Nhạc nềnShizima

Trăng Tròn Cận Kề, Ma Tính Trùng Điệp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù mờ ảo bao phủ đỉnh Thanh Vân Phong, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên thùy Tây Bắc rít gào qua từng khe đá. Trên con đường mòn dẫn về Trúc Lâm Am, bóng dáng Tiêu Phong Thần hiện ra cô độc dưới ánh trăng mờ nhạt. Mỗi bước đi của chàng lúc này đều nặng nề như đeo ngàn cân đá. Cơn đau co thắt từ lồng ngực truyền đến dữ dội, tàn phá những sợi kinh mạch vốn đã rạn nứt hoàn toàn sau trận chiến với Phùng Thiên dưới sườn núi. Chàng khẽ ho một tiếng, vội vàng đưa chiếc khăn tay lên miệng, một ngụm máu tươi đen nhạt dính đầy tà độc ma khí bị chàng cưỡng ép nuốt ngược vào trong.


"Khục..."


Tiêu Phong Thần khẽ rên rỉ, gương mặt tuấn lãng nhợt nhạt không một giọt máu. Chàng cúi đầu, nhìn cánh tay trái đang run rẩy không ngừng dưới ống tay áo xám thô rộng khổ. Vết đen nguyền rủa của Ma Khí Thực Cốt hằng đêm lạnh đang lan rộng, rỉ ra những giọt máu độc lạnh ngắt gặm nhấm da thịt chàng. Nhưng chàng không thể dừng lại, cũng không thể gục ngã lúc này. Mùi máu tươi của chàng chứa đựng linh lực thủ hộ cổ xưa của Tiêu thị, vô tình bay theo gió núi đã kích thích huyết mạch nhạy cảm của Dạ Vô Song trên đỉnh núi, khiến ma huyết của nàng bộc phát sớm hơn chu kỳ trăng tròn dự kiến. Chàng phải nhanh lên.


Gượng sức vận khinh công Thanh Phong Bộ lướt đi như một làn khói nhẹ, Tiêu Phong Thần rốt cuộc cũng nhìn thấy mái tranh quen thuộc của Trúc Lâm Am ẩn hiện sau rừng trúc. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tim chàng thắt lại.


Toàn bộ khoảng sân đất trước am vốn dĩ thanh tịnh hằng ngày lúc này đang bị bao phủ bởi một luồng áp lực đen tối quỷ mị. Gió rít gào điên cuồng, lá tre rụng đầy sân. Đáng sợ hơn, một góc rừng trúc xanh rì xung quanh Tịnh Tâm Các đang lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy mà héo úa, chuyển sang màu đen xám xịt như bị lửa thiêu rụi. Đó là dấu hiệu của ma khí thực cốt rò rỉ từ cơ thể Dạ Vô Song.


"Sư phụ! Người đã về!"


Một tiếng gọi trong trẻo nhưng chứa đầy sự hoảng hốt vang lên. Tam đồ đệ Hoa Thiên Cơ đang quỳ gối giữa sân, mồ hôi đầm đìa thấm ướt chiếc lam y thanh nhã. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của thiếu nữ mười lăm tuổi đang run rẩy điều khiển chiếc la bàn cơ quan Thiên Cơ Bàn bằng đồng cổ. Các bánh răng gỗ và đồng rít lên những tiếng kèn kẹt chói tai, cố gắng điều phối các luồng sương mù của Thanh Vân Đại Trận để phong tỏa luồng ma khí đen tuyền đang cuồn cuộn bốc lên từ phía Tịnh Tâm Các.


Bên cạnh nàng, út đồ đệ Mộc Linh Nhi mặc lục y đang ôm chặt lấy chú chó đen tuyền Tiểu Hắc, đôi mắt tròn xòe ngập tràn nước mắt vì sợ hãi: "Sư phụ... Chị cả... chị cả đang đau đớn lắm! Chị ấy tự khóa mình trong phòng thiền định, không cho tụi con vào!"


Tiêu Phong Thần tiến lên một bước, cố nén cơn đau thấu xương tủy, vội vàng điều chỉnh ống tay áo rộng để che giấu vết thương rỉ máu trên cánh tay trái. Chàng khẽ nở một nụ cười ôn hòa dịu dàng, đưa tay xoa đầu Mộc Linh Nhi: "Đừng sợ, Linh Nhi. Có sư phụ ở đây rồi. Thiên Cơ, tình hình trận pháp thế nào?"


Hoa Thiên Cơ ngước khuôn mặt trái xoan thanh tú lên, đôi mắt linh động thông tuệ lúc này đầy vẻ bất lực: "Sư phụ, ma khí của đại tỷ lần này bùng phát quá mạnh mẽ, vượt xa mức Thông Huyền cảnh sơ kỳ thông thường! Ma Huyết Trùng Điệp đang chạm ngưỡng giới hạn. Kết giới ngầm của Thanh Vân Đại Trận đang bị quá tải nghiêm trọng, nếu không có linh thạch chất lượng cao để gia cố trận nhãn, chỉ trong vòng nửa canh giờ nữa, ma khí sẽ phá vỡ sương mù rò rỉ ra ngoài sơn môn!"


Tiêu Phong Thần khẽ rùng mình. Chàng thò tay vào ngực áo, lấy ra viên Tịnh Huyết Thạch thô vừa giao dịch mật được từ Tiền Vạn Lý dưới trấn. Viên đá thạch vy màu xám nhạt phát ra một luồng linh lực thanh tẩy dịu nhẹ, nhưng bấy nhiêu đó vẫn là quá ít so với cơn bão ma khí đang hoành hành phía sau.


"Thiên Cơ, cầm lấy viên Tịnh Huyết Thạch này, khảm ngay vào trận nhãn trung tâm của Thiên Cơ Bàn! Dùng toàn bộ tàn lực của trận pháp để đẩy độ dày của sương mù bên ngoài am lên mức tối đa. Linh Nhi, con lén dùng Mộc Linh Quy Nguyên Thuật xoa dịu các nhánh trúc đang héo úa xung quanh để xóa sạch dấu vết tà khí. Tuyệt đối không được để bất kỳ luồng khí đen nào thoát ra khỏi phạm vi am trúc!"


"Rõ, sư phụ!" Hoa Thiên Cơ dứt khoát nhận lấy viên thạch thô, đôi mắt sáng lên tia hy vọng. Nàng nhanh nhẹn xoay các khớp nối cơ quan trên la bàn, bắt đầu quá trình khảm nạm đầy mạo hiểm.


Tiêu Phong Thần không chần chừ thêm, chàng xoay người, bước nhanh qua cây cầu tre nhỏ bắc qua dòng suối Thanh Vân Khê hướng thẳng về phía Tịnh Tâm Các. Càng đến gần phòng thiền định, chàng càng cảm nhận được luồng nhiệt lượng ma đạo cuồng bạo nóng ran như lửa đốt tỏa ra từ bên trong.


Chàng đẩy cửa bước vào. Căn phòng thiền định vốn dĩ thanh tịnh lúc này hỗn loạn tột cùng. Dạ Vô Song đang ngồi xếp bằng giữa phòng, nhưng cơ thể thiếu nữ mười bảy tuổi đang rung lên bần bật dưới lớp hắc y gọn gàng. Mái tóc dài buộc cao của nàng đã xõa tung, bay loạn xạ trong luồng ma khí đen tuyền bao quanh thân. Đôi mắt nàng đỏ rực như máu tà dị, làn da mịn màng đỏ ran như lửa đốt, các sợi chỉ đỏ ma huyết dưới da bắt đầu hiện rõ dọc theo cổ và hai bên thái dương.


"Sư... Sư phụ... Tránh xa con ra... Con... con sắp không khống chế được nữa rồi!" Dạ Vô Song khàn giọng gầm thét nhỏ, âm thanh đau đớn xé lòng vang vọng trong căn phòng cách âm. Nàng nhìn thấy Tiêu Phong Thần bước vào, trong lòng dâng trào nỗi sợ hãi tột cùng. Mùi máu tươi chứa linh lực thủ hộ của chàng vẫn đang kích thích huyết mạch nàng cuộn trào, nhưng nàng thà tự cắn nát môi đến rỉ máu cũng không muốn làm hại chàng thêm một lần nào nữa.


"Vô Song, tĩnh tâm!" Tiêu Phong Thần quát nhẹ một tiếng. Chàng không hề lùi bước, tiến thẳng tới trước mặt nàng, ngồi xếp bằng đối diện.


Bất chấp luồng ma khí thực cốt nóng rực đang gào rú như muốn xé rách lớp áo vải của chàng, Tiêu Phong Thần đưa hai bàn tay run rẩy ra, nhẹ nhàng nắm lấy đôi vai đang nóng ran của Dạ Vô Song. Sự tiếp xúc thân thể gần gũi khiến cả hai đều chấn động. Dạ Vô Song khẽ rên rỉ một tiếng đầy đau đớn, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ thu của sư phụ. Trong ánh mắt ấy không hề có sự kỳ thị, không có nỗi sợ hãi, chỉ có một lòng bao dung dịu dàng vô bờ bến.


"Sư phụ... con là yêu nghiệt... người sẽ bị con hại chết mất..." Dạ Vô Song khóc nghẹn, nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má đỏ bừng, bốc hơi thành những làn khói đen nhạt ngay khi vừa rơi xuống.


"Con là đồ đệ của ta. Dù cả thế giới có coi con là yêu nghiệt, ta vẫn là sư phụ của con." Tiêu Phong Thần ôn hòa nói, giọng nói của chàng như một dòng suối mát lành rót thẳng vào đan điền đang bùng nổ của nàng. Chàng vận dụng thần thức Tông Sư kiếm ý đỉnh cao, không dùng nội lực kinh mạch tàn phế, mà trực tiếp truyền dẫn luồng Kiếm Ý Trúc Nhã nhu hòa vô phong xuyên qua đôi tay, rót thẳng vào miếng ngọc bích Tịnh Tâm đeo trước ngực Dạ Vô Song.


Miếng ngọc bích Tịnh Tâm vốn đang phát ra tiếng kêu rè rè nhỏ và tỏa ra ánh đỏ tà dị, dưới sự gia trì kiếm ý của Tiêu Phong Thần, đột ngột phát ra một luồng sáng xanh mát lành nhè nhẹ. Luồng sáng xanh nhanh chóng lan tỏa, bao bọc lấy cơ thể Dạ Vô Song, bắt đầu áp chế và cưỡng ép dòng ma huyết cuồng bạo lùi sâu vào đan điền.


Nhưng cái giá phải trả là tàn khốc tột cùng. Ma khí thực cốt từ cơ thể Dạ Vô Song theo đường truyền dẫn, điên cuồng cắn trả ngược lại vào cánh tay trái của Tiêu Phong Thần. Vết đen nguyền rủa trên cánh tay chàng nhói đau dữ dội như bị hàng vạn con kiến độc cắn xé thấu xương tủy. Lồng ngực chàng nghẹn lại, một ngụm máu tươi đen ngòm rỉ ra từ khóe môi, rơi thẳng xuống bả vai hắc y của Dạ Vô Song.


"Sư phụ!" Dạ Vô Song hoảng hốt hét lên, vệt đỏ nơi đáy mắt nàng khẽ dao động dữ dội. Nàng muốn đẩy chàng ra, nhưng Tiêu Phong Thần càng siết chặt vai nàng hơn, kiên định lắc đầu: "Vận hành Đạo Tâm Dung Hợp Quyết hằng ngày ta dạy! Tập trung tinh thần, dẫn ma khí quy nguyên!"


Dưới sự nghiêm khắc và tình thương bao dung của sư phụ, Dạ Vô Song cắn răng nhắm mắt lại, bắt đầu đọc khẩu quyết tịnh tâm. Luồng hào quang xanh mát từ ngọc bích Tịnh Tâm và thần thức kiếm ý của Tiêu Phong Thần phối hợp hoàn mỹ, tạo thành một màng lọc ôn hòa, tịnh hóa từng luồng ma khí đen tuyền đang bạo tẩu trong kinh mạch nàng.


Bên ngoài Tịnh Tâm Các, Hoa Thiên Cơ đang tập trung tinh thần cao độ. Viên Tịnh Huyết Thạch thô thượng hạng vừa khảm vào Thiên Cơ Bàn lập tức bộc phát ra một nguồn năng lượng thanh tẩy mạnh mẽ. Nàng nhanh nhẹn xoay các bánh răng cơ quan, đẩy kết giới sương mù của Thanh Vân Đại Trận lên độ dày tối đa. Màn sương mù dày đặc tự nhiên như sữa nhanh chóng bao phủ toàn bộ đỉnh núi Thanh Vân Phong, che khuất hoàn toàn am trúc khỏi tầm nhìn từ xa, phong tỏa triệt để mọi luồng ma khí rò rỉ.


Ở rìa rừng trúc héo úa, Mộc Linh Nhi khóc nấc lên nhưng vẫn kiên trì vận mộc linh thuật. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng tỏa ra làn sương xanh lục mát rượi, xoa dịu các nhánh trúc đang bị héo đen, khôi phục lại màu xanh tự nhiên để xóa sạch mọi dấu vết tà khí rò rỉ.


Trong phòng thiền định, sau gần một canh giờ đấu tranh nghẹt thở, Dạ Vô Song rốt cuộc cũng thở hắt ra một tiếng, cơ thể mềm nhũn ngã gục vào lồng ngực của Tiêu Phong Thần. Các sợi chỉ đỏ ma huyết dưới da nàng từ từ lùi sâu, đôi mắt đỏ rực khép lại, hơi thở dần trở nên bình yên đều đặn. Ma huyết trùng điệp đã tạm thời bị phong ấn trở lại.


Tiêu Phong Thần nhẹ nhàng đỡ lấy thân hình mảnh mai của đại đồ đệ, đặt nàng nằm xuống tấm đệm tre ấm áp. Chàng gượng dậy, nhưng ngay khi vừa đứng lên, cả cơ thể chàng chấn động dữ dội, lồng ngực nhói đau thấu xương tủy khiến chàng phải bám chặt vào cột tre phòng thiền để không ngã gục. Gương mặt chàng xám xịt, đôi tay run rẩy không kiểm soát nổi do phản phệ ma khí thực cốt tàn phá kinh mạch sâu sắc.


"Khục..." Chàng ho nhẹ một tiếng, lau vệt máu đen rỉ ra nơi khóe môi, ánh mắt nhìn đồ đệ đầy vẻ tiếc nuối và thương cảm. Chàng biết, thọ nguyên của mình lại giảm sút thêm một năm nữa sau đêm nay.


Đột nhiên, từ phía khoảng sân đất bên ngoài am trúc, linh khuyển Tiểu Hắc đột ngột sủa vang báo động dữ dội hướng về phía sườn núi phía Tây.


"Gâu! Gâu! Gâu!"


Tiếng sủa dồn dập mang theo tần số ẩn báo hiệu nguy hiểm tột độ xé toạc màn đêm yên tĩnh.


Tiêu Phong Thần chấn động tâm thần. Chàng bước nhanh ra ngoài sân. Hoa Thiên Cơ cũng đang hoảng hốt nhìn vào la bàn cơ quan Thiên Cơ Bàn đang xoay tròn điên cuồng không kiểm soát nổi.


"Sư phụ! Trận pháp phát hiện một nguồn năng lượng rà soát cực mạnh đang tiến sát chân cầu Thanh Vân Kiều!" Hoa Thiên Cơ run giọng báo cáo.


Tiêu Phong Thần ngước mắt nhìn qua màn sương mù dày đặc hướng về phía chân núi. Giữa màn đêm tối tăm, một luồng ánh sáng đỏ quỷ mị rực rỡ từ bảo vật Kính Chiếu Ma đang rọi quét khắp sườn núi, xé toạc lớp sương mù ngụy trang của đại trận. Đoàn tuần tra của nữ sư muội cũ Lục Vô Song mang theo pháp bảo rà soát tối cao đã tiến sát chân cầu Thanh Vân Kiều, sát khí lạnh người của những kẻ chấp pháp đang khép chặt hoàn toàn lối lên am trúc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!