Nhạc nềnSakuya2

Tiếng Đàn Ly Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa độc mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và tàn tro quặng mỏ đổ sụp xuống khu ổ chuột Quy Hải Thành. Nước mưa đen ngòm chảy thành từng dòng thác bẩn thỉu qua những mái nhà tranh rách nát, tràn vào những con ngõ hẹp quanh co đầy bùn nhão. Bầu trời đêm nay tịch mịch đến đáng sợ, không có lấy một ánh sao, chỉ có những quầng sáng linh lực màu đỏ nhạt từ những ngọn linh đăng tuần tra của phủ Thành chủ thỉnh thoảng quét qua vách đất xám xịt.


Tại quảng trường nhỏ ở trung tâm khu ổ chuột—nơi phàm nhân nghèo đói thường tụ tập để nhận những mẩu bánh cám ôi thiu hằng ngày—bầu không khí đang ngưng đọng lại như thạch lạnh.


Lý Độc Nhãn, trinh sát trưởng của Chấp Pháp Điện, đang đứng đó. Con mắt phải to bất thường của gã phát ra luồng u quang xanh lục sắc sắc bén, quét qua quét lại trên những nấm mộ đất hoang tàn ở rìa quảng trường. Tay gã dắt một sợi xích sắt lớn khảm phù văn lôi điện, đầu kia liên kết trực tiếp với chiếc vòng cổ của con Hắc Sát Ma Khuyển khổng lồ. Con ma thú đen bóng như sắt nguội khịt mũi liên tục, nanh nhọn hoắt chảy ra từng giọt dãi độc hoại tử đen kịt xuống bùn nhão, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nóng cháy đang gầm rú khe khẽ. Nó đã ngửi thấy mùi máu tươi rò rỉ dưới đất sét nghĩa trang, hướng thẳng về phía hầm mỏ hoang phế số 9—nơi nhục thân phàm thể của Cố Vân đang ngồi thiền định bế quan để linh hồn thâm nhập Nghịch Giới.


Nếu để con ma khuyển này dẫn quân tiến vào hầm số 9, không chỉ nhục thân của Cố Vân bị xé rách, mà cả nơi ẩn náu của Tần Dao cũng sẽ hoàn toàn bại lộ dưới linh nhãn của Lý Độc Nhãn.


Đúng lúc này, một tiếng *Tưng* khô khốc và chói tai vang lên giữa tiếng mưa gầm rú.


Âm thanh đó không hề êm dịu như tiếng nhạc cụ thông thường, mà sắc nhọn, metallic, mang theo một nhịp rung vật lý cực kỳ quỷ dị.


Lý Độc Nhãn khựng bước, con mắt lục sắc co thắt lại. Gã quay phắt đầu về phía góc quảng trường đổ nát.


Ở đó, dưới hiên của một căn nhà tranh rách nát dính đầy bồ hóng quặng mỏ, một lão già mù gầy yếu đang ngồi vắt vẻo trên một chiếc rương gỗ mục. Lão mặc chiếc áo dài màu xám bạc sờn vai dính đầy bùn đất, đôi mắt nhắm nghiền nhăn nheo, khuôn mặt thản nhiên đến kỳ lạ trước dông bão. Trên đùi lão là một cây đàn tỳ bà cũ kỹ bằng gỗ dâu rừng nứt nẻ. Điều kỳ lạ nhất là trên mặt đàn, ngay sát phần ngựa đàn, có dán một mảnh gương mỏng rỉ sét—mảnh kính vỡ phế thải mà lão nhặt được từ nghĩa trang.


Đó là Lý Sắt, nhạc sĩ mù của khu ổ chuột.


Lão già mù không nói một lời, mười đầu ngón tay gầy guộc đầy vết chai sần khẽ miết lên bốn sợi dây đàn bằng đồng rỉ sét. *Tưng! Tơ-rưng! Keng!*


Tiếng đàn tiếp theo bộc phát, vang lên như tiếng kim loại cọ xát vào nhau dưới đáy vực sâu. Sóng âm vô hình lan tỏa vào màn mưa độc, nhưng thay vì tan biến, nó chạm vào mảnh gương mỏng trên mặt đàn và bị phản xạ ngược lại, khuếch đại lên gấp mười lần. Thính giác biến dị bẩm sinh của Lý Sắt cho phép lão nghe được những dao động truyền âm siêu vi mô mà các tu sĩ cấp thấp của Chấp Pháp Điện dùng để liên lạc hằng ngày. Những sợi tơ truyền âm mỏng manh lơ lửng trong không khí bỗng nhiên gặp phải làn sóng âm cộng hưởng từ tiếng đàn tỳ bà, lập tức bị bẻ cong, nhiễu loạn rồi đứt đoạn liên tục.


"Ư..."


Mấy tên vệ binh Chấp Pháp Điện đứng sau Lý Độc Nhãn bỗng nhiên rên rỉ, đưa tay bịt chặt tai. Trận pháp truyền âm khảm trên giáp sắt của chúng phát ra những tiếng rít chói tai dồn dập, dội thẳng vào màng nhĩ khiến chúng đầu óc choáng váng, linh lực trong kinh mạch tạm thời bị hỗn loạn.


"Lão già mù kia! Câm miệng!" Một tên vệ binh gầm lên, vung roi sắt định lao tới.


Lý Độc Nhãn giơ tay ngăn lại, đôi mắt lục sắc híp lại đầy nguy hiểm. Gã cảm nhận được luồng sóng âm này đang triệt tiêu hoàn toàn khả năng liên lạc thần niệm của gã với các chốt tuần tra ngoại vi. "Không đúng... Tiếng đàn của gã có quỷ. Mau phá hủy cây đàn đó cho ta!"


Ngay khi đám lính tuần tra định hành động, Hoa Cô—nữ bộc tửu quán với chiếc váy lụa đỏ xẻ tà lấm lem bùn đất—bất ngờ bước ra từ bóng tối của một con ngõ hẹp. Nàng trang điểm lòe loẹt bằng phấn rẻ tiền, tay cầm một vò rượu gốm lớn tỏa ra mùi hương nồng nặc, lả lướt tiến lại gần Lý Độc Nhãn. Trên tay kia của nàng, chiếc quạt lụa khẽ phẩy nhẹ, âm thầm phát tán ra một làn khói mỏng chứa hương mê hồn nhẹ dính đầy bột tịnh hóa sát khí.


"Ôi chao, Lý đại nhân, đêm mưa gió lạnh lẽo thế này, các vị quan binh đi tuần tra thật là vất vả." Hoa Cô cười giả lả, giọng nói lẳng lơ cố tình kéo dài để thu hút sự chú ý. "Tiệm rượu của chúng tiểu nhân vừa khui một vò rượu ngon cống nạp, muốn dâng lên đại nhân uống ấm người..."


"Cút!"


Lý Độc Nhãn không có một chút lòng trắc ẩn nào của phàm nhân. Gã bộc phát linh lực Luyện Khí tầng 7 lạnh lùng, cánh tay vung lên bạt mạng. Thanh đại đao khổng lồ dắt hông không thèm rút vỏ, chỉ bằng một luồng kình phong linh lực thô bạo đã chấn văng Hoa Cô ra xa. Chiếc quạt lụa trên tay nàng rách nát vỡ vụn thành trăm mảnh, vò rượu gốm rơi xuống đất vỡ tan tành, rượu nồng quyện với bùn đen chảy tràn lan. Hoa Cô ngã quỵ xuống vũng nước bẩn, váy áo đỏ thẫm bị rách một mảng lớn ở bả vai, khóe môi rỉ máu tươi.


"Hừ, chút tà thuật mê hồn rẻ tiền của phàm nhân mà cũng dám dùng trước mặt ta?" Lý Độc Nhãn nhổ một búng nước bọt đầy khinh bỉ. Gã giật mạnh xích sắt, ra lệnh cho Hắc Sát Ma Khuyển: "Súc sinh, cắn chết lão già mù kia cho ta!"


Con ma khuyển gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, bốn chân bấu chặt xuống bùn nhão, chuẩn bị phóng đi như một luồng chớp đen.


*Vút!*


Một đường kiếm khí màu xám bạc, sắc bén và lạnh lẽo tột cùng, bất ngờ xé rách màn mưa độc từ trên cao chém thẳng xuống mặt đất ngay trước mũi con ma khuyển khổng lồ.


*Ầm!*


Bùn đất và nước bẩn bắn tung tóe cao hơn một trượng. Lực chấn động từ kiếm khí cực mạnh khiến con Hắc Sát Ma Khuyển phải khựng lại, rên rỉ một tiếng nhỏ rồi lùi lại sau lưng Lý Độc Nhãn. Một vết chém sâu hoắm dài hơn trượng hiện ra trên nền đá hộc quảng trường, cắt đứt hoàn toàn đường tiến của đám vệ binh.


Từ trên mái nhà tranh dính đầy huyết tro quặng mỏ, một bóng người staggered bước xuống. Lão trung niên râu ria xồm xoàm, tóc tai bù xù như tổ quạ dính đầy nước mưa, khoác trên mình bộ y phục xám rách nát sờn vai thấm đẫm mùi rượu rẻ tiền. Tay phải lão lăm lăm thanh sắt rỉ sét không có mũi—thanh kiếm phôi rỉ sét lạnh lẽo.


Đó là Diệp Hồng Trần, kiếm tu phản nghịch bị trục xuất.


"Ha ha ha! Lý Độc Nhãn, gã trinh sát hèn mọn chỉ có một mắt kia!" Diệp Hồng Trần ngửa cổ nốc một ngụm rượu lớn từ chiếc hồ lô gỗ cũ kỹ bên hông, cười sằng sặc đầy ngạo nghễ. Lão chỉ thanh sắt rỉ sét vào mặt Lý Độc Nhãn, giọng nói lè nhè giả vờ say xỉn nhưng kiếm ý Tuyệt Tình bộc phát quanh thân lại sắc bén đến mức làm rách nứt những hạt mưa rơi xung quanh. "Đêm mưa gió thế này, không ở nhà ôm nữ nhân uống rượu, lại dắt con chó ghẻ đi sủa bậy ở nghĩa trang phế thải làm hỏng cả hứng uống rượu của ta?"


"Diệp Hồng Trần!" Lý Độc Nhãn nghiến răng ken két, con mắt lục sắc lóe lên sát ý tột độ. Gã nhận ra tên điên kiếm tu này luôn là cái gai trong mắt phủ Thành chủ, nhưng vì kiêng kị kiếm ý tuyệt tình của lão nên Chấp Pháp Điện chưa dám ra tay tàn sát. "Ngươi dám cản trở Chấp Pháp Điện làm nhiệm vụ? Ngươi có biết Thống lĩnh Tạ Vô Cực đang truy quét sát thủ bóng tối toàn thành không?"


"Tạ Vô Cực? Gã phán quan mù kia thì tính là cái thá gì?" Diệp Hồng Trần cười khẩy, vung nhẹ thanh sắt rỉ. Lão không thèm ngự kiếm chiến đấu sinh tử, mà chỉ dùng thân pháp Tật Phong Bộ lướt đi như một bóng ma xám giữa màn mưa, liên tục chém đứt ba lá cờ lệnh bằng sắt đen của Chấp Pháp Điện cắm ở rìa quảng trường. "Hôm nay ta say rồi, muốn tìm người thử kiếm. Ai dám bước qua vạch này, ta chém đứt chân kẻ đó!"


"Lao lên! Bắt sống tên phản đồ này cho ta!" Lý Độc Nhãn điên cuồng gầm lên.


Toàn bộ binh lực lính tuần tra ngoại vi và vệ binh Chấp Pháp Điện lập tức bị thu hút bởi cuộc bạo loạn của Diệp Hồng Trần. Chúng vung vũ khí, bộc phát linh lực bao vây lấy lão kiếm tu xám xịt. Con Hắc Sát Ma Khuyển cũng bị cuốn vào vòng chiến, gầm rú lao theo hướng ngự kiếm của Diệp Hồng Trần.


Trong khi quảng trường khu ổ chuột đang hỗn loạn tột độ dưới tiếng gào thét của lính canh và tiếng kiếm khí xé gió, ở một góc tối tăm của hầm mỏ hoang phế số 9 sâu dưới lòng đất...


Nhục thân phàm thể của Cố Vân đang ngồi xếp bằng tĩnh lặng như một pho tượng đá cổ dính đầy huyết tro. Hai xương sườn phải bị gãy nhói đau thấu phổi theo từng nhịp thở thô, vai trái quấn băng gạc dính đầy máu đen khô. Tay trái anh đang cầm một ống tre rỗng mài mỏng kết nối trực tiếp với một mặt gương mỏng dán sát vào vách đá ngầm của địa mạch—đạo cụ "Nghe trộm truyền âm phàm nhân" do Lý Sắt truyền dạy kỹ thuật.


Thông qua ống tre truyền âm, tiếng đàn tỳ bà gầm rú của Lý Sắt, tiếng gào thét của Lý Độc Nhãn và tiếng cười ngạo nghễ của Diệp Hồng Trần vang lên rõ mồn một trong tai trái của Cố Vân.


"Lý Sắt... Diệp tiền bối..." Cố Vân thầm lầm bầm trong lòng, hốc mắt trái quấn băng đen khẽ co giật kịch liệt. Anh cảm nhận được oán khí phàm nhân thuần khiết từ quảng trường đang dâng trào, bọc giữ lấy nhục thân anh khỏi sự truy vết của linh nhãn.


Anh ngước mắt phải mờ đục nhìn lên khe hở trần hầm mỏ. Trên bầu trời thế giới thực, những đám mây đen kịt mang theo độc tố lưu huỳnh đã hoàn toàn nuốt chửng ánh trăng khuyết—thời điểm "Thời Gian Mù của Thiên Đạo" chính thức bắt đầu. Quy tắc thế giới thực và thiên kiếp tạm thời bị che mắt hoàn toàn trong vòng mười lăm phút ngắn ngủi.


"Mồi nhử đã vào vị trí. Ta phải dứt điểm Kính Thần Tạ Vô Cực ngay bây giờ để giải thoát cho nhục thân và bảo vệ nghĩa trang."


Cố Vân nén chặt cơn nhói buốt từ lồng ngực phàm nhân, vận chuyển quyết pháp Ngự Hồn Tam Trọng. Thần thức lực ít ỏi còn lại dưới mức năm phần trăm của anh bùng lên, rót thẳng vào chiếc Mảnh Kính Nguyên Thủy bọc Khung Gương Sắt Phế Thô đeo trước ngực. Không khí xung quanh nhục thân anh vặn vẹo gợn sóng u lam, và trong tích tắc, linh hồn anh hoàn toàn thoát ly nhục thân, bước qua vết rạn không gian rỉ máu để thâm nhập sâu vào Nghịch Giới hầm mỏ tầng sâu nhất.


Tại Nghịch Giới, chiến trường lật ngược một trăm tám mươi độ hiện ra đầy rẫy nguy hiểm. Cố Vân vừa đáp xuống dải đá quặng đen liền đối mặt trực diện với Kính Thần Tạ Vô Cực đang vung kiếm xích sắt Kính Thần khổng lồ truy sát. Khương Vân đang nấp trong bóng tối, đoản đao pha lê sẵn sàng hỗ trợ kích hoạt bẫy gương rạn nứt không gian.


Thế nhưng, ở thế giới thực, cục diện tại quảng trường khu ổ chuột đang chuyển biến theo hướng tồi tệ cực hạn.


Lý Độc Nhãn bộc phát toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 7, dùng đại đao chém đứt đôi một cột nhà tranh để ép Diệp Hồng Trần phải lùi lại. Gã nhận ra tên kiếm tu say xỉn này chỉ đang cố tình dây dưa câu giờ chứ không hề muốn quyết chiến sinh tử.


"Đồ khốn kiếp! Tiếng đàn của lão già mù kia vẫn đang làm nhiễu loạn truyền âm!" Lý Độc Nhãn gầm lên, con mắt lục sắc lóe lên tia sáng hung ác cực hạn. Gã bỏ mặc Diệp Hồng Trần, sải bước dài qua những vũng bùn đen nhão, hướng thẳng về phía hiên nhà tranh nơi Lý Sắt đang ngồi.


Lý Sắt vẫn nhắm nghiền hai mắt mù, đôi bàn tay gầy gộc rỉ máu tai do linh lực đại đao dội ngược chấn thương màng nhĩ, nhưng lão vẫn điên cuồng gảy những nốt nhạc cuối cùng. Mảnh gương mỏng trên mặt đàn tỳ bà đã xuất hiện những vết rạn nứt li ti do quá tải âm sóng cộng hưởng.


"Chết đi, đồ phàm nhân rác rưởi!"


Lý Độc Nhãn áp sát trong vòng ba thước, khuôn mặt vặn vẹo đầy sát ý. Gã vung hai tay, bộc phát linh lực đỏ gay nhạt bọc quanh lưỡi đại đao khổng lồ, chém mạnh một nhát dứt khoát xuống đỉnh đầu lão nhạc sĩ mù.


*Xoảng! Phập!*


Tiếng kim loại nứt vỡ giòn tan vang lên chói tai. Thanh đại đao khổng lồ của Lý Độc Nhãn chém thẳng xuống, chém đứt đôi cây đàn tỳ bà cổ kính của Lý Sắt. Bốn sợi dây đàn bằng đồng rỉ sét đứt phựt, snaps ra xung quanh găm thẳng vào da thịt lão già mù. Mảnh gương mỏng dán trên mặt đàn vỡ vụn thành trăm mảnh pha lê, bắn ngược lại cào rách khuôn mặt nhăn nheo của Lý Sắt.


Lý Sắt hộc ra một ngụm máu tươi, cơ thể gầy yếu bị chấn động linh lực dội ngược hất văng ra khỏi rương gỗ, ngã nhào xuống bùn nhão nghĩa trang, máu tai và máu mặt chảy dài nhuộm đỏ cả vạt áo xám bạc.


"Hừ, cây đàn rách nát đã hỏng. Giờ tới lượt cái mạng già của ngươi!" Lý Độc Nhãn cười gằn tàn nhẫn, gã giơ cao đại đao khổng lồ dính đầy nước mưa và máu tươi, chuẩn bị chém xuống cổ Lý Sắt để dứt điểm.


"Lý đại nhân! Dừng tay!"


Một tiếng thét khàn đặc, đầy tuyệt vọng bỗng nhiên vang lên từ phía đám đông phàm nhân đang quỳ rạp run rẩy dưới mưa độc.


Lão y sĩ Từ Gia—người thầy thuốc nghèo duy nhất của khu ổ chuột—lao ra khỏi hàng rào lính canh với đôi bàn chân trần dính đầy bùn đất. Khuôn mặt lão đầy những vết nếp nhăn nheo sợ hãi, chòm râu dê bạc trắng ướt sũng nước mưa, nhưng đôi mắt già nua lại bùng cháy một lòng dũng cảm phi thường.


Không màng đến lưỡi đao tiên pháp sắc bén, Từ y sư lao thẳng tới, đổ sụp thân hình gầy gò, yếu ớt của mình đè lên người lão nhạc sĩ mù Lý Sắt đang nằm bất tỉnh dưới bùn nhão, dùng tấm lưng trần dán chặt để che chở hoàn toàn cho đồng đội.


Thanh đại đao khổng lồ bọc linh lực đỏ gay nhạt của Lý Độc Nhãn đang rít gió chém xuống thẳng vào tấm lưng gầy trơ xương của lão y sĩ phàm nhân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!