Chém Đứt Thiết Luật
Màn mưa độc mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và tàn tro quặng mỏ vẫn gầm rú điên cuồng trên quảng trường khu ổ chuột Quy Hải Thành. Nước mưa đen ngòm xối xả tuôn xuống, gột rửa những nấm mộ đất hoang tàn nhưng không cách nào làm dịu đi sát ý lạnh lẽo đang ngưng tụ giữa không trung. Thanh đại đao khổng lồ bọc linh lực đỏ gay nhạt của Lý Độc Nhãn đang rít gió chém xuống thẳng vào tấm lưng gầy trơ xương của lão y sĩ phàm nhân Từ Gia, kẻ đang lấy thân mình che chở cho nhạc sĩ mù Lý Sắt.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi lưỡi đao chỉ còn cách da thịt Từ y sư chưa đầy một tấc, một luồng kiếm khí màu xám bạc bỗng nhiên từ trong màn mưa bộc phát, rít lên một tiếng xé trời.
*Keng!*
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội khắp quảng trường, đánh bạt cả tiếng sấm rền của dông bão. Lửa linh lực đỏ gay va chạm với kiếm ý xám bạc bắn ra tung tóe, thiêu rụi những hạt mưa độc xung quanh thành những làn khói trắng xóa.
Lý Độc Nhãn bị chấn động mạnh, lùi lại liên tiếp ba bước, bàn tay cầm đao run lên bần bật, con mắt lục sắc co thắt lại đầy giận dữ. Gã nhìn chằm chằm vào kẻ vừa xuất hiện cản đao.
Diệp Hồng Trần đứng sừng sững giữa vũng bùn đen, thanh sắt rỉ sét không mũi trong tay lão khẽ rung lên, tỏa ra một luồng kiếm ý Tuyệt Tình sắc bén vô niệm. Lão kiếm tu ho ra một ngụm máu tươi dính đầy rượu rẻ tiền, khuôn mặt râu ria xồm xoàm vặn vẹo vì đau đớn khi kiếm cốt bên trong cơ thể bị rạn nứt thêm một phần. Nhưng đôi mắt say khướt của lão lại bùng cháy một ngọn lửa ngạo nghễ tột cùng. Lão không quay đầu lại, chỉ gầm lên một tiếng khàn đặc hướng về phía hầm mỏ hoang phế số 9:
"Cố Vân! Nhanh lên! Lão già này dùng Tuyệt Tình Kiếm Ý cản hỏa lực của Chấp Pháp Điện cho ngươi, nhưng kiếm cốt sắp nát rồi! Mau dứt điểm sát cục Nghịch Giới!"
Tiếng gầm của Diệp Hồng Trần xuyên qua màn mưa độc, truyền qua địa mạch ngầm và dội thẳng vào ống tre rỗng mài mỏng dán sát vách đá ngầm tại hầm mỏ hoang phế số 9—nơi nhục thân phàm thể của Cố Vân đang ngồi thiền định bế quan.
Cùng lúc đó, sâu trong Nghịch Giới Chấp Pháp Điện lơ lửng giữa bầu trời tím xám lật ngược của Quy Hải Thành, thần hồn của Cố Vân đang phải đối mặt với một đại thảm họa sinh tử.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng vạn sợi xích sắt rỉ sét của Kính Thần Tạ Vô Cực như những con mãng xà khổng lồ đen kịt, chém rách màng ngăn không gian Nghịch Giới, gầm rú lao thẳng về phía linh thể của Cố Vân. Sát khí phán xét tàn bạo tỏa ra từ những sợi xích sắt ấy mạnh mẽ đến mức khiến không khí u xám xung quanh vặn vẹo, tạo ra những tiếng nổ không gian câm lặng đầy nguy hiểm.
Kính Thần Tạ Vô Cực—thực thể phán quan khổng lồ mù hai mắt quấn băng vải đen rỉ máu—đứng sừng sững trên đỉnh Chấp Pháp Điện phản chiếu, tay kéo lê thanh kiếm xích sắt Kính Thần rỉ sét gầm lên điên cuồng:
"Kẻ nghịch mệnh hèn mọn mang phế mạch! Ngươi dám thâm nhập Nghịch Giới, phá hoại thiết luật ngụy tạo của thiên triều! Hôm nay, thần hồn của ngươi sẽ bị vạn xích khóa chặt, nghiền nát thành tro bụi hư vô!"
Cố Vân đang bám chặt vào một vách đá pha lê vỡ nát lơ lửng, toàn thân linh thể của anh run rẩy dữ dội. Thần thức lực của anh hiện tại đã suy kiệt xuống dưới mức năm phần trăm sau cuộc thử thách kiếm ý và những đợt phản phệ không gian trước đó. Hai xương sườn phải ở nhục thân thực tế bị gãy nhói đau thấu phổi, dội ngược những cơn chấn động đau đớn tột cùng lên thức hải rách nát của anh. Mắt trái bị mù vĩnh viễn ba mươi phần trăm thị lực đang rỉ ra những giọt huyết lệ màu đen nhạt nhạt nhẽo dưới dải băng gạc đen.
"Muốn khóa thần hồn của ta?" Cố Vân lầm bầm trong lòng, giọng nói câm lặng của một phàm nhân phế mạch vang lên đầy kiêu hãnh và lạnh lùng giữa dông bão Nghịch Giới. "Tiên nhân các ngươi dùng thiết luật ngụy tạo để nô dịch phàm nhân, thì hôm nay, ta sẽ dùng chính mảnh gương vỡ này để đâm xuyên vương tọa chấp pháp của các ngươi!"
Không do dự thêm một giây, Cố Vân quyết định bộc phát toàn bộ tàn lực thần thức cuối cùng. Anh vận chuyển quyết pháp Ngự Hồn Tam Trọng, thực hiện cấm thuật điên cuồng nhất: "Phân tách thần niệm".
*Ầm!*
Một tiếng nổ dữ dội vang lên ngay trong thức hải rách nát của Cố Vân. Cảm giác đau đớn tột cùng bùng phát, như thể có một bàn tay khổng lồ vô hình cắm sâu vào linh hồn anh, cưỡng ép xé toạc ý thức của anh ra làm ba phần độc lập. Sự rách nát thần hồn này tàn khốc gấp vạn lần nỗi đau thể xác, khiến linh thể của anh co rút lại, hốc mắt trái rỉ máu đen kịt xối xả.
Thế nhưng, dưới ý chí bất khuất đúc kết từ xương máu của hàng vạn kiếp nô, Cố Vân vẫn giữ vững sự tỉnh táo tàn nhẫn. Ba luồng ý thức phân tách thành công, bọc giữ lấy ba mảnh kính vỡ lơ lửng xung quanh linh thể anh.
Ba mảnh kính vỡ phát ra luồng u quang u lam đậm đặc, xoay tròn với tốc độ cực nhanh dưới sự điều khiển thần niệm của Cố Vân. Ánh sáng u lam phản chiếu qua lại giữa các mặt kính, dệt nên một trận pháp ảo ảnh tinh vi: "Kính Ảnh Huyễn Trận". Xung quanh không gian lật ngược của Chấp Pháp Điện bỗng nhiên xuất hiện hàng loạt hình ảnh phản chiếu giống hệt Cố Vân, di chuyển nhịp nhàng như thật, tỏa ra hơi thở thần thức giả mạo để đánh lừa thị giác kẻ thù.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Hàng vạn sợi xích sắt khóa hồn của Kính Thần Tạ Vô Cực bị huyễn trận đánh lừa, điên cuồng quất xuống các ảo ảnh kính phân thân, đập nát vách đá pha lê vỡ nát thành vạn mảnh vụn lấp lánh nhưng không chạm được vào linh thể thực sự của Cố Vân.
"Cơ hội tốt!"
Một giọng nói sắc sảo, lạnh lùng khẽ vang lên từ phía sau vách đá pha lê. Khương Vân—nữ đạo tặc Nghịch Giới—bất ngờ lao ra từ bóng tối. Nàng mặc bộ dạ hành y màu đen bó sát, mắt phượng sắc sảo lóe lên tia sáng dứt khoát. Sử dụng thân pháp "Nghịch Ảnh Bộ", nàng lướt đi như một bóng ma u ám, áp sát bên sườn trái của Kính Thần Tạ Vô Cực trong vòng ba trượng.
Tay phải Khương Vân vung lên, thanh đoản đao pha lê Nghịch Kính trên tay nàng chém mạnh một nhát dứt khoát vào màng ngăn không gian mỏng manh bên hông thực thể khổng lồ.
*Rắc!*
Nhát chém của đoản đao pha lê không chứa linh lực tiên đạo ngũ hành, nhưng lại mang theo cấm thuật chém rách thời không của gia tộc hộ gương cổ xưa. Một vết rách không gian rỉ máu đen ngòm lập tức xuất hiện bên sườn Kính Thần Tạ Vô Cực, kết nối trực tiếp với "Quy Hải Linh Mỏ tầng sâu nhất" bên dưới.
Áp suất không gian bị biến đổi đột ngột tạo ra một lực hút vật lý và áp suất thời không cực mạnh, gầm rú như một miệng thú khổng lồ khát máu, điên cuồng kéo lê linh thể của Tạ Vô Cực về phía miệng vết rách.
Kính Thần Tạ Vô Cực mù hai mắt nên không thể nhìn thấy vết rách, gã bị mất thăng bằng kịch liệt, cơ thể khổng lồ cao một trượng lảo đảo nghiêng ngả. Vạn sợi xích sắt khóa hồn đang vung vẩy xung quanh lập tức bị lực hút thời không của vết rạn không gian cắn xé, nứt vỡ từng mảng lớn, sát khí phán xét bị triệt tiêu hoàn toàn dưới sức xé rách của giới vực.
"Đồ khốn kiếp! Các ngươi dám bẫy ta!" Kính Thần Tạ Vô Cực gầm rú lên đầy hoảng loạn, gã điên cuồng vung kiếm xích sắt Kính Thần cố gắng bám víu vào vách đá để chống lại lực hút.
Cố Vân không bỏ lỡ một phần mười giây quyết định này. Anh nín thở tuyệt đối bằng "Ẩn khí mài kính", khóa chặt hơi thở thần thức để biến linh thể thành một tảng đá lạnh lẽo không linh tính. Vận chuyển thần thông bảo mệnh tối cao "Nghịch Giới Đào Thoát", anh bẻ cong không gian u lam xung quanh, lập tức biến mất vào hư vô.
Khi Cố Vân xuất hiện trở lại, anh đã ở ngay sát sau gáy của Kính Thần Tạ Vô Cực, khoảng cách chưa đầy một thước—cực cận đến mức anh có thể ngửi thấy mùi ma oán tím đen hôi thối phát ra từ vết rách không gian bên sườn lão.
Tay phải Cố Vân bấu chặt vào vách đá quặng nứt nẻ trên bả vai khổng lồ của đối thủ, tay trái anh nắm chặt thanh "Dao mài kính phàm sắt".
Chuôi dao mài kính bằng sắt phế thải dính đầy máu tươi từ lòng bàn tay rách nát của anh từ trận kịch chiến trước đó giờ đây đã đông cứng lại hoàn toàn, hóa thành một lớp vảy rỉ sét màu đỏ sẫm quỷ dị sần sùi, tỏa ra những luồng u quang u lam vô cùng thưa thớt nhưng lạnh lẽo thấu tận xương tủy. Đây chính là vết máu rỉ sét màu đỏ sẫm quỷ dị—chất dẫn nhân quả được đúc kết từ huyết oán của hàng vạn kiếp nô mỏ quặng bị ép chết oan uất và ý chí phàm nhân bất khuất của Cố Vân.
Anh kích hoạt Kính Đồng Thần Nhãn ở mắt trái. U quang u lam bùng lên rực rỡ, nhìn xuyên thấu qua lớp ma khí tím đen đang rạn nứt của Tạ Vô Cực, khóa chặt vào sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm liên kết chặt chẽ giữa Kính Thần và nhục thân thực tế của lão đang đứng trên đài cao thế giới thực.
"Chém đứt cho ta!"
Cố Vân gầm lên một tiếng câm lặng trong thức hải, dồn toàn bộ tàn lực thần thức Ngự Hồn Tam Trọng và Vô Danh Kiếm Ý rèn luyện từ mộ cổ vào lưỡi Dao mài kính phàm sắt. Lưỡi dao phàm trần không có linh tính tiên đạo bỗng chốc phát ra một luồng kiếm ý u lam sắc bén vô cùng cực hạn, chém dứt khoát một nhát hướng thẳng vào sợi tơ nhân quả đỏ thẫm.
*KENG!*
Một tiếng nổ nhân quả giòn tan, vang dội như tiếng sắt thép thái cổ va chạm vang vọng khắp cả hai thế giới Thực và Kính. Sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm liên kết sinh mệnh bị chém đứt đôi, bắn ra những tia lửa u lam rực rỡ trước khi lụi tàn hoàn toàn vào không trung.
"A... A... KHÔNGGGG!"
Kính Thần Tạ Vô Cực rú lên một tiếng gào thét đau đớn tột cùng, linh thể khổng lồ cao một trượng của gã bắt đầu xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt phát ra ánh sáng tím đen ma tính. Không còn sợi tơ nhân quả duy trì sự cân bằng giới vực, lực hút thời không của vết rách không gian tại Quy Hải Linh Mỏ tầng sâu nhất bùng phát mạnh mẽ gấp mười lần, như một bàn tay khổng lồ vô hình kéo tuột thực thể phán quan mù vào vực sâu không đáy.
Thanh kiếm xích sắt Kính Thần khổng lồ tuột khỏi tay gã, rơi xuống dải đá quặng Nghịch Giới phát ra tiếng loảng xoảng khô khốc. Linh thể của Tạ Vô Cực bị hút chặt, co rút lại rồi biến mất hoàn toàn vào hư vô tịch mịch của vết rách giới vực.
Ngay khi sợi tơ nhân quả bị chém đứt vĩnh viễn, luồng phản phệ nhân quả cực hạn dội ngược thẳng từ Nghịch Giới vào cơ thể Cố Vân.
*Phựt!*
Hốc mắt trái mang sẹo chữ thập của Cố Vân rách toác ra dữ dội. Cơn đau buốt tột cùng như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào thức hải khiến anh lảo đảo, máu đen kịt tuôn ra xối xả như suối, nhuộm đẫm dải băng gạc đen quấn quanh đầu và chảy dài xuống gò má gầy gò. Thọ nguyên phàm nhân của anh bị tước đoạt trực tiếp mười năm thực tế, khiến lồng ngực anh thắt lại đau đớn, nhịp tim phàm trần đập loạn xạ điên cuồng.
Mái tóc đen buộc hờ bằng dây da của anh bỗng chốc xuất hiện vài sợi bạc trắng xơ xác ở hai bên thái dương. Tai trái anh phát ra một tiếng rít dài chói tai, rồi hoàn toàn chìm vào sự im lặng lạnh lẽo—anh đã bị mất đi thêm mười phần trăm thính giác phàm trần thực tế, chỉ còn nghe thấy những tiếng ù ù đứt đoạn của dông bão.
Cố Vân lảo đảo rơi tự do từ vách đá pha lê xuống vực sâu Vô Vọng Nghịch Giới, thần thức lực hoàn toàn cạn kiệt, ý thức bắt đầu mờ mịt lịm đi.
"Cố Vân!"
Khương Vân hét lên một tiếng lo lắng, nàng dùng thân pháp Nghịch Ảnh Bộ lao tới như một bóng ma đen, dang rộng vòng tay ôm chặt lấy linh thể đang rách nát của anh trước khi anh bị hút vào vết rách không gian đang khép lại.
Trong lúc thần hồn Cố Vân chìm vào bóng tối tịch mịch của phản phệ nhân quả, ở thế giới thực tại quảng trường khu ổ chuột...
Thống lĩnh Tạ Vô Cực đang đứng trên đài cao chỉ huy cuộc càn quét bỗng nhiên khựng lại. Khuôn mặt lạnh lùng như đá tạc của lão vặn vẹo dị thường, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng.
*Phụt!*
Tạ Vô Cực hộc ra một ngụm máu lớn màu đen kịt dính đầy khí xám tro. Luồng linh lực Trúc Cơ Trung Kỳ cuồng bạo trong cơ thể lão bỗng nhiên dâng trào điên loạn, thoát khỏi sự kiểm soát của kinh mạch rồi sụp đổ hoàn toàn. Đan điền của lão rách toác ra một đường lớn, rỉ ra làn khói xám tro lạnh ngắt của ma sát ô nhiễm.
Lão ngã quỵ xuống đất sét nghĩa trang, toàn thân co giật dữ dội, bốn chi teo tóp lại nhanh chóng. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, một vị Thống lĩnh Chấp Pháp Điện uy nghiêm Trúc Cơ Trung Kỳ đã biến thành một phế nhân phàm trần liệt tứ chi, nằm co quắp dưới vũng bùn đen trong sự kinh hoàng tột độ của vạn tiên binh tuần tra.
Lý Độc Nhãn hoảng sợ buông rơi đại đao, lao đến đỡ lấy Tạ Vô Cực nhưng đan điền của lão thống lĩnh giờ đây đã hóa thành một cái hố không đáy, nuốt chửng rồi tiêu tán hoàn toàn mọi luồng linh lực cứu chữa.
Ở thế giới thực, đại sát cục lật đổ phủ Thành chủ đã chính thức được kích hoạt bằng sự sụp đổ của một Trưởng quan Chấp Pháp tối cao.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!