Nhạc nềnSakuya2

Bẫy Gương Rạn Nứt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt rít lên trong Nghịch Giới không mang theo âm thanh vật lý thông thường, mà là một chuỗi những luồng sóng chấn động tinh thần bén nhọn, đâm thẳng vào thức hải rách nát của Cố Vân. Hàng vạn sợi xích sắt rỉ sét khổng lồ của Kính Thần Tạ Vô Cực như những con mãng xà khát máu, chém rách màng không gian màu tím xám, cuốn theo từng luồng ma khí đen sẫm cuồn cuộn đổ ập xuống vách đá thạch anh treo ngược.


*Ầm!*


Cố Vân không hề dùng linh lực để chống đỡ. Một phế mạch phàm thể như anh làm gì có lấy nửa tia linh khí ngũ hành? Anh chỉ vận chuyển mài kính ẩn khí thuật đến mức cực hạn, khóa chặt lỗ chân lông và ép nhịp tim xuống mức thấp nhất, biến bản thân thành một tảng đá lạnh lẽo hoàn toàn vô hại giữa không trung lật ngược. Tay trái anh bấm chặt vào chiếc La bàn Kính Chỉ tự chế, máu tươi từ đầu ngón tay nhỏ xuống mặt kính rạn nứt khẽ lóe lên một tia u quang lam nhạt.


Kim la bàn bằng đồng rỉ sét xoay mạnh hai vòng rồi chỉ thẳng về hướng vực sâu bên dưới. Cố Vân nén chặt cơn nhói đau thấu phổi từ hai xương sườn phải bị gãy nứt, buông lỏng hai tay bấu vào vách đá, để mặc cho trọng lực lật ngược của Nghịch Giới kéo nhục thân anh rơi tự do xuống khoảng không vô định.


*Vút! Vút! Vút!*


Hàng loạt xích sắt khóa hồn quật sạt qua bả vai trái của anh, chỉ chậm nửa tấc thôi là đã găm chặt vào xương tủy. Lực chấn động từ xích sắt sạt qua làm rách toác lớp vải thô xám tro, để lại một vết thương bỏng rát rỉ ra làn khói đen nhạt. Nhưng Cố Vân không hề biến sắc. Đôi mắt phải mờ đục của anh dán chặt vào bóng tối phía dưới, còn mắt trái bị mù vĩnh viễn ba mươi phần trăm thị lực giấu sau dải băng gạc đen khẽ giật kịch liệt. Kính Đồng Thần Nhãn khai mở trong bóng tối u lam, nhìn thấu qua những khe hở của các mặt gương vỡ lơ lửng để tìm kiếm con đường thoát thân duy nhất.


Phía sau anh, Kính Thần Tạ Vô Cực—thực thể phán quan khổng lồ mù hai mắt quấn băng vải đen rỉ máu—gầm rú lên một tiếng điên cuồng. Gã cảm nhận được mục tiêu đang di chuyển với tốc độ cực nhanh, liền kéo lê thanh kiếm xích sắt Kính Thần khổng lồ rượt đuổi sát nút. Tiếng xích sắt va vào vách đá pha lê vỡ nát tạo ra những tiếng rạn nứt giòn tan, vang vọng khắp bầu trời Nghịch Giới Quy Hải Thành.


Cố Vân nương theo luồng gió dội ngược, liên tục bẻ hướng cơ thể lách qua các góc mài của các mặt gương vỡ tự nhiên. Anh đang dụ con quái vật Trúc Cơ trung kỳ này ra khỏi sào huyệt Chấp Pháp Điện phản chiếu, hướng thẳng về phía Quy Hải Linh Mỏ tầng sâu nhất. Đó là một hành trình dài đầy rẫy hiểm nguy, nơi vách ngăn không gian mỏng manh nhất và cũng là chiến trường lý tưởng mà anh đã chọn.


Sau gần nửa canh giờ rượt đuổi nghẹt thở giữa ranh giới sinh tử, không khí xung quanh bỗng trở nên lạnh lẽo tột cùng, ngập tràn mùi lưu huỳnh đắng ngắt và mùi sắt rỉ nồng nặc. Cố Vân lộn người đáp xuống một dải đá quặng đen nhô ra giữa khoảng không lật ngược.


Trước mắt anh, Quy Hải Linh Mỏ tầng sâu nhất hiện ra như một vực thẳm khổng lồ đảo ngược. Những miệng giếng mỏ thực tế tại đây biến thành những đường ống pha lê đen khổng lồ đâm ngược lên bầu trời tím xám. Không khí rạn nứt ra từng sợi tơ không gian rỉ máu đen nhạt, trôi nổi lơ lửng như những lưỡi dao vô hình có thể xé rách vạn vật.


Một bóng đen mảnh mai đột ngột lướt ra từ phía sau một trục bánh xe nước bằng pha lê vỡ. Đó là Khương Vân. Nàng mặc bộ dạ hành y màu đen bó sát, khuôn mặt che sa đen chỉ lộ ra đôi mắt phượng sắc sảo lấp lánh u quang. Eo thon của nàng đeo chiếc đoản đao pha lê phát ra tiếng ngân nhẹ.


"Ngươi đến muộn ba mươi nhịp thở," Khương Vân lạnh lùng nói, ánh mắt lướt qua vết thương vai trái đang rỉ khói đen của Cố Vân. "Ta suýt nữa đã nghĩ ngươi đã hóa thành tro bụi dưới xích sắt của gã phán quan kia."


"Gã nhạy cảm hơn ta tưởng," Cố Vân khàn giọng trả lời, đưa bàn tay phải rách nát dính máu khô hóa rỉ sét đỏ sẫm quỷ dị lên quấn lại dải băng gạc hốc mắt trái đang rỉ huyết lệ đen nhạt. "Nhưng mồi nhử đã vào vị trí. Khương Vân, bột tịnh hóa đã rải xong chưa?"


Nữ đạo tặc khẽ gật đầu, chỉ tay về phía vực thẳm sâu hoắm bên dưới dải đá quặng—nơi được mệnh danh là Vực sâu Vô Vọng phản chiếu trong Nghịch Giới. "Ta đã rải tịnh hóa sa dọc theo ba mươi sáu mặt gương vỡ quanh miệng vực. Sát khí của ngươi và ta đã được xóa sạch hoàn toàn khỏi thế giới thực. Nhưng trận nhãn phong thủy của vực sâu này cực kỳ bất ổn, vết rạn không gian ở đây có thể bộc phát bất cứ lúc nào."


"Chính là chỗ này," ánh mắt Cố Vân lóe lên một tia sáng tàn nhẫn. Anh khập khiễng bước lại gần rìa vực sâu Vô Vọng.


Hiểu rõ không thể đánh bại một thực thể Trúc Cơ trung kỳ như Kính Thần Tạ Vô Cực bằng sức mạnh vật lý hay thần thức lực phàm nhân ít ỏi, Cố Vân chọn cách mượn sức mạnh xé rách tự nhiên của vách ngăn giới vực rạn nứt để phá hủy lớp bảo hộ xích sắt của đối thủ. Đây là một sát cục gián tiếp đầy điên cuồng, đòi hỏi sự tính toán chính xác tuyệt đối về mặt thời gian và phương vị.


Cố Vân ngồi xếp bằng xuống đất đá mỏ lạnh ngắt. Anh lấy thanh Dao mài kính phàm sắt rỉ sét từ trong ngực ra, chuôi dao dính máu khô hóa rỉ sét đỏ sẫm quỷ dị khẽ rung lên cộng hưởng với oán khí hầm mỏ. Anh cắn nhẹ đầu ngón tay trỏ trái, nhỏ một giọt khí huyết phàm nhân lên lưỡi dao, rồi nhanh tay vẽ nhanh những đường nghịch trận văn (reverse array runes) u lam lên bề mặt của ba mảnh gương vỡ lớn xếp xung quanh miệng vực sâu Vô Vọng.


"Hộ pháp cho ta," Cố Vân trầm giọng nói.


Khương Vân không đáp, lập tức thi triển U Ảnh Thuật, thân hình nàng nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn vào bóng tối của vách đá quặng phản chiếu, đoản đao pha lê sẵn sàng bộc phát sát chiêu từ góc khuất.


Cố Vân hít một hơi thật sâu, nén chặt cơn đau nhói từ hai xương sườn gãy đang cắm vào lồng ngực phàm nhân. Anh đưa tay lên ngực áo, khẽ chạm vào tấm Khung Gương Sắt Phế Thô sần sùi bọc ngoài Mảnh Kính Nguyên Thủy. Thần thức lực phàm nhân ít ỏi còn lại của anh bùng lên kịch liệt.


*Ầm!*


Thức hải của Cố Vân chấn động dữ dội. Dưới tác động của quyết pháp Ngự Hồn Tam Trọng, ý thức của anh bỗng chốc bị xé rách thành ba luồng độc lập hoàn toàn. Cảm giác đau đớn như có một lưỡi rìu rèn bằng băng lạnh bổ đôi đại não làm Cố Vân run rẩy kịch liệt, huyết lệ đen nhạt chảy dài ròng ròng bên hốc mắt trái quấn băng đen.


Thế nhưng, thần trí anh vẫn giữ được sự tịch tĩnh đến đáng sợ. Ba luồng ý thức phân tách thành ba sợi tơ thần niệm vô hình, bay ra ngoài bọc giữ lấy ba mảnh gương vỡ cảm ứng không gian lơ lửng quanh vực sâu Vô Vọng.


Cố Vân dùng mắt trái Kính Đồng Thần Nhãn nhìn thẳng vào khoảng không lơ lửng giữa vực sâu. Ở đó, một vết rạn không gian rỉ máu đen khổng lồ đang trôi nổi dật dờ như một vết chém vô hình xé rách bầu trời Nghịch Giới. Anh đưa La bàn Kính Chỉ lên, nhỏ tiếp một giọt máu để đo đạc chu kỳ rạn nứt tự nhiên của vết nứt thời không này.


"Cứ mỗi một trăm lẻ tám nhịp thở, vết rạn không gian sẽ co thắt một lần, giải phóng ra luồng sức mạnh xé rách vật lý cực hạn có thể nuốt chửng mọi linh lực hệ ngũ hành..." Cố Vân thầm tính toán trong đầu. "Ta có ba mươi nhịp thở để dụ Kính Thần Tạ Vô Cực bước vào đúng hồng tâm của bẫy gương trước khi vết rạn bộc phát."


*Rầm!*


Tiếng nổ vang dội của vách đá pha lê phía trên báo hiệu Kính Thần Tạ Vô Cực đã đuổi đến sát nút. Bóng dáng khổng lồ mù hai mắt quấn băng vải đen rỉ máu bước ra từ màn sương mù sát khí, vung thanh kiếm xích sắt Kính Thần quét sạch mọi chướng ngại vật cản đường.


Đúng lúc này, địa mạch hầm mỏ sâu bỗng nhiên chấn động kịch liệt do sự khai thác quá độ linh thạch ở thế giới thực.


*Rắc rắc!*


Vết rạn không gian rỉ máu khổng lồ phía trên vực sâu Vô Vọng bỗng nhiên biến dị, bộc phát sớm ngoài dự tính! Một luồng lực hút vô hình, cuồng bạo tột độ bùng phát từ khe nứt xé rách không khí, tạo ra những vết chém vô hình xé toác vách đá thạch anh xung quanh thành cát bụi.


Lực hút khổng lồ kéo mạnh lấy thần hồn Cố Vân. Chiếc Mảnh Kính Nguyên Thủy trong lồng ngực anh rung lên điên cuồng, phát ra những tiếng u lam rạn nứt giòn tan, suýt chút nữa bị hút bay ra khỏi nhục thân phàm thể để rơi vào hư vô vô tận.


Cố Vân cắn chặt môi đến bật máu tươi, buộc phải chủ động chém đứt liên kết thần niệm với một mảnh gương vỡ để giảm bớt lực hút. Sự đứt đoạn thần thức đột ngột dội ngược lại thức hải như một mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào não bộ.


"A..."


Cố Vân khuỵu gối xuống đất đá lạnh ngắt, đầu óc đau nhức dữ dội như muốn nổ tung, lồng ngực rách da rỉ máu tươi nhuộm đỏ tấm Khung Gương Sắt Phế Thô. Thần thức lực phàm nhân của anh bị tiêu hao thêm bốn mươi phần trăm chỉ trong một nhịp thở, đưa anh vào trạng thái suy kiệt cực hạn.


Một bàn tay lạnh lẽo đỡ lấy bả vai anh. Khương Vân lướt ra từ bóng tối, nhanh tay mở nắp một bình sứ nhỏ chứa Linh dịch Thủy Nguyệt, cẩn thận nhỏ ba giọt nước sương sớm dịu nhẹ vào mắt trái đang rỉ máu đen của anh. Luồng linh tính mát lạnh lan tỏa, áp chế tạm thời cơn nhói buốt thấu xương và ổn định lại nhãn lực đang mờ mịt của Kính Đồng.


"Gã phán quan đã bước vào vành đai bẫy," Khương Vân trầm giọng nhắc nhở, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào bóng dáng khổng lồ đang kéo xích sắt tiến lại gần.


Cố Vân gạt vết máu trên khóe môi, gượng đứng dậy bằng đôi chân khập khễnh. Sát cục đã chuẩn bị xong, Kính Thần Tạ Vô Cực đã đứng đúng phương vị bẫy gương rạn nứt.


Thế nhưng, ngay khi Cố Vân chuẩn bị kích hoạt ba luồng ý thức để dứt điểm trận chiến trong Nghịch Giới, chiếc La bàn Kính Chỉ trên tay trái anh bỗng nhiên rung lên bần bật với một tần số vô cùng dập dồn và quỷ dị.


Đó là tín hiệu báo động khẩn cấp từ thế giới thực truyền vào thông qua tơ nhân quả liên kết.


Ở thế giới thực, Lý Độc Nhãn—trinh sát trưởng Chấp Pháp Điện mang con mắt linh nhãn biến dị—đang dẫn đầu một đội tuần tra mỏ quặng hạng nặng mang theo Hắc Sát Ma Khuyển, bất ngờ tiến thẳng vào khu vực hầm mỏ hoang phế số 9 để lục soát sớm hơn dự tính nửa canh giờ!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!