Nhạc nềnShizima

Nhất Kiếm Bình Thiên, Trúc Kiếm Uy Nghi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên sườn núi Thanh Vân Phong dày đặc như sữa, cái lạnh buốt của vùng biên thùy Tây Bắc luồn lách qua từng kẽ đá, thấm đẫm vào lớp áo vải thô xám của Tiêu Phong Thần. Chàng đứng tĩnh lặng giữa lối mòn hoang vắng, mái tóc mai điểm sương trắng xóa khẽ bay theo gió núi. Gương mặt chàng nhợt nhạt, đôi môi hơi mím lại để đè nén cơn đau âm ỉ đang cào xé lồng ngực. Dưới ống tay áo rộng khổ, bàn tay trái của chàng khẽ run rẩy, vệt đen nguyền rủa của Ma Khí Thực Cốt vẫn đang âm thầm rỉ ra những giọt máu độc lạnh ngắt hằng đêm.


Đối diện với chàng, Phùng Thiên – kẻ khét tiếng chuyên đi đoạt bảo vật của các tán tu – đang nở một nụ cười khinh khỉnh đầy tham lam. Hắn mặc bộ y phục kiếm khách màu xám sẫm phong trần dính đầy sương đêm, bàn tay thô ráp đặt hờ lên đốc kiếm khảm ngọc quý. Ánh mắt gã dán chặt vào thanh Trúc kiếm Vô Phong mộc mạc đeo bên hông Tiêu Phong Thần, không giấu nổi sự thèm khát.


"Tiêu Phong Thần, cựu đại đệ tử Kiếm Tông bị phế kinh mạch..." Phùng Thiên cười khằng khặc, giọng nói khàn khàn vang vọng giữa sườn núi cô tịch. "Lão tử đã nghe danh thanh trúc kiếm mộc mạc không lưỡi sắc của ngươi chứa đựng thần khí thượng cổ từ lâu. Hôm nay gặp mặt, quả nhiên khí tức bất phàm. Để lại thanh kiếm gỗ tre đó và túi đồ trong ngực ngươi, lão tử sẽ chừa cho một phế nhân như ngươi một con đường sống!"


Tiêu Phong Thần vẫn đứng bất động, ánh mắt chàng tĩnh lặng như nước hồ thu, nhìn Phùng Thiên như nhìn một chiếc lá rụng vô hại. Chàng khẽ thở dài, giọng nói ôn hòa nhưng mang theo một sức nặng tinh thần vô hình: "Kiếm chỉ là vật ngoài thân, trúc kiếm này cũng chỉ là một cọng tre mộc mạc ta nhặt được trong động cổ. Ngươi hà tất phải vì lòng tham mà gieo thêm ác nghiệp trên giang hồ?"


"Hừ! Phế nhân mà cũng đòi giáo huấn lão tử? Chết đi!" Phùng Thiên mất kiên nhẫn. Gã vung tay rút kiếm, thanh thép sắc bén phát ra một tiếng ngân lạnh lẽo xé toạc màn sương mù.


Hắn vận nội lực Nhập Đạo viên mãn vào lưỡi kiếm, vung mạnh chém ra ba luồng kiếm khí sắc bén xé gió lao thẳng về phía Tiêu Phong Thần. Ba luồng kiếm khí mang theo sát ý tàn bạo, rạch nát lớp cỏ xanh và những phiến đá bên đường mòn, cuốn theo bụi đất mù mịt.


Đối mặt với sát chiêu hung hãn, Tiêu Phong Thần vẫn giữ thái độ tĩnh lặng như nước. Chàng không hề né tránh, cũng không vận nội lực – bởi kinh mạch toàn thân chàng đã rạn nứt hoàn toàn từ trận chiến năm xưa. Chàng chỉ khẽ đưa tay phải lên, nắm lấy chuôi Trúc kiếm Vô Phong mộc mạc.


Khi ba luồng kiếm khí chỉ còn cách lồng ngực nửa thước, Tiêu Phong Thần vung trúc kiếm vẽ một đường tròn nhu hòa trong không trung. Đòn đánh không mang theo một chút nội lực chính tông nào, nhưng thần thức đạt cảnh giới Tông Sư của chàng đã kích hoạt Kiếm Ý Trúc Nhã tối thượng ẩn chứa bên trong thân tre. Một màng bảo vệ vô hình tựa như hàng vạn lá tre rơi rụng xoay tròn xuất hiện trước thân mình chàng. Ba luồng kiếm khí sắc bén va chạm vào màng bảo vệ, lập tức bị lực nhu hòa hóa giải hoàn toàn, phản chấn nhẹ nhàng tản mát vào không khí xung quanh mà không hề chạm được đến vạt áo của chàng.


Phùng Thiên trợn tròn mắt kinh ngạc, lồng ngực gã nghẹn lại trước cảnh tượng khó tin: "Cái gì? Ngươi... ngươi rõ ràng đã bị phế kinh mạch, làm sao có thể cản được kiếm khí của ta? Không thể nào! Chắc chắn là do thanh trúc kiếm kia tự phát linh lực bảo vệ chủ nhân! Nó quả thực là thần khí thượng cổ!"


Lòng tham điên cuồng che mờ lý trí, Phùng Thiên tức giận dồn toàn bộ nội lực vào chiêu dứt điểm. Hắn thi triển khinh công vượt địa hình hiểm trở, thân hình lướt nhanh ra phía sau Tiêu Phong Thần hòng chém thẳng xuống đầu chàng từ góc chết. Hắn muốn dùng sức mạnh vật lý ngàn cân đè bẹp một phế nhân.


Nhưng hắn đã lầm. Thần thức Tông Sư kiếm ý của Tiêu Phong Thần đã khóa chặt lấy hắn từ trước. Dù Phùng Thiên có di chuyển nhanh đến đâu, trong mắt Tiêu Phong Thần, mọi chuyển động của hắn đều chậm chạp như một thước phim quay chậm.


Nam chính không quay người lại, chàng chỉ khẽ ngưng tụ thần thức Tông Sư kiếm ý vào đầu thanh trúc kiếm. Chàng thi triển chiêu thức Nhất Trúc Định Giang Sơn – một đòn đâm thẳng đơn giản nhất của kiếm đạo, nhưng lại là chiêu thức ngưng tụ toàn bộ ý niệm dùng nhu thắng cương tích lũy qua 20 năm ẩn tu tĩnh lặng.


Thanh Trúc kiếm Vô Phong đâm thẳng về phía trước, xuyên qua kẽ hở nhỏ nhất trong kiếm chiêu cuồng bạo của Phùng Thiên. Khi mũi trúc kiếm chạm vào lưỡi kiếm sắt của đối thủ, không hề có tiếng nổ lớn, chỉ có một tiếng rắc giòn giã của tre già.


Toàn bộ lực đạo ngàn cân từ cú chém của Phùng Thiên bị kiếm ý nhu hòa của Tiêu Phong Thần mượn lực, phản chấn ngược lại chuôi kiếm của hắn. Lực phản chấn tàn bạo chạy dọc theo lưỡi thép, khiến thanh kiếm sắt của Phùng Thiên vỡ vụn thành trăm mảnh nhỏ văng ra tung tóe. Cổ tay gã tê rần, máu tươi rỉ ra từ kẽ ngón tay, cả cơ thể gã bị chấn động mạnh bay ngược ra xa, đập mạnh lưng vào phiến đá lớn bên đường.


Phùng Thiên nằm rạp dưới đất, ôm lấy cánh tay run rẩy rỉ máu, gương mặt xám xịt đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Hắn nhìn thanh trúc kiếm mộc mạc vẫn nguyên vẹn trong tay Tiêu Phong Thần, rồi nhìn vị phế nhân áo vải đang đứng lặng lẽ trước mặt, run rẩy thốt lên: "Tông... Tông Sư kiếm ý... Thần thức ngự kiếm... Ngươi... ngươi không phải là phế nhân!"


"Ta đã nói, trúc kiếm này chỉ là một cọng tre mộc mạc." Tiêu Phong Thần từ tốn thu kiếm vào vỏ, ánh mắt vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu. "Ngươi đi đi. Đừng để lòng tham dẫn lối vào đường chết."


Phùng Thiên hoảng sợ tháo chạy bán mạng vào màn sương mù dày đặc, không dám ngoảnh đầu lại dù chỉ một lần, để lại những mảnh kiếm gãy rỉ sét lạnh ngắt trên nền đất ẩm ướt.


Sườn núi trở lại sự tĩnh lặng hoang vắng. Tiêu Phong Thần đứng lặng im, nhưng ngay khi bóng dáng Phùng Thiên khuất hẳn, cơ thể chàng đột ngột chấn động dữ dội.


"Khục!"


Một ngụm máu tươi đen nhạt, lạnh ngắt bắn ra từ miệng chàng, nhuộm đỏ một góc phiến đá xám và những ngọn cỏ xanh đọng sương dưới chân. Việc cưỡng ép vận dụng thần thức Tông Sư kiếm ý khi Kinh Mạch Tàn Phế đã gây ra một phản phệ tàn khốc tột cùng. Lồng ngực chàng nhói đau như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên qua, các vết rạn nứt kinh mạch cũ lan rộng thêm một vệt lớn, trực tiếp bào mòn thọ nguyên của chàng. Mái tóc mai của chàng dường như lại bạc trắng thêm một phần.


Chàng loạng choạng khuỵu gối xuống đất, tay phải chống chặt thanh Trúc kiếm Vô Phong xuống đất để giữ thăng bằng. Cơn đau co thắt khiến chàng run rẩy toàn thân, hơi thở mỏng manh như sợi tơ lơ lửng giữa làn sương lạnh.


Mùi máu tươi của Tiêu Phong Thần lan tỏa trong gió núi lạnh lẽo, bay ngược lên phía đỉnh núi Thanh Vân Phong hoang vắng.


Tại Trúc Lâm Am, sâu trong gian phòng thiền định của Tịnh Tâm Các, đại đồ đệ Dạ Vô Song đang ngồi xếp bằng thiền định để áp chế ma huyết đang rục rịch biến động theo chu kỳ trăng khuyết. Đột nhiên, cánh mũi thanh lệ của nàng khẽ động. Mùi máu tươi quen thuộc của sư phụ bay theo gió lạnh luồn qua khe cửa tre, xộc thẳng vào khứu giác nhạy cảm của nàng.


Huyết mạch ma giáo nhạy cảm trong người Dạ Vô Song lập tức bị kích thích dữ dội bởi mùi máu của người chàng thương. Đôi mắt nàng snap mở ra trong bóng tối, đồng tử hóa thành một màu đỏ rực như máu đầy tà dị, ma khí đen tuyền bắt đầu rò rỉ mạnh mẽ quanh thân...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!