thần thức Ngự Hồn Tam Trọng yếu ớt còn sót lại, khẽ truyền một tia dao động cực nhỏ vào đầu ngón tay Từ y sư.


Từ y sư quay người lại tủ thuốc, bắt đầu bốc những nhánh thảo dược màu xanh xám dập nát—Thảo dược Ô Đầu Vy—đặt lên một tờ giấy bản thô ráp. Nhưng trong lúc dùng chiếc thìa đồng cân thuốc, bàn tay lão khẽ lách qua một ngăn kéo bí mật dưới đáy tủ, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ dẹt được làm từ gỗ dâu già ngâm nước phân phàm trần—Hộp gỗ cách linh.


Lão nhanh chóng nhét một bức mật thư nhỏ cuộn tròn vào khe hở dưới đáy hộp gỗ dâu, rồi phủ đầy những nhánh Thảo dược Ô Đầu Vy lên phía trên để ngụy trang hoàn hảo.


"Đây là Thảo dược Ô Đầu Vy." Từ y sư gói gói thuốc lại bằng sợi dây đay thô, đưa cho Cố Vân, khẽ thì thầm bằng một âm lượng cực nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe: "Mật thư tình báo từ Hắc Ảnh Hội ở nội thành gửi tới. Mạc Tử Kỳ đã dịch mã thành công bức thư mật của Ngũ Hành Tiên Tông gửi cho Thành chủ từ vạn năm trước. Hắn đã biết về thể chất Thuần Dương Phản Chiếu của Tần Dao và đang chuẩn bị phong tỏa toàn thành để bắt giữ con bé làm trận nhãn hiến tế vào đêm trăng tròn tới. Mau đưa con bé trốn đi!"


Cố Vân nghe xong, thức hải rách nát khẽ chấn động mạnh. Đôi mắt phải mờ đục của gã co thắt lại đầy sát ý lạnh thấu xương. Bức thư mật bị mất trộm từ phủ Thành chủ thực chất đang nằm trong tay gã, chứa đựng toàn bộ cấu trúc Kính Trận hiến tế và âm mưu tước đoạt linh hồn của Ngũ Hành Tiên Tông. Gã không ngờ Mạc Tử Kỳ lại phát hiện ra bí mật thể chất của Tần Dao sớm đến như vậy.


"Úa... úa..." Cố Vân nhận lấy gói thuốc, dập đầu liên tục xuống nền đất để che giấu sự biến động dữ dội trong lòng. Gã giấu chiếc hộp gỗ dâu chứa mật thư vào sâu trong ngực áo, sát cạnh Mảnh Kính Nguyên Thủy bọc Khung Gương Sắt Phế Thô.


Đúng lúc này, một luồng kiếm áp lạnh buốt từ ngoài cửa tràn vào, khiến những ngọn nến trong dược đường khẽ chao đảo rồi tắt ngấm một nửa.


Vương Tuyết Mai bước vào. Tà đạo bào đen sọc đỏ của Chấp Pháp Điện khẽ bay nhẹ, chấp pháp kiếm bằng sắt đen bên hông phát ra những tiếng rít nhẹ đầy uy hiếp. Nàng ta lạnh lùng quét mắt qua toàn bộ dược đường, dừng lại trên người Cố Vân đang quỳ dưới đất.


"Chấp pháp giả đại nhân giáng lâm, thảo dân có mắt không tròng xin được nghênh đón!" Từ y sư vội vàng khom lưng hành lễ, vẻ mặt tràn đầy sợ sệt phàm nhân.


Vương Tuyết Mai không thèm nhìn Từ y sư, nàng ta bước thẳng lại gần Cố Vân, dùng mũi chấp pháp kiếm khẽ nâng bọc thuốc bằng giấy bản trên tay gã lên kiểm tra. Thần niệm của nàng ta phóng ra, soi quét cực cận vào bọc thuốc và người Cố Vân.


Cố Vân run rẩy co rúm người lại, hai tay ôm chặt lấy đầu, miệng úa ớ liên tục như một con súc sinh đang sợ hãi trận đòn roi. Gã khéo léo dùng Mài kính ẩn khí thuật để triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động thần thức từ chiếc hộp gỗ dâu giấu trong ngực áo. Mùi dâu ngâm hôi thối từ áo vải thô xộc lên, khiến Vương Tuyết Mai khẽ nhíu mày chán ghét, lùi lại nửa bước.


Nàng ta chỉ thấy bên trong bọc giấy bản là những nhánh Thảo dược Ô Đầu Vy phàm trần đắng ngắt, không có một tia linh khí hay sát khí Nghịch Giới nào. Còn tên thợ mài kính trước mặt hoàn toàn là một phế mạch phàm thể rách nát, đang khóc lóc thảm hại cầu xin y sư giảm giá thuốc cứu đứa em họ đang hấp hối.


"Chỉ là một tên phế vật hèn mọn." Vương Tuyết Mai thầm nghĩ đầy khinh miệt. Nàng ta thu hồi chấp pháp kiếm, lạnh lùng quay người bước ra khỏi dược đường, không muốn lưu lại một giây nào trong căn nhà tranh dơ bẩn bốc mùi thuốc đắng này.


Nàng ta phóng người lên mái nhà, lấy ra một viên truyền âm phù phát sáng ngũ sắc nhạt, cung kính báo cáo về phủ Thành chủ cho Mạc Tử Kỳ:


"Báo cáo Mạc sư huynh, Tuyết Mai đã rà soát cực cận tên học đồ Cố Vân. Gã hoàn toàn là một phàm thể phế mạch vô hại, kinh mạch héo úa không thể tụ khí. Hiện gã chỉ đang đi mua Thảo dược Ô Đầu Vy cứu người nhà ở khu ổ chuột, không có bất kỳ dao động linh lực hay mối liên hệ nào với sát thủ bóng tối."


***


Tại thư phòng lộng lẫy của phủ Thành chủ Quy Hải.


Mạc Tử Kỳ đứng bên cửa sổ, nghe tiếng truyền âm từ phù văn của Vương Tuyết Mai. Hắn khẽ gật đầu, chuẩn bị thu hồi sự nghi ngờ đối với tên học đồ mài kính câm điếc. Dù sao, một phàm nhân phế mạch đan điền rách nát làm sao có thể thâm nhập Nghịch Giới để giết chết Tạ Vô Cực?


Hắn chậm rãi bước lại bàn làm việc bằng gỗ gụ quý giá của Thành chủ Càn Vô Kỵ, định lấy bức thư mật của Ngũ Hành Tiên Tông gửi xuống biên thùy để tiếp tục nghiên cứu cấu trúc địa mạch Kính Trận.


Nhưng ngay khi ngón tay hắn chạm vào chiếc hộp đồng chứa mật thư đặt trên bàn, đồng tử của Mạc Tử Kỳ bỗng nhiên co thắt lại kịch liệt.


Chiếc hộp đồng vẫn khóa chặt, nhưng phù văn ngũ hành phong ấn trên nắp hộp đã bị rạn nứt một đường siêu vi mô—vết rạn chỉ có thể nhìn thấy bằng thần thức Trúc Cơ cực hạn.


Hắn lập tức dùng linh lực bẻ gãy khóa đồng, mở nắp hộp ra.


Bên trong trống rỗng.


Bức thư mật tối cao của Ngũ Hành Tiên Tông—chứa đựng toàn bộ âm mưu hiến tế mười vạn oán hồn và bí mật thể chất Thuần Dương Phản Chiếu của Tần Dao—đã biến mất không một dấu vết. Nó đã bị mất trộm ngay dưới mũi của toàn bộ hệ thống vệ binh phủ Thành chủ hằng đêm.


*Ầm!*


Một luồng sát khí ngũ sắc cuồng bạo từ người Mạc Tử Kỳ bộc phát, chấn vỡ toàn bộ bàn ghế gỗ gụ và cửa sổ thư phòng thành vạn mảnh vụn bay tứ tung. Gương mặt tuấn tú của hắn vặn vẹo dữ tợn, đôi mắt phượng ngập tràn sát ý tột cùng gầm lên xé rách không gian:


"Nội gián! Có kẻ đã lấy trộm bức thư mật của tông môn! Toàn bộ vệ binh phủ Thành chủ nghe lệnh, lập tức phong tỏa toàn bộ Dược đường Từ Gia và khu ổ chuột cho ta!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!