Nhạc nềnSakuya2

Thần Nhãn Khai Mở

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau từ hốc mắt trái như một lưỡi dao rỉ sét nung đỏ, từ từ khoét sâu vào tận gốc rễ thần kinh thức hải. Cố Vân quỳ rạp trên nền đất sét lạnh ngắt của Mộ Trận Cổ, hai tay bấu chặt vào đất đá đến mức móng tay bật máu, để lại những vệt dài đỏ thẫm trên nền đất xám tro. Luồng năng lượng u lam từ Mảnh Kính Nguyên Thủy không ngừng phun trào, thô bạo nong rộng những kinh mạch khô héo trong cơ thể phàm nhân của anh. Phế mạch phàm thể vốn là một cái túi thủng không thể tụ khí, nay lại phải gánh chịu sự cải tạo tàn khốc của ngự hồn lực cổ xưa. Mỗi một hơi thở đều mang theo vị tanh ngọt của máu. Anh cảm nhận rõ ràng mắt trái của mình đang nóng rực, rồi đột ngột lạnh buốt như bị đóng băng.


*Rắc...*


Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong đầu. Vách ngăn thức hải rách nát của anh run rẩy dữ dội. Giữa vùng sương mù xám xịt đầy oán khí phàm nhân, một mảnh gương rỉ sét cổ kính từ từ lơ lửng hiện ra, tỏa ra những luồng u quang lam nhạt dịu nhẹ nhưng thâm trầm. Cùng lúc đó, vết sẹo chữ thập cũ trên hốc mắt trái của anh rách toác ra, rỉ ra những giọt huyết lệ màu đen kịt. Cố Vân đưa tay ôm chặt nửa khuôn mặt trái, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken két để ngăn bản thân không gào thét thành tiếng.


Khi cơn đau tột cùng dần thuyên giảm thành những nhịp nhức nhối âm ỉ, Cố Vân từ từ buông tay ra. Anh thử mở mắt trái.


Thế giới trước mắt anh đã hoàn toàn thay đổi.


Thị lực phàm trần ở mắt trái của anh đã bị cướp đi mười phần thì mất một, mọi màu sắc rực rỡ của thế gian biến mất, chỉ còn lại một vùng u lam tĩnh lặng và lạnh lẽo. Nhưng đổi lại, anh nhìn thấy những thứ mà một phàm nhân—thậm chí là các tu sĩ Luyện Khí Kỳ—không bao giờ có thể nhìn thấy. Không khí xung quanh phế tích cổ đại không còn là khoảng không vô hình, mà là những sợi tơ không gian mỏng manh, phát ra ánh sáng u lam nhạt đang không ngừng rung động. Những sợi tơ này đan xen vào nhau, dẫn dắt thần thức của anh hướng về những vùng rạn nứt sâu thẳm dưới lòng đất. Đây chính là Kính Đồng Thần Nhãn, đồng thuật tối cao kết nối anh với Nghịch Giới. Anh đã chính thức bước vào cảnh giới Ngự Hồn Nhất Trọng.


"Nghĩa phụ... con đã chạm vào nó rồi," Cố Vân thầm thì, giọng nói khàn đặc vì đau đớn. Anh nhặt chiếc dao mài kính phàm sắt rỉ sét dưới đất lên, cẩn thận giắt vào thắt lưng.


Trời sắp sáng. Cố Vân biết mình không thể để lộ biến dị này. Anh xé một dải vải thô màu đen từ vạt áo rách, quấn chặt quanh mắt trái để che đi vết sẹo chữ thập vẫn đang rỉ ra những giọt máu đen nhạt. Anh dùng mài kính ẩn khí thuật để thu hẹp lỗ chân lông, điều hòa nhịp tim xuống mức tối thiểu, biến bản thân thành một tảng đá lạnh lẽo không linh tính trước khi bò ngược lên khe hẹp sạt lở để trở về căn nhà tranh rách nát tại nghĩa trang phế thải.


Trong nhà, ánh đèn dầu tù mù đã tắt từ lâu. Tần Dao đang ngồi gục đầu bên cạnh giường của Diệp Linh Nhi, đôi vai mảnh mai khẽ run rẩy vì mệt mỏi và lo lắng. Nghe thấy tiếng động nhẹ từ cửa, cô bé lập tức giật mình đứng dậy, đôi mắt trong vắt đầy vẻ hoảng hốt chỉ dịu lại khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Cố Vân.


"Ca! Huynh đã về..." Tần Dao lao tới, nhưng khi nhìn thấy dải băng vải đen quấn chặt trên mắt trái của anh, cô bé khựng lại, giọng nói nghẹn ngào: "Mắt của huynh... lại rỉ máu sao?"


Cố Vân khẽ lắc đầu, ú ớ vài âm thanh trấn an rồi nhẹ nhàng xoa đầu muội muội. Anh bước tới bên giường tre, nhìn biểu muội Diệp Linh Nhi đang thở khò khè, khuôn mặt nhỏ nhắn tím tái vì hàn độc và bụi quặng tàn phá phế mạch. Anh lấy ra vài nhánh thảo dược Ô Đầu Vy dập nát còn sót lại trong túi vải gai, cẩn thận dùng đá mài giã nhỏ rồi mớm cho cô bé. Nhìn Linh Nhi khẽ nhíu mày nuốt thứ nước thuốc đắng ngắt rồi dần chìm vào giấc ngủ yên bình hơn, lòng Cố Vân mới nhẹ đi đôi chút. Nhưng anh biết, đây chỉ là giải pháp tạm thời. Nếu không có Kính Thủy tinh hoa tịnh hóa thần hồn từ Nghịch Giới, Linh Nhi không sống qua nổi mùa đông này.


*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*


Tiếng gõ cửa thô bạo bằng búa sắt vang lên chói tai từ phía ngoài cổng nghĩa trang, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của buổi sớm mai. Tiếng xích sắt kéo lê trên đất đá và tiếng la hét hoảng loạn của phàm nhân vang vọng từ khu ổ chuột lân cận.


"Mở cửa! Chấp Pháp Điện tuần tra! Đứa nào chậm trễ, ông chém không tha!"


Sắc mặt Tần Dao cắt không còn giọt máu. Cô bé run rẩy nắm chặt lấy vạt áo của Cố Vân.


Cố Vân ra hiệu cho Tần Dao trốn xuống dưới gầm giường tre bọc cỏ khô, còn bản thân anh khúm núm bước ra mở cổng gỗ nghĩa trang.


Phía ngoài cổng, một toán lính tuần tra mỏ quặng hạng nặng đang đằng đằng sát khí vây quanh khu vực nghĩa trang. Dẫn đầu là Triệu Nghiêm—Phó giám sát mỏ dưới quyền Chu Bá Thiên. Gã gầy nhom, gò má cao hung ác, mặc chiếc áo da dính đầy mỡ quặng và tay lăm lăm chiếc roi da tẩm lôi điện xèo xèo linh lực xanh nhạt. Phía sau gã, con chó săn khổng lồ Hắc Sát Ma Khuyển với đôi mắt đỏ rực như lửa đang liên tục khịt mũi, nanh nhọn chảy ra thứ dãi đen độc hại.


"Lại là cái nghĩa trang phế thải dơ bẩn này," Triệu Nghiêm nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống đất, con mắt hí gian giảo quét qua người Cố Vân. "Thằng câm điếc! Có thấy mấy tên kiếp nô trốn trại chạy qua đây không?"


Cố Vân lóng ngóng cúi đầu dập đầu lia lịa, tay chỉ vào đống mộ đất xung quanh rồi ú ớ những âm thanh vô nghĩa, đóng vai một kẻ phế vật phàm nhân hèn mọn sợ chết một cách hoàn hảo.


"Mẹ kiếp, hỏi thằng câm này đúng là tốn nước bọt," Triệu Nghiêm hừ lạnh, định quay đi. Nhưng đúng lúc đó, con Hắc Sát Ma Khuyển bỗng nhiên gầm rú dữ dội. Nó giật mạnh xích sắt khỏi tay lính canh, lao thẳng về phía căn nhà tranh rách nát ở góc nghĩa trang nơi thúc thúc tàn phế Cố Thiết Trụ đang sống lay lắt.


"Á!"


Một tiếng kêu đau đớn vang lên. Cố Thiết Trụ—người đàn ông tàn phế liệt hai chân—bị lính canh thô bạo lôi tuột từ trong nhà ra ngoài nền đất bùn lầy. Hai chân teo tóp của ông quấn đầy giẻ rách dính máu mủ do vết thương cũ sụp hầm mỏ hoại tử.


"Thưa thống lĩnh, gã tàn phế này giấu một ít linh thạch vụn dưới đệm rơm!" Một tên lính canh dâng lên ba viên linh thạch hạ phẩm nứt nẻ, dính đầy bụi tro.


Triệu Nghiêm mắt lóe lên sát khí tàn bạo, bước tới giẫm mạnh gót giày lên bàn chân tàn phế của Cố Thiết Trụ, khiến ông đau đớn gào lên thảm thiết: "Tiên quan tha mạng! Đó là linh thạch vụn tôi nhặt nhạnh từ bãi phế thải để đổi lấy cháo cám nuôi thân... tôi không có trốn trại!"


"Nhặt nhạnh? Phàm nhân chạm vào linh thạch nguyên bản là tội chết!" Triệu Nghiêm cười man dại, vung roi điện lên cao. "Đánh! Đánh chết gã tàn phế này cho ta để làm gương cho đám kiếp nô mỏ quặng!"


*Chát! Chát!*


Tiếng roi điện quất vào da thịt vang lên chan chát, kèm theo những tia chớp xanh nhạt thiêu rụi lớp giẻ rách, để lại những vết bỏng cháy sém rỉ máu đen trên lưng Cố Thiết Trụ. Ông quằn quại trong vũng bùn lầy, hơi thở yếu ớt dần.


Nhìn thúc thúc ruột thịt bị hành hạ dã man ngay trước mắt, một luồng sát ý lạnh lẽo tột cùng bùng phát từ sâu trong lồng ngực Cố Vân. Mắt trái dưới dải băng đen phát ra u quang u lam nhạt, mảnh kính cổ trong thức hải rung chuyển kịch liệt. Anh muốn vung dao mài kính đâm xuyên yết hầu của Triệu Nghiêm ngay lập tức. Nhưng lý trí phàm nhân kiên định đã kéo anh lại. Triệu Nghiêm có tu vi Luyện Khí tầng 5, xung quanh lại có hàng chục vệ binh và con ma khuyển cực kỳ nhạy bén. Nếu anh ra tay lúc này, không chỉ anh chết, mà Tần Dao và Linh Nhi cũng sẽ bị tàn sát vĩnh viễn.


Anh phải ẩn nhẫn. Anh phải cứu thúc thúc bằng phương thức phàm nhân.


Cố Vân lóng ngóng lao ra, ôm chặt lấy thân thể rách nát của Cố Thiết Trụ, dùng tấm lưng gầy gò của mình chắn trước những nhát roi điện tiếp theo. Anh ú ớ gào khóc, dập đầu đến chảy máu trên nền đất đá để cầu xin.


Triệu Nghiêm thấy thằng câm điếc liều mạng che chở cho gã tàn phế thì cười khẩy: "Một lũ sâu bọ hèn mọn tương trợ lẫn nhau sao? Được, tao cho tụi mày chết chung!"


*Chát!*


Roi điện quất mạnh trúng bả vai phải của Cố Vân, xé rách lớp áo vải thô, để lại một vết thương cháy sém rỉ máu đen nhạt. Cơn đau lôi điện tàn phá nhục thân phàm nhân khiến anh run rẩy dữ dội, nhưng anh vẫn cắn chặt môi, bế khí hoàn toàn để không lộ ra bất kỳ dao động thần thức nào.


Đúng lúc đó, con Hắc Sát Ma Khuyển bỗng nhiên khịt khịt mũi. Nó ngửi thấy mùi máu phàm nhân tươi mới trên người Cố Thiết Trụ và bắt đầu nhe nanh nhọn, chuẩn bị lao vào cắn xé.


Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Cố Vân lén thò tay xuống vũng bùn lầy bên cạnh bệ đá mài phế thải. Nơi đó chứa đầy bùn quặng hoại tử—thứ bùn độc chứa lưu huỳnh và axit ma tính nồng nặc thải ra từ hầm mỏ sâu. Anh grabbed một nắm bùn lạnh ngắt, thô bạo bôi khắp vết thương trên lưng thúc thúc và bả vai của mình.


Thứ bùn độc axit chạm vào vết thương hở gây ra một cơn đau rát cháy da thịt như ngàn vạn con kiến độc cắn xé. Cố Vân phải vận dụng mài kính ẩn khí thuật đến cực hạn để giữ vững nhịp tim không bộc phát. Nhưng hiệu quả ngay lập tức xuất hiện: mùi quặng hoại tử nồng nặc và tính chất lạnh lẽo của bùn độc đã hoàn toàn che giấu mùi máu phàm nhân tươi mới, dập tắt luồng linh quang rò rỉ nhẹ từ vết thương của anh.


Con Hắc Sát Ma Khuyển hắt hơi liên tục, lùi lại đầy ghê tởm trước mùi lưu huỳnh độc hại nồng nặc.


Cố Vân âm thầm rút chiếc la bàn gỗ cũ nát giấu trong thắt lưng ra, dùng ngón tay búng mạnh chiếc kim chỉ nam bằng sắt vụn bay về phía ngõ cụt lầy lội phía đối diện để tạo tiếng động giả.


*Cạch!*


"Đằng kia có tiếng động! Chắc chắn là kiếp nô trốn trại!" Một tên lính tuần tra hét lên.


Triệu Nghiêm liếc nhìn hai gã phàm nhân dính đầy bùn đất hôi thối, hừ lạnh một tiếng rồi giật dây xích ma khuyển: "Mẹ kiếp, bẩn thỉu chết đi được. Đi theo hướng đó! Đừng để thằng nào thoát!"


Toán lính tuần tra nhanh chóng lao đi theo hướng ngõ cụt lầy lội, để lại bãi chiến trường hoang tàn.


Cố Vân vội vàng cõng Cố Thiết Trụ đang nửa tỉnh nửa mê vào trong am tranh nghĩa trang. Tần Dao từ dưới gầm giường bò ra, nước mắt đầm đìa giúp anh lau đi những vết bùn độc cháy sém trên lưng thúc thúc.


"Ca... thúc thúc bị thương nặng quá... chúng ta phải làm sao đây?" Tần Dao khóc nấc lên.


Cố Vân im lặng đặt thúc thúc nằm xuống đệm rơm, dùng vài nhánh Ô Đầu Vy còn lại đắp lên vết thương roi điện rỉ máu đen của ông để giảm đau. Anh bước ra ngoài hiên am tranh, đứng lặng dưới làn mưa bão đang bắt đầu đổ xuống dữ dội gầm rú xé rách màn đêm.


Anh đưa tay tháo dải băng vải đen trên mắt trái ra.


Dưới sự che chở của bóng tối bão tố gầm rú—Thời Gian Mù của Thiên Đạo đã chính thức bắt đầu.


Mắt trái biến dị của Cố Vân bừng sáng rực rỡ, phát ra một luồng u quang u lam lạnh lẽo xé rách làn mưa bụi mịt mù. Anh kích hoạt Kính Đồng Thần Nhãn, quét qua toàn bộ nghĩa trang phế thải hoang vắng.


Cách am tranh mười trượng, lơ lửng ngay giữa những nấm mộ đất hoang tàn dính đầy tro quặng, những sợi tơ không gian bỗng nhiên rách toác ra, rỉ ra những giọt máu đen kịt như mực. Một vết rạn không gian rỉ máu đen lớn, u lam và lạnh lẽo, đang từ từ mở rộng ra giữa không trung, hé lộ lối dẫn thẳng vào thế giới gương phản chiếu của Quy Hải Thành.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!