Lò Đúc Dưới Lòng Đất
Cố Vân mở mắt phải ở thế giới thực, nén cơn đau thấu phổi, vội vã lết từng bước chân khập khiễng về phía am tranh nơi Huyền Minh đang thoi thóp.
Cái lạnh buốt giá của cơn bão tuyết biên thùy tràn qua khe cửa gỗ mục, thốc thẳng vào lồng ngực rách nát của anh. Cảm giác trọng lực đảo lộn một trăm tám mươi độ từ Nghịch Giới vừa biến mất, trả anh về với thực tại nặng nề, nơi từng thớ thịt, từng khúc xương đều gầm rú đòi đình công. Hai xương sườn bên phải bị gãy nứt từ cuộc thử thách kiếm ý của Diệp Hồng Trần ban chiều như hai thanh sắt nung đâm thẳng vào lá phổi, khiến mỗi nhịp thở của Cố Vân đều mang theo vị tanh ngọt của máu.
Anh lết qua cánh cửa am tranh rách nát. Trên chiếc giường tre ọp ẹp, lão tăng mù Huyền Minh nằm im lìm, khuôn mặt xám ngoét không còn lấy một tia huyết sắc. Kinh mạch của lão héo úa hoàn toàn, lồng ngực khẽ phập phồng một cách yếu ớt đến tội nghiệp. Tiêu hao mười năm thọ nguyên cuối cùng để vẽ đạo huyết phù che mắt Lý Độc Nhãn ban sáng đã vắt kiệt chút tàn lực phàm nhân của vị phế tu này.
Cố Vân quỳ sụp xuống cạnh giường. Bàn tay phải của anh—vừa bị dơi gương cào rách, lại thêm vết thương cũ do bị Lý Độc Nhãn giẫm đạp—run rẩy lấy chiếc hộp gỗ dâu ra khỏi ngực áo. Anh mở nắp hộp. Luồng u quang u lam dịu nhẹ, thuần khiết của Kính Thủy tinh hoa tỏa ra, xua đi phần nào mùi ẩm mốc và tử khí trong căn am nhỏ.
"Sư phụ..." Cố Vân khàn giọng gọi.
Anh cẩn thận dùng đầu ngón tay dính máu, khẽ nhỏ ba giọt Kính Thủy tinh hoa lấp lánh vào khuôn miệng khô khốc của Huyền Minh. Ngay khi dược chất tịnh hóa vừa chạm vào môi lão tăng, một luồng khí lưu u lam dịu nhẹ lập tức lan tỏa, thấm sâu vào kinh mạch héo úa của lão. Sắc mặt xám ngoét của Huyền Minh khẽ động, nhịp thở dần trở nên đều đặn và sâu hơn, dù lão vẫn chưa thể tỉnh lại từ cơn hôn mê sâu.
Cố Vân thở phào một hơi nhẹ nhõm. Anh nhỏ thêm một giọt tinh hoa cuối cùng vào lưỡi mình. Dược lực mát lạnh như băng tuyết ngưng tụ lập tức trôi tuột xuống cổ họng, hóa thành một luồng thanh khí tịnh hóa xông thẳng vào đan điền rách nát của anh. Cơn đau nhức nhối do Ma Sát Ô Nhiễm màu tím đen tàn phá kinh mạch suốt mấy canh giờ qua lập tức dịu đi rõ rệt. Tuy nhiên, vết nứt xám tro hóa thạch trên cánh tay phải của anh vẫn không hề thuyên giảm, nó như một dấu ấn lạnh lẽo nhắc nhở anh về cái giá của việc bước qua giới vực.
"Minh chủ..." Một tiếng gọi trầm thấp vang lên từ bóng tối góc am tranh.
A Thiết bước ra, thân hình cao lớn lực lưỡng của gã khẽ cúi xuống, đôi mắt đen nhẻm đầy vẻ lo âu dán chặt vào hốc mắt trái đang rỉ huyết lệ đen nhạt của Cố Vân. Phía sau gã, A Cường—gã thợ mỏ thấp lùn với bả vai rộng bản—cũng đang lóng ngóng đứng gác, tay lăm lăm chiếc xẻng sắt ngắn mài bén ngót.
"Chỗ này không còn an toàn nữa." Cố Vân nén đau đứng dậy, giọng nói khàn đặc nhưng lạnh lùng dứt khoát. "Tạ Vô Cực đang điên cuồng lùng sục khu ổ chuột để luyện chế Huyết Kính. Lý Độc Nhãn tuy rút quân, nhưng gã đã nghi ngờ nghĩa trang này. Chúng ta cần một căn cứ ngầm tuyệt đối an toàn để bế quan và rèn đúc."
A Cường bước lên một bước, gãi đầu, giọng trầm khàn đặc trưng của người cả đời chui rúc dưới lòng đất: "Vân ca, em biết một nơi. Hầm quặng hoang phế số 9. Đó là một đường hầm cũ bị sạt lở từ trăm năm trước do cạn kiệt linh thạch thô. Lối vào đã bị đất đá che khuất hoàn toàn, ngay cả đám giám sát mỏ của Chu Bá Thiên cũng không có trong bản đồ tuần tra. Nhưng em đã âm thầm đào một lối thông ngầm nhỏ dẫn từ mộ cổ nghĩa trang sang đó."
Cố Vân gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ tán thưởng: "Tốt. A Thiết, ngươi cùng A Sương thu dọn đồ đạc, đưa Tần Dao và sư phụ xuống hầm ngầm ngụy trang dưới mộ cổ trước. Ta và A Cường sẽ đi khai mở hầm số 9."
Nửa canh giờ sau, dưới sự dẫn đường của A Cường, Cố Vân khòm lưng bò qua một khe hẹp sạt lở dài mười trượng. Không gian chật hẹp, ngột ngạt đến mức dưỡng khí như đông đặc lại. Từng tấc di chuyển đều là một cực hình đối với hai xương sườn gãy của Cố Vân. Anh phải cắn chặt môi, mồ hôi lạnh hòa lẫn huyết lệ đen nhạt chảy ròng ròng xuống cằm, thấm đẫm dải băng vải đen quấn quanh mắt trái.
Khi bò hết khe hẹp, một khoảng không gian rộng lớn đột ngột mở ra trước mắt.
Hầm quặng hoang phế số 9 hiện ra như một cái hốc khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất. Bầu không khí nơi đây u ám, ẩm ướt và lạnh lẽo, nồng nặc mùi quặng thạch hoại tử và lưu huỳnh rỉ sét. Những cột đá thạch anh nứt nẻ treo ngược trên trần hầm phát ra những tia sáng xám xịt yếu ớt. Nơi đây cách biệt hoàn toàn với thế giới thực bên trên, là một vùng mù tự nhiên đối với mọi thần niệm dò tìm của Chấp Pháp Điện.
"Vân ca, chỗ này tuy an toàn nhưng ẩm ướt quá, địa nhiệt rò rỉ từ mạch đá ngầm phía dưới rất nóng." A Cường vừa nói vừa dùng xẻng sắt gõ gõ vào vách đá ngầm phía sau, nơi có làn sương mù oán khí ẩm ướt đang bốc lên hầm hập.
"Nóng mới tốt." Cố Vân khẽ ho khan, đôi mắt phải nhìn chằm chằm vào khoảng trống giữa hầm. "Chúng ta sẽ dựng lò đúc kính sống ngay tại đây. Hàn Quặng Thiết Phế đâu?"
A Thiết lúc này cũng đã bò qua khe hẹp, vác theo một bao tải nặng trĩu ném xuống đất. Tiếng sắt thép va chạm nặng nề vang lên khô khốc.
"Minh chủ, đây là toàn bộ số sắt phế thải lạnh lẽo bị thải bỏ từ lò rèn của phủ Thành chủ mà Vương Đại Lực đã âm thầm thu gom hằng đêm. Loại quặng sắt này không có linh tính, cứng nhưng cực kỳ giòn, đám tu sĩ coi như rác rưởi, nhưng bền bỉ vô cùng."
Cố Vân ngồi xếp bằng xuống đất sét ẩm ướt. Anh lấy cuốn sổ tay da ố vàng—Bản thảo mài kính Tần gia—ra khỏi ngực áo. Dưới ánh sáng u lam nhạt của Kính Đồng Thần Nhãn, anh lật tìm đến trang ghi chép về *Đúc kính sống bí thuật*.
Phương pháp rèn đúc khung gương cổ xưa này không sử dụng linh hỏa của tu sĩ, mà đòi hỏi phải nung chảy sắt phế thải bằng lửa than củi thô sơ bọc giữ oán khí phàm nhân, kết hợp nhỏ máu của kiếp nô oan khuất vào lò nung để kích hoạt oán lực liên kết phân tử sắt. Chỉ có như vậy, khung sắt mới đủ dẻo dai để chịu đựng được áp lực bẻ cong không gian của Nghịch Giới, đồng thời tạo ra một lớp ngụy trang thô ráp che giấu hoàn toàn linh quang của Mảnh Kính Nguyên Thủy.
"A Cường, giúp ta nhóm lò than. Dùng đất sét nghĩa trang bọc kín lò nung để triệt tiêu nhiệt lượng phát tán ra ngoài." Cố Vân ra lệnh.
"Rõ!"
A Cường nhanh nhẹn bắt tay vào việc. Gã thợ mỏ khéo léo dùng đất sét và đá vụn dựng lên một lò nung thô sơ nhưng cực kỳ kín kẽ. Than củi được mồi lửa, bắt đầu cháy âm ỉ, tỏa ra nhiệt độ ngột ngạt dưới lòng hầm chật hẹp.
Cố Vân cởi bỏ tấm áo vải thô màu xám tro bám đầy huyết tro quặng mỏ, lộ ra lồng ngực chằng chịt vết sẹo và bả vai phải bị bỏng lôi điện rách da rỉ máu đen. Ở giữa xương ức, Mảnh Kính Nguyên Thủy rỉ sét đang dung hợp sâu vào da thịt, thỉnh thoảng khẽ rung lên phát ra luồng u quang u lam nhạt nhẽo.
Anh cầm chiếc búa tạ rèn bằng sắt vụn nặng ba mươi cân lên. Bàn tay phải rách nát của anh, dính máu khô đông cứng thành lớp rỉ sét màu đỏ sẫm quỷ dị bám chặt vào chuôi búa.
"Bắt đầu đi."
Cố Vân gầm khẽ một tiếng, vung búa tạ quai mạnh xuống khối Hàn Quặng Thiết Phế đặt trên đe đá hộc.
*Boong!*
Tiếng búa quai sắt vang lên khô khốc, chấn động kịch liệt truyền thẳng từ chuôi búa vào cánh tay phải đang hóa thạch của anh, đau buốt tận xương tủy. Hai xương sườn gãy nhói lên dữ dội, khiến anh suýt chút nữa đánh rơi búa.
"Gia cố trần hầm!" A Cường hét lớn, nhanh tay dùng những khúc gỗ thông phàm trần chống đỡ vào những vết nứt trên trần đá. Tiếng búa quai sắt liên tục tạo ra những nhịp rung vật lý mạnh, có thể gây sập hầm bất cứ lúc nào.
Cố Vân không dừng lại. Anh như một kẻ điên, liên tục quai búa dưới sức nóng ngột ngạt của lò than và địa nhiệt rò rỉ. Mồ hôi hòa lẫn máu tươi rỉ ra từ mười đầu ngón tay phồng rộp, nhỏ ròng ròng xuống quặng sắt nóng đỏ. Nhiệt độ trong hầm tăng lên nhanh chóng, da thịt Cố Vân bỏng rát, lồng ngực phập phồng thở dốc.
*Oành!*
Một tiếng nổ nhẹ đột ngột bùng phát từ lò nung. Một luồng khí xám tro độc hại phun trào, thổi bay nắp đất sét, làm cháy sém một mảng lớn chiếc tạp dề da bò của Cố Vân. Lực chấn động hất văng anh ra xa, đập mạnh lưng vào vách đá ẩm ướt.
"Khặc!"
Cố Vân hộc ra một ngụm máu đen nhạt, đau đớn co rúm người lại. Hai xương sườn gãy bị chấn động mạnh dường như nứt thêm một chút. Hai bàn tay anh phồng rộp da thịt, máu tươi chảy đầm đìa nhuộm đỏ cả chuôi búa.
Lần đúc đầu tiên thất bại.
"Vân ca!" A Thiết và A Cường hoảng hốt lao lại định đỡ anh dậy.
"Đứng yên đó!" Cố Vân quát khẽ, giọng nói run rẩy nhưng ánh mắt phải vẫn lạnh lùng, tỉnh táo đến tàn nhẫn.
Anh ngồi gượng dậy, đưa đôi bàn tay rách nát lên nhìn. Quặng sắt phế thải trong lò nung đã nguội đi, nứt vỡ thành những mảnh vụn đen xỉn giòn tan.
Anh đã sai ở đâu?
Cố Vân nhắm mắt phải, kích hoạt thần thức lực phàm nhân chỉ còn vỏn vẹn mười phần trăm của mình để phân tích. Dưới nhãn lực của Kính Đồng, anh phát hiện ra trong Hàn Quặng Thiết Phế có lẫn quá nhiều tạp chất của linh thạch hoại tử thô. Linh khí độc hại từ tạp chất này khi gặp nhiệt độ cao của than củi đã bộc phát, gây ra phản phệ nổ nhẹ phá hủy cấu trúc sắt.
Sắt phế thải tuy cứng nhưng quá giòn, và nó vẫn mang theo dư lượng linh lực hoại tử không ổn định. Để rèn đúc thành công, anh cần một thứ có thể trung hòa hoàn toàn nhiệt lượng bộc phát và purging sạch tạp chất linh thạch hoại tử kia.
Anh cần oán niệm âm hàn của phàm nhân.
Cố Vân quay sang A Thiết, giọng khàn đặc: "A Thiết, đưa hũ máu của kiếp nô oan khuất đây."
Đó là hũ máu được Hắc Ảnh Hội thu thập từ những xác kiếp nô chết oan dưới lòng mỏ quặng sâu, chứa đựng nỗi u uất và hận thù ngút trời tích tụ qua hàng chục năm bị tiên quan bòn rút sinh mệnh.
Cố Vân nén đau, đứng vững trước lò nung đã được dọn sạch. Anh cho quặng sắt phế mới vào lò, mồi lại lửa than. Khi quặng sắt bắt đầu nóng đỏ, anh cầm hũ đất nung, dứt khoát đổ luồng máu oan khuất màu đen sẫm, lạnh ngắt vào lòng lò nung.
*Xèo xèo xèo!*
Một làn khói xám u lam bốc lên nghi ngút, mang theo tiếng gào thét u uất vô hình của vong hồn phàm nhân. Lạ thay, làn khói lạnh lẽo này xuất hiện đến đâu, nhiệt lượng địa hỏa rò rỉ xung quanh lập tức bị triệt tiêu đến đó. Sương mù oán khí ẩm ướt của hầm mỏ hoang phế như tìm được sự cộng hưởng, cuộn xoắn lại bọc kín lấy lò nung, ngăn chặn hoàn toàn mọi dao động nhiệt lượng thoát lên mặt đất.
Cố Vân nhỏ thêm ba giọt máu từ lòng bàn tay rách nát của mình vào lòng khuôn đúc.
"Đúc... Kính... Sống... Bí... Thuật!"
Anh thầm vận chuyển quyết pháp rèn đúc từ di thư Tần gia. Thần thức lực phàm nhân yếu ớt của anh bộc phát, hóa thành một màng u quang u lam mỏng manh bọc giữ lấy luồng sắt nóng chảy đang cuộn xoắn. Dưới tác động của oán lực âm hàn từ máu kiếp nô, các phân tử sắt phế thải dần biến đổi, trở nên dẻo dai, bền bỉ một cách quỷ dị, hoàn toàn tịnh hóa sạch dư lượng linh thạch hoại tử.
Cố Vân vung búa tạ, dốc toàn bộ sức tàn quai mạnh xuống đe đá.
*Boong! Boong! Boong!*
Từng nhát búa nện xuống đều đặn, nhịp nhàng như nhịp tim đập của phàm nhân nghịch mệnh. A Cường liên tục gia cố trần hầm bằng gỗ thông phàm trần để tránh chấn động.
Sau một trăm lẻ tám nhát búa cực hạn, quặng sắt phế thải hoàn toàn nóng chảy, chảy đều vào lòng khuôn đúc bằng đất sét bọc quanh Mảnh Kính Nguyên Thủy đặt ở giữa.
*Xèo!*
Cố Vân đổ gáo nước lạnh nghĩa trang vào khuôn đúc để định hình. Một luồng hơi nước u lam bốc lên nghi ngút rồi tan biến vào sương mù hầm mỏ.
Khi khuôn đất sét được đập vỡ, một mặt gương thô ráp hiện ra trên đe đá.
Khung Gương Sắt Phế Thô đã hoàn thành.
Đó là một khung sắt màu xám đen xỉn, bề mặt sần sùi, lấm tấm những đốm sáng u lam ẩn hiện như những vết rỉ sét phế thải rẻ tiền. Nó bọc chặt lấy Mảnh Kính Nguyên Thủy bên trong bằng các chốt cơ quan gỗ thông phàm trần do Lục Bản Đinh chế tạo từ trước.
Không còn một tia linh quang u lam nào phát tán ra ngoài. Nhìn bề ngoài, chiếc bảo vật ngự hồn vĩ đại của Thái Cổ Pháp Đình giờ đây chỉ là một mặt gương đồng rẻ tiền, thô ráp mà bất kỳ phàm nhân nào cũng có thể mua được ở khu chợ tạp dịch với giá vài đồng tiền đồng.
Cố Vân đưa tay vuốt ve bề mặt sắt lạnh ngắt của khung gương. Anh khẽ cười lạnh, nụ cười đầy vẻ phong sương và cô độc. Lớp ngụy trang này hoàn hảo đến mức ngay cả pháp bảo thiên cơ của Chấp Pháp Điện cũng sẽ chỉ coi nó là một mảnh sắt vụn vô giá trị.
Nhưng để hoàn thành chiếc khung gương này, Cố Vân đã kiệt sức hoàn toàn. Thần thức lực của anh cạn kiệt về không, hai bàn tay rách nát rỉ máu liên tục, hai xương sườn gãy nhói đau thấu phổi. Anh ngã quỵ xuống đất sét ẩm ướt, hơi thở hổn hển.
"Minh chủ!" A Thiết lao lại đỡ anh.
"Ta không sao..." Cố Vân khàn giọng nói. "Đưa ta trở về tiệm mài kính trước khi trời sáng. Ta cần giữ vững vỏ bọc thợ mài kính ban ngày."
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng mặt trời mờ đục của Quy Hải Thành biên thùy xuyên qua màn sương mù bồ hóng, rọi vào gian nhà mài kính của Tiệm Lão Bản Tiền.
Cố Vân ngồi khòm lưng bên bánh xe nước mài kính thô sơ, đôi bàn tay quấn đầy băng gạc đen dính bụi than củi vẫn đều đặn đưa nhịp mài một mặt kính đồng phế thải. Gương mặt anh nhợt nhạt, mắt trái quấn băng vải đen im lìm giả điếc giả ngốc như thường lệ.
Ở góc tiệm, Tôn Vũ—gã thợ mài chính với khuôn mặt chuột gian giảo—đang đứng khoanh tay, đôi mắt ti hí đảo liên tục, dán chặt vào đống sắt phế thải ở góc lò rèn. Gã khẽ hừ lạnh một tiếng, lầm bầm trong miệng:
"Lạ thật... Đống sắt phế thải lạnh lẽo của phủ Thành chủ gửi đến tuần trước rõ ràng còn mười cân, sao sáng nay chỉ còn lại một nửa? Tên câm điếc kia đêm qua rõ ràng không có ở am tranh nghĩa trang..."
Tôn Vũ liếc nhìn vết bùn đất sét ẩm ướt bám trên gấu quần vải thô của Cố Vân và mùi hôi thối phàm tục nhẹ của gỗ dâu ngâm dính trên tay áo anh, ánh mắt gã lóe lên một tia sáng tàn nhẫn đầy xảo quyệt. Gã bắt đầu bước lại gần, tay lăm lăm chiếc thước gỗ, chuẩn bị lên kế hoạch rình rập ráo riết đêm nay để bắt quả tang kẻ buôn lậu sắt phế thải.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!