Nhạc nềnShizima

Giao Thương Ẩn Mật, Bóng Tối Tông Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm trên đỉnh Thanh Vân Phong vẫn chưa tan hết, mịt mù như một tấm lụa xám lạnh lẽo giăng phủ khắp các lối mòn hoang vắng. Tiêu Phong Thần lặng lẽ bước ra khỏi am trúc khi bốn nàng đồ đệ vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ say sau một ngày luyện tập mệt mỏi. Chàng khoác chiếc áo choàng xám rộng khổ, cố tình kéo thấp vành mũ để che đi mái tóc mai đã điểm sương trắng xóa. Dưới lớp vải thô ráp, cánh tay trái của chàng khẽ run rẩy. Vết đen nguyền rủa của Ma Khí Thực Cốt lại bắt đầu nhói buốt, rỉ ra một vệt máu đen nhạt lạnh ngắt hằng đêm lạnh. Chàng nén một tiếng ho khan, tay phải siết chặt thanh Trúc kiếm Vô Phong mộc mạc đeo bên hông, sải bước nhanh hơn về phía con đường dẫn xuống Thanh Vân Trấn.


Trong lòng bàn tay chàng, mảnh lệnh bài chấp pháp bị vỡ nhặt được từ Linh Thú Sào vẫn lạnh buốt như băng. Sự hiện diện của Thiên Nhất Kiếm Tông ở vùng biên giới hẻo lánh này là một điềm báo chẳng lành. Trận Nhãn Phong Ấn của am trúc dạo này ngày càng suy yếu do thiếu linh thạch nghèo để duy trì năng lượng che giấu ma khí. Nếu không nhanh chóng tìm được Tịnh Huyết Thạch chất lượng cao để gia cố kết giới, ma huyết trong cơ thể bốn đồ nhi – đặc biệt là Dạ Vô Song – sẽ sớm bị kẻ thù phát hiện. Đó là lý do chàng phải mạo hiểm xuống núi trong đêm lạnh này.


Thanh Vân Trấn lúc tờ mờ sáng chìm trong sương sớm tĩnh mịch. Tiêu Phong Thần luồn lách qua những con hẻm nhỏ, tiến về phía đông của thị trấn, nơi đặt Vạn Lý Thương Hội Chi Nhánh. Đây là một kho hàng nhỏ bọc tường gạch kiên cố, bề ngoài trông có vẻ bình thường nhưng thực chất lại là trạm giao thương ẩn mật của Tiền Vạn Lý. Chàng khẽ gõ cửa sau theo một nhịp điệu quy ước. Chỉ một lát sau, cánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi hé mở, để lộ gương mặt mập mạp nhưng đầy cảnh giác của Tiền Vạn Lý.


"Phong Thần huynh! Sao huynh lại đến vào giờ này? Mau vào đi!" Tiền Vạn Lý vội vã kéo chàng vào trong rồi nhanh chóng đóng chặt cửa, cài then sắt kỹ càng.


Mật thất bên trong kho hàng nồng đượm mùi hương của các loại thảo dược khô và gỗ thông. Tiền Vạn Lý, người mặc bộ y phục lụa là sang trọng nhưng hơi cũ, tay đeo đầy nhẫn ngọc, thở dài một tiếng đầy mệt mỏi khi nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt của Tiêu Phong Thần. Ông ta vội rót một chén trà nóng đẩy về phía chàng.


"Lão Tiền, ta cần giao dịch gấp." Tiêu Phong Thần không vòng vo, chàng đặt lên bàn đá một chiếc túi vải thô chứa khóm Băng Tâm Thảo vừa hái được từ Linh Thú Sào, cùng một số loại thảo dược tịnh tâm quý hiếm khác tích lũy từ Hắc Phong Lâm. Luồng hàn khí thanh khiết từ Băng Tâm Thảo lập tức tỏa ra, làm dịu đi hơi nóng của lò than trong phòng.


Tiền Vạn Lý nheo mắt nhìn khóm cỏ phát ra ánh sáng lam nhạt nhè nhẹ, nhưng thay vì mừng rỡ như mọi khi, ông ta lại khẽ lắc đầu, vẻ mặt đầy dằn vặt: "Phong Thần huynh, thảo dược của huynh quả thực là cực phẩm vô song. Nhưng... lần này ta khó lòng thu mua với giá cũ. Thậm chí, việc đổi lấy Tịnh Huyết Thạch chất lượng cao hòng gia cố kết giới lúc này là vô cùng nan giải."


Tiêu Phong Thần khẽ nhíu mày: "Tại sao? Chẳng phải chúng ta đã có định ước giao thương lâu năm sao?"


Tiền Vạn Lý thở dài, đứng dậy đi lại trong phòng, giọng nói hạ thấp đến mức tối đa: "Huynh không biết tình hình bên ngoài đâu. Chấp Pháp Đường Kiếm Tông đang ráo riết rà soát vùng biên giới Tây Bắc này. Đại trưởng lão Cổ Vô Cực đã phát ra mật chỉ, ép buộc các thương hội phải báo cáo mọi giao dịch liên quan đến linh thạch tịnh hóa và thảo dược hàn tính. Bọn họ mang theo bảo vật Kính Chiếu Ma dò tìm khí tức cực kỳ gắt gao. Hiện tại, một viên Tịnh Huyết Thạch thô vận chuyển qua biên ải có giá đắt gấp mười lần ngày thường, lại đối mặt nguy cơ tịch thu gia sản. Bản thương hội phải gánh chịu rủi ro quá lớn."


Chàng im lặng lắng nghe, bàn tay phải khẽ siết chặt mảnh lệnh bài chấp pháp bị vỡ trong túi áo. Quả nhiên, Kiếm Tông đã bắt đầu giăng lưới. Chàng chậm rãi rút mảnh đồng vỡ rỉ sét lạnh ngắt ra, đặt lên bàn đá trước mặt Tiền Vạn Lý.


"Ngươi nhìn xem cái này là gì."


Tiền Vạn Lý cầm mảnh lệnh bài lên, mắt tròn xòe kinh ngạc, mồ hôi hột lấm tấm trên trán: "Đây... đây là lệnh bài của chấp pháp vệ nội môn Kiếm Tông! Huynh nhặt được nó ở đâu?"


"Ở sườn núi phía Tây, gần Linh Thú Sào hẻo lánh hắc ám." Tiêu Phong Thần bình tĩnh nói, ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn thẳng vào mắt thương nhân. "Bọn họ đã chạm tới rìa ngoài ngọn núi ẩn cư của ta. Lão Tiền, nếu kết giới của am trúc sụp đổ, ma khí của các đồ nhi rò rỉ ra ngoài, Chấp Pháp Đường sẽ lập tức san phẳng cả vùng này. Khi đó, chi nhánh thương hội của ngươi dưới chân núi liệu có yên ổn trước sự thanh tra tàn khốc của Kiếm Tông?"


Tiền Vạn Lý run rẩy, đặt mảnh lệnh bài xuống. Ông ta biết Tiêu Phong Thần nói đúng. Nhưng lòng tham và sự sợ hãi quyền lực chính đạo vẫn khiến ông ta do dự: "Nhưng Phong Thần huynh... ta cũng có gia đình, có hàng trăm miệng ăn phụ thuộc vào thương hội. Giá của Tịnh Huyết Thạch hiện tại..."


"Lão Tiền," Tiêu Phong Thần cắt ngang, giọng nói ôn hòa nhưng mang theo một sức nặng tinh thần vô hình của một cựu tông sư thần thức. "Năm xưa, khi gia đình ngươi bị băng nhóm sơn tặc vây khốn ở thung lũng phía Nam, ai đã không tiếc kinh mạch rạn nứt mà ngự kiếm đẩy lui kẻ thù cứu mạng cả nhà ngươi? Ai đã chữa trị khỏi bệnh phong thấp mãn tính cho thê tử ngươi không lấy một đồng tiền công? Quy tắc nghĩa khí giang hồ tư nhân của ngươi, chẳng lẽ dễ dàng bị luật pháp chính đạo hủ bại đè bẹp như vậy sao?"


Lời nói của Tiêu Phong Thần như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng của Tiền Vạn Lý. Gương mặt mập mạp của gã thương nhân đỏ bừng lên vì xấu hổ. Ông ta nhìn khóm Băng Tâm Thảo quý giá, rồi nhìn mái tóc mai điểm sương trắng xóa của vị ân nhân trước mặt, thở dài đầy kính phục.


"Phong Thần huynh... là lão Tiền ta hẹp hòi rồi." Tiền Vạn Lý cúi đầu, giọng nói đầy xúc động. "Ơn cứu mạng của huynh, lão Tiền này vĩnh viễn không quên. Được! Giao dịch này ta nhận. Ta sẽ chấp nhận nhượng bộ bán rẻ một số loại thảo dược tịnh tâm thông thường của huynh để hợp thức hóa sổ sách, tránh mắt thế tục."


Nói rồi, Tiền Vạn Lý lén mở một ngăn tủ bí mật dưới gầm bàn đá, lấy ra một chiếc túi da nhỏ thắt chặt miệng. Khi mở ra, ba viên đá màu lam nhạt phát ra luồng linh lực thanh tẩy dịu mát hiện ra dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Đó chính là Tịnh Huyết Thạch chất lượng cao thượng hạng.


"Đây là ba viên Tịnh Huyết Thạch thô ẩn mật nhất mà ta lén giữ lại. Huynh hãy cầm lấy để gia cố kết giới." Tiền Vạn Lý đẩy túi đá về phía chàng, rồi ghé sát tai nói nhỏ: "Còn một tin tình báo vô cùng quan trọng huynh phải ghi nhớ. Đoàn tuần tra Chấp Pháp Đường Kiếm Tông lần này không phải do bọn chấp sự tầm thường dẫn đầu, mà người chỉ huy chính là nữ kiếm thủ tài năng Lục Vô Song."


Cái tên "Lục Vô Song" vang lên khiến lồng ngực Tiêu Phong Thần khẽ thắt lại. Ký ức về một thiếu nữ thanh cao lạnh lùng, người từng đứng dưới rặng trúc Kiếm Tông nhìn chàng với ánh mắt ngưỡng mộ sâu sắc năm xưa chợt hiện về. Sư muội cũ của chàng... nay lại là người dẫn đầu đoàn truy sát chàng và các đồ đệ. Sự giằng xé nội tâm dâng lên, nhưng chàng nhanh chóng đè nén cảm xúc xuống đáy lòng.


"Lục Vô Song... Ta biết rồi." Tiêu Phong Thần khẽ nói, cất túi Tịnh Huyết Thạch vào trong ngực áo choàng.


Tiền Vạn Lý nhìn chàng đầy lo lắng, khuyên nhủ kiên quyết: "Phong Thần huynh, Kiếm Tông lần này làm thật rồi. Lục Vô Song mang theo Kính Chiếu Ma rà soát khắp biên giới Tây Bắc. Huynh hiện tại kinh mạch tàn phế, chi bằng hãy lén dẫn bốn đứa nhỏ rời khỏi ngọn núi này, trốn sâu vào trung nguyên hoang dã đi?"


Tiêu Phong Thần đứng dậy, vành mũ xám che khuất ánh mắt kiên định: "Ta đã hứa với phụ thân dưới hiên am trúc sẽ bảo vệ ngọn núi này và các con. Dù cả thế giới có quay lưng lại, ta cũng không bao giờ chạy trốn thụ động. Cảm ơn ngươi, lão Tiền."


Chàng nhanh chóng bước ra cửa sau, thân hình lướt đi nhẹ nhàng như một ngọn gió thoảng Thanh Phong Bộ, biến mất vào màn sương sớm đang dần tan rã của Thanh Vân Trấn.


***


Con đường mòn dẫn ngược lên núi Thanh Vân Phong hoang vắng, hiểm trở và đầy đá sỏi gồ ghề. Sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn quá ba trượng. Tiêu Phong Thần bước đi trong sự tĩnh lặng của núi rừng, lồng ngực chàng thỉnh thoảng lại nhói đau dữ dội do dư âm trận chiến khống chế Thiết Giáp Tê ở Linh Thú Sào trước đó. Chàng đưa tay che miệng, cố nén tiếng ho để tránh làm kinh động đến chim muông rừng sâu.


Đột nhiên, bước chân chàng khựng lại.


Linh giác nhạy bén của thần thức Tông Sư kiếm ý lập tức cảm nhận được một luồng sát khí tham lam, lạnh lẽo đang khóa chặt lấy chàng từ phía trước bụi rậm cheo leo.


Từ trong màn sương mù xám xịt, một bóng người cao gầy chậm rãi bước ra cản đường. Hắn mặc một bộ y phục kiếm khách màu xám sẫm phong trần dính đầy sương đêm, eo đeo một thanh kiếm dài có vỏ bọc khảm ngọc quý lộng lẫy nhưng toát ra luồng khí tức hỗn loạn. Gương mặt hắn hốc hác, đôi mắt sắc lẹm đầy vẻ tham lam nhìn chằm chằm vào thanh Trúc kiếm Vô Phong mộc mạc đeo bên hông Tiêu Phong Thần.


"Tiêu Phong Thần, cựu đại đệ tử Kiếm Tông bị phế kinh mạch..." Kẻ chặn đường khẽ nhếch mép cười lạnh, giọng nói khàn khàn đầy chế giễu vang lên giữa sườn núi hoang vắng. "Lão tử là Phùng Thiên. Nghe danh thanh trúc kiếm mộc mạc không lưỡi sắc của ngươi chứa đựng thần khí thượng cổ từ lâu, hôm nay gặp mặt, quả nhiên khí tức bất phàm. Để lại thanh kiếm gỗ tre đó và túi đồ trong ngực ngươi, lão tử sẽ chừa cho một phế nhân như ngươi một con đường sống!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!