Nhạc nềnSakuya2

Chó Săn Ngửi Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão đêm tại Quy Hải Thành chưa bao giờ dứt, nó gầm rú như muốn xé toác cả bầu trời nghĩa trang phế thải hẻo lánh. Từng luồng gió lạnh buốt mang theo hơi nước rít qua những khe hở của các bia mộ cổ nứt nẻ, tạo nên những tiếng hú dài ghê rợn. Mặt đất nghĩa trang lúc này nhão nhoét bùn đen, oán khí từ lòng đất bốc lên ẩm ướt, quyện chặt lấy hương tịnh hóa đắng ngắt mà Lão Trương vừa vội vã rải khắp nơi.


Mùi máu tươi của hơn ba mươi mạng người thuộc bang chúng Hắc Hổ Bang vừa bị tiêu diệt vẫn còn lơ lửng trong không khí, nồng nặc đến mức khiến người ta lợm giọng. Dù A Thiết và A Cường đã nhanh chóng lôi toàn bộ xác chết xuống hầm ngầm sâu mười trượng, nắp hầm bằng gỗ dâu già cũng đã được khép lại chặt chẽ và ngụy trang bằng một lớp đất sét ẩm, nhưng Cố Vân biết rõ, bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để qua mắt được khứu giác nhạy bén của một con dã thú ma tính.


*Cộp. Cộp.*


Tiếng xích sắt rỉ sét kéo lê trên nền đá hộc mỗi lúc một gần. Từ phía cổng nghĩa trang đổ nát, bóng dáng gầy gò của Lý Độc Nhãn dần hiện rõ qua màn sương mù u xám. Con mắt trái của gã bị quấn chặt bởi một dải băng đen dính bồ hóng, nhưng con mắt phải to bất thường lại lấp lánh một luồng u quang xanh lục sắc đầy xảo quyệt. Gã lăm lăm tay dắt sợi xích sắt lớn, đầu kia liên kết với chiếc vòng cổ phù văn lôi điện của con Hắc Sát Ma Khuyển khổng lồ.


Con ma thú đen bóng như sắt nguội khịt mũi liên tục, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nóng cháy đảo qua đảo lại đầy hung tợn. Nanh nhọn hoắt của nó chảy ra từng giọt dãi đen độc tố hoại tử, rơi xuống mặt đất khiến những ngọn cỏ dại héo úa ngay lập tức.


Cố Vân đang tựa lưng vào tấm bia mộ cổ vô danh nứt nẻ, toàn thân anh khẽ run lên không phải vì sợ hãi, mà vì những cơn đau thể xác đang hành hạ tột cùng. Hai xương sườn bên phải bị gãy nứt từ cuộc thử thách kiếm ý của Diệp Hồng Trần ban chiều như những nhát dao găm đâm sâu vào phổi mỗi khi anh hít thở. Bả vai trái bị chém rách da rỉ máu đen nhạt—hậu quả của lực chấn động dội ngược khi mặt gương "Kính ảnh thế thân" vỡ nát—đang bỏng rát dữ dội dưới làn nước mưa lạnh buốt. Bàn tay phải rách nát của anh dính máu tươi đã khô cứng lại, bám chặt vào chuôi chiếc Dao mài kính phàm sắt, tạo thành một lớp rỉ sét màu đỏ sẫm quỷ dị, tỏa ra luồng u quang u lam cực kỳ thưa thớt.


Thần thức lực của anh lúc này chỉ còn vỏn vẹn ba mươi phần trăm sau khi phải liên tục duy trì Kính Ảnh Huyễn Trận và huyễn ảnh kính phân thân để diệt khẩu Hắc Hổ Bang. Nếu bây giờ bị Lý Độc Nhãn phát hiện, đan điền phế mạch không thể tụ khí tiên đạo của anh sẽ biến anh thành một tấm bia thịt bất lực trước tu vi Luyện Khí tầng 7 của gã trinh sát trưởng.


"Lý đại nhân! Đêm hôm khuya khoắt, gió lạnh mưa bão thế này, ngài dắt súc vật vào nghĩa trang hoang vắng làm gì thế? Định cướp rượu của lão già này sao?"


Một giọng nói khàn đặc, nồng nặc mùi rượu bất ngờ vang lên từ phía am tranh đổ nát bên cạnh.


Diệp Hồng Trần bước ra, dáng đi khập khiễng, tay ôm chiếc hồ lô gỗ cũ kỹ, bước chân lảo đảo như kẻ say xỉn không còn biết trời đất là gì. Lão vờ như không nhìn thấy Lý Độc Nhãn và con ma thú hung tợn, vung vẩy thanh sắt rỉ sét không mũi trong tay, chém loạn xạ vào khoảng không.


*Vút! Vút!*


Những đường kiếm khí màu xám bạc nhạt nhòa, hỗn loạn phát ra từ thanh sắt rỉ, chém đứt những hạt mưa đang rơi xối xả. Kiếm ý Tuyệt Tình vô niệm pha lẫn mùi rượu rẻ tiền nồng nặc tỏa ra, lập tức bao phủ lấy một vùng nghĩa trang. Diệp Hồng Trần cố tình bước hụt chân, ngã nhào về phía trước, đè bẹp dí mấy hũ rượu ngô phàm trần đặt cạnh nấm mộ cổ. Rượu mạnh cay nồng đổ tràn ra mặt đất nhão nhoét, bốc mùi cồn nồng nặc xộc thẳng vào mũi.


Con Hắc Sát Ma Khuyển bị mùi rượu mạnh bất ngờ xộc vào mũi liền hắt hơi liên tục, lắc đầu điên cuồng để xua tan mùi cồn đang tàn phá khứu giác nhạy bén của nó. Nó gầm gừ phẫn nộ, lùi lại vài bước bên cạnh Lý Độc Nhãn.


Lý Độc Nhãn khựng lại, con mắt linh nhãn lục sắc nheo lại đầy vẻ chán ghét. Gã giật mạnh sợi xích sắt, quát lớn: "Cút ra một bên! Tên điên say xỉn nhà ngươi! Có biết Chấp Pháp Điện đang thi hành công vụ không?"


"Công vụ? Công vụ cái gì chứ..." Diệp Hồng Trần lè nhè, nấc lên một tiếng dài, lại ngửa cổ nốc một ngụm rượu từ hồ lô, cố tình tạo ra tiếng ồn ào và sát khí kiếm ý hỗn loạn để che chở cho Cố Vân. "Nghĩa trang này chỉ có xác chết phàm nhân rách nát... làm gì có ma tu Trúc Cơ mà các ngươi tìm..."


Lợi dụng khoảnh khắc ma khuyển bị mùi rượu làm nhiễu loạn khứu giác và Lý Độc Nhãn đang bị Diệp Hồng Trần thu hút sự chú ý, Cố Vân âm thầm hành động. Anh biết rõ linh nhãn biến dị của Lý Độc Nhãn cực kỳ nhạy cảm với dao động sát khí Nghịch Giới và hơi thở linh hồn. Chỉ cần anh để lộ một tia linh quang u lam từ mắt trái hay từ Mảnh Kính Nguyên Thủy trong lồng ngực, sát cục sẽ bại lộ ngay lập tức.


Cố Vân vận chuyển kỹ năng "Ẩn khí mài kính" đến mức cực hạn. Anh nhắm chặt mắt trái mang sẹo chữ thập đang rỉ huyết lệ đen nhạt, thu hẹp toàn bộ lỗ chân lông trên cơ thể phàm nhân, khóa chặt hơi thở và ép nhịp tim giảm xuống tối thiểu, chỉ còn ba nhịp một phút. Cơ thể anh dần trở nên lạnh ngắt, tịch tĩnh như một tảng đá phế thải nằm im lìm dưới chân bia mộ.


Đồng thời, anh dùng bàn tay phải run rẩy vì đau đớn, chậm rãi nhét chiếc Dao mài kính phàm sắt dính máu khô và viên Huyết Lệ Tinh Thạch lấp lánh u quang đỏ thẫm vào bên trong "Hộp gỗ cách linh". Chiếc hộp này được rèn từ gỗ dâu già ngâm trong nước phân phàm trần dơ bẩn, tỏa ra một mùi hôi thối đặc trưng của phàm tục. Đối với các tu sĩ tiên đạo cao ngạo, mùi dơ bẩn này là thứ rác rưởi mà thần thức của họ luôn tự động bỏ qua để tránh bị ô nhiễm đạo tâm. Chính sự khinh miệt phàm nhân của họ lại biến chiếc hộp gỗ hôi thối này thành một lớp lá chắn tuyệt đối, cách tuyệt hoàn toàn mọi dao động linh lực và khứu giác của ma thú.


Lý Độc Nhãn dùng con mắt linh nhãn quét qua cơ thể Cố Vân đang quỳ rạp dưới đất sét nhão. Luồng sáng xanh lục sắc rà soát cực cận, lướt qua dải băng vải đen quấn quanh mắt trái của anh. Nhưng dưới tác động của thuật ẩn khí phàm nhân và sự trống rỗng hoàn toàn của đan điền phế mạch, linh nhãn của gã trinh sát trưởng chỉ nhìn thấy một tên phế vật phàm thể rách nát, cơ thể lạnh ngắt không có lấy một tia linh khí hay sát ý.


"Chỉ là một tên phế vật mài kính câm điếc..." Lý Độc Nhãn khinh bỉ nhổ một búng nước bọt xuống bùn, dời tầm mắt khỏi Cố Vân.


Gã quay sang nhìn Diệp Hồng Trần, con mắt lục sắc lóe lên tia sáng lạnh lùng: "Diệp điên tử, đừng dùng kiếm ý rác rưởi của ngươi để che giấu. Con Hắc Sát Ma Khuyển của ta đã ngửi thấy mùi máu tươi rò rỉ dưới đất nghĩa trang này. Dù ngươi có đổ bao nhiêu rượu, cũng không che giấu được hơi thở của cái chết!"


Lý Độc Nhãn giật mạnh xích sắt, quát lớn bằng một giọng khàn đặc: "Lục! Cho ta lục soát kỹ từng tấc đất của nghĩa trang này! Kẻ nào cản trở, chém ngay tại chỗ!"


Con Hắc Sát Ma Khuyển nhận được mệnh lệnh, đôi mắt đỏ rực bùng cháy lửa ma tính. Nó cố gắng vượt qua mùi rượu nồng nặc, cúi thấp đầu sát mặt đất nhão nhoét bùn đen. Nó bypass qua khu vực rượu đổ, bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía khu vực trung tâm nghĩa trang.


Cố Vân nằm nép mình trong bóng tối của bia mộ cổ, lồng ngực thắt lại đau đớn. Qua khe hở của tấm đá bia, anh nhìn thấy con ma thú khổng lồ đang từng bước tiến gần đến vị trí nắp hầm ngầm ngụy trang—nơi Tần Dao đang trốn chạy bên dưới.


Anh muốn dùng Nghịch Giới Đào Thoát để dẫn dụ con ma thú đi hướng khác, nhưng thần thức lực chỉ còn ba mươi phần trăm không cho phép anh bộc phát cấm thuật liên tục mà không bị Lý Độc Nhãn phát hiện dao động không gian. Anh chỉ có thể im lặng, chịu đựng cơn đau từ xương sườn gãy, hai bàn tay siết chặt vào đất sét lạnh buốt đến mức rỉ máu.


*Sột soạt. Sột soạt.*


Tiếng móng vuốt sắc nhọn của con ma thú giẫm lên đất bùn vang lên đều đặn, như tiếng gõ cửa của tử thần.


Nó dừng lại.


Ngay trên khoảng đất sét ẩm ướt được ngụy trang bằng lớp tro xám, nơi nắp hầm gỗ dâu già của mật thất ngầm đang nằm im lìm phía dưới.


Con Hắc Sát Ma Khuyển hếch mũi lên, khịt khịt hai tiếng thật mạnh. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên một tia khát máu tột cùng. Nó đã ngửi thấy mùi máu tươi của Vương Hắc Hổ rò rỉ qua khe nứt của nắp hầm dâu già bên dưới lớp đất sét mỏng.


*Cào! Cào!*


Con ma thú cúi rạp người, hai chân trước mang móng vuốt sắc nhọn như đoản đao bắt đầu điên cuồng cào cấu mặt đất sét ngụy trang, hất tung những mảng bùn đen dính máu rỉ lên không trung. Nó ngửa cổ lên trời, phát ra một tiếng gầm rú điên cuồng, vang dội khắp nghĩa trang hoang vắng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!