Nhạc nềnShizima

Chỉ Khí Trừ Gian, Quán Trà Sóng Gió

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm chưa tan trên đỉnh Thanh Vân Phong, mang theo cái lạnh buốt của vùng biên thùy Tây Bắc tràn qua những kẽ lá trúc xào xạc. Trước hiên ngôi nhà ba gian mộc mạc của Trúc Lâm Am, Tiêu Phong Thần ngồi tĩnh lặng bên bàn đá. Chàng mặc chiếc áo vải xám thô giản dị, mái tóc đen dài xõa sau lưng nhưng hai bên tóc mai đã điểm sương trắng xóa – dấu vết của những năm tháng gánh chịu phản phệ tàn khốc để bảo vệ bốn đứa trẻ mồ côi.


Khẽ ho khan một tiếng nhỏ, Tiêu Phong Thần kéo ống tay áo rộng lên, nhìn chằm chằm vào cánh tay trái của mình. Dưới làn da nhợt nhạt, vệt đen nguyền rủa của Ma Khí Thực Cốt chạy dọc theo kinh mạch đang khẽ rung động, rỉ ra một chút máu đen nhạt lạnh lẽo. Cơn đau nhói buốt thấu xương tủy giội lên đan điền rạn nứt khiến đôi vai chàng khẽ run rẩy. Chàng khẽ thở dài, rút chiếc khăn tay màu xám lau sạch vệt máu đen, rồi nhanh chóng kéo ống tay áo xuống che giấu đi tất cả. Chàng không muốn các đồ đệ nhìn thấy vẻ yếu ớt này của mình.


"Sư phụ..."


Một tiếng gọi trầm mặc và đầy dằn vặt vang lên từ phía sau. Dạ Vô Song đứng nép bên cánh cửa tre khép hờ, đôi mắt thanh lệ nhìn chăm chằm vào vệt máu vừa bị che khuất. Nàng mặc hắc y gọn gàng, mái tóc buộc cao dứt khoát, nhưng gương mặt lạnh lùng thường ngày lúc này lại tràn ngập sự đau đớn và tự trách. Nàng biết, vệt đen nguyền rủa rỉ máu kia chính là hậu quả của việc chàng đã dùng toàn bộ tàn lực để phong ấn ma huyết cho nàng đêm qua.


Tiêu Phong Thần quay đầu lại, ánh mắt chàng ôn hòa và tĩnh lặng như nước hồ thu, khẽ mỉm cười: "Vô Song, sao không nghỉ ngơi thêm? Đêm qua con đã vất vả rồi."


"Con không sao. Nhưng người..." Dạ Vô Song bước tới, bàn tay nàng khẽ siết chặt đốc kiếm gỗ tre bên hông. Nàng muốn hỏi về vết thương của chàng, muốn được chạm vào cánh tay đang run rẩy kia, nhưng bước chân nàng khựng lại khi nhìn thấy tấm bia gỗ khắc dòng "Sư Đồ Giới Luật" treo ngay trước hiên am. Sự cố chấp giữ khoảng cách đạo đức nghiêm ngặt của Tiêu Phong Thần bấy lâu nay như một bức tường vô hình ngăn cách hai người, khiến nàng chỉ biết âm thầm nuốt ngược nỗi xót xa vào lòng.


Đúng lúc đó, bé út Mộc Linh Nhi loạng choạng bước ra khỏi phòng. Thiếu nữ mười bốn tuổi mặc lục y thêu hoa cỏ đáng yêu, nhưng sắc mặt nàng hôm nay lại nhợt nhạt thấy rõ. Đêm qua, nàng đã lén dùng Mộc Linh Quy Nguyên Thuật để xoa dịu cơn đau tay cho Tiêu Phong Thần, vô tình hấp thụ một phần tà độc ma khí thực cốt khiến cơ thể mệt mỏi, bước đi có phần gượng gạo. Linh khuyển Tiểu Hắc thông minh chạy theo sau, khẽ ngậm lấy vạt áo của nàng như để đỡ nâng.


"Sư phụ... Linh Nhi đói rồi." Cô bé út khẽ dụi mắt, giọng nói nhỏ nhẹ chứa đầy sự ỷ lại.


Lão Tôn từ góc bếp bước ra, gương mặt câm lặng đầy những vết sẹo cũ khẽ co rúm lại. Lão lắc lắc chiếc hũ gạo đã cạn sạch, ú ớ ra hiệu cho Tiêu Phong Thần rằng lương thực trong am đã hoàn toàn hết sạch, linh thạch phong ấn cũng không còn một viên để gia cố trận nhãn.


Tiêu Phong Thần đứng dậy, thanh Trúc kiếm Vô Phong đeo bên hông khẽ va chạm vào chiếc ghế mây phát ra tiếng lộc cộc. Chàng ôn tồn nói: "Được rồi, hôm nay ta sẽ dẫn các con xuống Thanh Vân Trấn mua lương thực, sẵn tiện ghé tiệm thuốc bốc vài thang thuốc bổ cho Linh Nhi."


Nghe thấy được xuống núi, Lăng Tuyết Nhi từ trong phòng lập tức bước ra. Thiếu nữ mười sáu tuổi mặc hồng y kiều diễm rực rỡ, mắt phượng mày ngài tràn đầy vẻ kiêu kỳ. Nàng đeo chiếc Tuyết Ngọc Bội bên thắt lưng thêu hoa đào, nhanh nhảu chạy đến ôm lấy cánh tay phải của Tiêu Phong Thần: "Sư phụ, Tuyết Nhi muốn ăn bánh đậu hũ của Triệu Đại Nương dưới trấn!"


"Tuyết Nhi, không được vô lễ với sư phụ." Dạ Vô Song khẽ nhíu mày, giọng nói lạnh lùng vang lên khiến Lăng Tuyết Nhi khẽ bĩu môi, nhưng vẫn không chịu buông tay chàng ra. Sự ghen tuông ngấm ngầm và khát khao chiếm hữu sự chú ý của sư phụ luôn khiến không khí giữa hai vị đồ đệ lớn trở nên căng thẳng.


Hoa Thiên Cơ tay cầm chiếc la bàn cơ quan Bát Quái Trúc La Bàn, vừa đi vừa tính toán các khớp nối gỗ, khẽ cười tinh quái: "Nhị tỷ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ăn. Lần này xuống núi, ta phải tìm Vương Thiết Tượng sửa lại mấy công cụ rèn gỗ mới được."


Tiêu Phong Thần khẽ lắc đầu cười trừ, nhẹ nhàng gạt tay Lăng Tuyết Nhi ra theo đúng giới luật sư đồ, rồi dẫn đầu cả nhóm đi xuống con đường mòn dẫn xuống chân núi Thanh Vân Phong.


***


Thanh Vân Trấn hôm nay nhộn nhịp hơn thường ngày. Ánh nắng ban mai ấm áp trải dài trên những con phố lát đá cũ kỹ. Cư dân trong trấn chủ yếu sống bằng nghề nông và hái thuốc, cuộc sống vô cùng giản dị. Khi bóng dáng áo vải xám thô của Tiêu Phong Thần xuất hiện cùng bốn thiếu nữ tuyệt sắc, dân làng lập tức vây quanh với sự kính trọng tột cùng.


"Tiêu tiên nhân! Người xuống núi rồi!" Lý Đại Thúc, trưởng thôn Thanh Vân Trấn, râu tóc bạc phơ vội vã bước tới chào hỏi.


"Trưởng thôn, hôm nay ta đưa các đồ đệ xuống mua ít lương thực." Tiêu Phong Thần chắp tay hành lễ từ tốn.


Triệu Đại Nương đang bán đậu hũ đầu phố lập tức gói một gói đậu hũ nóng hổi nhét vào tay Mộc Linh Nhi: "Mấy đứa nhỏ dạo này gầy đi rồi đấy. Đậu hũ này ta tặng cho các cô bé bồi bổ thể chất."


"Đa tạ Đại Nương." Mộc Linh Nhi cười rạng rỡ, ôm gói đậu hũ ấm áp vào lòng, đôi mắt tròn xòe ngập tràn niềm vui bình dị.


Sau khi mua sắm đầy đủ nhu yếu phẩm và bốc thuốc bổ cho Linh Nhi, Tiêu Phong Thần dẫn các đệ tử tiến về phía đầu trấn, nơi đặt A Cơ Trà Quán. Quán trà nhỏ dựng bằng tre nứa giản dị dưới bóng một cây tùng già cổ thụ, là nơi dừng chân quen thuộc của các lữ khách giang hồ và cũng là điểm liên lạc mật của chàng.


Trà nương A Cơ mặc áo vải xanh mộc mạc, quấn khăn đầu duyên dáng, đang bận rộn lau dọn bàn ghế. Khi nhìn thấy Tiêu Phong Thần bước vào, đôi mắt nàng lập tức sáng bừng lên như chứa đựng cả ngàn vì sao. Nàng vội vàng đặt chiếc khăn lau xuống, nụ cười ấm áp nở trên môi: "Tiêu tiên nhân! Người đã xuống rồi. Hôm nay ta có loại trà Thanh Vân mới hái sương sớm, để ta pha cho người một ấm thật ngon."


"Làm phiền cô nương rồi." Tiêu Phong Thần gật đầu, chọn một chiếc bàn tre ở góc quán ngồi xuống. Dạ Vô Song và Lăng Tuyết Nhi ngồi hai bên chàng, ánh mắt hai cô gái khẽ liếc nhìn A Cơ với vẻ cảnh giác ngầm. Sự chu đáo và tình cảm thầm lặng của nàng trà nương dành cho sư phụ luôn là cái gai nhỏ trong lòng các đồ đệ.


Ấm trà Thanh Vân nóng hổi vừa được dâng lên, tỏa hương thơm thanh khiết làm dịu đi phần nào sự mệt mỏi của chuyến đi bộ đường dài. Tiêu Phong Thần khẽ nâng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận dòng nước ấm áp lưu chuyển xoa dịu đan điền rạn nứt.


"Rầm!"


Một tiếng động lớn vang dội cắt đứt bầu không khí yên bình của quán trà. Chiếc bàn gỗ sát cửa ra vào bị đập vỡ tan tành bởi một chiếc gậy gỗ bọc sắt nặng nề.


Mã Đạt, tên côn đồ ác bá khét tiếng địa phương, dẫn theo năm tên tay sai hung hãn nghênh ngang bước vào quán. Hắn mặc chiếc áo cộc tay phanh ngực, để lộ hình xăm con bò cạp dữ tợn, gương mặt lấc cấc đầy vẻ hống hách. Hắn vung gậy gỗ gõ mạnh lên bàn của A Cơ, buông lời trêu ghẹo thô tục:


"A Cơ! Hôm nay là hạn chót để nộp tiền bảo kê cho Huyết Sát Bang! Nếu cô em không chịu giao ra ba mươi lượng bạc trắng, hoặc không chịu ngoan ngoãn đi theo hầu hạ đại ca của ta đêm nay, thì ta sẽ san phẳng cái quán trà rách nát này!"


A Cơ mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy đứng nép sau quầy trà: "Mã... Mã gia, tháng này mưa gió thất thường, quán trà không có khách, xin người cho khất thêm vài ngày..."


"Khất cái con khỉ!" Mã Đạt trợn mắt, vung gậy gỗ định đập phá thêm bàn ghế xung quanh hòng ép nàng giao nộp tiền.


"Xoảng!"


Dạ Vô Song và Lăng Tuyết Nhi lập tức đứng bật dậy. Đôi mắt phượng của Lăng Tuyết Nhi bùng lên ngọn lửa giận dữ, tay nàng đã đặt lên chuôi Tuyết Ảnh Kiếm. Dạ Vô Song đứng chắn trước Mộc Linh Nhi, sát ý lạnh lùng tỏa ra từ cơ thể nàng khiến không khí xung quanh đột ngột giảm xuống vài độ.


"Dừng tay."


Một giọng nói trầm ổn, nhẹ nhàng nhưng mang theo uy thế vô hình đột ngột vang lên. Tiêu Phong Thần khẽ đặt chén trà xuống bàn, bàn tay chàng nhẹ nhàng đặt lên vai hai đồ đệ, dùng lực đạo ôn hòa để đè nén sát ý đang bùng phát của họ. Chàng nhìn vào mắt Dạ Vô Song, trầm giọng nhắc nhở: "Sư đồ giới luật điều thứ hai: Không được sát sinh bừa bãi, không được dùng bạo lực giải quyết tranh chấp khi chưa cần thiết. Các con ngồi xuống."


"Sư phụ! Nhưng hắn..." Lăng Tuyết Nhi bất bình cắn môi.


"Nghe lời ta." Ánh mắt kiên định của Tiêu Phong Thần khiến cả hai cô gái đành phải hậm hực buông chuôi kiếm, ngồi xuống nhưng đôi mắt vẫn trừng trừng nhìn về phía tên ác bá.


Tiêu Phong Thần ung dung đứng dậy, tay cầm một chiếc đũa tre mộc mạc từ trên bàn trà, bước từng bước khoan thai về phía Mã Đạt. Gương mặt chàng nho nhã, áo vải xám bay nhè nhẹ theo gió, hoàn toàn giống như một phế nhân không có võ công.


Mã Đạt nhìn thấy Tiêu Phong Thần bước tới, khinh bỉ cười lớn: "Ha ha! Ở đâu ra một gã phế nhân tóc bạc trắng thế này? Muốn anh hùng cứu mỹ nhân sao? Cút ngay trước khi ta đập gãy xương chân của ngươi!"


Vừa nói, Mã Đạt vừa vung chiếc gậy gỗ bọc sắt nặng nề, dùng lực đạo ngàn cân chém thẳng xuống bả vai của Tiêu Phong Thần.


A Cơ hét lên một tiếng kinh hoàng, nhắm chặt mắt lại không dám nhìn cảnh tượng tàn khốc tiếp theo.


Tuy nhiên, Tiêu Phong Thần vẫn đứng bất động. Vào khoảnh khắc chiếc gậy sắt chuẩn bị chạm vào vai chàng, tay phải chàng khẽ chuyển động. Chiếc đũa tre mộc mạc trong tay chàng vạch nên một đường cong hoàn mỹ trong không trung, khẽ chạm nhẹ vào thân gậy gỗ bọc sắt.


"Keng!"


Một tiếng va chạm thanh thúy vang lên. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy chiếc đũa tre mỏng manh khẽ gạt nhẹ, nhưng Mã Đạt lập tức cảm nhận được một luồng lực đạo khổng lồ và dẻo dai như sóng triều từ chiếc đũa truyền đến. Đó chính là Kiếm Ý Trúc Nhã – lối đánh dùng nhu thắng cương, mượn chính lực tấn công của đối thủ để phản chấn ngược lại.


Toàn bộ lực đánh ngàn cân của chiếc gậy sắt bị triệt tiêu hoàn toàn, phản lực cực mạnh dội ngược lại khiến cánh tay vạm vỡ của Mã Đạt run rẩy kịch liệt, xương khớp kêu lên những tiếng răng rắc đau đớn. Hắn lảo đảo lùi lại ba bước, chiếc gậy sắt suýt chút nữa tuột khỏi tay cầm.


"Ngươi... ngươi dùng tà thuật gì vậy?!" Mã Đạt kinh hoàng trợn mắt nhìn Tiêu Phong Thần, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.


Hắn điên cuồng vận dụng toàn bộ nội lực Nhập Đạo cảnh của mình, định đè mạnh chiếc gậy sắt xuống để áp chế đối thủ. Nhưng Tiêu Phong Thần vẫn ung dung tự tại, chiếc đũa tre trong tay chàng nhẹ nhàng xoay tròn, dính chặt lấy thân gậy sắt của Mã Đạt như một sợi tơ mỏng không thể dứt ra. Dù Mã Đạt có cố gắng vận lực thế nào, chiếc gậy sắt vẫn bị điều khiển xoay chuyển theo hướng đi của chiếc đũa tre, hoàn toàn bất lực.


"Cút đi, nơi này không đón tiếp các ngươi." Tiêu Phong Thần trầm giọng nói.


"Đồ khốn! Chúng bay đâu, xông lên băm vằm gã phế nhân này cho ta!" Mã Đạt thẹn quá hóa giận, hét lên gọi đàn em xông vào.


Nhưng cổ họng hắn đột ngột khựng lại. Tiêu Phong Thần khẽ búng nhẹ ngón tay trái giấu dưới ống tay áo rộng. Một luồng kiếm khí nhỏ nhọn, vô hình như sợi tơ – Chỉ Khí Điểm Huyệt – bắn đi trong không trung không một tiếng động, đánh trúng vào tử huyệt dưới cổ và bả vai của Mã Đạt.


Mã Đạt đứng sững sờ giữa sân quán trà. Đôi mắt hắn trợn trừng kinh hoàng, toàn thân cứng đờ như một tượng đá, cánh tay cầm gậy sắt giơ lơ lửng trên không trung nhưng không thể hạ xuống, cổ họng ú ớ không ra hơi.


Băng nhóm tay sai thấy thủ lĩnh đột ngột tê liệt, mặt cắt không còn giọt máu, hoảng sợ hét lên: "Đại ca! Người bị làm sao thế này?! Có... có ma!"


"Mau... mau rút lui!" Một tên tay sai hoảng hốt, vội vàng cùng đồng bọn vác lấy cơ thể cứng đờ của Mã Đạt, cuống cuồng tháo chạy khỏi quán trà trong sự nhục nhã và sợ hãi tột cùng.


Quán trà trở lại sự yên tĩnh vốn có. Dân làng đứng ngoài xem đồng loạt reo hò, vỗ tay tán thưởng trước sự trừng phạt vô hình đầy thần sầu của Tiêu Phong Thần.


Tiêu Phong Thần khẽ thu hồi chiếc đũa tre, nhưng ngay khoảnh khắc chàng quay lưng lại bàn trà, một cơn đau nhói buốt dữ dội từ đan điền rạn nứt đột ngột giội lên lồng ngực. Cưỡng ép vận khí điểm huyệt khi kinh mạch tàn phế khiến chân khí của chàng bị chấn động mạnh. Sắc mặt chàng nhợt nhạt đi trông thấy, chàng khẽ đưa tay lên ngực, cố gắng đè nén ngụm máu tanh đang dâng lên cổ họng, bước đi có phần gượng gạo ngồi xuống ghế.


"Sư phụ!" Dạ Vô Song và Lăng Tuyết Nhi lập tức bước tới đỡ lấy chàng, đôi mắt hai cô gái ngập tràn sự lo lắng và đau xót khi nhìn thấy đôi môi chàng khẽ run rẩy.


"Ta không sao, chỉ là hơi mệt chút thôi." Tiêu Phong Thần khẽ xua tay, cố nở một nụ cười ôn hòa để trấn an các đồ đệ.


A Cơ từ quầy trà chạy ra, bưng một chén trà nóng đặt vào tay chàng, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động: "Tiêu tiên nhân... đa tạ người đã cứu mạng ta lần nữa. Ơn đức này, A Cơ cả đời không quên."


Tiêu Phong Thần khẽ gật đầu mỉm cười, nâng chén trà lên uống một ngụm để che giấu sắc mặt trắng bệch.


Trong khi đó, ở góc phố đối diện quán trà, giữa đám đông hiếu kỳ đứng xem náo nhiệt, có một bóng người đang chăm chú quan sát từng cử động của Tiêu Phong Thần.


Hắn giả trang làm một người bán vải nghèo khổ, mặc áo vải thô bạc màu, vai đeo gánh hàng rong chứa đầy vải vóc thông thường. Nhưng đôi mắt của hắn lại sắc lẹm và lạnh lùng như chim ưng – đó chính là Triệu Hàn, gián điệp ngoại môn của Thiên Nhất Kiếm Tông được Cố Thanh Dương cài cắm để rình mò quanh Thanh Vân Trấn.


Triệu Hàn đã chứng kiến toàn bộ quá trình đối đầu vừa rồi. Khác với những người dân thường chỉ nghĩ Mã Đạt trúng gió hay tự trượt chân, Triệu Hàn là người tu luyện võ công chính tông, hắn lờ mờ nhận ra luồng kiếm ý nhu hòa xuất phát từ chiếc đũa tre và cú búng tay không tiếng động của Tiêu Phong Thần.


*"Một phế nhân bị phế kinh mạch... làm sao có thể dùng một chiếc đũa tre khống chế lực đạo Nhập Đạo cảnh nhẹ nhàng như vậy? Cú búng tay kia... rõ ràng là thủ pháp điểm huyệt tầm xa cực kỳ thâm sâu. Sư phụ vẫn còn giữ võ công thần thức đỉnh cao sao?"*


Triệu Hàn khẽ nheo mắt đầy nghi ngại, tay hắn lén rút một cuộn giấy nhỏ từ trong tay áo ra, nhanh chóng ghi chép lại những gì vừa quan sát được để chuẩn bị mật báo cho Cố Thanh Dương.


Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu xuống quán trà, nhưng bóng tối âm mưu của Thiên Nhất Kiếm Tông đã bắt đầu âm thầm bám theo hành trình ẩn cư của thầy trò Tiêu Phong Thần, đe dọa phá vỡ sự bình yên mỏng manh của Trúc Lâm Am.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!