Thần Nhãn Đối Trí
Cái lạnh của chuôi quạt ngọc thạch buốt giá như băng tuyết ngàn năm trên đỉnh Ngũ Ngũ Thần Sơn, áp chặt vào dưới cằm Cố Vân, cưỡng ép gã phải ngẩng khuôn mặt dơ bẩn lên.
Xung quanh, bầu không khí của tiệm mài kính Lão Bản Tiền đông cứng lại như một hồ nước đóng băng. Bụi đá mài màu xám tro lơ lửng trong không khí dường như cũng ngừng chuyển động dưới áp lực Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ cuồng bạo của Mạc Tử Kỳ. Lão Bản Tiền đang quỳ rạp bên cạnh, trán chạm sát nền đất lạnh, toàn thân run rẩy như cầy sấy, không dám thở mạnh một hơi. Ở phía sau, Lý Độc Nhãn—trinh sát trưởng Chấp Pháp Điện—đang lăm lăm tay dắt sợi xích sắt của con Hắc Sát Ma Khuyển, đôi mắt lục sắc biến dị híp lại đầy vẻ chờ kịch hay.
"Ngươi nhìn cái gì?" Giọng nói của Mạc Tử Kỳ thanh lãnh, không mang theo một tia độ ấm phàm trần, vang lên ngay trên đỉnh đầu Cố Vân.
Cố Vân không thể trả lời. Gã là một kẻ câm điếc bẩm sinh trong mắt bọn họ. Gã chỉ có thể trợn trừng con mắt phải mờ đục, đầy vẻ hoảng sợ tột cùng, khóe miệng giật giật phát ra những tiếng kêu "úa... úa..." nghẹn ngào vô nghĩa.
Trong lồng ngực gã, hai xương sườn bên phải bị gãy nứt từ đêm qua đang ma sát vào nhau mỗi khi gã phập phồng nhịp thở, đau buốt thấu vào tận phổi, khiến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa cùng bụi đá mài xám xịt trên mặt thành một lớp bùn dơ bẩn. Nhưng Cố Vân biết, hiểm họa lớn nhất lúc này không phải là đau đớn thể xác, mà là dải băng gạc đen quấn quanh mắt trái của gã.
Dưới lớp gạc dơ bẩn bám đầy dầu mỡ lò rèn, nhãn cầu mắt trái của gã đã mù hoàn toàn ở thế giới thực, nhưng lúc này đang co thắt kịch liệt. Một vệt máu đỏ sẫm nhạt nhạt—huyết lệ đen nhạt của Kính Đồng Thần Nhãn hòa cùng máu tươi phàm nhân—đang rỉ ra qua kẽ vải, tạo thành một vết sẹo hình chữ thập rỉ máu nhạt cực kỳ quỷ dị ngay sát chuôi quạt ngọc của Mạc Tử Kỳ.
Mạc Tử Kỳ híp mắt phượng lại, cúi người sát hơn. Chuôi quạt ngọc ấn mạnh thêm một phân, khiến vết gãy xương sườn của Cố Vân nhói lên đau đớn thấu xương. Hắn dùng chiếc gương đồng dò tìm thiên cơ lơ lửng giữa không trung, chiếu luồng ánh sáng u lam sắc bén thẳng vào mắt trái của Cố Vân.
"Mạc sư huynh, tên phế vật này có gì bất thường sao?" Lý Độc Nhãn tiến lên nửa bước, khom lưng nịnh bợ hỏi. "Nếu gã có chút nghi vấn, thảo dân lập tức mang gã về ngục tối Chấp Pháp Điện tra tấn bằng roi điện, bảo đảm nửa canh giờ sẽ khai ra toàn bộ."
Mạc Tử Kỳ không thèm nhìn Lý Độc Nhãn, ánh mắt hắn dán chặt vào khoảng tối kỳ lạ trên chiếc gương thiên cơ. Khi luồng sáng u lam quét qua lồng ngực Cố Vân, nó hoàn toàn bị triệt tiêu, biến mất như rơi vào vực sâu vô tận. Hắn không tin một phàm thể phế mạch lại có thể sở hữu bảo vật che giấu thiên cơ.
Cố Vân âm thầm vận chuyển Mài kính ẩn khí thuật đến cực hạn. Gã khóa chặt toàn bộ lỗ chân lông, ép nhịp tim giảm xuống chỉ còn vài nhịp một phút, biến cơ thể mình thành một tảng đá lạnh lẽo không linh tính. Trong thức hải rách nát của gã, Mảnh Kính Nguyên Thủy bọc Khung Gương Sắt Phế Thô quấn chặt sợi xích sắt đen phong ấn đang nằm im lìm dưới đáy sương mù oán khí, không tỏa ra một tia dao động thần thức nào.
Mạc Tử Kỳ thu hồi thần thức rà soát, chân mày khẽ nhíu lại. Thần thức của hắn quét qua quét lại ba lần, nhưng kết quả thu được vẫn chỉ là một phế mạch phàm thể rách nát, đan điền bị hủy hoại hoàn toàn, kinh mạch khô héo xám xịt không thể ngưng tụ một tia linh lực ngũ hành tiên đạo. Chiếc áo vải thô dơ bẩn của gã tỏa ra mùi dâu ngâm hôi thối phàm tục nhẹ—mùi dâu mục ngâm nước phân phàm trần để trừ tà mà đám phàm nhân khu ổ chuột thường dùng.
Một kẻ dơ bẩn, phế thải và hèn mọn như thế này, làm sao có thể là tên sát thủ bóng tối đã chém đứt nhân quả của Tạ Vô Cực?
Nhưng khoảng tối triệt tiêu ánh sáng trên gương thiên cơ vẫn là một nghi vấn.
*Bốp!*
Mạc Tử Kỳ đột ngột thu quạt ngọc lại, khiến cằm Cố Vân đập mạnh xuống sàn đất dính đầy bụi cát. Hắn đứng thẳng người lên, lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gỗ mun tinh xảo. Khi nắp hộp mở ra, một luồng linh quang ngũ sắc dịu nhẹ nhưng hỗn loạn bộc phát, xua tan bớt mùi hôi thối trong gian nhà lò rèn.
Đó là một chiếc linh kính hoàng gia—Thất Bảo Lưu Ly Kính—cỡ bằng lòng bàn tay, bề mặt kính lấp lánh bảy sắc cầu vồng nhưng ngay chính giữa lại có một vết rạn nứt hình mạng nhện vô cùng quỷ dị. Vết rạn ấy đang liên tục dao động, tỏa ra những luồng linh lực ngũ hành xung đột dữ dội, khiến không khí xung quanh khẽ rít lên những tiếng nổ nhỏ.
"Lão Bản Tiền," Mạc Tử Kỳ lạnh lùng gọi.
Lão Bản Tiền vội vàng bò lên phía trước, dập đầu liên tục: "Thảo dân có mặt! Đại nhân có việc gì sai bảo?"
"Chiếc Thất Bảo Lưu Ly Kính này là pháp bảo lọc linh khí của phủ Thành chủ, bị tổn hại cấu trúc ngũ hành bên trong do ma oán đêm qua." Mạc Tử Kỳ ném mạnh chiếc linh kính rạn nứt xuống chiếc bàn gỗ mài gồ ghề trước mặt Cố Vân, tiếng va chạm khô khốc vang lên. "Ta nghe nói tiệm mài kính của ngươi là nơi mài giũa tốt nhất khu phố tạp dịch này. Ta cho tên học đồ câm điếc này một canh giờ. Mài nhẵn chiếc linh kính này, tịnh hóa hoàn toàn vết rạn ngũ hành bên trong cấu trúc."
Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc bén như chim ưng dán chặt vào gáy Cố Vân, giọng nói ẩn chứa sát ý lạnh thấu xương:
"Nếu làm phẳng được, ta sẽ tin gã chỉ là một thợ mài kính phàm trần vô hại. Nhưng nếu trong vòng một canh giờ, chiếc kính này bị nứt thêm một đường, hoặc linh lực ngũ hành bên trong bộc phát tự bạo... ta sẽ phán gã tội hủy hoại pháp bảo tiên môn, lập tức xử tử tại chỗ, và san phẳng toàn bộ tiệm mài kính này. Nghe rõ chưa?"
Lão Bản Tiền nghe xong, mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng quay sang úa ớ ra hiệu cho Cố Vân. Lão biết chiếc linh kính này là một cạm bẫy tử vong. Cấu trúc ngũ hành bên trong đã cực kỳ bất ổn, chỉ cần một lực ma sát không đều của phàm nhân, hoặc một tia linh lực thô ráp chạm vào, nó sẽ lập tức tự bạo, nổ tung thành trăm mảnh tiêu diệt kẻ đứng gần.
Cố Vân chậm rãi bò dậy từ sàn đất, nén chặt cơn đau nhói thấu phổi từ hai xương sườn gãy bên phải. Gã khập khiễng bước lại gần bàn gỗ mài, bàn tay phải phồng rộp, rách nát dính đầy bụi than củi run rẩy cầm lấy chiếc linh kính hoàng gia.
Lực tay phàm trần của gã vừa chạm vào mặt kính, luồng linh lực ngũ hành hỗn loạn lập tức dội ngược lại, như hàng vạn cây kim châm đâm thẳng vào da thịt phồng rộp của gã, gây ra một cơn đau rát cháy bỏng. Cố Vân không hề biến sắc, gương mặt dơ bẩn của gã vẫn giữ một sự ngốc nghếch, vô hồn hèn mọn.
Gã ngồi xuống chiếc ghế gỗ nứt nẻ, đưa tay quay bánh xe nước kéo máy mài đá sa thạch bắt đầu chuyển động. Tiếng *sột soạt, sột soạt* khô khốc vang lên, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt của tiệm lò rèn.
Mạc Tử Kỳ đứng sừng sững ngay phía sau gã, khoanh tay trước ngực, đôi mắt phượng hẹp dài không rời khỏi bả vai và ngón tay của Cố Vân một tấc. Hắn cố tình bộc phát luồng linh áp Trúc Cơ nặng nề giáng xuống đỉnh đầu Cố Vân, tạo ra một áp lực tinh thần vô hình hòng ép Cố Vân phải mất tập trung mà phạm sai lầm.
Dưới sức ép của linh áp Trúc Cơ, xương sườn gãy của Cố Vân nhói đau kịch liệt như muốn đâm thủng lá phổi phàm trần của gã. Mồ hôi lạnh hòa cùng máu tươi rỉ ra từ tay phải bám chặt lấy đá mài sa thạch thô ráp.
Cố Vân nín thở, kích hoạt Ẩn khí mài kính để khóa chặt toàn bộ hơi thở phàm nhân. Gã khẽ nhắm mắt phải, và dưới dải băng gạc đen dơ bẩn, gã âm thầm mở ra Kính Đồng Thần Nhãn ở mắt trái.
*Oong!*
Thế giới trước mắt Cố Vân lập tức lật ngược hoàn toàn một trăm tám mươi độ, chuyển sang một vùng u lam tĩnh lặng và lạnh lẽo. Mọi màu sắc rực rỡ biến mất, chỉ còn lại những sợi tơ quy tắc không gian lơ lửng.
Khi nhìn vào chiếc Thất Bảo Lưu Ly Kính qua Kính Đồng Thần Nhãn, Cố Vân không khỏi rùng mình trong lòng. Bên trong cấu trúc thạch anh của chiếc kính không phải là một vết rạn thông thường, mà là một mạng nhện chằng chịt những sợi tơ linh lực ngũ hành màu sắc hỗn loạn đang cắn xé lẫn nhau. Luồng linh lực hệ hỏa màu đỏ rực đang điên cuồng xung đột với hệ thủy màu lam đậm ngay tại điểm nút trung tâm.
Đây là một sát cục được thiết kế vô cùng tinh vi. Nếu một thợ mài kính thông thường mài theo hướng từ ngoài vào trong theo kỹ thuật rèn mài truyền thống, lực ma sát vật lý sẽ kích hoạt luồng hỏa lực bộc phát, dẫn đến việc linh kính tự bạo ngay lập tức.
"Muốn dùng cái này để thử ta sao?" Cố Vân thầm nghĩ lạnh lùng.
Gã điều khiển thần thức lực Ngự Hồn Tam Trọng yếu ớt còn sót lại (dưới 2%) chia tách thành ba luồng nhỏ độc lập trong thức hải. Gã dùng một luồng thần thức để duy trì màng ẩn khí che mắt Mạc Tử Kỳ, một luồng để quan sát các điểm gãy siêu vi mô của vết rạn ngũ hành, và luồng cuối cùng để điều khiển lực tay phàm trần.
Cố Vân đưa rìa của chiếc linh kính chạm nhẹ vào mặt đá mài sa thạch đang quay nhanh.
*Xoẹt!*
Một tia lửa ngũ sắc bắn vọt ra, bám đầy vào bàn tay phồng rộp của gã. Cố Vân không mài từ ngoài vào trong, mà gã đưa nhát mài chính xác lướt ngược hướng dòng chảy linh lực (mài ngược hướng dòng chảy). Gã dùng lực tay phàm trần cực kỳ tỉ mỉ, nhấn nhẹ rìa kính vào đá mài theo một góc vát ba mươi độ hoàn hảo để dùng chính lực ma sát vật lý triệt tiêu luồng hỏa lực đang dâng trào.
Mạc Tử Kỳ nhìn thấy động tác của Cố Vân, chân mày khẽ nhướng lên đầy ngạc nhiên. Hắn là một thiên tài trận pháp, tự nhiên nhận ra hướng mài của tên câm điếc này hoàn toàn trái ngược với quy tắc mài giũa thông thường. Nhưng điều kỳ lạ là, mỗi khi rìa kính cọ xát vào đá sa thạch, luồng linh lực ngũ hành hỗn loạn bên trong lại khẽ dịu đi một nhịp, không hề có dấu hiệu bộc phát tự bạo.
"Kỹ thuật mài ngược dòng?" Mạc Tử Kỳ thầm nghĩ, ánh mắt nghi ngờ càng đậm hơn. "Một tên phế vật phàm nhân làm sao có thể nhận biết được hướng dòng chảy ngũ hành để mài ngược hướng?"
Hắn khẽ vung ngón tay, âm thầm truyền một luồng linh lực Trúc Cơ cực nhỏ búng thẳng vào bánh xe nước đang quay bên ngoài cửa sổ.
*Rắc!*
Bánh xe nước bị luồng linh lực chấn động, đột ngột khựng lại một nhịp rồi quay nhanh hơn gấp đôi, khiến đá mài sa thạch rú lên một tiếng chói tai, độ rung lắc vật lý tăng lên dữ dội.
Sự thay đổi tốc độ đột ngột này suýt chút nữa đã làm mẻ hoàn toàn rìa kính của Cố Vân. Lực chấn động dội ngược làm hai xương sườn gãy bên phải của anh nhói đau thấu phổi, máu tươi từ khóe môi rỉ ra dính đầy bụi đá mài xám xịt.
Cố Vân nghiến chặt răng phàm đến mức phát ra tiếng ken két, hai bàn tay rách nát bám chặt lấy mặt kính, giữ vững góc vát ba mươi độ không hề lệch một ly. Gã nín thở tuyệt đối, mắt trái dưới dải băng gạc nóng rát như bị nung đỏ, một giọt huyết lệ đen nhạt đậm hơn rỉ ra, thấm đẫm lớp băng vải dơ bẩn.
Gã dùng Kính Đồng Thần Nhãn nhìn thấu các điểm nứt gãy siêu vi đang dao động dữ dội dưới tốc độ mài mới. Gã điều khiển lực tay phàm trần cực kỳ dứt khoát, đưa nhát mài lướt qua vết rạn mạng nhện với một sự chính xác tuyệt đối không sai lệch một sợi tóc.
*Sột soạt... Sột soạt...*
Tiếng mài kính nhỏ dần, nhỏ dần rồi dừng lại hẳn.
Cố Vân buông tay ra, chiếc linh kính hoàng gia rơi khẽ xuống mặt bàn gỗ bám đầy bụi tro.
Bề mặt của chiếc Thất Bảo Lưu Ly Kính lúc này đã trở nên phẳng lặng như mặt hồ tĩnh lặng vào đêm trăng tròn. Vết rạn nứt mạng nhện hình ngũ hành hỗn loạn bên trong đã biến mất hoàn toàn, được làm phẳng và tịnh hóa một cách hoàn mỹ bởi lực tay phàm trần dơ bẩn của gã thợ mài kính phế vật. Chiếc kính phát ra một luồng linh quang ngũ sắc stable, dịu nhẹ và thanh khiết, không còn một tia bạo động ma tính nào.
Lão Bản Tiền nhìn thấy chiếc kính hoàn thành hoàn mỹ, mừng rỡ dập đầu liên tục: "Đại nhân! Chiếc kính đã được mài phẳng hoàn hảo rồi! Cố Vân quả thực chỉ là một tên thợ mài kính phế vật có chút tay nghề thủ công mọn thôi ạ!"
Mạc Tử Kỳ bước lại gần, cúi người cầm lấy chiếc Thất Bảo Lưu Ly Kính lên trước tầm mắt. Hắn dùng thần thức rà soát kỹ lưỡng bề mặt kính thạch anh đã được mài nhẵn thia lấp lánh.
Không có một tia linh lực ngũ hành hay thần thức lực nào của Cố Vân lưu lại trên mặt kính. Mọi vết rạn nứt được tịnh hóa hoàn toàn chỉ bằng lực tay phàm trần và kỹ thuật mài ngược dòng ma sát vật lý thuần túy.
Hắn khẽ gật đầu, sát ý trong mắt giảm đi ba phần, chuẩn bị buông tha cho tên phế vật câm điếc này.
Nhưng đúng lúc hắn đưa ngón tay thon dài lướt nhẹ dọc theo rìa kính vừa được mài vát để kiểm tra độ phẳng, đồng tử của Mạc Tử Kỳ bỗng nhiên co thắt lại kịch liệt.
Hắn khựng người, đôi mắt phượng hẹp dài dán chặt vào góc vát ba mươi độ của rìa kính.
Góc vát ấy không phẳng lỳ theo đường thẳng, mà được cắt tỉa thành những đường gợn sóng siêu vi mô hình vảy cá cực kỳ đều đặn—một thủ pháp mài rìa kính độc nhất vô nhị để triệt tiêu chấn động linh lực mà chỉ có những thợ mài kính lão luyện nhất mới nắm giữ.
Thủ pháp mài rìa hình vảy cá này... trùng khớp hoàn toàn với vết mài trên chiếc linh kính hoàng gia bị rạn nứt ngầm của Tần Hoài Sơn để lại trong phủ Thành chủ vạn năm trước.
Tần Gia Mài Kính Quyết!
Mạc Tử Kỳ đứng bật dậy, chiếc quạt xếp ngọc thạch trong tay trái siết chặt đến mức phát ra tiếng răng rắc. Hắn chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt lạnh lùng dán chặt vào bóng lưng gầy gò, rách rưới của Cố Vân đang quỳ dưới đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!