Chấp Pháp Sụp Đổ
Màn mưa độc mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và tàn tro quặng mỏ vẫn gầm rú điên cuồng trên quảng trường khu ổ chuột Quy Hải Thành. Nước mưa đen ngòm xối xả tuôn xuống, gột rửa những nấm mộ đất hoang tàn, nhưng không cách nào gột sạch được nỗi kinh hoàng đang ngưng tụ trên đài cao chấp pháp.
Tại thế giới thực, trên đài cao lát đá hộc đen sẫm, thống lĩnh Chấp Pháp Điện Tạ Vô Cực đang đứng sừng sững chỉ huy cuộc càn quét bỗng nhiên khựng lại. Toàn thân lão cứng đờ như tượng đá, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng, nhạy bén giờ đây trợn trừng lên đầy vẻ hoảng loạn và tuyệt vọng tột độ.
*Phụt!*
Tạ Vô Cực hộc ra một ngụm máu lớn màu đen kịt dính đầy khí xám tro. Luồng linh lực Trúc Cơ Trung Kỳ cuồng bạo trong cơ thể lão bỗng nhiên dâng trào điên loạn, thoát khỏi sự kiểm soát của kinh mạch rồi sụp đổ hoàn toàn. Đan điền của lão rách toác ra một đường lớn, rỉ ra làn khói xám tro lạnh ngắt của ma sát ô nhiễm. Linh quang hộ thể màu vàng kim nhạt vỡ vụn thành trăm mảnh rồi tiêu tán vào màn mưa độc.
"Linh hải... linh hải của ta! Kinh mạch của ta!" Tạ Vô Cực khàn giọng hét lên, nhưng âm thanh chỉ là một tiếng rít nghẹn ngào trong cổ họng.
Lão ngã quỵ xuống đất sét nghĩa trang, toàn thân co giật dữ dội, bốn chi teo tóp lại nhanh chóng. Sức mạnh Trúc Cơ Trung Kỳ từng giúp lão ngạo nghễ đạp trên đầu phàm nhân giờ đây biến mất không còn một tia, kinh mạch khô héo rạn nứt như đất hoang gặp hạn. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, vị Thống lĩnh Chấp Pháp Điện uy nghiêm đã biến thành một phế nhân phàm trần liệt tứ chi, nằm co quắp dưới vũng bùn đen trong sự kinh hoàng tột độ của vạn tiên binh tuần tra.
Lý Độc Nhãn hoảng sợ buông rơi đại đao, lao đến đỡ lấy Tạ Vô Cực. Gã bộc phát linh lực Luyện Khí tầng 7, điên cuồng truyền vào kinh mạch Tạ Vô Cực để cứu chữa, nhưng đan điền của lão thống lĩnh giờ đây đã hóa thành một cái hố không đáy, nuốt chửng rồi tiêu tán hoàn toàn mọi luồng linh lực ngoại lai.
"Thống lĩnh! Thống lĩnh! Người làm sao thế này?" Lý Độc Nhãn gào lên, con mắt linh nhãn biến dị màu xanh lục sắc co thắt lại kịch liệt. Gã không tìm thấy bất kỳ vết thương ngoại lực nào trên nhục thân Tạ Vô Cực, không có dấu vết tiên pháp ngũ hành, chỉ có một sự sụp đổ kinh mạch tự thân đầy quỷ dị.
Đám vệ binh Chấp Pháp Điện xung quanh hoàn toàn hỗn loạn. Tiếng chuông đồng báo động vang lên dập dồn, nhưng không một ai biết kẻ thù đang ẩn náu ở đâu. Sự vô hình của kẻ ám sát gieo rắc một nỗi sợ hãi vô hình lên tâm trí từng tên tiên binh.
*Ầm!*
Một luồng linh áp Trúc Cơ Đỉnh Phong mạnh mẽ giáng xuống từ bầu trời, ép sụp màn mưa độc xung quanh đài cao. Càn Vô Kỵ—Thành chủ Quy Hải Thành—khoác hoàng bào thêu trận pháp rực rỡ đáp xuống. Sắc mặt lão uy nghiêm nhưng trong mắt lại lóe lên một tia kinh hoàng khi nhìn thấy trạng thái của Tạ Vô Cực.
Càn Vô Kỵ bộc phát thần thức tối cao, soi quét thẳng vào cơ thể Tạ Vô Cực. Bàn tay lão khẽ run lên khi nhận ra chân tướng: sợi tơ nhân quả liên kết linh hồn của Tạ Vô Cực đã bị chém đứt hoàn toàn vĩnh viễn.
"Nhân quả phản chiếu... Sát thủ vô hình chuyên chém nhân quả!" Càn Vô Kỵ run rẩy lầm lầm. Lão nhận ra kẻ ám sát có thể tiêu diệt một Trúc Cơ Trung Kỳ từ Nghịch Giới mà không cần chạm vào nhục thân thực tế. Nỗi sợ hãi bị ám sát tiếp theo bao trùm lấy tâm trí vị bạo chúa.
"Thành chủ... cứu... cứu ta..." Tạ Vô Cực thoi thóp dưới bùn, đôi môi thâm sì mấp máy cầu xin.
Càn Vô Kỵ lạnh lùng gạt tay Tạ Vô Cực ra, đứng bật dậy. Lão hiểu rõ nếu không nhanh chóng đột phá Kết Đan Kỳ để dùng lôi kiếp tẩy tịnh nhân quả tuyến, lão sẽ là mục tiêu tiếp theo. Lão quay sang Lý Độc Nhãn, ra lệnh bằng giọng khàn đặc đầy sát khí:
"Truyền lệnh của ta! Ban bố lệnh giới nghiêm tàn bạo nhất toàn thành! Bất kỳ phàm nhân nào dám ra đường ban đêm sẽ bị chém ngay tại chỗ! Lý Độc Nhãn, ngươi dẫn quân phong tỏa bến thuyền Quy Hải, lục soát từng kẻ mang hơi thở Nghịch Giới!"
"Rõ!" Lý Độc Nhãn nhận lệnh, vội vã dẫn quân rời đi.
Càn Vô Kỵ nhìn chằm chằm vào đài cao hiến tế đang dở dang, ánh mắt lão lóe lên sự điên cuồng. Lão quyết định kích hoạt Kính Trận hiến tế pháp sớm hơn dự tính để cưỡng ép thu hoạch mười vạn oán hồn phàm nhân, dùng máu tươi của chúng để đột phá bình cảnh. Lão vung tay, phóng ra một đạo truyền âm phù rực lửa hướng thẳng về phía thượng giới, gửi đi bức thư mật cầu cứu Ngũ Hành Tiên Tông.
***
Cùng lúc đó, sâu dưới lòng đất, tại hầm quặng hoang phế số 9.
Nhục thân phàm thể của Cố Vân từ từ mở mắt phải. Mắt trái của anh, quấn chặt dưới dải băng gạc đen dính máu, hiện đã mù hoàn toàn rỉ máu đen xối xả. Cơn đau thấu phổi từ hai xương sườn bên phải bị gãy nứt khiến anh run rẩy, lồng ngực phập phồng khó nhọc. Cánh tay phải của anh bắt đầu xuất hiện những vết nứt xám tro nhỏ do phản phệ thần thức cực hạn khi chém đứt nhân quả của Tạ Vô Cực.
"Minh chủ! Người đã trở về!" A Thiết lao đến đỡ lấy Cố Vân, khuôn mặt sạm đen đầy lo lắng. "Thống lĩnh Tạ Vô Cực ở thế giới thực đã sụp đổ tu vi hoàn toàn, Chấp Pháp Điện đang điên cuồng giới nghiêm toàn thành!"
Cố Vân khẽ lắc đầu, nén cơn đau buốt tận xương tủy, giọng nói khàn đặc nhưng rành mạch: "Huyền Minh sư phụ thế nào rồi?"
"Sư phụ đã ổn định nhịp thở nhờ Kính Thủy tinh hoa, nhưng vẫn chưa tỉnh lại từ cơn hôn mê sâu." A Thiết báo cáo.
Cố Vân khẽ thở phào. Anh đưa bàn tay phải run rẩy bấu chặt vào Khung Gương Sắt Phế Thô trước ngực, kích hoạt Mảnh Kính Nguyên Thủy. Một luồng u quang lam nhạt dịu nhẹ tỏa ra, từ trong không gian lưu trữ, anh lấy ra chiến lợi phẩm thu hoạch được từ Nghịch Giới: Thanh kiếm xích sắt Kính Thần của Tạ Vô Cực.
Thanh kiếm rỉ sét, tỏa ra sát khí chấp pháp buốt giá và oán niệm phán xét cực mạnh. Đây là một món nợ nhân quả lớn, nếu không xử lý kỹ sẽ thu hút khứu giác của Hắc Sát Ma Khuyển.
"A Thiết, mồi lửa lò nung cho ta." Cố Vân ra lệnh.
A Thiết vội vã đổ thêm than củi và linh thạch hoại tử vào lò nung rèn đúc dưới hầm ngầm. Lửa đỏ bùng lên, tỏa ra nhiệt độ nóng bỏng làm khô ráo làn sương mù ẩm ướt trong hầm mỏ.
Cố Vân đặt Thanh kiếm xích sắt Kính Thần vào lò nung. Anh dùng Đúc kính sống bí thuật, nhỏ những giọt máu tươi từ lòng bàn tay rách nát của mình và oán niệm của các kiếp nô oan khuất tích tụ trong Huyết Lệ Tinh Thạch vào lò nung để làm chất dẫn trung hòa sát khí phán xét của thanh kiếm.
*Xèo xèo!*
Thanh kiếm xích sắt bắt đầu nung chảy, từng giọt kim loại lỏng màu xám đen chảy ra, phát ra những tiếng rít tinh thần nhỏ. Cố Vân vận chuyển quyết pháp Ngự Hồn Tam Trọng, phân tách thần niệm bọc giữ lấy luồng kim loại nóng chảy, cưỡng ép rèn đúc chúng thành một sợi xích sắt đen phong ấn quấn quanh Mảnh Kính Nguyên Thủy.
Quá trình rèn đúc đòi hỏi sự tập trung tinh thần cực hạn, khiến hốc mắt trái của Cố Vân liên tục rỉ máu đen nhạt, nhục thân phàm nhân suy kiệt thể chất đến mức tối đa. Nhưng anh vẫn nghiến chặt răng chịu đựng, từng búa rèn đập xuống vang lên những tiếng *boong boong* trầm đục dội vào vách đá ngầm.
Sau nửa canh giờ kịch chiến với kim loại lỏng, sợi xích sắt đen phong ấn đã hoàn thành, quấn chặt lấy Khung Gương Sắt Phế Thô bên ngoài mảnh kính cổ. Sát khí Nghịch Giới rò rỉ lập tức bị phong tỏa hoàn toàn, biến bảo vật tối cao thành một mặt gương phàm trần vô hại không thể bị dò tìm.
Đúng lúc sợi xích phong ấn vừa hoàn thành, từ phía ống tre rỗng mài mỏng dán sát vách đá truyền đến tiếng động lớn gầm rú từ bầu trời Quy Hải Thành.
Cố Vân khẽ giật mình, nén cơn đau lết từng bước chân khập khiễng ra phía cửa hầm ngầm, mắt phải nhìn lên bầu trời qua khe hở của địa mạch.
Một bóng đen khổng lồ, dài hơn trăm trượng, che khuất cả ánh trăng khuyết và màn mưa độc đang từ từ hạ cánh xuống phía trên phủ Thành chủ. Đó là chiếc thuyền bay linh lực khổng lồ của Ngũ Hành Tiên Tông - Sứ đoàn ngoại môn.
Bức thư mật của Ngũ Hành Tiên Tông đã được phản hồi. Sự sụp đổ của Tạ Vô Cực đã thu hút sự can thiệp trực tiếp của tông môn thượng giới. Luồng linh áp khổng lồ từ thuyền bay tỏa ra ngũ sắc ma quang rợp trời, báo hiệu một sát cục chính trị tàn bạo hơn đang chuẩn bị giáng xuống Quy Hải Thành.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!