Vách Đá Hái Sâm, Tình Sư Đồ Sâu Sắc
Hoàng hôn buông xuống đỉnh Thanh Vân Phong, dát một lớp vàng cam mờ ảo lên những mái ngói rêu phong của Trúc Lâm Am. Gió núi rít qua rừng trúc xào xạc, mang theo cái lạnh buốt đặc trưng của vùng biên thùy Tây Bắc. Dưới hiên nhà gỗ, Tiêu Phong Thần ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế mây cũ kỹ. Chàng mặc chiếc áo vải xám thô giản dị, mái tóc đen dài xõa sau lưng, nhưng hai bên tóc mai đã điểm sương trắng xóa – dấu vết của những lần gánh chịu phản phệ tàn khốc để bảo vệ bốn đứa trẻ mồ côi.
Khẽ ho khan một tiếng, Tiêu Phong Thần chậm rãi kéo ống tay áo rộng lên. Dưới làn da nhợt nhạt, vệt đen nguyền rủa của Ma Khí Thực Cốt chạy dọc theo kinh mạch cánh tay trái đang khẽ phập phồng, rỉ ra những giọt máu đen nhạt lạnh lẽo. Cơn đau nhói buốt thấu xương tủy giội thẳng vào đan điền rạn nứt khiến cơ thể chàng khẽ run rẩy. Chàng khẽ thở dài, rút chiếc khăn tay màu xám lau sạch vệt máu độc, rồi nhanh chóng kéo ống tay áo xuống che giấu đi tất cả. Chàng không muốn các đồ đệ nhìn thấy vẻ yếu ớt này của mình, đặc biệt là sau biến cố đầy nghi ngại dưới trấn ngày hôm qua.
"Sư phụ, người lại đau nữa sao?"
Một giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự lo lắng và bướng bỉnh vang lên từ phía góc sân. Lăng Tuyết Nhi bước tới, tay bưng một khay trà nhỏ. Thiếu nữ mười sáu tuổi mặc chiếc hồng y kiều diễm rực rỡ như hoa đào mùa xuân, mắt phượng mày ngài tràn đầy vẻ kiêu kỳ thường ngày lúc này lại u ám lạ thường. Bên thắt lưng nàng, chiếc Tuyết Ngọc Bội khẽ va chạm vào đốc kiếm Tuyết Ảnh Kiếm phát ra những tiếng leng keng thanh thúy.
Nàng đặt khay trà xuống bàn đá, không thèm xin phép đã vội vàng đưa bàn tay nhỏ nhắn định nắm lấy cánh tay trái của Tiêu Phong Thần. Đôi mắt nàng đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào lớp vải xám thô hơi sẫm màu vì máu độc vừa thấm ra.
"Tuyết Nhi, con làm gì vậy?" Tiêu Phong Thần khẽ nhíu mày, nhanh chóng rụt tay lại, giấu vào trong ống tay áo rộng. Sắc mặt chàng nghiêm nghị, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào nàng.
"Sư phụ! Người đừng gạt con nữa!" Lăng Tuyết Nhi giậm chân, giọng nói nghẹn ngào đầy uất ức. "Đêm qua con đã lén nhìn thấy... Vệt đen nguyền rủa trên tay người lại rỉ máu hằng đêm lạnh đúng không? Người vì phong ấn ma huyết cho đại tỷ mà kinh mạch rạn nứt đến mức này, vậy mà người cứ luôn tỏ ra lạnh nhạt với chúng con!"
Tiêu Phong Thần đứng dậy, thanh Trúc kiếm Vô Phong đeo bên hông khẽ va vào cạnh bàn đá phát ra tiếng lộc cộc. Chàng quay lưng về phía nàng, giọng nói lạnh lùng không chút hơi ấm:
"Tuyết Nhi, con đã quên Sư Đồ Giới Luật rồi sao? Điều thứ nhất: Giữ khoảng cách nghiêm ngặt, kính trọng sư trưởng, không được tự tiện đụng chạm thân thể. Con dạo này càng lúc càng phóng túng, không coi môn quy ra gì cả."
Nói rồi, chàng chỉ tay về phía tấm bia gỗ khắc dòng chữ cổ treo ngay trước hiên am. Sự cố chấp giữ khoảng cách đạo đức nghiêm ngặt của chàng bấy lâu nay như một bức tường vô hình, tàn nhẫn đẩy lùi tình cảm nồng nhiệt của thiếu nữ đang tuổi trăng tròn.
Lăng Tuyết Nhi cắn chặt môi dưới đến mức rỉ máu, nước mắt dâng đầy hốc mắt phượng kiều diễm. Nàng nhìn tấm bia giới luật, rồi lại nhìn bóng lưng gầy guộc nhưng thẳng tắp như cây tùng của sư phụ, lòng đau như cắt. Nàng uất ức hét lên:
"Quy tắc! Giới luật! Lúc nào người cũng chỉ nghĩ đến quy tắc! Người có biết nhìn thấy người đau đớn hằng đêm, lòng Tuyết Nhi còn đau hơn gấp trăm lần không? Con không muốn luyện kiếm gỗ nặng nề nữa! Con muốn người khỏe lại!"
Không đợi Tiêu Phong Thần trả lời, nàng xoay người chạy vụt đi, hồng y rực rỡ lướt qua rừng trúc như một vệt lửa u uất. Tiêu Phong Thần đứng lặng dưới hiên, đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ thu khẽ dao động, một tiếng thở dài trầm mặc tan vào gió núi.
***
Đêm khuya, sương mù bao phủ dày đặc quanh Ngọc Nữ Phong – vách đá dựng đứng lộng gió nằm ở sườn phía Đông của đỉnh Thanh Vân Phong. Địa hình nơi đây dốc đứng chín mươi độ, cheo leo hiểm trở vô cùng. Những cơn gió rít gào như muốn thổi bay mọi sinh vật sống xuống vực sâu thăm thẳm bên dưới.
Trong bóng tối mịt mù, một bóng hồng y nhỏ nhắn đang bám chặt vào những mỏm đá nhô ra hẹp nứt nẻ. Lăng Tuyết Nhi cắn răng chịu đựng cái lạnh thấu xương đang gặm nhấm mười đầu ngón tay rướm máu. Nàng đã lén trốn khỏi am trúc ngay trong đêm lạnh.
*"Sư phụ... người nhất định phải khỏe lại. Con nghe Hứa Lang Trung dưới trấn nói, trên đỉnh vách đá Ngọc Nữ Phong có Ngũ Diệp Sâm trăm năm tuổi, có thể bồi bổ khí huyết và phục hồi kinh mạch tàn phế cực tốt. Con nhất định phải hái bằng được về nấu súp cho người!"*
Nghĩ đến vết đen nguyền rủa rỉ máu trên tay sư phụ, trong lòng Lăng Tuyết Nhi bùng lên một ý chí kiên định đến bướng bỉnh. Nàng vận dụng Tàn Tuyết Khinh Công, cơ thể nhẹ nhàng lướt đi trên vách đá trơn trượt. Gió rít mạnh thổi bay mái tóc dài của nàng, chiếc Tuyết Ngọc Bội bên hông phát ra ánh sáng ôn hòa nhè nhẹ giúp nàng giữ vững thần trí tịnh tâm trước cái lạnh cắt da cắt thịt.
Sau hơn một canh giờ leo trèo gian khổ, Lăng Tuyết Nhi cuối cùng cũng nhìn thấy một ánh sáng xanh lam nhạt phát ra từ một khe đá nhỏ cheo leo sát rìa vực thẳm. Đó chính là Ngũ Diệp Sâm! Loại sâm năm lá quý hiếm đang lay động trước gió độc.
Gương mặt kiều diễm của nàng lộ ra vẻ mừng rỡ tột cùng. Nàng gượng sức rướn người tới, một tay bám vào nhành thông già mọc xéo ra ngoài vách núi, tay kia vươn dài về phía gốc sâm quý.
"Rắc!"
Một tiếng động khô khốc vang lên giữa tiếng gió hú. Nhành thông già mục nát không chịu nổi trọng lượng của nàng đột ngột gãy lìa. Mặt đá dốc đứng xung quanh vốn đã bị đóng băng trơn trượt, Lăng Tuyết Nhi mất đi điểm tựa, cả cơ thể lập tức trượt chân rơi thẳng xuống vực sâu thăm thẳm.
"Á!"
Tiếng hét thất thanh của nàng bị tiếng gió gầm rú nuốt chửng. Trong cơn hoảng loạn tột độ, bản năng sinh tồn trỗi dậy, Lăng Tuyết Nhi rút Tuyết Ảnh Kiếm bên hông, vận nội lực Thông Huyền cảnh chém mạnh lưỡi kiếm mỏng nhẹ vào vách đá hòng cản lực rơi tự do.
"Xoẹt! Keng!"
Lưỡi kiếm ma sát vào vách đá trơn trượt phát ra những tia lửa sáng rực, nhưng mặt đá Ngọc Nữ Phong quá cứng và bị phủ băng dày, lực rơi tự do quá lớn khiến vách đá gãy vụn thành từng mảnh nhỏ. Tuyết Ảnh Kiếm không thể cắm sâu, cơ thể nàng tiếp tục rơi tự do xuống vực sâu không đáy.
*"Sư phụ... cứu con... Sư phụ..."*
Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết cận kề, gương mặt ôn hòa của Tiêu Phong Thần hiện lên rõ mồn một trong tâm trí nàng. Nước mắt nàng trào ra, đóng băng ngay lập tức trước gió lạnh.
Đột nhiên, từ trên đỉnh Ngọc Nữ Phong lộng gió, một bóng xám thô lướt xuống nhanh như một tia chớp xám. Tiêu Phong Thần! Chàng thực chất đã âm thầm bám theo nàng từ lúc nàng rời am trúc vì lo lắng cho sự bướng bỉnh của nàng.
Nhìn thấy đồ đệ gặp nguy kịch, Tiêu Phong Thần không màng đến đan điền đang nhói đau dữ dội, lập tức vận dụng Thanh Phong Bộ – thân pháp khinh công tuyệt kỹ phối hợp với thần thức Tông Sư kiếm ý đỉnh cao. Cơ thể chàng lướt đi trên không trung nhẹ nhàng như một chiếc lá tre khô bay theo chiều gió.
Chàng mượn lực từ những nhành cây tùng nhô ra dọc vách đá để tăng tốc khinh công. Mỗi bước chân của chàng chạm nhẹ vào nhành cây chỉ làm chiếc lá khẽ lay động, thân hình lướt đi vẽ nên một đường cong hoàn mỹ giữa khoảng không lộng gió.
"Tuyết Nhi! Đưa tay cho ta!" Tiêu Phong Thần khàn giọng hét lớn.
Lăng Tuyết Nhi nghe thấy giọng nói quen thuộc, ngước mắt nhìn lên. Giữa khoảng không mịt mù sương gió, bóng dáng áo vải xám thô của sư phụ hiện ra như một vị tiên nhân hạ phàm, mái tóc mai điểm sương trắng xóa bay phiêu dật trong gió đêm. Nàng vội vã vươn tay lên.
"Vút!"
Tiêu Phong Thần lướt tới kịp thời, bàn tay rộng ấm áp của chàng nắm chặt lấy cổ tay nhỏ nhắn của nàng ngay giữa khoảng không trung cheo leo. Chàng dùng lực kéo mạnh nàng vào lòng mình, tay kia vung Trúc kiếm Vô Phong chém ra một luồng kiếm ý nhu hòa bao bọc lấy cả hai.
Cơ thể hai người rơi thẳng xuống một mỏm đá gồ ghề nhô ra phía dưới. Để giảm bớt lực rơi tự do tàn bạo mà không làm tổn thương Lăng Tuyết Nhi, Tiêu Phong Thần xoay người ra phía sau, chấp nhận để lưng mình va chạm mạnh vào vách đá nứt nẻ, đồng thời vận dụng Kiếm Ý Trúc Nhã tạo ra một màng bảo vệ vô hình quanh hai người.
"Bùm!"
Một tiếng động trầm đục vang lên. Lực rơi tự do cực lớn bị triệt tiêu hoàn toàn bởi lực nâng uyển chuyển của Thanh Phong Bộ và màng bảo vệ kiếm ý. Hai người đáp đất an toàn trên mỏm đá hẹp không một tiếng động.
"Khục!"
Tiêu Phong Thần khẽ rên rỉ, một ngụm máu tươi rỉ ra nơi khóe môi nhợt nhạt. Cơ thể phế nhân kinh mạch tàn phế của chàng bị chấn động nhẹ ở lồng ngực do gánh chịu lực rơi đột ngột và việc cưỡng ép vận dụng thần thức kiếm ý tầm xa. Vết đen nguyền rủa trên tay trái chàng lại đau nhức nhối như có hàng vạn cây kim châm vào.
"Sư phụ! Người... người bị thương rồi! Con xin lỗi... con xin lỗi..." Lăng Tuyết Nhi hoảng hốt bám chặt lấy áo chàng, nước mắt tuôn rơi lã chã gột rửa vết máu trên môi chàng. Nàng ôm chặt lấy cổ chàng, toàn thân run rẩy vì sợ hãi và vì sự xúc động tột cùng khi được nằm trong vòng tay ấm áp của chàng.
Tiêu Phong Thần gạt tay nàng ra, gượng dậy đứng thẳng người. Chàng lau vệt máu trên môi, sắc mặt nghiêm nghị lạnh lùng chưa từng có, lớn tiếng giáo huấn:
"Lăng Tuyết Nhi! Con có biết mình vừa làm gì không? Mạo hiểm leo vách đá Ngọc Nữ Phong ban đêm, xem thường tính mạng của bản thân! Con coi Sư Đồ Giới Luật của ta là trò đùa sao?"
"Con không có coi thường!" Lăng Tuyết Nhi bướng bỉnh đứng dậy, tay nàng vẫn nắm chặt lấy gốc Ngũ Diệp Sâm vừa hái được lúc rơi, đưa lên trước mặt chàng. Giọng nàng khản đặc, nghẹn ngào uất ức: "Con leo lên đây là vì người! Con muốn hái sâm quý để chữa vết đen nguyền rủa rỉ máu hằng đêm lạnh cho người! Con thà chết chứ không muốn nhìn thấy sư phụ đau đớn gục ngã trước mắt con!"
Nhìn thấy gốc sâm năm lá dính đầy máu từ mười đầu ngón tay của đồ đệ, lồng ngực Tiêu Phong Thần khẽ thắt lại. Một luồng cảm xúc ấm áp và dằn vặt dâng trào tột cùng trong lòng chàng. Chàng biết nàng si mê chàng, biết sự bướng bỉnh này đều xuất phát từ tình yêu thương nồng nhiệt dành cho mình. Nhưng giới luật sư đồ và định kiến chính tà giang hồ ngoài kia như một chiếc gông xiềng tàn nhẫn buộc chàng phải đẩy nàng ra xa để bảo vệ nàng.
Chàng nhắm mắt lại, ép bản thân phải giữ vẻ mặt lạnh lùng vô tình, trầm giọng nói:
"Thuốc bổ này không thể chữa khỏi kinh mạch tàn phế của ta. Lần sau nếu con còn dám mạo hiểm tính mạng vi phạm môn quy, ta sẽ triệt để trục xuất con khỏi am trúc, không còn là đệ tử của Tiêu Phong Thần này nữa."
Lăng Tuyết Nhi đứng sững sờ trước lời nói tàn nhẫn của sư phụ. Trái tim thiếu nữ của nàng rạn nứt nhẹ trước sự nghiêm khắc cố chấp của chàng. Nàng cúi đầu, hồng y run rẩy dưới gió đêm lạnh lẽo, im lặng không nói lời nào.
Tiêu Phong Thần thở dài, cúi xuống nhặt thanh trúc kiếm Vô Phong lên, rồi dẫn đầu đi xuống núi mòn hiểm trở. Lăng Tuyết Nhi lầm lũi bám theo sau, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy Tuyết Ngọc Bội bên hông, sự chiếm hữu và khát khao phá vỡ ranh giới giới luật trong lòng nàng càng thêm mạnh mẽ sau khi trải qua ranh giới sinh tử hoạn nạn.
***
Khi hai người đi bộ trở về gần đến cổng Trúc Lâm Am, màn sương mù xung quanh đột ngột trở nên u ám và lạnh lẽo bất thường. Linh khuyển Tiểu Hắc từ trong am chạy ra đón, đôi tai khẽ động, sủa vang những tiếng báo động dồn dập đầy cảnh giác hướng về phía rừng trúc sâu phía sau am.
"Sư phụ! Nhị tỷ! Hai người đã về rồi!"
Bé út Mộc Linh Nhi mặc lục y hớt hải chạy ra khỏi am trúc. Khuôn mặt thiếu nữ mười bốn tuổi đầy vẻ hoảng hốt, đôi mắt tròn xòe trong veo ngập tràn sự sợ hãi. Nàng đưa ngón tay nhỏ nhắn run rẩy chỉ về phía khu rừng rậm rạp phía sau am – Hắc Phong Lâm.
"Sư phụ... người mau nhìn xem! Hắc Phong Lâm đang bốc lên một luồng tử khí đen ngòm đáng sợ lắm! Cây cỏ xung quanh đang héo úa rất nhanh, muông thú hoảng loạn chạy trốn hết cả rồi!" Mộc Linh Nhi khóc nức nở báo tin khẩn cấp.
Tiêu Phong Thần và Lăng Tuyết Nhi lập tức ngước mắt nhìn về phía rừng sâu. Giữa màn đêm tối tăm, một luồng khói đen quỷ mị mang theo tử khí lạnh lẽo đang từ từ cuộn trào bốc lên từ sâu trong Hắc Phong Lâm, che khuất cả ánh trăng khuyết mờ ảo trên bầu trời, báo hiệu một dị biến tà đạo vô cùng tàn khốc sắp giáng xuống ngọn núi ẩn cư bình yên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!