Huyết Phù Già Thiên
Cơn mưa bão đêm tại Quy Hải Thành chưa bao giờ dứt, nó gầm rú như muốn xé toác cả bầu trời nghĩa trang phế thải hẻo lánh. Từng luồng gió lạnh buốt mang theo hơi nước rít qua những khe hở của các bia mộ cổ nứt nẻ, tạo nên những tiếng hú dài ghê rợn. Mặt đất nghĩa trang lúc này nhão nhoét bùn đen, oán khí từ lòng đất bốc lên ẩm ướt, quyện chặt lấy hương tịnh hóa đắng ngắt mà Lão Trương vừa vội vã rải khắp nơi.
Mùi máu tươi của hơn ba mươi mạng người thuộc bang chúng Hắc Hổ Bang vừa bị tiêu diệt vẫn còn lơ lửng trong không khí, nồng nặc đến mức khiến người ta lợm giọng. Dù A Thiết và A Cường đã nhanh chóng lôi toàn bộ xác chết xuống hầm ngầm sâu mười trượng, nắp hầm bằng gỗ dâu già cũng đã được khép lại chặt chẽ và ngụy trang bằng một lớp đất sét ẩm, nhưng Cố Vân biết rõ, bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để qua mắt được khứu giác nhạy bén của một con dã thú ma tính.
*Cào! Cào!*
Móng vuốt sắc nhọn của con Hắc Sát Ma Khuyển điên cuồng bới tung lớp đất sét ngụy trang trên nắp hầm ngầm. Tiếng sột soạt ghê rợn vang lên giữa tiếng mưa gầm rú, từng mảng bùn nhão dính oán khí đỏ sẫm bị hất tung lên không trung. Con quái thú khổng lồ da đen bóng như sắt nguội khịt mũi liên tục, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nóng cháy lóe lên tia khát máu tột cùng. Nó đã ngửi thấy mùi máu tươi của Vương Hắc Hổ rò rỉ qua khe nứt của nắp hầm dâu già bên dưới lớp đất sét mỏng.
Lý Độc Nhãn đứng ngay cạnh gã, con mắt phải to bất thường lấp lánh u quang xanh lục sắc đầy xảo quyệt. Gã giật mạnh sợi xích sắt liên kết với vòng cổ phù văn lôi điện của con ma thú, nở nụ cười tàn nhẫn: "Khá khen cho con súc sinh, quả nhiên dưới lớp đất này có quỷ!"
Gã quay sang hai tên vệ binh Chấp Pháp Điện đứng sau, ra lệnh bằng giọng khàn đặc: "Đem cuốc sắt tới đây! Đào nắp hầm này lên cho ta! Ta muốn xem kẻ nào dám cả gan tàn sát bang chúng Hắc Hổ Bang ngay dưới chân Chấp Pháp Điện!"
"Tuân lệnh đại nhân!"
Hai tên vệ binh mặc giáp sắt nhẹ xộc xệch bước lên, tay lăm lăm những chiếc cuốc sắt nặng nề khảm phù văn lôi điện nhẹ. Chúng giơ cao cuốc, chuẩn bị bổ xuống nắp hầm ngầm ngụy trang.
Cố Vân nằm nép mình sau bia mộ cổ vô danh nứt nẻ cách đó chưa đầy ba trượng, toàn thân anh khẽ run lên. Hai xương sườn bên phải bị gãy nứt từ cuộc thử thách kiếm ý của Diệp Hồng Trần ban chiều như những nhát dao găm đâm sâu vào phổi mỗi khi anh hít thở. Bả vai trái bị chém rách da rỉ máu đen nhạt—hậu quả của lực chấn động dội ngược khi mặt gương "Kính ảnh thế thân" vỡ nát—đang bỏng rát dữ dội dưới làn nước mưa lạnh buốt. Bàn tay phải rách nát của anh dính máu tươi đã khô cứng lại, bám chặt vào chuôi chiếc Dao mài kính phàm sắt, tạo thành một lớp rỉ sét màu đỏ sẫm quỷ dị, tỏa ra luồng u quang u lam cực kỳ thưa thớt.
Thần thức lực của anh lúc này chỉ còn vỏn vẹn ba mươi phần trăm sau khi phải liên tục duy trì Kính Ảnh Huyễn Trận và huyễn ảnh kính phân thân để diệt khẩu Hắc Hổ Bang. Nếu bây giờ bị Lý Độc Nhãn phát hiện, đan điền phế mạch không thể tụ khí tiên đạo của anh sẽ biến anh thành một tấm bia thịt bất lực trước tu vi Luyện Khí tầng 7 của gã trinh sát trưởng.
Không thể ngồi chờ chết! Cố Vân nghiến chặt răng phàm, cố nén cơn đau thấu xương tủy, tay phải khẽ động, định rút chiếc Dao mài kính phàm sắt ra khỏi Hộp gỗ cách linh để kích hoạt Kính ảnh thế thân hòng dẫn dụ con ma khuyển chạy hướng khác. Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào chuôi dao lạnh ngắt dính máu khô, một bàn tay gầy guộc, khô héo như vỏ cây già bất ngờ đặt lên bả vai trái đang rách da của anh.
Một lực lượng vô hình, ấm áp nhưng th thầm truyền vào bả vai, cưỡng ép đè nén luồng sát khí đang chực chờ bộc phát của Cố Vân. Anh giật mình, khẽ liếc mắt nhìn lại.
Lão tăng mù Huyền Minh đã đứng sau lưng anh từ lúc nào. Lão mặc bộ áo cà sa rách nát màu xám tro dính đầy bồ hóng, đôi mắt mù quấn băng vải trắng dính vệt máu khô nhạt, tay trái đang lần tràng hạt gỗ mục 108 hạt. Lão lắc đầu nhẹ, truyền âm thẳng vào thức hải Cố Vân:
"Đừng động. Thống lĩnh Tạ Vô Cực đang dùng thần thức Trúc Cơ khóa chặt toàn bộ khu vực nghĩa trang này từ xa. Bất kỳ dao động linh lực hay chuyển động vật lý bất thường nào của con lúc này đều sẽ kích hoạt sát cục diệt thế. Hãy để ta đối phó."
Nói rồi, Huyền Minh buông bả vai Cố Vân, chậm rãi bước ra khỏi bóng tối của bia mộ cổ. Lão chống cây gậy trúc cũ kỹ, dáng đi khập khiễng nhưng vững chãi, bước thẳng về phía Lý Độc Nhãn và con ma thú hung tợn đang cào đất.
*Clack. Clack. Clack.*
Tiếng tràng hạt gỗ mục va vào nhau lách cách, vang lên đều đặn giữa tiếng mưa bão gầm rú.
"A di đà phật..."
Huyền Minh chấp hai tay trước ngực, niệm một câu phạn âm trầm ấm. Sóng âm phật môn tàn khuyết màu vàng nhạt nhòa từ miệng lão phát ra, lan tỏa vào không trung như những gợn nước dịu nhẹ. Luồng sóng âm này không mang theo sát thương vật lý, nhưng lại chứa đựng một ý chí tịnh tĩnh tuyệt đối, đi đến đâu liền làm dịu đi sát khí và ma oán xung quanh đến đó.
Hai tên vệ binh Chấp Pháp Điện đang giơ cao cuốc sắt bỗng khựng lại giữa chừng. Đôi bàn tay cầm cuốc của chúng khẽ run rẩy, ánh mắt đỏ ngầu sát khí bỗng chốc trở nên mờ mịt, trống rỗng như thể vừa bị một bàn tay vô hình gột rửa sạch mọi dục vọng tàn bạo. Chiếc cuốc sắt khảm phù văn lôi điện nhẹ buột khỏi tay chúng, rơi bịch xuống vũng bùn nhão.
Con Hắc Sát Ma Khuyển cũng ngừng cào đất, nó lắc đầu điên cuồng, phát ra những tiếng ăng ẳng sợ hãi, lùi lại nép sát sau chân Lý Độc Nhãn để tránh né luồng phạn âm vàng nhạt.
Lý Độc Nhãn khựng lại, con mắt phải to bất thường lóe lên u quang xanh lục sắc đầy giận dữ. Gã bộc phát linh lực Luyện Khí tầng 7 mạnh mẽ, luồng linh quang đỏ gay nhạt bọc quanh cơ thể dập tắt hoàn toàn phạn âm xung quanh. Gã vung thanh đại đao bản lớn chém mạnh một nhát vào không trung, cắt đứt luồng sóng âm vàng nhạt đang lan tỏa.
*Ầm!*
Một tiếng nổ linh lực nhỏ vang lên, thổi bay những hạt mưa xối xả xung quanh. Lý Độc Nhãn chỉ thẳng đại đao vào mặt Huyền Minh, quát lớn đầy tàn nhẫn: "Lão lừa trọc mù kia! Ngươi dám dùng tà thuật phật môn để cản trở Chấp Pháp Điện thi hành công vụ sao? Có tin ta chém nát am tranh của ngươi ngay lập tức không?"
"A di đà phật... Thí chủ bớt giận." Huyền Minh trầm mặc, khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn không chút dao động trước lưỡi đao sắc bén. "Nghĩa trang này là nơi chôn cất hàng vạn kiếp nô phàm nhân tội nghiệp. Oán khí tích tụ trăm năm, đất sét dính đầy huyết tro quặng mỏ dơ bẩn. Con thú ma tính của thí chủ ngửi thấy mùi máu, thực chất chỉ là oán khí thối rữa của xác chết phàm nhân bốc lên mà thôi. Dưới nắp hầm kia không có ma tu, cũng không có sát thủ, chỉ có đống xương tàn phế thải của những kiếp nô chết oan dưới hầm mỏ mà tiệm mài kính Lão Bản Tiền gửi tới tiêu hủy."
"Ngươi gạt ta!" Lý Độc Nhãn rít lên xảo quyệt, con mắt linh nhãn lục sắc soi thẳng vào băng vải mù của Huyền Minh. "Hắc Sát Ma Khuyển của ta chưa bao giờ nhầm lẫn! Dưới này rõ ràng có mùi máu tươi nóng hổi của Vương Hắc Hổ! Đào lên cho ta!"
Gã đá mạnh vào mông tên vệ binh đang ngơ ngác, cưỡng ép chúng nhặt cuốc lên.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Cố Vân nín thở, mắt trái mang sẹo chữ thập rách hốc mắt rỉ máu đen nhạt đang nhìn trừng trừng qua khe đá. Nếu chúng đào lên, Tần Dao bên dưới sẽ bị bắt, và toàn bộ Hắc Ảnh Hội dưới lòng đất sẽ bị thảm sát.
Huyền Minh thở dài một tiếng đầy từ bi. Lão biết rõ, trước sự bướng bỉnh tàn bạo của Lý Độc Nhãn và sự giám sát thần thức Trúc Cơ của Tạ Vô Cực từ xa, những lời nói phàm trần đều vô dụng. Lão bắt buộc phải dùng đến cấm thuật tối cao của mình, gánh chịu cái giá tàn phá nhục thân phàm nhân suy kiệt héo úa.
Lão tăng già khẽ đưa bàn tay phải gầy guộc lên, cắn rách đầu ngón tay trỏ. Máu tươi đỏ sẫm rỉ ra, nhưng quỷ dị thay, luồng máu này không chảy xuống mà lại lơ lửng giữa không trung dưới tác động của một sợi tơ nhân quả tàn khuyết.
Huyền Minh vung tay vẽ nhanh liên tiếp 108 phù văn phật môn cổ xưa lên không trung bằng máu của mình. Đôi bàn tay lão chuyển động nhanh như chớp giật, tạo ra những vệt sáng đỏ sẫm quỷ dị dệt thành một đạo phù văn hình chữ "Vạn" ngược khổng lồ lơ lửng trên nắp hầm ngầm ngụy trang.
"Huyết... Phù... Che... Mắt!"
Huyền Minh quát khẽ, ngón tay trỏ dính máu ấn mạnh vào tâm chữ "Vạn" ngược.
*Oành!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong cõi vô hình. Đạo huyết phù bùng phát ra một luồng ánh sáng vàng kim dịu nhẹ nhưng thâm trầm, lập tức kích hoạt "Thiên Cơ Già Thiên Ấn". Luồng ánh sáng vàng kim này nhanh chóng bao bọc lấy toàn bộ nghĩa trang phế thải, tịnh hóa hoàn toàn mọi ma sát rò rỉ, mùi máu tươi của Hắc Hổ Bang và hơi thở oán khí Nghịch Giới bám quanh nắp hầm ngầm.
Màng bảo vệ phật pháp tịnh tĩnh bao bọc lấy thức hải của Cố Vân, xua tan hoàn toàn sương mù ma oán đang tàn phá thần trí anh. Cơn đau buốt từ mắt trái biến dị bỗng chốc dịu đi rõ rệt, nhịp tim phàm nhân của anh ổn định trở lại dưới sự che chở của Thiên Ấn.
Con Hắc Sát Ma Khuyển bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt đỏ rực của nó co rúm lại, chiếc mũi nhạy bén hít hà liên tục nhưng lúc này, nó không còn ngửi thấy bất kỳ mùi máu tươi hay sát khí nào nữa. Trong cảm quan của nó, khu vực nắp hầm ngầm vừa rồi giờ đây chỉ là một khoảng không trống rỗng, tịch mịch và lạnh lẽo như một tảng đá phế thải vô hại. Nó hoang mang, rít lên những tiếng rên rỉ sợ hãi, cụp đuôi chạy thụt lùi về phía sau Lý Độc Nhãn, không dám tiến lại gần đạo huyết phù phát sáng vàng nhạt.
Lý Độc Nhãn kinh hoàng bộc phát linh nhãn lục sắc soi quét điên cuồng vào đạo huyết phù. Nhưng dưới tác động của Thiên Cơ Già Thiên Ấn—một cấm thuật phật môn tàn khuyết mang tính chất tịnh hóa tuyệt đối—con mắt linh nhãn biến dị của gã chỉ nhìn thấy một vùng ánh sáng phật môn trống rỗng, không có lấy một tia sát khí hay tàn dư linh lực ma tu nào.
"Cái gì... Làm sao có thể thế được?" Lý Độc Nhãn lắp bắp, khuôn mặt gầy gò vặn vẹo vì không cam lòng. Gã biết rõ, tàn niệm phật pháp này cực kỳ thâm sâu, vượt xa tầm hiểu biết Luyện Khí Kỳ của gã. Nếu gã cưỡng ép dùng linh lực tấn công đạo huyết phù, phạn âm tịnh tâm dội ngược nhân quả sẽ trực tiếp tàn phá đạo cơ kinh mạch của gã.
Đúng lúc đó, từ phía bầu trời Quy Hải Thành xa xôi, một luồng thần niệm Trúc Cơ mạnh mẽ, lạnh lùng như băng quét qua nghĩa trang phế thải. Đó là thần thức của Thống lĩnh Tạ Vô Cực đang giám sát từ xa. Luồng thần niệm quét qua đạo huyết phù vàng kim, dừng lại một giây rồi thu hồi về, truyền đến một mệnh lệnh lạnh lùng vào thức hải Lý Độc Nhãn:
"Rút quân. Chỉ là một tàn trận phật môn phế tích tự động kích hoạt tịnh hóa oán khí nghĩa trang. Đừng lãng phí thời gian ở đó nữa. Mau quay về linh mỏ hỗ trợ phong tỏa vết rạn không gian tầng sâu."
Lý Độc Nhãn nghiến răng ken két, thu hồi đại đao. Gã nhìn trừng trừng vào Huyền Minh bằng con mắt lục sắc đầy hận thù, để lại một lời đe dọa lạnh lùng:
"Lão lừa trọc mù! Mạng của lão không còn bao nhiêu thọ nguyên đâu. Đừng tưởng có chút phật pháp tàn khuyết bảo hộ nghĩa trang này là có thể che chở cho đám phàm nhân rác rưởi mãi mãi. Chấp Pháp Điện chúng ta sẽ quay lại sớm thôi!"
Gã giật mạnh xích sắt, dắt con ma khuyển đang hoang mang lùi lại, cùng hai tên vệ binh nhanh chóng rút lui khỏi nghĩa trang phế thải, biến mất vào màn mưa bão mịt mù.
Tiếng chuông đồng báo động xa dần, bóng tối tịch mịch lại bao trùm lên nghĩa trang phế thải Quy Hải Thành. Cơn mưa bão vẫn xối xả trút xuống, nhưng luồng sát khí ngột ngạt của Chấp Pháp Điện đã hoàn toàn tan biến.
Cố Vân từ sau bia mộ cổ thở phào nhẹ nhõm, anh buông lỏng bàn tay phải đang siết chặt chuôi dao mài kính phàm sắt dính máu khô trong Hộp gỗ cách linh. Nhưng ngay khi anh định đứng dậy bước ra khỏi bóng tối, một tiếng ho khan dữ dội vang lên từ phía trước.
*Phụt!*
Lão tăng mù Huyền Minh ngửa cổ phun ra một ngụm máu lớn màu đen kịt dính đầy huyết tro quặng mỏ. Toàn thân lão run rẩy kịch liệt, cây gậy trúc trong tay gãy đôi, chiếc áo cà ca xám tro rách nát thấm đẫm máu tươi đen sẫm.
Lão ngã quỵ xuống đất bùn nhão nhoét.
"Huyền Minh sư phụ!"
Cố Vân hoảng hốt, quên cả cơn đau từ hai xương sườn gãy, anh lách người phóng ra khỏi bia mộ cổ, dùng đôi bàn tay rách nát dính đầy máu khô đỡ lấy thân thể già nua, gầy trơ xương của lão tăng mù vào lòng.
Thân thể Huyền Minh lúc này lạnh ngắt như một tảng băng Nghịch Giới, kinh mạch héo úa hoàn toàn, hơi thở phàm nhân yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được. Đạo huyết phù chữ "Vạn" ngược lơ lửng trên không trung rạn nứt thành vạn mảnh ánh sáng vàng kim rồi tan rã hoàn toàn vào màn mưa lạnh buốt.
"Sư phụ... Người làm sao thế này?" Cố Vân giọng khàn đặc, đôi bàn tay run rẩy lau đi vệt máu đen liên tục rỉ ra từ khóe miệng của Huyền Minh. Mắt trái mù 30% thị lực của anh phát ra u quang u lam nhạt đầy đau đớn.
Huyền Minh khẽ mở đôi mắt mù quấn băng vải dán chặt, nụ cười của lão vẫn từ bi, thầm lặng như một vị phật đất cổ xưa. Lão thầm thì bằng giọng yếu ớt, đứt quãng:
"Con... đừng lo lắng... Ta vốn là một phế tu... thọ nguyên đã tận từ lâu... Vẽ đạo huyết phù này... đã tiêu hao mười năm thọ nguyên thực tế cuối cùng của ta... Kinh mạch héo úa... là chuyện đương nhiên..."
Lão đưa bàn tay gầy gộc bám đầy bùn đất vuốt nhẹ lên bả vai phải bị bỏng lôi điện rách da của Cố Vân, truyền âm khuyên nhủ:
"Cố Vân... Hãy nghe ta... Sát khí Nghịch Giới từ vết rạn hầm mỏ số 9 đang rò rỉ ngày một mạnh... Đan điền rách nát của con... đang bị ma sát ô nhiễm tàn phá... Con bắt buộc phải tìm cách tịnh hóa nó hằng đêm... Con đường phía trước của con... là nghịch thiên phạt tiên... bảo vệ phàm nhân... Đừng để lòng căm thù... làm mờ mắt..."
Nói chưa dứt câu, Huyền Minh ho ra một ngụm máu đen khác, đầu lão gục xuống vai Cố Vân, hoàn toàn rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Kinh mạch lão héo úa, thần thức lực cạn kiệt hoàn toàn, chỉ còn lại một tia sinh mệnh phàm nhân mỏng manh như ngọn đèn dầu trước gió bão.
Cùng lúc đó, trong lồng ngực Cố Vân, đan điền rách nát bị phế bỏ do tai nạn mỏ quặng bỗng nhiên bùng phát một cơn đau buốt dữ dội tột cùng. Luồng ma sát ô nhiễm màu tím đen từ vết rạn không gian rò rỉ bám quanh nắp hầm vừa rồi, do mất đi sự bảo hộ của đạo huyết phù, lập tức xông vào kinh mạch phàm nhân của anh, ăn mòn xương tủy.
Cố Vân ôm chặt lấy Huyền Minh, gục đầu xuống bùn đen nghĩa trang, răng nghiến chặt đến rỉ máu để ngăn bản thân không gào thét thành tiếng giữa tiếng mưa bão gầm rú điên cuồng của biên cương hoang dã.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!