Nhạc nềnSakuya2

Con Cờ Ly Gián

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng đá mài rít lên từng hồi chói tai trên trục bánh xe nước gỗ sồi cũ kỹ.


Cố Vân khòm lưng bên bàn mài, hai bàn tay quấn băng gạc đen dính bết bụi than củi và bột đá mài xám xịt khẽ ghì chặt mặt kính đồng thô ráp xuống lòng đá. Từng nhịp rung vật lý từ thớ đá thô dội ngược vào xương cốt khiến hai xương sườn bên phải bị gãy nứt của anh nhói lên dữ dội. Vị ngọt tanh của máu dâng lên tận cuống họng, nhưng gương mặt thiếu niên vẫn trơ lỳ như đá tạc, đôi mắt phải mờ đục nhìn chăm chằm vào đường mài, còn hốc mắt trái quấn băng vải đen im lìm hoàn toàn, không để lộ một tia u quang u lam nào ra ngoài thế giới thực.


Phía sau lưng anh, bóng tối của gian nhà tạp dịch tiệm mài kính Lão Bản Tiền khẽ động.


Tôn Vũ đứng đó, tay lăm lăm chiếc thước gỗ gõ nhẹ vào lòng bàn tay theo nhịp. Gã thanh niên có khuôn mặt chuột, răng hô lộ rõ vẻ ganh tị tột cùng khi nhìn vào những đường mài phẳng lỳ, tinh xảo đến khó tin của Cố Vân. Nhưng điều khiến gã chú ý hơn cả chính là mùi hôi thối phàm tục nhẹ của gỗ dâu ngâm rỉ ra từ tay áo vải thô của Cố Vân—mùi hương đặc trưng dính lại khi anh rèn đúc Khung Gương Sắt Phế Thô dưới hầm ngầm hầm số 9 đêm qua.


"Cố Vân, mày câm điếc thật hay giả vờ đấy?" Tôn Vũ bước lại gần, giọng nói lanh lảnh chói tai đầy xảo quyệt. Gã cúi người sát vào bả vai phải đang bỏng rát nhẹ của Cố Vân, hít hà một hơi thật sâu rồi nhếch mép cười lạnh. "Mùi dâu ngâm hôi thối này... chỉ có ở khu mộ cổ phế thải nghĩa trang mới có loại dâu mục ngâm nước phân phàm trần để trừ tà. Mày đêm qua rốt cuộc đã lén tuồn thứ gì ra ngoài nghĩa trang? Đống sắt phế thải lò rèn bị mất cắp hằng đêm, đừng nói là có liên quan đến mày nhé?"


Cố Vân không ngẩng đầu, tai trái rỉ máu nhạt của anh khẽ giật nhẹ dưới lớp băng gạc. Thần thức lực của anh hiện tại đã suy kiệt xuống dưới mức năm phần trăm sau trận rèn đúc cực hạn dưới hầm sâu, đan điền rách nát bị ma sát ô nhiễm màu tím đen cắn xé đau buốt dữ dội. Anh biết rõ, Tôn Vũ đang tìm mọi cách để bắt thóp anh, hòng mật báo cho Chấp Pháp Tiên Điện Quy Hải để đổi lấy một viên phế đan Luyện Khí giúp bước vào tiên lộ.


Anh không thể ra tay sát hại trực tiếp kẻ tiểu nhân này tại tiệm mài kính ban ngày. Nếu Tôn Vũ đột tử, thống lĩnh Chấp Pháp Điện Tạ Vô Cực và tên trinh sát trưởng Lý Độc Nhãn vốn đã nghi ngờ nghĩa trang sẽ ngay lập tức phong tỏa tiệm mài kính, lột trần thân phận phàm nhân phế mạch của anh.


Anh phải mượn đao giết người. Và lưỡi đao bén nhất chính là lòng tham của chính Tôn Vũ.


Đúng lúc đó, tiếng xích sắt rỉ sét kéo lê trên nền đá hộc ngoài phố tạp dịch vang lên khô khốc, cắt ngang bầu không khí ngột ngạt của tiệm mài kính.


"Chấp Pháp Điện tuần tra! Tất cả phàm nhân quỳ xuống kiểm tra!"


Một giọng nói khàn đặc đầy uy áp vang lên. Cửa gỗ tiệm mài kính bị một lực mạnh bạo đạp bay, bụi đất mù mịt tràn vào. Lý Độc Nhãn dẫn đầu ba tên vệ binh Chấp Pháp Điện Quy Hải tiến vào, con mắt phải to bất thường lấp lửng u quang xanh lục sắc quét qua gian nhà. Con Hắc Sát Ma Khuyển khổng lồ dắt bên hông gã khịt mũi liên tục, nanh nhọn chảy dãi độc hoại tử đen sủi bọt trên sàn gỗ.


Lão Bản Tiền từ gian trong hớt hải chạy ra, khuôn mặt mập mạp đầy mồ hôi, tay run rẩy gảy bàn tính đồng kêu lách cách để che giấu sự sợ hãi. Lão vội vã quỳ sụp xuống đất, khúm núm: "Bái kiến Lý đại nhân! Tiệm nhỏ ban ngày chỉ mài kính phàm trần, tuyệt đối không chứa chấp kiếp nô hay buôn lậu linh thạch cấm!"


Lý Độc Nhãn không thèm nhìn Lão Bản Tiền, gã bước chậm rãi về phía bàn mài của Cố Vân. Chiếc mũi khịt khịt hít hà, con mắt linh nhãn lục sắc bỗng nhiên co thắt lại kịch liệt khi gã dừng chân ngay sau lưng thiếu niên. Gã ngửi thấy mùi dâu ngâm hôi thối quen thuộc—thứ mùi phàm tục mà gã đã ngửi thấy khi con ma khuyển cào đất trên nắp hầm ngầm nghĩa trang phế thải đêm mưa bão.


"Tên câm này..." Lý Độc Nhãn gầm khẽ, vung roi sắt gai quất mạnh xuống bàn mài ngay sát tay Cố Vân, khiến mặt gương phàm trần vỡ nát thành vạn mảnh vụn. "Mùi dâu ngâm trên người mày... rốt cuộc từ đâu ra?"


Cố Vân giả vờ giật nẩy mình, buông rơi chiếc búa mài kính, quỳ sụp xuống đất, run rẩy thu mình lại như một phàm nhân hèn mọn sợ chết. Anh không bộc phát một tia sát khí hay dao động thần thức nào, khóa chặt hoàn toàn lỗ chân lông bằng mài kính ẩn khí thuật.


Lão Bản Tiền thấy vậy, vội vàng bò lại gần, dập đầu lia lịa giải thích: "Lý đại nhân bớt giận! Tên câm điếc này chuyên trách dọn dẹp và mài giũa các khung gương gỗ dâu mục phế thải của tiệm. Loại gỗ dâu ngâm nước phèn chua phàm trần này cực kỳ hôi thối, dùng để chống mối mọt cho kính rẻ tiền. Thân thể gã quanh năm suốt tháng đều ám thứ mùi này, xin đại nhân minh xét!"


Tôn Vũ đứng bên cạnh, ánh mắt lóe lên tia gian giảo. Gã bước lên một bước, khom lưng nịnh bợ: "Lý đại nhân, Lão Bản Tiền nói không sai. Nhưng tên câm này đêm qua hành tung rất khả nghi, gấu quần còn dính bùn đất sét ẩm ướt của mỏ quặng sâu..."


Lý Độc Nhãn nheo mắt lục sắc, nhìn chằm chằm vào gấu quần Cố Vân. Đúng lúc gã định cúi xuống kiểm tra kỹ hơn, Cố Vân âm thầm thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch.


Anh nhân lúc quỳ lạy, khẽ chạm tay vào chiếc hộp da cũ kỹ đặt dưới gầm bàn mài của mình. Sử dụng một phần mười lượng thần thức lực ít ỏi còn sót lại, anh kích hoạt Kính Ảnh Huyễn Trận đã vẽ sẵn bằng oán khí phàm nhân bên trong lòng hộp.


*Hưu!*


Một luồng linh quang màu u lam nhạt, mang theo độc tính hoại tử nhẹ, bất chợt rò rỉ ra từ khe nứt của chiếc hộp da. Đó là huyễn ảnh hoàn mỹ của một viên Linh thạch hạ phẩm hoại tử—thứ tài nguyên cấm tàn phá đan điền phàm nhân mà Chấp Pháp Điện đang điên cuồng truy quét hằng ngày.


Con Hắc Sát Ma Khuyển ngay lập tức gầm rú lên điên cuồng, đôi mắt đỏ rực lửa khóa chặt vào hướng chiếc hộp da.


"Linh thạch hoại tử cấm!" Lý Độc Nhãn hét lớn, gạt phăng Cố Vân ra ngoài, dùng đại đao cạy mạnh chiếc hộp da lên.


Nhưng ngay khi nắp hộp da vừa bật mở, Cố Vân đã dùng thần thức điều khiển huyễn trận dịch chuyển luồng u quang u lam nhạt nhẽo kia lướt nhanh qua sàn gỗ, biến mất ngay dưới khe hở của hòm đồ gỗ cá nhân thuộc về Tôn Vũ ở góc phòng.


Tôn Vũ hoàn toàn không nhìn thấy huyễn ảnh dịch chuyển, nhưng gã nhìn thấy luồng u quang u lam phát ra từ hòm đồ của mình. Lòng tham lam tột cùng bùng lên trong tâm trí gã thanh niên khuôn mặt chuột. Gã nghĩ rằng Cố Vân đã lén giấu linh thạch trộm cắp được trong hòm đồ của gã, và đây là cơ hội vàng để gã độc chiếm bảo vật đột phá tiên lộ.


Tôn Vũ vội vàng lùi lại, cố tình dùng thân hình béo lùn của mình che chắn cho hòm đồ, mắt láo liên đầy vẻ sở hữu.


Sự bối rối và lòng tham lộ rõ trên nét mặt của Tôn Vũ không thể qua mắt được con mắt linh nhãn xảo quyệt của Lý Độc Nhãn.


"Tên kia! Tránh ra!" Lý Độc Nhãn gầm lên, vung roi sắt gai quất mạnh vào mặt Tôn Vũ, để lại một vết rách rỉ máu tươi ròng ròng trên gò má gã chuột.


"Đại nhân! Oan uổng quá! Hòm đồ này là của em..." Tôn Vũ rú lên đau đớn, quỳ sụp xuống ôm mặt khóc lóc.


"Lục soát cho ta!" Lý Độc Nhãn ra lệnh bằng giọng lạnh lùng.


Hai tên vệ binh Chấp Pháp Điện lập tức lao đến, dùng chân giẫm nát ổ khóa gỗ phàm trần của hòm đồ Tôn Vũ. Chúng bới tung đống quần áo vải xám bẩn thỉu bên trong, và từ dưới đáy hòm, một viên đá thô ráp phát ra luồng linh khí độc hại màu tím đen hoại tử thực sự rơi ra—đây chính là viên Linh thạch hạ phẩm hoại tử mà Cố Vân đã âm thầm tuồn vào hòm đồ của Tôn Vũ từ đêm qua thông qua mạng lưới ngầm của Hắc Ảnh Hội.


"Quả nhiên là Linh thạch hoại tử cấm của mỏ quặng sâu!" Tên vệ binh cầm viên đá lên, dâng trước mặt Lý Độc Nhãn.


Con mắt linh nhãn của Lý Độc Nhãn phát ra u quang lục sắc cực hạn, khóa chặt vào viên đá rỉ độc. Gã quay sang nhìn Tôn Vũ bằng ánh mắt của một con dã thú khát máu: "Mày dám tàng trữ linh thạch cấm ngay trong nội thành? Nói! Ai là kẻ đứng sau cung cấp thứ này cho mày?"


"Đại nhân! Em không biết! Đây là của tên câm kia! Chắc chắn là gã đã vu oan cho em!" Tôn Vũ phát điên, bò lại gần chỉ tay vào Cố Vân đang co rúm người khóc lóc sợ hãi bên cạnh Lão Bản Tiền. "Gã đêm qua đã ra ngoài nghĩa trang..."


"Câm miệng!" Lý Độc Nhãn tức giận quất thêm một roi sắt gai vào chân Tôn Vũ, tiếng xương gãy vang lên 'rắc' giòn tan đầy ghê rợn. "Linh khuyển của ta ngửi thấy mùi linh thạch hoại tử tỏa ra từ chính hòm đồ của mày! Tên câm này đan điền đã phế hoàn toàn, làm sao có thể ngự trị được độc tính hoại tử của viên đá này mà không chết? Mày dám dùng một tên phế vật để lừa gạt Chấp Pháp Điện ta sao?"


Lý Độc Nhãn hiểu rõ luật cấm phàm nhân sờ vào linh thạch của phủ Thành chủ cực kỳ tàn khốc. Bất kỳ kẻ nào vi phạm đều bị đóng dấu Thiên Tội Ấn và ném xuống vực sâu tế đàn làm vật tế. Gã không cần nghe thêm bất kỳ lời giải thích nào từ một tên phàm nhân hèn mọn.


"Đánh gãy chân nó! Lôi đi xích làm kiếp nô mỏ quặng cho ta!" Lý Độc Nhãn lạnh lùng ra lệnh, rồi quay gót bước ra ngoài, dắt theo con ma khuyển vẫn đang gầm gừ.


"Đại nhân! Oan uổng quá! Vân ca... cứu em với! Lão Bản Tiền..."


Tiếng gào thét thảm thiết của Tôn Vũ vang vọng khắp con phố tạp dịch khi gã bị hai tên vệ binh Chấp Pháp Điện thô bạo bẻ gãy hai chân, kéo lê trên nền đá hộc rỉ máu tươi ròng ròng.


Trong gian nhà mài kính đổ nát, Lão Bản Tiền run rẩy đứng dậy, nhìn đống đổ nát và chiếc bàn mài bị vỡ nát của Cố Vân, lão thở dài một hơi đầy sầu não. Lão quay sang nhìn thiếu niên gầy gò đang lặng lẽ thu dọn những mảnh gương vỡ dính máu trên đất, ánh mắt lộ ra vẻ thương cảm sâu sắc.


"Cố Vân..." Lão Bản Tiền đặt bàn tay mập mạp lên bả vai trái lành lặn của anh, giọng nói trầm xuống đầy mệt mỏi. "Tôn Vũ đã bị bắt đi, tiệm mài kính này từ nay chỉ còn trông cậy vào mày. Từ ngày mai, mày sẽ là thợ mài chính ban ngày của tiệm. Ta sẽ tăng tiền công cho mày thêm hai đồng tiền đồng mỗi ngày để mua thuốc bổ."


Cố Vân khẽ cúi đầu, giả vờ như không nghe thấy, nhưng bàn tay phải quấn băng gạc đen đang cầm mảnh gương vỡ của anh khẽ siết chặt.


Một tia u quang u lam cực kỳ thưa thớt lóe lên rồi tắt ngấm trong đồng tử mắt phải mờ đục của anh. Tai mắt nguy hiểm nhất tại tiệm mài kính đã bị loại bỏ hoàn toàn mà không để lại bất kỳ nghi ngờ nào về thân phận của anh. Từ nay, anh đã làm chủ hoàn toàn gian nhà mài kính ban ngày, sẵn sàng tiếp cận những chiếc linh kính hoàng gia gửi đến mài từ phủ Thành chủ để nghiên cứu cấu trúc trận nhãn tối cao.


Nhưng áp lực mới đã lập tức đè nặng lên bả vai rách nát của anh. Tiếng chuông đồng từ phủ Thành chủ bỗng nhiên vang dội khắp thành trì biên thùy, báo hiệu một mệnh lệnh tàn khốc mới sắp được ban bố.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!