Nhạc nềnShizima

Đối Đầu Dưới Trăng, Sư Muội Cũ Viếng Thăm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đuốc đỏ rực từ Kính Chiếu Ma quét qua rặng trúc, xé toạc màn sương mù dày đặc của Thanh Vân Đại Trận. Tiếng xào xạc của lá tre bị bước chân dồn dập dẫm nát vang lên ngày một gần. Dưới ánh trăng tròn vằng vặc, những bóng người mặc đạo bào trắng thêu mây xanh của Thiên Nhất Kiếm Tông lướt đi như những dải lụa lạnh lẽo, mang theo sát khí ngột ngạt bao vây lấy Trúc Lâm Am.


Tiêu Phong Thần đứng dưới hiên am trúc, mái tóc mai điểm sương trắng xóa khẽ bay theo gió đêm. Chàng l lặng lẽ kéo ống tay áo rộng xám thô xuống để che giấu đôi bàn tay đang run rẩy không ngừng. Vết đen nguyền rủa của Ma Khí Thực Cốt trên cánh tay trái đang nhói lên từng đợt đau đớn thấu xương tủy, rỉ ra làn máu độc đen nhạt lạnh ngắt hằng đêm lạnh. Chàng khẽ thở dài, nuốt ngược ngụm máu tươi đang dâng lên nơi cổ họng, ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn về phía cổng tre.


"Thiên Cơ, Linh Nhi, hai con vào trong phòng thủ hộ đại tỷ." Tiêu Phong Thần ôn hòa truyền âm, giọng nói không một chút gợn sóng. "Bất kể bên ngoài xảy ra chuyện gì, tuyệt đối không được ra ngoài."


Hoa Thiên Cơ mồ hôi đầm đìa, đôi bàn tay nhỏ nhắn siết chặt chiếc la bàn cơ quan Thiên Cơ Bàn, ánh mắt linh động tràn đầy lo lắng nhìn sư phụ: "Sư phụ, kết giới trận nhãn đã rạn nứt... Con sợ..."


"Vào đi." Tiêu Phong Thần khẽ mỉm cười xoa đầu nàng, rồi quay sang nhìn Mộc Linh Nhi đang ôm chặt chú chó đen Tiểu Hắc khóc thút thít. Sự dịu dàng của chàng như một bức tường thành kiên cố, xua tan đi nỗi sợ hãi trong lòng hai đứa trẻ. Khi cánh cửa gỗ khép lại, khoảng sân am trúc chỉ còn lại một mình chàng dưới trăng sáng.


Tiếng xích sắt lách cách vang lên, rặng trúc rẽ lối. Dẫn đầu đoàn tuần tra là một nữ tử khoảng hai mươi mốt tuổi, mặc kiếm bào xanh nhạt bó sát người, khí chất thanh cao lạnh lùng như băng tuyết. Eo nàng đeo thanh Băng Phách Thần Kiếm mỏng như cánh ve, tỏa ra hàn khí nhè nhẹ làm đông cứng những giọt sương đêm trên lá tre. Đó chính là Lục Vô Song, nữ thiên tài kiếm đạo của Kiếm Tông, và cũng là sư muội cũ từng thầm ngưỡng mộ Tiêu Phong Thần sâu sắc năm xưa.


Nhìn thấy bóng dáng áo vải xám thô mộc mạc đứng dưới hiên am, bước chân của Lục Vô Song khựng lại. Đôi mắt thanh lệ của nàng thoáng qua một tia chấn động dữ dội, dằn vặt giữa môn quy nghiêm ngặt và tình cảm cũ dâng trào. Thanh kiếm bên hông nàng khẽ ngân lên một tiếng trầm buồn.


"Tiêu sư huynh... quả nhiên là huynh ẩn cư ở đây." Lục Vô Song khàn giọng nói, thanh âm lạnh lùng thường ngày lúc này lại run rẩy nhẹ.


Tiêu Phong Thần bình tĩnh bước xuống thềm đá, tay cầm thanh Trúc kiếm Vô Phong mộc mạc không có lưỡi sắc. Chàng từ tốn rót một chén trà nóng từ chiếc ấm đất đặt trên bàn đá giữa sân, hương trà Thanh Vân nhè nhẹ tỏa ra, xoa dịu đi phần nào bầu không khí căng thẳng.


"Lục sư muội, đêm khuya thanh vắng, Thanh Vân Phong hoang vu này có gì để Chấp Pháp Đường của Kiếm Tông phải nhọc công rà soát?" Tiêu Phong Thần đưa chén trà về phía nàng, giọng nói ôn hòa như gió thoảng.


Một đệ tử chấp sự đứng sau Lục Vô Song bước lên, hống hách quát lớn: "Tiêu Phong Thần! Ngươi đã là một phế nhân bị trục xuất, còn dám gọi trưởng lão chấp pháp là sư muội? Chấp Pháp Đường nhận được mật báo nơi này có ma khí rò rỉ, nghi ngờ ngươi chứa chấp tàn dư ma giáo! Khôn hồn thì tránh ra để chúng ta khám xét nội viện!"


Lục Vô Song khẽ nhíu mày, quát lớn: "Lui xuống! Ai cho phép ngươi vô lễ với Tiêu sư huynh?"


Tên đệ tử chấp sự hậm hực lùi lại, nhưng tay vẫn nắm chặt bảo vật Kính Chiếu Ma đang phát ra luồng sáng đỏ rà soát xung quanh.


Lục Vô Song nhìn chén trà nóng trên bàn, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt tĩnh lặng của Tiêu Phong Thần. Nàng chậm rãi tuốt thanh Băng Phách Thần Kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ xuống đất, lạnh lùng nói: "Sư huynh, muội đang thi hành công vụ. Kính Chiếu Ma của tông môn đã phát hiện dao động ma khí cực mạnh phát ra từ hướng ngọn núi này. Xin huynh nhường đường để chấp pháp đệ tử tiến vào nội viện kiểm tra. Nếu huynh trong sạch, muội tự kháp đầu tạ tội."


Tiêu Phong Thần đứng chắn trước cửa am, thân hình thẳng tắp như cây tùng già trước bão táp. Chàng không hề có nội lực chính tông nâng đỡ, cơ thể phế nhân suy kiệt đang chịu đựng cơn đau rạn nứt kinh mạch tột cùng, nhưng thần thức Tông Sư kiếm ý của chàng khẽ tỏa ra, tạo thành một luồng áp lực vô hình cản bước chân đoàn quân.


"Nội viện là nơi ẩn cư của ta và vài đứa trẻ mồ côi. Quy tắc sinh hoạt am trúc nghiêm cấm người ngoài xâm nhập. Lục sư muội, chẳng lẽ Kiếm Tông hiện tại đã hủ bại đến mức đi bắt nạt một phế nhân và trẻ nhỏ?" Tiêu Phong Thần lạnh lùng đáp, ánh mắt sắc lẹm như kiếm phong nhìn thẳng vào nàng.


"Sư huynh, xin đừng làm khó muội!" Lục Vô Song cắn chặt môi, nội tâm dằn vặt dữ dội. Nàng nhớ về thời niên thiếu, khi Tiêu Phong Thần còn là đại đệ tử thiên tài rực rỡ nhất Kiếm Tông, luôn bảo vệ nàng trước sự bắt nạt của kẻ khác. Nhưng môn quy nghiêm ngặt và mệnh lệnh của Đại trưởng lão Cổ Vô Cực như một tảng đá đè nặng lên vai nàng.


"Quét!" Tên đệ tử chấp sự thừa cơ Lục Vô Song do dự, lập tức kích hoạt Kính Chiếu Ma. Luồng sáng đỏ rực từ chiếc kính đồng cổ quét mạnh khắp sân vườn, rọi thẳng về phía phòng thiền định Tịnh Tâm Các của Dạ Vô Song.


"Rè... Rè... Rè..."


Chiếc Kính Chiếu Ma đột ngột phát ra tiếng kêu rè rè nhỏ, luồng sáng đỏ bắt đầu ngưng tụ và nhấp nháy liên tục khi hướng về phía căn phòng gỗ nơi Dạ Vô Song đang tự khóa mình. Ma khí rò rỉ từ phong ấn bị nứt đang bị bảo vật cảm ứng.


"Có ma khí! Trưởng lão, có ma khí thực sự phát ra từ phòng thiền định kia!" Tên đệ tử chấp sự reo lên đầy phấn khích, định vung kiếm xông thẳng vào nội viện.


"Đứng lại!" Tiêu Phong Thần khẽ quát. Chàng không vận nội lực, nhưng thần thức Tông Sư bộc phát khiến cọng cỏ lá tre dưới chân khẽ bay lượn ngưng tụ quanh thân chàng. Sát khí vô hình khiến tên đệ tử chấp sự lạnh toát sống lưng, khựng bước chân lại trong sợ hãi.


Lục Vô Song cũng chấn động. Nàng nhìn thấy mái tóc mai bạc trắng của Tiêu Phong Thần và vệt đen nguyền rủa rỉ máu đen nhạt dưới ống tay áo rộng của chàng. Nàng nhận ra, chàng đang dùng chính thọ nguyên và sinh mạng của mình để bảo vệ những đứa trẻ bên trong. Sự hy sinh tột cùng này khiến lòng nàng nhói đau đau đớn.


Tiêu Phong Thần nhìn thẳng vào mắt Lục Vô Song, giọng nói trầm xuống, mang theo một nỗi u uất sầu muộn tột cùng: "Lục sư muội... Muội còn nhớ Tiêu Vũ Yên không?"


Cái tên vừa thốt ra như một tia sét đánh thẳng vào tâm can Lục Vô Song. Thanh Băng Phách Thần Kiếm trong tay nàng run rẩy dữ dội.


"Vũ Yên..." Lục Vô Song lẩm bẩm, gương mặt thanh tú trắng bệch đi vì tội lỗi.


"Năm xưa, khi Vũ Yên bị đồng môn bỏ rơi làm mồi nhử thú dữ trong nhiệm vụ tông môn để bảo toàn mạng sống cho con cháu trưởng lão, Kiếm Tông cũng nhân danh chính nghĩa và môn quy để lấp liếm đi Cái chết thực sự của Tiêu Vũ Yên." Tiêu Phong Thần cười lạnh, giọng nói tràn đầy sự thất vọng và đau thương bấy lâu nay giấu kín. "Đêm đó, ta cũng đứng trước cửa tông môn cầu xin một lời công đạo, nhưng những gì nhận được chỉ là sự lạnh lùng và phế bỏ kinh mạch từ các trưởng lão. Hôm nay, muội lại mang Kính Chiếu Ma đến đây, muốn dùng danh nghĩa chính đạo để tước đoạt đi gia đình duy nhất còn lại của ta sao?"


Những lời nói của Tiêu Phong Thần như những nhát dao đâm vào vết thương lòng lớn nhất của Lục Vô Song. Sự dằn vặt tự trách hận dâng trào tột cùng trong lòng nàng. Nàng biết, Kiếm Tông đã nợ Tiêu Phong Thần quá nhiều, nợ gia tộc Tiêu thị một mạng sống oan ức của Vũ Yên. Sự hèn nhát của các trưởng lão năm xưa là vết nhơ mà nàng không bao giờ có thể biện minh.


"Sư huynh... muội..." Lục Vô Song khóc nghẹn, nước mắt lăn dài trên gò má lạnh lùng. Sức ép rà soát từ Kính Chiếu Ma hoàn toàn bị triệt tiêu bởi rào cản tội lỗi đạo đức quá khứ.


"Trưởng lão! Không thể nghe lời phản đồ này biện hộ! Để con vào bắt yêu nghiệt!" Tên đệ tử chấp sự định vượt qua Tiêu Phong Thần để xông vào phòng thiền định.


"Câm miệng! Tháo lui cho ta!" Lục Vô Song đột ngột quát lớn, giọng nói mang theo hàn khí buốt giá của tu vi Thông Huyền viên mãn áp chế hoàn toàn tên đệ tử. Nàng vung kiếm chém đứt đôi chiếc Kính Chiếu Ma trong tay hắn, khiến luồng sáng đỏ tắt ngấm trong sự ngơ ngác kinh hoàng của đoàn tuần tra.


"Trưởng lão... người..." Tên đệ tử chấp sự run rẩy.


"Ta nói tháo lui! Nơi này không có ma khí, chỉ có kiếm ý tàn lưu của Tiêu gia tộc thủ hộ cổ xưa. Kính Chiếu Ma bị nhiễu loạn năng lượng nên báo sai. Ai dám cãi lệnh, ta sẽ phế võ công ngay lập tức!" Lục Vô Song lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt sắc lạnh bao che cho nam chính.


Nàng quay sang nhìn Tiêu Phong Thần một lần cuối, đôi mắt tràn đầy sự đau đớn, tiếc nuối và dằn vặt: "Tiêu sư huynh... bảo trọng. Lần sau... muội không chắc mình có thể ngăn cản được Chấp Pháp Đường nữa đâu."


Nói rồi, Lục Vô Song dứt khoát xoay người, dẫn đầu đoàn tuần tra nhanh chóng rút lui khỏi Trúc Lâm Am, biến mất vào màn sương mù dày đặc dưới chân núi.


Tiêu Phong Thần nhìn theo bóng dáng nàng khuất dần, lồng ngực chàng thắt lại. Chàng quỳ sụp xuống bên bàn đá, một ngụm máu đen ngòm rỉ ra từ khóe môi thấm đẫm chiếc khăn tay xám thô. Cơn đau co thắt từ Ma Khí Thực Cốt tàn phá kinh mạch khiến chàng run rẩy không vững. Chàng vừa gánh chịu nỗi đau ký ức gặm nhấm tâm trí bấy lâu nay để cứu nguy cho các đồ đệ.


Nhưng ngay khi bước chân của đoàn tuần tra vừa khuất bóng hoàn toàn dưới chân núi, một tiếng thét đau đớn tột cùng xé toạc màn đêm yên tĩnh phát ra từ nội viện am trúc—Dạ Vô Song đã hoàn toàn mất đi lý trí bộc phát cực hạn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!