Nhạc nềnSakuya2

Giao Dịch Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết biên thùy gầm rú ngoài nghĩa trang phế thải Quy Hải Thành như tiếng gào thét của vạn quỷ. Gió rít qua những khe hở của các bia mộ cổ nứt nẻ, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi bùn nhão dính đầy oán khí.


Dưới đất sét lạnh ngắt, Cố Vân quỳ gối, đôi bàn tay rách nát dính máu khô rỉ sét ôm chặt lấy thân thể lạnh ngắt của Lão tăng mù Huyền Minh. Vết thương gãy hai xương sườn bên phải từ cuộc thử thách kiếm ý của Diệp Hồng Trần ban chiều đang nhói lên từng hồi, cắn xé lồng ngực anh mỗi khi hít thở. Vai trái rách da rỉ ra từng giọt máu đen nhạt, bỏng rát dưới làn nước mưa buốt giá.


Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với cơn co thắt dữ dội từ đan điền rách nát. Không còn màng bảo vệ phật pháp từ đạo huyết phù của Huyền Minh, luồng Ma Sát Ô Nhiễm màu tím đen rò rỉ từ hầm mỏ số 9 đang điên cuồng tràn vào kinh mạch phàm nhân của anh. Nó như vạn con kiến độc đang gặm nhấm xương tủy, lạnh buốt và hoại tử. Mắt trái mù vĩnh viễn ba mươi phần trăm thị lực của anh giấu dưới dải băng vải đen khẽ giật kịch liệt, hốc mắt rỉ ra một giọt huyết lệ màu đen nhạt nhạt.


"Sư phụ..." Cố Vân nghiến chặt răng phàm đến mức bật máu, cố ngăn bản thân không phát ra tiếng rên rỉ.


Anh biết, Huyền Minh đã dùng mười năm thọ nguyên cuối cùng để vẽ huyết phù che mắt Lý Độc Nhãn. Giờ đây, lão tăng đã rơi vào hôn mê sâu, kinh mạch hoàn toàn héo úa. Nếu không có dược chất tịnh hóa cực mạnh, lão sẽ không thể qua khỏi đêm nay. Chưa kể, biểu ca phản bội và đám lính canh phủ Thành chủ vẫn đang lùng sục ngoài kia. Biểu muội nhỏ Diệp Linh Nhi cũng đang thoi thóp trong am tranh vì chứng hoại tử phổi do hít bụi quặng.


Anh phải sống. Anh phải cứu họ.


Cố Vân hít một hơi thật sâu, dùng chút lực tàn khuyết bế xốc thân thể Huyền Minh lên, khập khiễng đi về phía am tranh rách nát. A Thiết và A Sương đã đợi sẵn ở đó, khuôn mặt lấm lem tro quặng đầy vẻ lo âu.


"A Thiết, canh giữ am tranh thật chặt. A Sương, xuống hầm ngầm bảo vệ Tần Dao, tuyệt đối không được để con bé lộ diện hít thở khí trời lúc này." Giọng Cố Vân khàn đặc, lạnh lùng ra lệnh.


"Minh chủ... còn ngài?" A Thiết nhìn vết máu đen rỉ ra từ mắt trái Cố Vân, run giọng hỏi.


"Ta đi tìm thuốc." Cố Vân chỉ để lại một câu ngắn gọn, rồi quay lưng bước vào mật thất tối tăm dưới lòng đất nghĩa trang.


Trời đêm đen kịt. Mây đen dày đặc che khuất hoàn toàn ánh trăng tròn. Đây chính là Thời Gian Mù của Thiên Đạo—khoảnh khắc ngắn ngủi khi thiên kiếp và quy tắc thế giới thực bị che mắt bởi bão tố và bóng tối.


Cố Vân ngồi xếp bằng trong mật thất, tay phải run rẩy lấy chiếc Dao mài kính phàm sắt dính máu khô ra khỏi Hộp gỗ cách linh. Anh nhắm mắt phải, kích hoạt thần thức lực phàm nhân chỉ còn vỏn vẹn hai mươi phần trăm của mình, rót thẳng vào lồng ngực—nơi Mảnh Kính Nguyên Thủy rỉ sét đang dung hợp sâu vào xương ức.


*Ầm!*


Một tiếng nổ câm lặng vang lên trong thức hải. Không khí xung quanh Cố Vân vặn vẹo gợn sóng u lam. Lực hút không gian lạnh buốt kéo mạnh lấy thần hồn anh, ném anh vào vực sâu lật ngược của Nghịch Giới.


Khi Cố Vân mở mắt ra, trọng lực đã đảo lộn một trăm tám mươi độ. Anh đang bám vào vách đá thạch anh treo ngược của Nghịch Giới Quy Hải Thành. Bầu trời nơi đây mang màu tím xám tịch mịch, vạn vật tĩnh lặng không một tiếng động. Anh nén cơn đau thấu phổi từ hai xương sườn gãy, vận chuyển Nghịch Ảnh Bộ thô sơ lướt đi trên những mái nhà pha lê vặn vẹo, hướng thẳng về phía phản chiếu của linh mỏ—Đầm lầy Huyết Oán.


Đầm lầy Huyết Oán hiện ra dưới chân anh như một hồ chứa chất lỏng màu đỏ thẫm khổng lồ, bốc lên làn sương mù ma oán dày đặc. Nơi đây được hình thành từ oán khí chết oan của hàng vạn kiếp nô phàm nhân bị hiến tế hằng đêm hằng năm. Từng bong bóng máu vỡ ra, phát ra những tiếng khóc than u uất vô hình tàn phá thần trí kẻ xâm nhập.


Cố Vân đáp xuống một tảng đá pha lê đen nhô ra giữa đầm lầy. Mắt trái anh bùng lên luồng u quang u lam nhạt, Kính Đồng Thần Nhãn xuyên thấu làn sương độc, định vị chính xác một cụm ánh sáng tinh khiết lấp lánh trên vách đá gương cổ thụ treo ngược giữa đầm lầy.


Đó là Kính Thủy tinh hoa—chất lỏng ngưng tụ từ oán khí được tịnh hóa hoàn toàn qua ngàn năm, thần dược dưỡng hồn duy nhất có thể giữ lại sinh mệnh cho Huyền Minh và áp chế cơn đau đan điền cho anh.


Cố Vân khẽ nhổ một búng máu đen nhạt, tay phải siết chặt chuôi dao mài kính phàm sắt dính máu khô, chuẩn bị leo lên vách đá. Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào bề mặt pha lê lạnh ngắt, một luồng gió sắc bén đột ngột xé rách sương mù, chém thẳng vào cổ họng anh từ góc khuất.


*Keng!*


Cố Vân phản xạ cực nhanh nhờ Kính Đồng nhìn thấu quỹ đạo, anh ngửa người ra sau, lưỡi đoản đao pha lê sắc lẹm lướt qua sát cằm anh trong gang tấc, chém trúng vách đá phát ra những tia lửa u lam.


Một bóng người mảnh mai đáp xuống một mặt gương vỡ lơ lửng gần đó. Đó là một nữ tử mặc dạ hành y màu đen bó sát, eo thon đeo đoản đao pha lê, khuôn mặt che sa đen chỉ lộ ra đôi mắt phượng sắc sảo, lạnh lùng và cảnh giác tột độ.


Khương Vân—Nữ tặc Nghịch Giới.


"Kẻ nào dám tranh đoạt Kính Thủy tinh hoa của ta?" Giọng Khương Vân lạnh lùng, mang theo sát khí Luyện Khí tầng 8 bộc phát.


Không đợi Cố Vân trả lời, Khương Vân vung đoản đao pha lê chém mạnh vào không trung. Thân pháp Nghịch Ảnh Bộ của nàng nhanh như một bóng ma, tạo ra ba ảo ảnh giống hệt nhau từ ba mặt gương phản chiếu xung quanh, đồng thời lao vào tấn công Cố Vân từ ba hướng.


Cố Vân không hề hoảng loạn. Anh hiểu rõ, ở Nghịch Giới này, tu vi tiên đạo Luyện Khí Kỳ của nàng không thể áp chế được thần thức lực của anh. Mắt trái mang sẹo chữ thập của anh phát sáng u lam rực rỡ. Dưới nhãn lực của Kính Đồng Thần Nhãn, ba ảo ảnh của Khương Vân lập tức lộ rõ bản chất: hai bóng bên cạnh chỉ là sự khúc xạ ánh sáng qua gương vỡ, còn bản thể thực sự đang lướt đến từ phía dưới bên sườn trái.


Cố Vân lách người sang phải một bước rất nhỏ, tránh né nhát đao dứt khoát của Khương Vân trong gang tấc. Sự chuyển động đột ngột khiến hai xương sườn gãy của anh cọ xát vào nhau, đau buốt đến mức anh phải mím chặt môi.


Khương Vân kinh ngạc khi thấy nhát chém tất sát của mình bị một tên phế mạch phàm nhân nhìn thấu dễ dàng. Nàng hừ lạnh một tiếng, tay trái vung lên, phun ra một làn sương độc huyễn cảnh màu tím đen ngút trời để phong tỏa hoàn toàn tầm nhìn và thần thức của Cố Vân.


"Phản... Chiếu... Linh... Quang!"


Cố Vân quát khẽ trong lòng. Anh đưa mặt gương của Mảnh Kính Nguyên Thủy bọc Khung Gương Sắt Phế Thô hướng thẳng về phía làn sương độc đang ập tới. Mặt gương cổ phát ra một màng ánh sáng u lam thâm trầm, hấp thụ trọn vẹn luồng sương độc rồi lập tức phản xạ ngược lại 100% quỹ đạo cũ về phía Khương Vân.


"Cái gì?"


Khương Vân biến sắc, không ngờ bảo vật của đối thủ lại có khả năng phản chiếu pháp thuật kỳ dị đến vậy. Nàng buộc phải lộn vòng trên không trung để tránh né làn sương độc của chính mình, đáp xuống đất một cách chật vật.


Nổi giận, Khương Vân rút từ trong tay áo ra ba cây phi châm độc màu tím đen, nhắm thẳng vào bàn tay phải đang cầm dao của Cố Vân phóng mạnh. Nhưng ba cây châm độc vừa chạm vào Khung Gương Sắt Phế Thô bọc ngoài mảnh kính trước ngực anh liền phát ra tiếng "keng" giòn tan rồi rơi rụng vô hại xuống đầm lầy.


Tuy nhiên, lực chấn động nhẹ từ phi châm dội ngược cũng khiến Cố Vân lùi lại hai bước. Bàn tay phải rách nát của anh bị chấn động làm rách miệng vết thương cũ, máu tươi rỉ ra dính lên chuôi dao mài kính. Một luồng ma sát độc tính âm hàn từ đầm lầy nương theo vết thương thấm vào kinh mạch, khiến cánh tay phải của anh buốt lạnh như băng giá.


Khương Vân đứng thế thủ, đôi mắt phượng nheo lại đầy cảnh giác. Nàng nhận ra đối thủ trước mặt tuy đan điền rách nát hoàn toàn, không có lấy một tia linh lực tiên đạo, nhưng thần thức lực và nhãn thuật lại quỷ dị vô cùng, đặc biệt là chiếc gương sắt phế thô ráp kia chứa đựng một uy áp không gian thâm thầm khiến nàng rùng mình.


Cố Vân cũng đứng yên, anh không chủ động tấn công. Anh hiểu rõ, Khương Vân không phải là người của phủ Thành chủ, ánh mắt nàng tuy lạnh lùng nhưng không mang theo sự tàn bạo khát máu của tiên quan. Nàng chỉ đang liều mạng giành giật Kính Thủy tinh hoa để cứu mạng gia tộc bị nguyền rủa của mình.


"Giao dịch sòng phẳng đi." Cố Vân giọng khàn đặc, phá vỡ sự im lặng. "Ta cần một nửa số Kính Thủy tinh hoa này để cứu người. Một nửa còn lại thuộc về ngươi. Đánh tiếp chỉ khiến cả hai cùng chết ở đây."


Khương Vân khẽ khịt mũi dưới tấm sa đen, giọng đầy mỉa mai: "Sòng phẳng? Ở Nghịch Giới này làm gì có chuyện sòng phẳng? Kẻ mạnh đoạt lấy, kẻ yếu làm củi. Ngươi lấy tư cách gì để thương lượng với ta?"


Chưa dứt lời, bầu trời màu tím xám của Nghịch Giới bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Từ sâu trong lòng Đầm lầy Huyết Oán, những tiếng rít chói tai xé rách không gian vang lên liên tục.


*Sột soạt! Sột soạt!*


Hàng trăm con dơi gương biến dị (mirror bats) từ những khe nứt đá pha lê đen tràn ra như một đám mây đen khổng lồ. Thân thể chúng cấu tạo từ những mảnh gương vỡ sắc nhọn phản chiếu ánh sáng tím lạnh, đôi mắt đỏ rực sát khí. Chúng bị thu hút bởi mùi oán khí bùng phát từ trận giao phong và mùi máu tươi rỉ ra từ tay Cố Vân.


Đàn dơi gương lao xuống điên cuồng, phóng ra những luồng sóng âm tinh thần sắc bén xé rách không gian Nghịch Giới xung quanh.


Khương Vân biến sắc. Nàng vung đoản đao pha lê tạo ra màng bảo vệ huyễn cảnh hòng che mắt đàn dơi, nhưng sóng âm tinh thần của dã thú ma tính quá mạnh, lập tức chấn vỡ màng huyễn cảnh của nàng. Ba con dơi gương khổng lồ lướt qua, móng vuốt sắc bén như dao cạo rạch nát bả vai trái của nàng, máu tươi tuôn rơi.


Nàng ngã quỵ xuống vách đá, đoản đao pha lê suýt rơi xuống đầm lầy.


Cố Vân nhìn thấy cảnh đó, trong lòng lập tức tính toán cực nhanh. Anh hiểu rõ, nếu Khương Vân chết ở đây, anh cũng khó lòng một mình thoát khỏi đàn dơi gương khổng lồ này khi thần thức lực chỉ còn dưới hai mươi phần trăm. Hơn nữa, anh cần một nguồn cung cấp dược liệu ổn định ở thế giới thực để duy trì nhãn lực cho Kính Đồng.


Cứu nàng để làm giao dịch sòng phẳng!


Cố Vân bộc phát thần thức lực còn lại, Kính Đồng Thần Nhãn mắt trái phát sáng u lam rực rỡ. Anh nhìn thấu quỹ đạo di chuyển của đàn dơi gương dựa trên các sợi tơ phản chiếu ánh sáng của chúng.


Anh đưa mặt gương Mảnh Kính Nguyên Thủy hướng thẳng về phía đàn dơi đang lao xuống Khương Vân, kích hoạt *Phản chiếu linh quang*. Luồng sóng âm tinh thần khổng lồ của đàn dơi đánh trúng mặt gương cổ, lập tức bị bẻ cong và dội ngược lại 100% sát thương về phía chính chúng.


*Oành!*


Hàng chục con dơi gương đi đầu bị chính sóng âm của mình chấn vỡ vụn thành vạn mảnh pha lê rơi rụng lả tả.


Nhân cơ hội đó, Cố Vân lách người tới bên cạnh Khương Vân, tay trái bế xốc eo nàng lên, tay phải vung chiếc Dao mài kính phàm sắt chém đứt sợi tơ liên kết nhân quả của con dơi chúa đang định lao xuống từ phía sau. Con dơi chúa rú lên một tiếng thảm thiết, đan điền phản chiếu của nó bị đâm xuyên, nổ tung thành một vũng nước đen.


Cố Vân ôm Khương Vân nhảy xuống một khe nứt đá hoang phế sâu dưới lòng đầm lầy, dùng Khung Gương Sắt Phế Thô che chắn lối vào. Đàn dơi gương mất đi thủ lĩnh và bị chấn động sóng âm dội ngược, hoang mang bay tán loạn rồi rút lui dần vào lòng đầm lầy.


Trong hang đá chật hẹp, tối tăm, hơi thở của hai người dồn dập quyện vào nhau. Không có bất kỳ sự lãng mạn sến sẩm nào, chỉ có mùi máu tươi, mùi sương độc đắng ngắt và sự cảnh giác sòng phẳng của hai kẻ sống sót dưới đáy xã hội.


Khương Vân khẽ đẩy Cố Vân ra, tay ôm lấy bả vai trái đang rỉ máu, ánh mắt phượng nhìn anh đầy phức tạp qua tấm sa đen rách nát.


"Ngươi cứu ta làm gì? Ta đã định giết ngươi." Nàng lạnh lùng hỏi.


"Cứu ngươi để làm giao dịch." Cố Vân dựa lưng vào vách đá lạnh ngắt, ho khan vài tiếng, nhổ ra một búng máu đen nhạt. Mắt trái anh lúc này sưng húp, huyết lệ đen rỉ ra liên tục, đau nhức nhối. "Ta cứu mạng ngươi một lần, chia đôi số Kính Thủy tinh hoa này là chuyện sòng phẳng. Ngoài ra, ta muốn giao dịch thêm với ngươi."


Khương Vân im lặng một lát, nhìn cụm Kính Thủy tinh hoa lấp lánh đang nằm an toàn trong chiếc hộp gỗ dâu của Cố Vân. Sự thực tế và khôn ngoan của một kẻ sống sót giúp nàng nhanh chóng đưa ra quyết định.


"Nói đi. Ngươi muốn gì?" Nàng hỏi, giọng đã bớt đi vài phần sát khí.


"Ta cần một nguồn cung cấp Linh dịch Thủy Nguyệt hằng tuần để tịnh hóa nhãn lực cho Kính Đồng Thần Nhãn và áp chế cơn đau đan điền." Cố Vân thẳng thắn nói, chỉ vào mắt trái đang rỉ máu đen của mình. "Ta biết gia tộc ngươi có nguồn cung cấp loại linh dịch này."


Khương Vân khẽ nhíu mày: "Linh dịch Thủy Nguyệt là bảo vật của gia tộc ta, cực kỳ khó thu hoạch ở thế giới thực. Ngươi lấy gì để đổi lấy nó hằng tuần?"


Cố Vân đưa đôi mắt mờ đục nhìn thẳng vào nàng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng:


"Ta dùng Kính Đồng Thần Nhãn của ta để giúp ngươi định vị chính xác vị trí Kính Thần của các trưởng lão Chấp Pháp Điện Quy Hải Thành trong Nghịch Giới. Ngươi chuyên hoạt động trộm đoạt bảo vật, có thần nhãn của ta dẫn đường, ngươi sẽ tránh được mọi bẫy không gian và tiếp cận được những kho báu lớn nhất mà không bị phát hiện."


Đôi mắt phượng của Khương Vân lập tức co rút lại kịch liệt.


Lời đề nghị này đánh trúng vào tử huyệt khát vọng của nàng. Gia tộc nàng bị Ngũ Hành Tiên Tông diệt môn, tàn hồn tổ tiên đang ngủ say cần lượng lớn tài nguyên thượng giới để duy trì. Nếu có thần nhãn nhìn thấu giới vực của Cố Vân dẫn đường, việc thâm nhập và cướp đoạt của nàng sẽ dễ dàng hơn gấp trăm lần.


"Thỏa thuận sòng phẳng." Khương Vân dứt khoát đưa bàn tay mảnh mai ra. "Hằng tuần, ta sẽ gửi Linh dịch Thủy Nguyệt đến nghĩa trang phế thải thông qua mạng lưới phàm nhân của Hoa nương. Đổi lại, mỗi khi ta cần thâm nhập Nghịch Giới Chấp Pháp Điện, ngươi phải dùng thần nhãn dẫn đường cho ta."


Cố Vân đưa bàn tay phải rách nát dính máu khô hóa rỉ sét ra, nắm chặt lấy tay nàng. Không có hơi ấm tình cảm, chỉ có sự lạnh lẽo của hai lưỡi dao sòng phẳng kết ước sinh tồn.


Trước khi thoát ly Nghịch Giới, Khương Vân khẽ liếc nhìn Cố Vân, để lại một lời cảnh báo lạnh lùng đầy áp lực:


"Cẩn thận với Tạ Vô Cực ở thế giới thực. Ta nghe ngóng được gã đang ráo riết luyện chế một mặt 'Huyết Kính' bằng cách âm thầm bắt cóc hàng loạt phàm nhân trẻ tuổi ở khu ổ chuột để hiến tế. Mục tiêu tiếp theo của gã có thể là nghĩa trang phế thải của ngươi đấy."


Nói rồi, thân hình nàng hóa thành một luồng u ảnh màu đen, biến mất hoàn toàn vào làn sương mù của Đầm lầy Huyết Oán.


Cố Vân đứng lặng giữa hang đá Nghịch Giới. Lời cảnh báo của Khương Vân như một tảng đá nặng đè lên lồng ngực anh. Sát cục của Tạ Vô Cực đang áp sát ngày một gần. Anh phải nhanh chóng trở về thế giới thực, dùng số Kính Thủy tinh hoa này để cứu Huyền Minh và chuẩn bị cho lò đúc ngầm dưới hầm mỏ số 9.


Anh cầm chiếc hộp gỗ dâu chứa đầy Kính Thủy tinh hoa, kích hoạt Mảnh Kính Nguyên Thủy để bước qua vết rạn không gian trở về thế giới thực, bỏ lại phía sau bóng tối tịch mịch của đầm lầy oán niệm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!