Hắc Phong Lâm Dị Biến, Linh Thú Canh Giữ
Sương đêm mịt mù như một tấm lụa xám lạnh lẽo giăng phủ khắp đỉnh Thanh Vân Phong. Giờ Tý đã điểm, bóng tối nuốt chửng lấy vạn vật, chỉ còn ánh trăng khuyết đầu tháng nhợt nhạt yếu ớt cố ngoi lên khỏi những tầng mây đen kịt. Đứng trước cổng am trúc đổ nát, Tiêu Phong Thần khẽ ho khan một tiếng trầm đục. Cơn đau nhói buốt từ đan điền rạn nứt lại giội thẳng vào lồng ngực chàng, khiến đôi vai gầy khẽ rung lên. Chàng chậm rãi đưa bàn tay phải lên, vuốt nhẹ bả vai trái – nơi vệt đen nguyền rủa của Ma Khí Thực Cốt đang âm thầm phồng rộp, rỉ ra một vệt máu đen nhạt lạnh ngắt thấm qua lớp áo vải xám thô dính đầy sương đêm.
Mái tóc mai điểm sương trắng xóa của chàng bay phiêu dật trong gió núi buốt giá, thanh Trúc kiếm Vô Phong mộc mạc không rời thân vẫn đeo hờ bên hông, phát ra những tiếng cọc cạch khẽ khàng mỗi khi chàng di chuyển. Chàng khẽ thở dài, giấu bàn tay run rẩy vào trong ống tay áo rộng, ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn về phía rừng sâu phía sau am trúc.
"Sư phụ... Người lại đau nữa sao?"
Một giọng nói non nớt, trong trẻo vang lên từ phía sau phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Mộc Linh Nhi bước ra, đôi mắt tròn xòe trong veo của thiếu nữ mười bốn tuổi ngập tràn sự lo lắng. Nàng mặc chiếc lục y thêu hoa cỏ mộc mạc, trên tay ôm chặt lấy chú chó đen tuyền Tiểu Hắc. Chú linh khuyển này dường như cũng cảm nhận được điều bất thường, đôi tai dựng đứng, cái mũi ướt át liên tục hít hà khí lạnh của rừng đêm, khẽ gầm gừ trong cổ họng.
Tiêu Phong Thần xoay người lại, gương mặt nhợt nhạt khẽ nở một nụ cười ôn hòa dịu dàng, xoa đầu út đồ đệ: "Sư phụ không sao. Linh Nhi, Hắc Phong Lâm đang bốc lên tử khí bất thường, trận pháp phong ấn am trúc của chúng ta dạo này vốn đã suy yếu do thiếu linh thạch. Nếu không điều tra rõ nguồn cơn, ta sợ tà khí này sẽ rò rỉ ra ngoài sơn môn, thu hút tai mắt của kẻ thù. Con có sợ không?"
Mộc Linh Nhi lắc đầu quầy quậy, đôi má phúng phính khẽ phồng lên đầy kiên định: "Có sư phụ bên cạnh, Linh Nhi không sợ! Tiểu Hắc cũng sẽ bảo vệ chúng ta mà!"
Tiểu Hắc như hiểu ý, khẽ sủa vang một tiếng nhỏ theo tần số ẩn rồi nhảy xuống đất, dẫn đầu đoàn người lướt nhanh vào lối mòn dẫn sâu vào Hắc Phong Lâm.
***
Càng đi sâu vào Hắc Phong Lâm, chướng khí độc hại càng trở nên dày đặc. Những thân cây cổ thụ khẳng khiu như những cánh tay quỷ dị vươn ra trong bóng tối, mặt đất phủ đầy lá mục ẩm ướt bốc lên mùi hôi thối nồng nặc. Tiêu Phong Thần bước đi không tiếng động, khinh công Thanh Phong Bộ nhẹ nhàng như gió thoảng giúp chàng lướt đi mà không để lại dấu chân trên nền bùn nhão. Chàng liên tục vận thần thức Tông Sư kiếm ý để cảm ứng ma khí biến động xung quanh, bảo vệ Mộc Linh Nhi ở phía sau.
"Linh Nhi, vận dụng Vạn Vật Đồng Âm." Tiêu Phong Thần khẽ khàng ra lệnh.
Mộc Linh Nhi gật đầu, nàng nhắm nghiền đôi mắt tròn xòe, ngồi xếp bằng ngay trên một rễ cây cổ thụ ẩm ướt. Đan điền của nàng khẽ chuyển động, kích hoạt mộc linh ma thể tinh khiết. Đột nhiên, đôi mắt nàng mở ra, tỏa ra một luồng ánh sáng xanh lục nhạt mờ ảo nhè nhẹ. Đôi tai nhỏ nhắn của nàng khẽ động đậy theo tiếng xào xạc của lá tre rừng.
"Sư phụ... cây cỏ xung quanh đang khóc." Giọng Mộc Linh Nhi run rẩy, đầy vẻ hoang mang. "Chúng nói... có một luồng sức mạnh đen tối hung hãn đang cắn xé sinh khí của chúng ở phía trước. Nguồn tà độc phát ra từ Linh Thú Sào... Con Thiết Giáp Tê canh giữ hang thú đang nổi điên! Nó đang tàn phá mọi thứ!"
Tiểu Hắc đột nhiên gầm rú dữ dội, chiếc đuôi dựng thẳng đứng dứt khoát hướng về phía sườn núi phía Tây.
"Đi!" Tiêu Phong Thần khẽ quát, nắm lấy vai Mộc Linh Nhi lướt nhanh theo chú chó đen.
Khi họ tiếp cận khu vực Linh Thú Sào – một hang đá tự nhiên hiểm trở nằm ẩn sau những bụi dây leo rậm rạp – một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt. Con Thiết Giáp Tê khổng lồ vốn là linh thú cấp thấp hiền lành canh giữ sườn núi, nay đôi mắt đỏ rực như hai hòn than cháy, toàn thân bao phủ bởi một luồng tử khí đen ngòm quỷ mị. Nó điên cuồng húc đầu vào vách đá dựng đứng, sừng nhọn cực mạnh đâm thủng vách đá gãy vụn, tạo ra những tiếng nổ rầm trời. Hàng loạt cây cổ thụ xung quanh bị thân hình vạm vỡ của nó húc đổ rạp.
"Sư phụ! Trên vách đá gần hang thú... có Băng Tâm Thảo!" Mộc Linh Nhi thốt lên, ngón tay chỉ vào một khóm cỏ mang hàn khí phát ra ánh sáng lam nhạt lung linh đang lay động dữ dội trước sức gió tàn phá của con thú.
Đúng là Băng Tâm Thảo! Loại thảo dược hàn tính cực mạnh mà Tiêu Phong Thần đang cần để nấu canh tịnh tâm làm dịu cơn sốt ma huyết hằng đêm lạnh cho Dạ Vô Song. Nhưng khóm cỏ lại mọc ngay sát rìa đá nơi Thiết Giáp Tê đang nổi điên tàn phá.
"Linh Nhi, thổi Mộc Linh Sáo xoa dịu nó! Ta sẽ nhân cơ hội hái thuốc!" Tiêu Phong Thần nhanh chóng đưa ra chiến thuật.
Mộc Linh Nhi vội vàng rút chiếc sáo tre nhỏ do sư phụ tặng ra khỏi thắt lưng, đặt lên môi thổi. Âm thanh sáo tre vang lên, kết hợp với sinh khí mộc hệ mượt mà lướt qua rừng trúc, cố gắng xoa dịu dã thú hung hãn. Nhưng tà độc đen ngòm trong người Thiết Giáp Tê quá mạnh, âm thanh sáo tre vừa chạm vào cơ thể nó liền bị luồng tử khí đen đánh tan nát. Con thú càng thêm điên cuồng, quay ngoắt cái đầu khổng lồ, đôi mắt đỏ rực khóa chặt lấy bóng lục y của Mộc Linh Nhi.
"Rống!"
Thiết Giáp Tê gầm rú kinh thiên động địa, dẫm nát mặt đất lao thẳng về phía nàng với tốc độ dời non lấp bể. Sức húc ngàn cân từ sừng nhọn của nó tạo ra một luồng cuồng phong cuốn bay đá sỏi mịt mù.
"Linh Nhi! Tránh ra!" Mộc Linh Nhi hoảng hốt rút Linh Thảo Nang ném mạnh phấn hoa gây mê về phía con thú, nhưng luồng gió húc tàn bạo của Thiết Giáp Tê lập tức thổi bay ngược toàn bộ phấn hoa trở lại, khiến nàng suýt sặc độc chướng khí.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Phong Thần lướt lên như một chiếc lá tre khô trước gió. Chàng chắn trước mặt đồ đệ út, tay trái giấu dưới ống tay áo siết chặt nén cơn đau kinh mạch tàn phế đang co thắt dữ dội, tay phải chậm rãi tuốt thanh Trúc kiếm Vô Phong ra khỏi vỏ.
Không có nội lực chính tông nâng đỡ, nhưng thần thức Tông Sư kiếm ý của chàng bộc phát lộng lẫy. Chàng vung trúc kiếm vẽ nên một đường tròn nhu hòa hoàn mỹ của Kiếm Ý Trúc Nhã.
"Keng!"
Sừng nhọn ngàn cân của Thiết Giáp Tê đâm sầm vào lưỡi trúc kiếm mộc mạc. Một tiếng động trầm đục vang lên, nhưng không hề có sự va chạm thô bạo. Tiêu Phong Thần uyển chuyển xoay nhẹ cổ tay, mượn chính lực húc điên cuồng của con thú để phản chấn bẻ cong hướng lao của nó. Thân hình khổng lồ của Thiết Giáp Tê bị lệch trọng tâm, lảo đảo ngã nhào, đâm sầm vào vách đá bùn lầy bên hông hang động, đất đá đổ sụp đè lên nửa thân mình nó.
"Khục!" Tiêu Phong Thần khẽ rên rỉ, một ngụm máu tươi rỉ ra nơi khóe môi. Việc cưỡng ép vận dụng thần thức Tông Sư kiếm ý để hóa giải đòn tấn công vật lý khổng lồ khiến kinh mạch của chàng lại rạn nứt thêm một vệt lớn đau đớn dữ dội.
Nhưng chàng không dừng lại. Lợi dụng lúc con thú đang lảo đảo trong vũng bùn lầy, Tiêu Phong Thần búng nhẹ ngón tay trái. Một tia sáng xanh nhỏ nhọn như sợi chỉ – Chỉ Khí Điểm Huyệt – bắn đi không tiếng động, găm thẳng vào tử huyệt ngủ dưới cổ Thiết Giáp Tê.
Luồng tử khí đen ngòm xung quanh con thú từ từ tiêu tán, đôi mắt đỏ rực nhắm nghiền lại. Nó thở phào một tiếng thở dài nặng nề rồi đổ rạp xuống đất, chìm vào giấc ngủ thiếp đi yên bình.
"Sư phụ! Người có sao không?" Mộc Linh Nhi khóc nức nở chạy tới đỡ lấy chàng, vội vàng hái khóm Băng Tâm Thảo cất vào túi bảo quản.
Tiêu Phong Thần lau vệt máu trên môi, khẽ lắc đầu: "Ta không sao. Con thú này bị trúng tà độc bên ngoài kích thích mới nổi điên, ta chỉ điểm huyệt cho nó ngủ để thanh lọc cơ thể. Đừng giết nó."
Tiểu Hắc lúc này đột nhiên chạy đến góc tối gần hang thú, sủa vang những tiếng trầm đục đầy cảnh giác. Tiêu Phong Thần nhíu mày bước tới. Bên cạnh xác một con thú nhỏ bị cắn xé dã man gần hang, một vật thể kim loại vỡ nát lấp lánh dưới ánh trăng mờ nhạt.
Chàng cúi xuống nhặt vật thể đó lên. Đó là một chiếc lệnh bài chấp pháp bằng đồng cổ bị vỡ làm đôi, trên mặt thêu hình đám mây xanh quen thuộc cùng hai chữ cổ khắc sâu sắc lạnh: *Chấp Pháp*.
Đôi mắt tĩnh lặng của Tiêu Phong Thần đột ngột co rút lại. Lồng ngực chàng nghẹn thắt, một ngụm máu đen nhạt rỉ ra từ khóe môi thấm đẫm vạt áo xám thô.
Đây chính là lệnh bài chấp pháp của *Thiên Nhất Kiếm Tông* – tông môn cũ của chàng! Kẻ thù từ chấp pháp đường đã lén lút xâm nhập sâu vào vùng núi biên giới này từ lúc nào mà chàng không hề hay biết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!