Huyết Nhuộm Nghĩa Trang
Cơn mưa bão lạnh buốt của Quy Hải Thành vẫn gầm rú như một con dã thú điên cuồng, trút nước xối xả xuống những nấm mộ đất hoang tàn của nghĩa trang phế thải. Không khí nồng nặc mùi bùn nhão, oán khí ẩm ướt và hương tịnh hóa đắng ngắt từ lớp tro xám mà Lão Trương vừa rải.
"Tìm thấy lối vào hầm ngầm rồi! Vương bang chủ, mau lại đây! Con ranh Thuần Dương Phản Chiếu đang ở ngay dưới chân chúng ta!"
Tiếng rú hét của Phùng Khải xé rách màn mưa, lọt vào tai Cố Vân như một tiếng sấm rền.
Nép mình sau tấm bia mộ cổ vô danh nứt nẻ, Cố Vân khẽ nín thở. Mỗi nhịp thở dốc lúc này đều kéo theo một cơn đau nhói buốt tận tâm can từ hai xương sườn bên phải bị gãy nứt—vết tích rách nát mà kiếm ý của Diệp Hồng Trần để lại vẫn đang âm ỉ cào xé cơ thể phàm nhân của anh. Bàn tay phải bị Lý Độc Nhãn giẫm đạp ban sáng hiện đã được quấn băng gạc đen tạm thời, nhưng máu tươi vẫn rỉ ra ròng ròng, thấm đẫm lớp vải thô rồi chảy dài xuống chuôi chiếc Dao mài kính phàm sắt.
Vết máu tươi nóng hổi của anh vừa chạm vào chuôi dao liền bị lớp rỉ sét màu đỏ sẫm quỷ dị hút cạn, đông cứng lại thành một lớp vảy sần sùi, phát ra những luồng u quang u lam cực kỳ thưa thớt nhưng lạnh lẽo thấu xương. Mắt trái bị mù vĩnh viễn ba mươi phần trăm thị lực của anh giấu dưới dải băng vải đen khẽ co giật kịch liệt, hốc mắt rỉ ra một giọt huyết lệ màu đen nhạt nhạt. Kính Đồng Thần Nhãn khai mở trong bóng tối, nhìn thấu qua màn sương mù u lam của huyễn trận, khóa chặt bóng dáng của Vương Hắc Hổ và Phùng Khải đang đứng ngay trên nắp hầm ngầm.
"Khá khen cho tên phản đồ!" Vương Hắc Hổ cười sằng sặc, khuôn mặt thô kệch vặn vẹo dưới ánh chớp sáng lòa. Gã bộc phát linh lực đỏ gay nhạt của một tu sĩ Luyện Khí tầng 4 dã lộ, vung thanh đại đao khảm đồng đỏ chém mạnh một nhát xuống tấm chiếu rách bám bồ hóng quặng phủ trên nắp hầm.
*Ầm!*
Tấm nắp hầm bằng gỗ dâu già bị chém nứt đôi, để lộ ra lối vào tối om dẫn xuống mật thất ngầm nơi Tần Dao đang ẩn nấp.
"Dao nhi..." Lồng ngực Cố Vân thắt lại. Anh biết, nếu để Vương Hắc Hổ bước xuống đó, thể chất Thuần Dương Phản Chiếu của Tần Dao sẽ bị gã cướp đi dâng cho phủ Thành chủ, và mạng sống của nàng sẽ chấm dứt trên tế đàn Kính Trận tàn bạo. Thần thức lực của anh hiện tại chỉ còn bốn mươi phần trăm sau khi duy trì Kính Ảnh Huyễn Trận, nhưng anh không còn đường lui.
Phải giết. Phải diệt khẩu toàn bộ bang chúng Hắc Hổ Bang ngay tại đây để bảo vệ bí mật của nghĩa trang.
Cố Vân khẽ động thân hình, bước ra khỏi bóng tối của bia mộ cổ.
"Ai đó?" Phùng Khải cảnh giác quay đầu lại. Khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò, khoác chiếc áo vải thô màu xám tro bám đầy huyết tro quặng mỏ của Cố Vân, gã thở phào, cười khẩy khinh miệt: "Vương bang chủ, chỉ là tên phế vật câm điếc Cố Vân thôi! Hắn chính là tên tạp dịch mài kính ở tiệm Lão Bản Tiền. Mau chém chết hắn, cướp lấy bí thuật mài kính của Tần gia trên người hắn!"
Vương Hắc Hổ liếc mắt nhìn Cố Vân, khinh bỉ nhổ một búng nước bọt lẫn máu xuống bùn: "Một tên phế mạch phàm thể rác rưởi mà cũng dám cản đường tao? Chết đi!"
Gã bang chủ gầm lên, vung đại đao khảm đồng đỏ, thi triển Hắc Hổ Đao Pháp. Một luồng đao mang màu đỏ thẫm cuồng bạo xé rách màn mưa đêm, mang theo uy áp nặng nề chém thẳng xuống đỉnh đầu Cố Vân. Nhát chém dứt khoát, tàn nhẫn, không hề có ý định lưu lại mạng sống.
Đối mặt với sát chiêu của tu sĩ Luyện Khí tầng 4, cơ thể phàm nhân mang hai xương sườn gãy của Cố Vân không thể né tránh theo cách thông thường. Cơn đau nhức nhối khóa chặt các khớp cơ của anh.
Nhưng Cố Vân không hề né. Anh đứng im, đôi mắt mờ đục nhìn thẳng vào lưỡi đao đang lao tới.
*Xoảng!*
Lưỡi đại đao chém trúng ngực Cố Vân. Nhưng không có tiếng xương gãy hay máu thịt phun trào, mà là một tiếng nổ giòn tan của thủy tinh vỡ vụn. Mặt gương đồng bảo mệnh "Kính ảnh thế thân" đeo trước ngực Cố Vân phát sáng rực rỡ rồi vỡ nát thành trăm mảnh phế thải. Toàn bộ lực sát thương khổng lồ của nhát đao bị mặt gương hấp thụ hoàn toàn, tạo ra một ảo ảnh nhục thân Cố Vân vỡ tan thành vạn mảnh ánh sáng u lam để che mắt kẻ thù. Nhục thân thực tế của Cố Vân chỉ gánh chịu mười phần trăm lực chấn động vật lý dội ngược, khiến bả vai trái của anh bị chém trúng rách da, máu tươi chảy tràn.
"Cái gì? Thế thân pháp bảo?" Vương Hắc Hổ trợn mắt kinh hãi khi thấy đối thủ biến mất ngay trước mắt.
Ngay trong khoảnh khắc gã bang chủ lộ ra sơ hở lớn nhất vì kinh hoàng, Cố Vân cắn chặt đầu ngón tay trỏ dính máu, vẽ nhanh một vòng tròn không gian vô hình lên không trung, kích hoạt cấm thuật "Nghịch Giới Đào Thoát".
Không gian xung quanh anh vặn vẹo gợn sóng u lam như mặt nước bị ném đá. Nhục thân phàm trần của anh lập tức biến mất vào hư vô.
Trong một sát na, ý thức của Cố Vân bước vào Nghịch Giới của nghĩa trang phế thải. Thế giới lật ngược hoàn toàn một trăm tám mươi độ, vạn vật tĩnh lặng như tờ dưới bầu trời màu tím xám tịch mịch. Ở thế giới gương này, anh nhìn thấy Kính Thần của Vương Hắc Hổ—một bản thể linh hồn phản chiếu mang hình hài một con hổ đen cấu tạo từ những mảnh pha lê vỡ rỉ máu đen, đang ngơ ngác đứng nhìn xung quanh. Sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm liên kết giữa Kính Thần và nhục thân thực tế của gã phát ra ánh sáng rực rỡ.
Cố Vân lướt nhanh trong hư vô u lam, áp sát vào vị trí ngay sau lưng Kính Thần của Vương Hắc Hổ. Anh đưa tay trái bấu chặt vào khoảng không để cố định thân hình, chịu đựng cơn đau xé rách từ hai xương sườn gãy.
*Vút!*
Cố Vân thoát ly Nghịch Giới, trở lại thế giới thực tế đầy mưa bão. Anh xuất hiện đột ngột như một bóng ma từ cõi chết, đứng ngay sau gáy Vương Hắc Hổ, khoảng cách chưa đầy một thước.
Anh vung tay phải dính máu tươi ròng ròng, đâm dứt khoát chiếc Dao mài kính phàm sắt xuyên qua yết hầu của gã bang chủ.
Trận văn nghịch nhân quả khắc trên lưỡi dao rỉ sét màu đỏ sẫm lập tức kích hoạt khi chạm vào máu thịt. Luồng sát khí u lam mảnh như sợi chỉ phóng thẳng vào kinh mạch Vương Hắc Hổ, chạy ngược dòng linh lực dẫn thẳng vào đan điền gã.
*Bùm!*
Một tiếng nổ câm lặng vang lên bên trong cơ thể Vương Hắc Hổ. Đan điền của gã tự bạo thầm lặng dưới tác động của trận văn nghịch nhân quả, dập tắt hoàn toàn mọi luồng linh lực đỏ gay. Vương Hắc Hổ không kịp rú lên một tiếng, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ hoảng loạn và không tin nổi, nhục thân đổ sụp xuống bùn lầy nghĩa trang, máu tươi từ yết hầu phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả một khoảng đất sét.
"Vương... Vương bang chủ chết rồi!"
Đám tay sai Hắc Hổ Bang đang kịch chiến với các ảo ảnh trong sương mù bỗng khựng lại. Khi thấy thủ lĩnh Luyện Khí tầng 4 của mình bị một tên phế vật mài kính kết liễu chỉ bằng một nhát dao phàm sắt trong chớp mắt, nỗi sợ hãi tột độ bao trùm lấy tâm trí bọn chúng. Bọn chúng hoảng loạn vung đao kiếm chém loạn xạ, tìm đường tháo chạy khỏi nghĩa trang.
"A Sương, Lão Trương! Đóng cổng nghĩa trang, diệt khẩu tuyệt đối!" Cố Vân khàn giọng ra lệnh, giọng nói lạnh lùng không mang theo một chút hơi ấm phàm nhân.
Từ trong bóng tối sương mù u lam, cậu bé A Sương và Lão bộc quét dọn Lão Trương nhanh nhẹn xuất hiện. Lão Trương vung chiếc chổi tre mòn vẹt quét bay các dấu chân, đồng thời rải bột tịnh hóa sát khí để che mắt mọi giác quan của đám lính canh ngoại vi. A Sương khéo léo dùng thần thức thô sơ dẫn đường cho Cố Vân di chuyển trong bóng tối.
Cố Vân liên tục dịch chuyển qua lại giữa hai giới diện bằng Nghịch Giới Đào Thoát. Mỗi lần xuất hiện, chiếc dao mài kính phàm sắt dính máu khô của anh lại vung lên một nhát dứt khoát từ phía sau. Những tiếng rên rỉ nghẹn ngào vang lên rồi tắt ngấm giữa tiếng sấm rền của bão đêm. Từng tên tay sai Hắc Hổ Bang gục xuống bùn lầy, đan điền tự bạo thầm lặng, nhục thân hóa thành tro bụi đen sạm dưới tác động của ma oán hầm mỏ rò rỉ từ chuôi dao.
Chỉ trong vòng nửa khắc, hơn ba mươi tên côn đồ của Hắc Hổ Bang đã bị tiêu diệt hoàn toàn vĩnh viễn, không để lại một nhân chứng sống nào.
Phùng Khải lúc này đang quỳ sụp trước nắp hầm ngầm, đôi bàn tay mài kính hoàng gia đeo nhẫn ngọc của hắn run rẩy bần bật. Hắn nhìn xung quanh, thấy xác của Vương Hắc Hổ và đám tay sai nằm la liệt dưới mưa bão, máu tươi chảy thành những dòng sông nhỏ màu đỏ thẫm giữa nghĩa trang phế thải.
Khi bóng dáng gầy gò của Cố Vân bước ra từ làn sương mù u lam, tay cầm chiếc dao mài kính rỉ sét nhỏ giọt máu đen nhạt, Phùng Khải hoàn toàn sụp đổ ý chí phản kháng. Hắn bò rạp dưới đất, điên cuồng dập đầu xuống bùn nhão rỉ máu:
"Cố Vân... Vân ca! Ta sai rồi! Ta bị Vương Hắc Hổ ép buộc! Ta là sư huynh của ngươi mà... Ta cũng là học trò của Tần Hoài Sơn sư phụ! Xin ngươi thương xót, tha cho ta một mạng! Ta thề sẽ giữ bí mật này vĩnh viễn!"
Cố Vân dừng bước trước mặt Phùng Khải. Đôi mắt mờ đục của anh nhìn xuống tên phản đồ bằng một sự tịch tĩnh tàn nhẫn tột cùng.
"Tha cho ngươi?" Giọng nói của Cố Vân khàn đặc, mang theo oán khí tích tụ của vạn kiếp nô dưới lòng mỏ. "Khi ngươi bán đứng nghĩa phụ để đổi lấy vinh hoa phú quý của phủ Thành chủ, ngươi có từng nghĩ đến tình nghĩa môn phái? Khi ngươi chỉ điểm nơi trốn của Dao nhi cho Hắc Hổ Bang, ngươi có từng nghĩ đến mạng sống của nàng?"
"Ta... ta bị ép buộc!" Phùng Khải khóc lóc thảm thiết, cố gắng lùi lại.
Cố Vân không phí thêm lời thoại sáo rỗng với tên phản bội. Anh cúi người, bàn tay trái bóp chặt lấy cổ họng Phùng Khải, nhấc bổng gã lên vách bia mộ cổ vô danh. Mặc cho Phùng Khải điên cuồng giãy giụa, Cố Vân vung chiếc dao mài kính phàm sắt, rạch hai đường dứt khoát, tàn nhẫn cắt đứt hoàn toàn gân tay của cả hai bàn tay Phùng Khải.
*A...!*
Tiếng hét thảm thiết của Phùng Khải bị tiếng sấm rền của mưa bão nuốt chửng. Đôi bàn tay mài kính hoàng gia tinh xảo từng được phủ Thành chủ ban thưởng giờ đây buông thõng, rách nát và rỉ máu tươi ròng ròng. Hắn đã vĩnh viễn mất đi tư cách mài kính và tu luyện thần thức.
"Ta không giết ngươi đêm nay." Cố Vân ném Phùng Khải xuống đất như ném một bao tải rác rưởi. "Ta phế đi đôi tay dơ bẩn của ngươi, trục xuất ngươi ra vành đai biên giới Linh Châu tự sinh tự diệt để răn đe vạn thế kẻ phản bội dòng họ."
Phùng Khải đau đớn đến mức ngất lịm đi trong vũng bùn nhão.
A Thiết và A Cường từ dưới hầm ngầm nhanh chóng bò lên, khuôn mặt đầy vẻ quả cảm dứt khoát. Họ phối hợp với Lão Trương kéo xác của Vương Hắc Hổ và đám tay sai Hắc Hổ Bang xuống hầm ngầm sâu mười trượng để tiêu hủy dưới vực sâu Vô Vọng, xóa sạch mọi dấu vết tàn sát vật lý.
A Sương dùng chiếc chổi tre mòn vẹt quét sạch các vết máu tươi trên mặt đất nghĩa trang, rải thêm một lớp bột tịnh hóa sát khí dày đặc để trung hòa mùi máu phàm nhân trước khi trời sáng. Cố Vân đứng tựa lưng vào bia mộ cổ, lồng ngực phập phồng thở dốc, bả vai trái bị rách da rỉ máu đen nhạt cọ xát vào Khung Gương Sắt Phế Thô gây ra những cơn đau rát thấu xương.
Chiến trường nghĩa trang vừa được dọn dẹp xong xuôi, tấm nắp hầm ngầm ngụy trang vừa được khép lại chặt chẽ.
*Gừ... Gầm...*
Đột nhiên, một tiếng gầm rú ma tính, khàn đặc vang lên từ phía cổng nghĩa trang phế thải đổ nát. Tiếng gầm mang theo luồng âm phong lạnh buốt, làm rung chuyển cả những rặng tre già quanh nghĩa địa.
*Loảng xoảng! Loảng xoảng!*
Tiếng xích sắt rỉ sét kéo lê trên nền đá hộc vang lên dồn dập, gầm rú xé rách màn đêm mưa bão.
Cố Vân giật mình, mắt trái ẩn dưới dải băng vải đen lóe lên u quang u lam đậm cực hạn. Anh nhìn ra phía cổng nghĩa trang.
Một bóng người gầy gò, khoác chiếc áo choàng xám tro của Chấp Pháp Điện đang từ từ bước vào trong làn sương mù. Mắt trái của gã bị quấn băng đen, nhưng mắt phải to bất thường đang phát ra u quang xanh lục sắc rực rỡ, soi quét khắp không gian để tìm kiếm tàn dư sát khí Nghịch Giới.
Đó chính là Lý Độc Nhãn—Trinh sát trưởng của Chấp Pháp Điện Quy Hải.
Đi bên cạnh gã là con Hắc Sát Ma Khuyển khổng lồ da đen bóng như sắt nguội, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than hồng, nanh nhọn hoắt chảy ra những giọt dãi đen độc tố hoại tử làm cháy sém cỏ dại dưới chân. Con ma khuyển dừng chân ngay tại khoảng sân nghĩa trang nơi vừa diễn ra cuộc quyết chiến đẫm máu, mũi đen nhạy bén hếch lên, bắt đầu đánh hơi theo mùi máu tươi rò rỉ dưới lớp đất sét nhão nhoét.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!