Mạc Tử Kỳ Hạ Phàm
Bình minh Quy Hải Thành chưa bao giờ lạnh lẽo và nghẹt thở đến thế. Cơn bão độc đêm qua đã dứt, nhưng bầu trời không hề hửng sáng mà bị bao phủ bởi một tầng mây chì xám xịt, sà thấp xuống như muốn đè bẹp những mái nhà tranh rách nát của khu phố tạp dịch. Trên cao, chiếc thuyền bay khổng lồ của Ngũ Hành Tiên Tông - Sứ đoàn ngoại môn lơ lửng như một hòn đảo sắt nguội, tỏa ra luồng ngũ sắc ma quang rợp trời. Luồng linh áp khổng lồ từ chiếc vương thuyền thượng giới ấy không ngừng dao động, ép xuống toàn bộ thành trì biên cương một thứ uy áp nặng nề đến mức khiến không khí cũng trở nên đặc quánh, mang theo vị lưu huỳnh và tàn tro quặng mỏ đắng chát.
Từ sáng sớm, tiếng xích sắt va chạm và tiếng bước chân rầm rập của binh lính tuần tra đã vang dội khắp các ngõ hẻm. Phố Tạp Dịch—nơi tập trung những phàm nhân nghèo khổ và các lò rèn phế thải—đã bị phong tỏa hoàn toàn. Từng chốt gác của Chấp Pháp Điện được dựng lên với những thanh rào chắn khảm phù văn phát sáng u lam. Bất kỳ ai bước ra khỏi cửa đều bị binh sĩ dùng roi điện xua đuổi dã man. Cả khu phố chìm trong một sự im lặng chết chóc, người ta chỉ dám hé mắt nhìn qua khe cửa gỗ mục nát, run rẩy chờ đợi cơn thịnh nộ của tiên môn giáng xuống sau cái chết của Thống lĩnh Tạ Vô Cực.
Tại nghĩa trang phế thải ở rìa thành phố, làn sương mù oán khí vẫn chưa tan hết hoàn toàn. Nơi đây vừa trải qua một cuộc lục soát tàn khốc. Vương Tuyết Mai—nữ tu chấp pháp lạnh lùng của Chấp Pháp Điện—đang dẫn đầu một toán lính tuần tra lùng sục quanh những nấm mộ đất hoang tàn. Đôi mắt nàng ta sắc bén như dao cạo, dừng lại trước khoảng đất sét loang lổ vết máu đã khô sẫm cạnh ngôi mộ cổ vô danh.
Nàng ta cúi người, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên nền đất lạnh, quét lấy một ít lớp bụi mịn lấp lánh ánh vàng nhạt còn sót lại. Gương mặt thanh tú của Vương Tuyết Mai lập tức đông cứng. Nàng ta đưa lớp bụi lên sát mũi ngửi nhẹ, rồi khẽ lầm bầm với giọng lạnh buốt:
"Tàn dư phạn âm vàng nhạt của huyết phù... Đây rõ ràng là lực lượng tịnh hóa của Tịch Diệt Thiền Tâm Quyết. Không sai được, lão tăng mù Huyền Minh gác mộ chính là kẻ đứng sau che giấu hơi thở ma oán cho tên sát thủ bóng tối kia."
Nàng ta đứng bật dậy, vung tay ra hiệu cho thuộc hạ thu thập tàn dư phù văn, rồi lạnh lùng ra lệnh: "Báo cáo ngay cho Mạc sư huynh. Kẻ bảo hộ nghĩa trang này có liên quan trực tiếp đến phản đồ phật môn trốn chạy. Sát cục chém đứt nhân quả của Tạ thống lĩnh chắc chắn có bàn tay của lão tăng mù này can thiệp."
***
Trong khi đó, tại Tiệm mài kính Lão Bản Tiền nằm sâu trong khu phố tạp dịch dơ bẩn.
Tiếng bánh xe nước kéo máy mài đá cọ xát vào mặt kính đồng vang lên những tiếng *sột soạt, sột soạt* đều đặn, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt bên trong gian nhà lò rèn ẩm thấp. Bụi đá mài màu xám tro bay lơ lửng trong không khí, bám một lớp dày cộm lên những chiếc bàn gỗ nứt nẻ và những mảnh gương vỡ phế thải chất đống ở góc tường.
Cố Vân đang ngồi khòm lưng bên bàn mài, hai bàn tay phồng rộp, rách nát dính đầy bột đá mài xám xịt bám chặt lấy chuôi của một mặt kính đồng thô ráp. Nhục thân phàm thể của anh đang phải gánh chịu những cơn đau đớn tột cùng từ thể xác. Hai xương sườn bên phải bị gãy nứt từ đêm qua mỗi khi anh hít thở lại như những nhát dao găm đâm sâu vào phổi, khiến lồng ngực phập phồng một cách khó nhọc. Bả vai trái bị xích sắt quật rách da vẫn còn âm ỉ rỉ ra làn khói đen nhạt nhạt của sát khí Nghịch Giới.
Nhưng đáng sợ nhất là mắt trái của anh. Giấu dưới dải băng gạc đen dính đầy bụi than củi mài gương, nhãn cầu mắt trái của Cố Vân hiện đã mù hoàn toàn ở thế giới thực, liên tục rỉ ra những giọt huyết lệ màu đen xối xả do gánh chịu phản phệ thần thức cực hạn sau đêm ám sát Tạ Vô Cực. Anh phải dùng mài kính ẩn khí thuật, vận chuyển nhịp thở phàm nhân cực hạn để khóa chặt toàn bộ lỗ chân lông, ép nhịp tim giảm xuống mức tối thiểu nhằm triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động thần thức lực yếu ớt còn sót lại.
Cánh tay phải của anh, kéo dài từ cổ tay lên đến cùi chỏ, đã xuất hiện các vết nứt xám tro nhỏ li ti—dấu hiệu của sự hóa thạch nhục thân do lạm dụng cấm thuật. Để che giấu vết thương dị dạng này, Cố Vân phải quấn chặt một lớp băng gạc đen dày cộm bám đầy dầu mỡ lò rèn và bụi than củi dơ bẩn. Tay áo vải thô của anh vẫn còn thoang thoảng mùi dâu ngâm hôi thối phàm tục nhẹ—mùi hương đặc trưng dính lại khi anh xử lý chiếc Hộp gỗ cách linh chứa Huyết Lệ Tinh Thạch đêm qua.
Lão Bản Tiền—chủ tiệm mài kính mập mạp—đang đứng ngồi không yên cạnh cửa sổ. Gã liên tục dùng chiếc khăn vải gấm cũ kỹ dính đầy mồ hôi lau trán, đôi mắt híp lại đầy vẻ lo âu khi nhìn ra con phố bị phong tỏa bên ngoài.
"Cố Vân..." Lão Bản Tiền khàn giọng gọi, bước lại gần bàn mài của anh, giọng run rẩy. "Ngươi có nghe thấy tiếng chuông đồng báo động của Chấp Pháp Điện không? Tạ thống lĩnh đã bị phế hoàn toàn tu vi ngay đêm qua. Cả thành trì này sắp bị lật tung lên rồi. Lệnh trưng thu thợ mài kính hoàng gia đã ban xuống, lát nữa quân đội phủ Thành chủ sẽ đến kiểm tra từng người. Ngươi... ngươi câm điếc bẩm sinh, lát nữa có chuyện gì xảy ra thì cứ quỳ rạp xuống đất cho ta, tuyệt đối không được ngẩng đầu nhìn vào mắt bọn chúng, nghe rõ chưa?"
Cố Vân không ngẩng đầu, tai trái bị giảm thính lực nhẹ của anh khẽ giật dưới dải băng. Anh chỉ lặng lẽ gật đầu một cái thật chậm, tiếp tục đưa nhịp tay mài kính đồng cọ xát vào đá mài, vờ như không hề nghe thấy sự hoảng loạn của lão chủ tiệm.
Trong lồng ngực anh, dưới lớp áo vải thô rách nát, Mảnh Kính Nguyên Thủy bọc Khung Gương Sắt Phế Thô đang nằm im lìm. Sợi xích sắt đen phong ấn mới rèn đúc từ thanh kiếm xích sắt Kính Thần của Tạ Vô Cực quấn chặt lấy bảo vật cổ xưa, phong tỏa hoàn toàn mọi luồng linh quang u lam và sát khí Nghịch Giới rò rỉ. Nó lạnh ngắt như một miếng sắt phế thải tầm thường, không có lấy một tia dao động linh lực nào có thể bị phát hiện.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ mục nát của tiệm mài kính bỗng nhiên bị một lực lượng thô bạo đá văng ra ngoài, vỡ vụn thành những mảnh gỗ nhỏ bắn tung tóe trên sàn đất.
Một toán tiên binh mặc giáp sắt nặng nề, tay lăm lăm những thanh đao khảm phù văn lôi điện nhẹ tràn vào phòng, nhanh chóng lập thành hai hàng phong tỏa lối ra vào. Đi đầu là Lý Độc Nhãn—trinh sát trưởng Chấp Pháp Điện. Con mắt linh nhãn biến dị màu xanh lục sắc của gã đảo liên tục khắp gian phòng ẩm thấp, tỏa ra luồng u quang rà soát sát khí đầy xảo quyệt.
Lão Bản Tiền hoảng sợ hụt hơi, lập tức quỳ sụp xuống sàn đất dính đầy bụi đá mài, đầu dập liên tục xuống đất: "Thảo dân bái kiến các vị đại nhân Chấp Pháp! Tiệm mài kính của thảo dân luôn tuân thủ thiết luật, không hề chứa chấp phản đồ!"
Nhưng không một ai chú ý đến lời van xin của lão.
Từ phía sau hàng lính canh, một bóng người từ từ bước vào gian nhà dơ bẩn.
Đó là một nam tử trẻ tuổi tuần tú, khoác trên mình bộ trường bào màu trắng thêu hoa văn ngũ hành tinh xảo của Ngũ Hành Tiên Tông. Tà áo trắng muốt của hắn không hề dính một hạt bụi, tương phản hoàn toàn với sự bẩn thỉu, ẩm mốc của khu phố tạp dịch. Hông hắn đeo một chiếc quạt xếp ngọc thạch cấp trung phẩm pháp bảo tỏa ra linh quang dịu nhẹ, khuôn mặt lạnh lùng, kiêu ngạo không mang một chút cảm xúc phàm trần.
Mạc Tử Kỳ—thiên tài ngoại môn của Ngũ Hành Tiên Tông, người dẫn đầu sứ đoàn hạ phàm để điều tra cái chết của Tạ Vô Cực.
Hắn vừa bước vào, không hề nói một lời, nhưng luồng thần thức Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ cuồng bạo bỗng nhiên bộc phát, càn quét khắp gian phòng như một cơn bão vô hình.
*Uỳnh!*
Luồng thần thức áp chế nặng nề giáng xuống như một khối đá ngàn cân đè chặt lên vai từng người. Lão Bản Tiền và hai tên học đồ tạp dịch khác lập tức rên rỉ một tiếng đau đớn, lồng ngực nghẹt thở, kinh mạch run rẩy, cả cơ thể bị cưỡng ép đè bẹp dí xuống sàn đất, không cách nào ngẩng đầu lên được.
Cố Vân đứng bên bàn mài, cảm nhận được luồng thần thức áp chế của Trúc Cơ đang điên cuồng khoan vào thức hải của mình. Sức ép vô hình ấy mạnh đến mức khiến hai xương sườn gãy nứt bên phải của anh nhói đau kịch liệt, máu tươi trong cổ họng trào lên đắng ngắt. Anh biết rõ, đây là cuộc đối chất sinh tử. Chỉ cần anh bộc phát một tia thần thức lực để chống cự, Mạc Tử Kỳ sẽ lập tức nhận diện ra dao động thần hồn của kẻ đã ám sát Tạ Vô Cực.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Cố Vân giả vờ như một phàm nhân bị dọa sợ mất mật. Anh trợn trừng mắt phải, miệng há hốc phát ra những tiếng *úa, úa* câm lặng đầy hoảng sợ, rồi cả cơ thể đổ sụp xuống sàn đất dính đầy bụi đá mài xám tro.
Anh cố tình ngã chúi mặt xuống ngay đống bụi đá mài thô bên cạnh bàn chân của Mạc Tử Kỳ. Bụi đá xám tro bốc lên mịt mù, bám đầy vào dải băng gạc đen quấn quanh mắt trái và khuôn mặt nứt nẻ của anh. Bột đá mài dơ bẩn hòa lẫn với mồ hôi và huyết lệ đen nhạt rỉ ra từ hốc mắt trái mù lòa, tạo thành một lớp bùn đất xám xịt che phủ hoàn toàn vết sẹo chữ thập biến dị của Kính Đồng Thần Nhãn.
Cố Vân nằm co quắp dưới đất, bả vai trái rách da tì xuống nền đá lạnh để ngăn bớt khói đen sát khí rò rỉ, bàn tay phải quấn băng gạc đen bấu chặt lấy đất cát, run rẩy bần bật như một con giun dế phàm trần đang run sợ trước uy áp của thần tiên.
Mạc Tử Kỳ lạnh lùng nhìn lướt qua đám phàm nhân đang quỳ rạp dưới chân mình với ánh mắt khinh miệt tột độ. Hắn khẽ vung tay, từ trong tay áo bay ra một chiếc gương đồng nhỏ màu xanh ngọc—pháp bảo dò tìm thiên cơ của Ngũ Hành Tiên Tông.
Chiếc gương lơ lửng giữa không trung, xoay tròn và phát ra những luồng ánh sáng u lam sắc bén, quét qua từng góc ngách của tiệm mài kính để tìm kiếm tàn dư sát khí Nghịch Giới hoặc bất kỳ dao động linh lực lạ nào.
Luồng sáng u lam rà soát của pháp bảo thiên cơ từ từ di chuyển, quét qua lão chủ tiệm đang run rẩy, rồi chậm rãi quét về phía Cố Vân đang nằm dưới đất.
Tim Cố Vân đập dồn dập dội vào lồng ngực rách nát. Anh không thể vận chuyển linh lực để phòng ngự, nhưng trong thức hải rách nát, anh âm thầm dùng một tia ý niệm phàm nhân cực nhỏ kích hoạt Mảnh Kính Nguyên Thủy giấu trong Khung Gương Sắt Phế Thô trước ngực.
Sợi xích sắt đen phong ấn mới đúc khẽ rung nhẹ một nhịp câm lặng. Khi luồng ánh sáng u lam của pháp bảo thiên cơ quét trúng lồng ngực Cố Vân, Mảnh Kính Nguyên Thủy lập tức vận hành như một cái hố đen không đáy, âm thầm hấp thụ và triệt tiêu hoàn toàn luồng sáng dò tìm mà không hề phản xạ ngược lại bất kỳ linh quang nào.
Mạc Tử Kỳ đứng lặng im, đôi mắt phượng hẹp dài khẽ nhướng lên. Hắn nhận thấy chiếc gương đồng dò tìm thiên cơ khi quét qua vị trí của Cố Vân bỗng nhiên xuất hiện một khoảng "tối" kỳ lạ—một vùng chết hoàn toàn không có ánh sáng phản chiếu lại.
Sự bất thường cực nhỏ này không thể qua mắt được thần thức nhạy bén của một thiên tài Trúc Cơ.
Hắn khựng bước. Tiếng chiếc quạt xếp ngọc thạch khép lại phát ra một tiếng *cạch* giòn tan giữa gian nhà tĩnh lặng.
Đôi ủng thêu chỉ vàng thêu hoa văn ngũ hành của Mạc Tử Kỳ từ từ xoay hướng, bước từng bước chậm rãi về phía Cố Vân đang nằm co quắp. Tiếng bước chân của hắn dẫm lên nền đá hộc dính đầy bụi cát phát ra những tiếng *lạo xạo, lạo xạo* trầm đục, nghe hệt như tiếng lưỡi hái tử thần đang áp sát gáy.
Cố Vân nằm dưới đất, tai trái áp sát nền đá nghe rõ mồn một tiếng bước chân đang dừng lại ngay trước đỉnh đầu mình. Uy áp Trúc Cơ tỏa ra từ cơ thể Mạc Tử Kỳ lúc này đậm đặc đến mức khiến da thịt trên vai phải của anh nhói buốt, các vết nứt xám tro hóa thạch trên cánh tay phải khẽ co rút đau đớn.
Mạc Tử Kỳ đứng sừng sững trước mặt Cố Vân, bóng đen khổng lồ của hắn bao trùm hoàn toàn lấy thân thể thiếu niên gầy gò mặc áo vải thô xám tro bám đầy huyết tro quặng mỏ.
Hắn chậm rãi cúi người xuống, chiếc quạt xếp ngọc thạch trong tay phải khẽ đưa ra, dùng phần chuôi ngọc lạnh ngắt chạm vào dưới cằm của Cố Vân, thô bạo cưỡng ép anh phải ngẩng khuôn mặt dính đầy bụi đá mài xám xịt lên.
"Ngẩng đầu lên." Giọng nói của Mạc Tử Kỳ vang lên bên tai Cố Vân, lạnh lùng, vô tình và đầy uy áp tột độ như tiếng băng tuyết biên cương tan vỡ.
Cố Vân bị chuôi quạt ngọc nâng cằm, cưỡng ép phải ngẩng đầu đối diện trực tiếp. Anh cố tình trợn trừng con mắt phải mờ đục đầy vẻ hoảng sợ tột cùng của một phàm nhân câm điếc hèn mọn, miệng mấp máy phát ra những tiếng kêu *úa... úa...* vô nghĩa, nước mắt nước mũi hòa lẫn với bụi đá mài xám chảy ròng ròng xuống cằm.
Nhưng đôi mắt phượng của Mạc Tử Kỳ không hề nhìn vào mắt phải của anh.
Ánh mắt lạnh lùng, kiêu ngạo của vị thiên tài tông môn đã dán chặt vào dải băng gạc đen quấn quanh mắt trái của Cố Vân. Dưới lớp bụi đá mài xám tro bẩn thỉu, dải băng gạc đen quấn chặt hốc mắt trái đang khẽ giật kịch liệt, và một vệt máu đỏ sẫm nhạt nhạt—hòa lẫn giữa huyết lệ đen của Kính Đồng và máu tươi phàm nhân—đang rỉ ra qua lớp vải thô dơ bẩn, tạo thành một vết sẹo hình chữ thập rỉ máu nhạt cực kỳ quỷ dị ngay trước tầm mắt rà soát cực cận của gã Trúc Cơ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!