Nhạc nềnSakuya2

Tơ Nhân Quả Của Chấp Pháp Giả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít qua những khe hở của ô cửa sổ tiệm mài kính Lão Bản Tiền mang theo hơi lạnh ẩm ướt của sương muối biên cương. Cố Vân đứng lặng người trước bàn mài đá thô, tay phải khẽ siết chặt tấm dải băng vải đen quấn quanh bả vai trái dính bết máu khô. Hai xương sườn bên phải bị gãy nứt từ cuộc thử thách kiếm ý của Diệp Hồng Trần lại nhói lên một cơn đau thấu phổi mỗi khi anh thở dốc. Thế nhưng, đôi mắt phải mờ đục của anh không hề có lấy một tia dao động, còn mắt trái bị mù vĩnh viễn ba mươi phần trăm thị lực giấu dưới lớp băng gạc đen vẫn duy trì một sự tịch tĩnh đến tàn nhẫn.


Lệnh trưng thu của Chấp Pháp Tiên Điện Quy Hải vừa được ban bố ban sáng như một gọng kìm siết chặt lấy cổ họng của vạn dân phàm trần. Tạ Vô Cực, thống lĩnh Chấp Pháp Điện, đã điên cuồng tăng cường tuần tra, bắt bớ bất kỳ phàm nhân nào lang thang ban đêm để ném vào tế đàn Kính Trận thực tế của phủ Thành chủ. Nghĩa trang phế thải—nơi Huyền Minh đang nằm hôn mê sâu và là lối vào hầm ngầm giấu Tần Dao—đang nằm ngay trong tầm ngắm quét sạch của đám kiêu binh Chấp Pháp.


"Không thể chờ đợi thêm nữa."


Cố Vân lầm bầm trong lòng, giọng nói câm lặng của một phế mạch phàm thể vang lên trong thức hải rách nát. Nếu anh chấp nhận bị trưng thu vào phủ Thành chủ mà không dọn dẹp trước Tạ Vô Cực, nghĩa trang phế thải sẽ bị san phẳng, và Huyền Minh cùng Tần Dao sẽ hóa thành tro bụi tế đàn trước khi anh kịp ra tay.


Anh khập khiễng bước về phía góc tối của tiệm mài kính, cúi người lôi từ dưới gầm bàn chiếc Hộp gỗ cách linh dính đầy bụi tro. Khi nắp hộp hé mở, mùi gỗ dâu ngâm hôi thối phàm tục nhẹ tỏa ra, trung hòa hoàn toàn mọi hơi thở linh lực rò rỉ. Cố Vân đưa tay lấy ra thanh Dao mài kính phàm sắt rỉ sét—vũ khí sát cục duy nhất của anh.


Ngay khi những ngón tay phồng rộp, rách nát của bàn tay phải chạm vào chuôi dao, vết máu tươi của anh từ trận kịch chiến trước đó dính chặt vào chuôi sắt bỗng nhiên đông cứng lại kịch liệt. Chúng hóa thành một lớp vảy rỉ sét màu đỏ sẫm quỷ dị sần sùi, bao bọc lấy chuôi dao phàm trần, tỏa ra những luồng u quang u lam vô cùng thưa thớt nhưng lạnh lẽo thấu xương tủy. Đây chính là vết máu rỉ sét màu đỏ sẫm quỷ dị—chất dẫn nhân quả được đúc kết từ huyết oán kiếp nô và máu thịt phàm nhân bất khuất của anh.


Trời đêm nhanh chóng đổ sụp xuống Quy Hải Thành. Những đám mây đen dày đặc như mực loang nhanh trên bầu trời biên cương, che khuất hoàn toàn ánh trăng khuyết lạnh lẽo. Thời Gian Mù của Thiên Đạo đã đến.


Cố Vân khóa chặt cửa tiệm mài kính, ngồi xếp bằng ngay trên sàn đất nện. Anh đưa tay lên ngực áo, khẽ chạm vào tấm Khung Gương Sắt Phế Thô sần sùi bọc ngoài Mảnh Kính Nguyên Thủy. Thần thức lực phàm nhân ít ỏi còn dưới ba phần trăm của anh co rút lại, truyền thẳng vào tâm kính cổ.


*Hưu!*


Không gian xung quanh nhục thân Cố Vân vặn vẹo gợn sóng u lam như mặt nước bị ném đá. Trong tích tắc, ý thức của anh bị bẻ cong hoàn toàn, kéo tuột vào Nghịch Giới Quy Hải Thành hoang vu.


Trọng lực lật ngược một trăm tám mươi độ ngay lập tức. Khi Cố Vân mở mắt phải, anh đang bám chặt vào một vách đá thạch anh treo ngược của Nghịch Giới Phủ Thành Chủ. Bầu trời Nghịch Giới mang một màu tím xám tịch mịch ghê người, vạn vật tĩnh lặng không một tiếng động. Những tòa nhà lộng lẫy của phủ Thành chủ ở thế giới thực, tại đây chỉ là những khối pha lê đen xám vặn vẹo, phản chiếu ánh sáng u tối một cách méo mó.


Cố Vân nén cơn nhói đau từ xương sườn gãy, lấy chiếc La bàn Kính Chỉ tự chế từ trong ngực ra. Anh cắn nhẹ đầu ngón tay trỏ phải, nhỏ một giọt máu phàm nhân lên mặt kính la bàn rạn nứt.


*Keng!*


Kim la bàn bằng đồng rỉ sét xoay tròn điên cuồng ba vòng, rồi dừng lại, chỉ thẳng về hướng đông bắc—nơi phiên bản phản chiếu của Chấp Pháp Tiên Điện Quy Hải đang lơ lửng giữa khoảng không rách nát.


Cố Vân lập tức vận chuyển mài kính ẩn khí thuật, khóa chặt hơi thở và thu hẹp toàn bộ lỗ chân lông, biến thần hồn mình thành một tảng đá lạnh lẽo không linh tính. Anh lách người qua những mặt gương vỡ treo lơ lửng, di chuyển theo quỹ đạo bóng tối ranh giới giữa các mê cung gương phản chiếu để tiếp cận mục tiêu.


Càng tiến gần Nghịch Giới Chấp Pháp Điện, không khí càng trở nên buốt giá. Sát khí chấp pháp nồng nặc hóa thành những sợi sương mù màu đen xám lơ lửng, cắn xé thần trí phàm nhân của anh. Cố Vân khẽ bấm ngón tay kích hoạt Kính Đồng Thần Nhãn ở mắt trái.


*Uỳnh!*


Hốc mắt trái mang sẹo chữ thập của anh rách nhẹ, rỉ ra một giọt huyết lệ màu đen nhạt nhạt làm ướt dải băng gạc đen. Đồng tử mắt trái co rút hóa thành hình bát quái cổ kính phát sáng u lam đậm. Tầm nhìn u xám của anh lập tức xuyên thấu qua màn sương mù sát khí, nhìn thấy một sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm dày bằng ngón tay, liên kết chặt chẽ từ đỉnh điện phản chiếu dẫn thẳng xuống sâu trong mê cung gương.


Ở cuối sợi tơ nhân quả kia, Kính Thần Tạ Vô Cực đang đứng lặng lẽ trên một bục đá pha lê đen vỡ nát.


Đó là một thực thể quái dị cao gần một trượng, mặc chiếc áo choàng phán quan rách nát màu đen viền bạc dính đầy vết máu khô sẫm. Khuôn mặt của gã bị quấn chặt bởi hàng vạn dải băng vải đen rỉ máu đen nhạt hôi thối, hoàn toàn mù lòa. Nhưng xung quanh cơ thể gã, hàng vạn sợi xích sắt rỉ sét khổng lồ lơ lửng tự động xoay chuyển liên tục, phát ra tiếng rít xé gió và tiếng gầm rú ghê rợn của vong hồn phàm nhân bị phán quyết oan uổng. Trên tay gã cầm thanh kiếm xích sắt Kính Thần rỉ sét—hiện thân cho sự tàn bạo, ngụy tạo của luật pháp tiên môn.


Cố Vân nín thở, bước chân phàm nhân nhẹ nhàng lướt qua một góc mê cung gương treo ngược, cố gắng tiếp cận khoảng cách một thước phía sau Kính Thần để thi hành Kính Ảnh Ám Sát Thuật.


Thế nhưng, Kính Thần Tạ Vô Cực có tu vi tương đương Trúc Cơ trung kỳ, nhạy cảm với dao động thần thức hơn hẳn Chu Bá Thiên gấp mười lần.


*Rắc!*


Một mảnh kính vỡ phế thải dưới chân Cố Vân khẽ rạn nứt do áp lực nhục thân phàm nhân gầy yếu của anh.


Chỉ một tiếng động cực nhỏ bốc lên, Kính Thần Tạ Vô Cực bỗng nhiên quay ngoắt khuôn mặt mù quấn băng đen rỉ máu về phía Cố Vân. Đôi tai gã giật mạnh, và thanh kiếm xích sắt trên tay gã lập tức gầm rú lên điên cuồng.


"Kẻ nghịch mệnh! Chết!"


Một giọng nói khàn đặc, mang theo uy áp Trúc Cơ Trung Kỳ nặng nề như núi đè bộc phát từ lồng ngực vặn vẹo của Kính Thần. Gã vung mạnh tay phải, hàng vạn sợi xích sắt rỉ sét khổng lồ rít xé gió chém rách màng không gian Nghịch Giới, phóng thẳng về phía Cố Vân với tốc độ sấm sét hòng trói buộc và nghiền nát thần hồn anh vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!