Nhạc nềnSakuya2

Vụn Kính Trong Mộ Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng đá mài miết vào mặt kính vang lên những âm thanh ken két, đều đặn và lạnh lẽo dưới mái hiên thấp của phố tạp dịch Quy Hải Thành. Mưa bụi biên cảnh mang theo thứ mùi rỉ sét của quặng mỏ rữa nát, quện với khói than đá nồng hắc, khiến bầu không khí lúc nào cũng ẩm ướt và nặng nề như một tấm chì đè nặng lên lồng ngực phàm nhân.


Cố Vân ngồi khòm lưng bên bệ đá mài chạy bằng sức nước. Thân hình mười bảy tuổi của anh gầy gò, khoác chiếc áo vải thô màu xám tro rách nát loang lổ những vệt nước đục. Đôi bàn tay của anh đầy những vết chai sần, các đầu ngón tay đỏ ửng và nứt nẻ vì phải ngâm trong nước lạnh suốt mười tiếng mỗi ngày. Kinh mạch trong người anh trống rỗng, khô héo như rễ cây chết héo—hậu quả của việc đan điền bị phế bỏ hoàn toàn sau một vụ sập hầm mỏ năm anh mười hai tuổi. Phế Mạch Phàm Thể, cái nhãn hiệu tàn nhẫn ấy biến anh thành kẻ dưới đáy xã hội Quy Hải Thành, nơi mà mạng sống của phàm nhân chỉ được tính bằng số giỏ linh thạch thô họ đào được dưới lòng đất.


"Cố Vân! Mày câm điếc thật hay giả vờ đấy? Có nghe tao nói gì không?"


Một giọng nói chói tai cắt ngang tiếng bánh xe nước. Tôn Vũ—gã thợ mài chính của tiệm—bước tới, gõ mạnh chiếc thước gỗ xuống cạnh bàn mài của Cố Vân. Khuôn mặt gã nhọn hoắt như chuột, đôi mắt ti hí gian giảo đầy vẻ khinh miệt. Gã ném một mặt kính đồng thô ráp, mép kính sứt sẹo nghiêm trọng xuống trước mặt anh.


"Lão Bản Tiền vừa nhận chiếc linh kính này từ phủ Thành chủ gửi tới để mài thô. Đây là linh kính lọc tạp chất linh khí cấp thấp, nhưng bên trong có một vết rạn ngầm rất khó xử lý. Hôm nay tao đau tay, mày mài chiếc này đi. Nếu mài hỏng, làm nứt thêm một đường, Lão Bản Tiền sẽ trừ sạch tiền công cả tháng này của mày!"


Cố Vân không ngẩng đầu, chỉ khẽ gật đầu, đưa đôi mắt mờ đục nhìn mặt kính đồng. Anh giả điếc giả ngốc đã ba năm nay tại Tiệm mài kính Lão Bản Tiền. Ở cái nơi mà tiên quan cai trị tuyệt đối này, một phàm nhân phế mạch biết nghe và biết nói quá nhiều chỉ nhanh chóng dẫn đến cái chết. Giả ngốc là lớp vỏ bọc tốt nhất để anh sinh tồn.


Tôn Vũ hừ một tiếng đầy đắc ý, nhổ một bãi nước bọt xuống đất rồi quay lưng bỏ đi. Gã thừa biết vết rạn ngầm trong chiếc kính kia cực kỳ nhạy cảm với lực tay. Người không có linh lực như Cố Vân, nếu mài quá nhẹ sẽ không phẳng, nếu nhấn quá mạnh thì vết rạn sẽ lập tức nứt toác. Tôn Vũ cố tình đẩy việc này cho Cố Vân để anh bị phạt tiền công, hòng chiếm đoạt vị trí thợ mài chính thức của tiệm.


Cố Vân im lặng nhặt mặt kính lên. Anh vuốt nhẹ ngón tay thô ráp qua mặt gương đồng lạnh ngắt. Dù đan điền đã phế, nhưng ba năm mài kính phàm trần dưới sự truyền dạy của nghĩa phụ quá cố Tần Hoài Sơn đã rèn luyện cho anh một xúc giác nhạy bén đến dị thường. Anh có thể cảm nhận được nhịp rung vật lý nhỏ nhất của mặt kính khi tiếp xúc với đá mài.


Anh nhấn nhẹ mặt kính vào thớ đá quay tròn. Tiếng "két... két..." vang lên nhịp nhàng. Cố Vân nín thở, thu hẹp lỗ chân lông, điều hòa nhịp tim xuống mức thấp nhất—đây là mài kính ẩn khí thuật thô sơ mà nghĩa phụ từng dạy. Anh không dùng linh lực, vì anh không có. Anh dùng lực cơ bắp phàm trần dẻo dai và nhịp thở để triệt tiêu chấn động dội ngược từ đá mài. Từng chút một, lớp đồng rỉ sét và tạp chất bên ngoài bị mài mỏng, vết rạn ngầm nằm sâu bên trong cấu trúc kính dần dần được làm phẳng mà không hề lan rộng.


Tôn Vũ đứng từ xa rình rập, thấy mặt kính dưới tay Cố Vân dần trở nên sáng bóng mà không hề nứt vỡ thì sắc mặt gã tối sầm lại. Sự đố kỵ dâng lên như lửa đốt. Gã liếc nhìn chiếc túi vải gai rách nát đặt bên cạnh bệ mài của Cố Vân. Trong túi có vài nhánh thảo dược Ô Đầu Vy đắng ngắt mà Cố Vân vừa dùng vài đồng tiền đồng ít ỏi mua được từ chợ đen để mang về sắc thuốc cho biểu muội Diệp Linh Nhi.


Tôn Vũ bước tới, cố tình xách một xô nước mài kính đục ngầu, đầy vụn đồng và dầu nhớt hoại tử, giả vờ vấp chân rồi hất thẳng về phía chiếc túi vải của Cố Vân.


"Ối dào, trượt chân!"


Nhưng ngay trong khoảnh khắc nước bẩn chuẩn bị dội lên những nhánh thảo dược quý giá, một luồng thần thức thô sơ, lạnh lẽo bất ngờ thức tỉnh từ sâu trong thức hải rách nát của Cố Vân. Nó không phải linh lực, mà là một lực lượng ý chí thuần túy nảy sinh từ sự phẫn uất tích tụ suốt nhiều năm. Luồng ý chí ấy lướt qua không khí, khẽ tác động vào quỹ đạo rơi của dòng nước.


*Bùm!*


Xô nước bẩn bỗng nhiên lệch hướng một cách quái dị, dội ngược hoàn toàn vào ống quần và đôi giày vải sạch sẽ của Tôn Vũ. Chưa dừng lại ở đó, mặt sàn đất ẩm ướt dưới chân gã bỗng trở nên trơn trượt bất thường. Tôn Vũ mất đà, hai chân xoạc ra, ngã nhào một cú đau điếng, mặt đập thẳng vào bệ đá mài bên cạnh, bụi đồng bám đầy mặt mũi xám xịt.


"Á! Mẹ kiếp! Đứa nào bôi mỡ ra sàn đấy?" Tôn Vũ lồm cồm bò dậy, gào thét trong đau đớn và nhục nhã.


Cố Vân vẫn giữ khuôn mặt ngốc nghếch vô tội. Anh vội vàng buông chiếc kính đã mài xong xuống, lóng ngóng cúi đầu dập đầu lia lịa, tay chỉ vào bệ mài rồi chỉ vào vũng nước bẩn, miệng ú ớ những âm thanh không rõ nghĩa, trông như một kẻ câm điếc đang hoảng sợ tột độ.


Lão Bản Tiền từ trong phòng trong bước ra, tay gảy bàn tính đồng kêu lách cách. Lão giả trung niên mập mạp liếc nhìn bãi chiến trường, ánh mắt dừng lại trên chiếc linh kính hoàng gia đã được mài phẳng nhẵn nhụi không một vết gợn dưới tay Cố Vân, rồi lại nhìn bộ dạng thảm hại của Tôn Vũ.


"Ồn ào cái gì?" Lão Bản Tiền nhíu mày, giọng nói thực dụng lạnh nhạt. "Tôn Vũ, tay nghề kém còn thích làm loạn. Cố Vân mài chiếc kính này rất tốt. Nhưng vì làm đổ nước bẩn ra sàn tiệm, Cố Vân, tao trừ của mày ba đồng tiền đồng tiền công hôm nay để dọn dẹp."


Cố Vân khúm núm gật đầu, nhận lấy hai đồng tiền đồng ít ỏi còn lại từ tay Lão Bản Tiền. Anh cẩn thận nhặt chiếc túi vải chứa Thảo dược Ô Đầu Vy lên, ép chặt vào lồng ngực gầy gò. Ba đồng tiền đồng bị trừ đồng nghĩa với việc anh không thể mua đủ lượng thuốc tịnh hóa cho Linh Nhi trong ba ngày tới. Lồng ngực anh thắt lại, oán hận dâng lên như thủy triều nhưng khuôn mặt vẫn phải giữ vẻ cam chịu hèn mọn.


Anh thu dọn công cụ, bước ra khỏi tiệm khi trời đã sập tối.


Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Cố Vân đi bộ qua những con ngõ lầy lội của khu ổ chuột Quy Hải Thành, hướng về phía nghĩa trang phế thải nằm ở rìa ngoài cùng của thành phố. Nơi đó u ám, lạnh lẽo, là nơi chôn cất hàng vạn kiếp nô mỏ quặng chết oan do nhiễm độc linh thạch hoại tử. Đó cũng là nơi căn nhà rách nát của anh tọa lạc.


"Khụ... khụ... khụ..."


Tiếng ho khan rũ rượi, xé rách cuống họng vang lên từ bên trong căn nhà tranh dột nát. Cố Vân đẩy cửa bước vào. Dưới ánh đèn dầu tù mù, biểu muội Diệp Linh Nhi—cô bé tám tuổi gầy gò đến trơ xương—đang nằm co quắp trên chiếc giường tre mục nát. Khuôn mặt cô bé nhợt nhạt, đôi môi tím tái dính đầy những vệt máu đen nhạt pha lẫn bụi quặng xám tro. Căn bệnh phổi hoại tử do hít phải bụi linh thạch thô hằng ngày đang dần gặm nhấm sự sống của cô bé.


Tần Dao—muội muội nuôi mười lăm tuổi của anh—đang ngồi bên giường khẽ vuốt lưng cho Linh Nhi. Cô bé mặc chiếc áo vải thô màu xanh nhạt đầy những mảnh vá, đôi mắt trong vắt phản chiếu u lam quang từ ánh trăng lọt qua khe mái dột. Nhìn thấy Cố Vân bước vào, đôi mắt Tần Dao sáng lên một tia hy vọng ấm áp, nhưng khi nhìn thấy chiếc túi thuốc mỏng manh trên tay anh, tia sáng ấy lại lịm đi.


"Ca... hôm nay tiền công lại bị trừ sao?" Tần Dao khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng nỗi đau thương thấu xương.


Cố Vân không thể trả lời bằng lời nói. Anh bước tới, đặt hai đồng tiền đồng lên bàn gỗ nứt nẻ, rồi nhẹ nhàng xoa đầu Linh Nhi. Cô bé gầy yếu khẽ mở mắt, cố nở một nụ cười yếu ớt: "Vân ca... Linh Nhi không đau... ca đừng lo."


Nhìn vết máu đen trên môi Linh Nhi và khuôn mặt tiều tụy của Tần Dao, lòng Cố Vân đau như cắt. Nghĩa phụ Tần Hoài Sơn đã bị Thành chủ giết hại dã man vì phát hiện bí mật Kính Trận hiến tế phàm nhân. Giờ đây, biểu muội đang chết dần chết mòn, còn muội muội nuôi Tần Dao lại mang thể chất Thuần Dương Phản Chiếu cực hiếm—thứ mà phủ Thành chủ đang ráo riết săn lùng để làm vật tế cốt lõi cho đại trận. Nếu anh cứ tiếp tục nhẫn nhục giả ngốc như thế này, tất cả những người anh yêu thương sẽ đều phải chết.


Anh cần sức mạnh. Anh cần tài nguyên. Anh cần một lối thoát.


Đêm khuya, khi sương mù oán khí từ nghĩa trang dâng lên dày đặc che khuất hoàn toàn ánh trăng khuyết—Thời Gian Mù của Thiên Đạo đã đến. Đây là lúc quy tắc thiên địa lỏng lẻo nhất, lính tuần tra của phủ Thành chủ cũng lười biếng nhất.


Cố Vân âm thầm đứng dậy, dắt chiếc dao mài kính rỉ sét của nghĩa phụ để lại vào thắt lưng, rồi lặng lẽ bước ra ngoài nghĩa trang phế thải. Mục tiêu của anh là Mộ Trận Cổ dưới lòng đất—phế tích của một tông môn mài kính cổ đại bị tiêu diệt vạn năm trước, nằm sâu mười trượng dưới lòng đất nghĩa trang.


Anh bò qua một khe hẹp sạt lở ngụy trang bằng đá vụn, trượt sâu xuống lòng đất tối tăm. Không khí dưới mộ cổ lạnh toát, nồng nặc mùi đất ẩm mục nát và sát khí cổ xưa ăn mòn nhục thân. Mỗi bước đi của Phế Mạch Phàm Thể như anh đều phải gánh chịu những cơn đau nhức nhối thấu xương tủy do sát khí cắn xé kinh mạch khô héo.


Cố Vân dùng tay trần bới tìm giữa những mảnh đất đá đổ nát. Anh cần tìm những mảnh gương vỡ cổ đại, những phế liệu rỉ sét có chứa tàn dư thần thức để mang về mài giũa ngụy trang bán lấy tiền mua thuốc tịnh hóa cấp cao cho Linh Nhi.


*Rắc...*


Bàn tay anh chạm phải một vật thể sắc nhọn dưới lớp đất sét rỉ sét. Một cơn đau buốt nhói chạy dọc từ đầu ngón tay thẳng vào thức hải rách nát của anh. Cố Vân run rẩy đào bới, lôi ra một mảnh vỡ rỉ sét có kích thước bằng lòng bàn tay.


Đó là một mảnh vỡ của một chiếc gương cổ, bề mặt bị bao phủ bởi một lớp rỉ sét màu đen xám xịt, nhưng cấu trúc của nó lại mang một vẻ huyền bí tột cùng. Trên mặt rỉ sét khắc những ký tự cổ nhỏ li ti, trùng khớp hoàn toàn với những ký tự thiết luật của Thái Cổ Pháp Đình mà nghĩa phụ từng nhắc đến trong di thư.


Mảnh Kính Nguyên Thủy!


Ngay khi Cố Vân định nhìn kỹ hơn, mảnh kính vỡ bỗng nhiên phát ra một luồng u quang u lam lạnh lẽo. Mặt gương rỉ sét tự động rung chuyển dữ dội, thoát khỏi bàn tay anh và bay lơ lửng giữa không trung tối tăm của mộ cổ.


*Vút!*


Không cho Cố Vân kịp phản ứng, mảnh kính cổ lao thẳng về phía lồng ngực anh. Một cơn đau đớn tột cùng, chưa từng có trong đời bùng phát. Mảnh kính như một lưỡi dao nung đỏ, đâm xuyên qua lớp áo vải thô, cưỡng ép cắm sâu và dung hợp thẳng vào xương ức, ngay sát đan điền rách nát của anh.


"Ư..."


Cố Vân ngã quỵ xuống đất sét lạnh ngắt, hai tay cào cấu mặt đất đến rách da rỉ máu. Anh không thể hét lên vì cổ họng nghẹn đắng. Cảm giác như có hàng vạn mảnh thủy tinh vỡ đang bò trườn, cào xé dữ dội bên trong mạch máu, kinh mạch héo úa của anh bị luồng năng lượng u lam cưỡng ép khai mở và nong rộng ra. Thức hải rách nát của anh vốn chỉ là một vùng sương mù xám xịt, nay bỗng nhiên xuất hiện một mặt gương u lam lơ lửng, tỏa ra uy áp ngự hồn lực cổ xưa.


Cơn đau đớn dữ dội nhất đổ dồn về phía mắt trái của anh. Nhãn cầu mắt trái nóng rực như bị đổ dầu sôi vào, dây thần kinh thị giác bị luồng năng lượng u lam của mảnh kính cổ cưỡng ép dung hợp và cải tạo.


Vết sẹo chữ thập cũ trên hốc mắt trái của anh rách toác ra, rỉ ra những giọt máu đen kịt pha lẫn u quang lam nhạt. Nhãn cầu của anh co rút lại, đồng tử biến dị hóa thành hình một mặt gương bát quái cổ kính thu nhỏ.


Trong bóng tối tuyệt đối của mộ cổ dưới lòng đất, mắt trái của thiếu niên phế mạch bỗng nhiên bừng sáng, phát ra một luồng u quang u lam lạnh lẽo, chiếu thẳng vào vách đá phế tích cổ đại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!