Trở Về Kịp Thời, Áp Chế Sát Ý
Cơn mưa rào mùa hạ đổ ập xuống đỉnh Thanh Vân Phong không một lời báo trước. Những hạt mưa nặng trĩu nện chan chát vào những tán tre già xanh mướt xung quanh Trúc Lâm Am, hòa cùng tiếng gió rít gào tạo nên một bản nhạc tang thương của đất trời. Dưới khoảng sân đất nện loang lổ nước mưa, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra khiến thời gian như đông cứng lại.
Dạ Vô Song quỳ gối giữa sân, mái tóc đen dài buộc cao nay đã xõa tung, bay loạn trong gió mưa. Đôi mắt thanh lệ thường ngày vốn tĩnh lặng như nước hồ thu, lúc này đã hoàn toàn bị nhuộm đỏ bởi một màu máu đỏ rực quỷ dị. Luồng ma khí đen tuyền, đặc quánh như mực từ đan điền nàng điên cuồng tuôn ra, bao bọc lấy toàn thân nàng như một cái kén hắc ám. Thanh Vô Song Ma Kiếm trong tay nàng – vốn đã vỡ nát lớp vỏ tre bên ngoài – để lộ ra lưỡi kiếm ma thiết đen tuyền sắc bén, đang phát ra những tiếng rít u linh quỷ mị.
"Rè... rè..."
Miếng ngọc bích Tịnh Tâm treo trước ngực Dạ Vô Song rung động dữ dội dưới lớp hắc y, phát ra những tiếng kêu rè rè nhỏ nhạt nhưng dồn dập trước khi nứt toác làm đôi. Phong ấn bị phá vỡ, ma tính di truyền từ huyết mạch của Đại Ma Đầu Dạ Thiên Hành hoàn toàn mất kiểm soát. Nàng gầm rú lên những tiếng đau đớn, sát ý ngập trời khóa chặt lấy hai bóng dáng nhỏ bé đang run rẩy ở góc sân.
"Đại tỷ! Tỉnh lại đi! Con mắt của người..." Lăng Tuyết Nhi ôm chặt lấy Mộc Linh Nhi đang tím tái cổ họng, gào khóc trong vô vọng.
Cạnh bên, Hoa Thiên Cơ quỵ dưới đất, nước mắt hòa cùng nước mưa, bàn tay nhỏ nhắn run rẩy ôm lấy chiếc la bàn Thiên Cơ Bàn đã bị rạn nứt nặng nề. Cách đó không xa, cánh tay đứt lìa của Độc Nhãn nằm trơ trọi trên nền đất nện, máu đen ngòm từ vết chém ma khí vẫn đang rỉ ra, bị nước mưa cuốn trôi thành những vệt dài ghê rợn.
"Sát... giết sạch..." Dạ Vô Song lầm bầm, giọng nói khàn đặc không còn chút nhân tính. Nàng vung thanh ma kiếm đen tuyền, một luồng kiếm khí hắc ám xé toạc màn mưa, chém loạn xạ vào khoảng không, mặt đất nứt nẻ, những thân tre xung quanh bị chém đứt lìa gục đổ rào rào.
Nhận thấy đôi mắt đỏ rực của đại tỷ đang từ từ quay sang nhìn mình và út muội, Lăng Tuyết Nhi cắn chặt răng, cố nén cơn đau nhức từ cánh tay phải đang tê rần do lực búa của Lôi Bưu phản chấn trước đó. Nàng gượng dậy, tay trái rút Tuyết Ảnh Kiếm – thanh kiếm mỏng nhẹ nay đã xuất hiện một vết nứt nhỏ li ti sát chuôi kiếm.
"Tuyết Nhi! Đừng đối đầu với đại tỷ! Ma lực của tỷ ấy lúc này không phải thứ chúng ta có thể chống đỡ!" Hoa Thiên Cơ hét lên, định nhào tới cản nhị tỷ nhưng cơ thể kiệt sức do vận hành trận pháp khiến nàng ngã nhào xuống bùn đất.
"Muội không thể để tỷ ấy sát hại Linh Nhi!" Lăng Tuyết Nhi hét lớn, vạt hồng y rực rỡ đẫm nước mưa bay phần phật. Nàng vận chút nội lực Thông Huyền cảnh sơ kỳ còn sót lại, vung Tuyết Ảnh Kiếm thi triển Tuyết Hoa Kiếm Quyển. Một luồng hàn khí màu lam nhạt ngưng tụ thành những bông tuyết mỏng manh xông thẳng về phía Dạ Vô Song, cố gắng gạt phăng thanh ma kiếm hắc hắc ám trong tay đại tỷ.
Thế nhưng, đòn đánh Thông Huyền cảnh sơ kỳ đầy mỏi mệt của nàng trước ma năng bộc phát cực hạn của Dạ Vô Song chẳng khác nào muối bỏ bể.
"Keng!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa màn mưa. Lực phản chấn khổng lồ từ thanh ma kiếm đen tuyền như một ngọn núi lớn đè sụp xuống. Lăng Tuyết Nhi rên rỉ một tiếng đau đớn, thanh Tuyết Ảnh Kiếm bị chấn văng khỏi tay, vết nứt sát chuôi kiếm lan rộng thêm một phân đầy nguy hiểm. Cơ thể nhỏ nhắn của nàng bị hất văng ra xa hơn một trượng, đập mạnh vào cột tre hiên nhà rồi ngã quỵ xuống, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi đỏ thẫm.
"Nhị tỷ!" Mộc Linh Nhi khóc không thành tiếng, cố lết thân thể yếu ớt che chắn trước người Lăng Tuyết Nhi.
Dạ Vô Song bước tới, từng bước chân của nàng dẫm lên vũng nước mưa phát ra tiếng động trầm đục. Thanh ma kiếm đen tuyền kéo lê trên mặt đất, vạch ra một đường rãnh sâu hoắm đầy sát khí. Nàng giơ cao lưỡi kiếm, ma khí đen tuyền ngưng tụ trên đỉnh kiếm xé toạc màn mưa, chuẩn bị giáng xuống đầu hai sư muội tội nghiệp.
"Vô Song! Dừng tay!"
Đột ngột, một tiếng quát ôn hòa nhưng mang theo uy nghiêm tối cao xé toạc tiếng sấm rền vang vọng khắp đỉnh Thanh Vân Phong.
Từ phía con đường mòn dẫn lên đỉnh núi, một bóng dáng vải xám thô lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá tre khô bay theo gió, tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt. Đó là Thanh Phong Bộ khinh công đỉnh cao của Tiêu Phong Thần.
Chàng đã trở về!
Mái tóc mai vốn điểm sương của chàng lúc này đã bị nước mưa nhuộm ướt sũng, dán chặt vào hai bên thái dương nhợt nhạt. Khóe môi chàng vẫn còn vương vệt máu đen ngòm chưa kịp lau sạch do gượng sức vận thần thức đối phó với đoàn tuần tra của Lục Vô Song dưới chân cầu Thanh Vân Kiều trước đó. Thân thể chàng run rẩy, kinh mạch toàn thân đau nhói như bị hàng vạn con kiến độc gặm nhấm hằng đêm lạnh, nhưng ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ thu của chàng lúc này lại tràn ngập sự lo lắng và kiên định tột cùng.
Nhìn thấy đại đồ đệ đang đứng bên bờ vực hóa ma hoàn toàn, nhìn thấy ba đồ nhi nhỏ đang khóc lóc thảm thiết dưới mưa, tim Tiêu Phong Thần như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
"Sư... Sư phụ..." Hoa Thiên Cơ ngước khuôn mặt lấm lem bùn đất lên, nấc nghẹn gọi.
Tiêu Phong Thần không đáp. Chàng vứt bỏ thanh Trúc kiếm Vô Phong xuống nền đất đẫm nước mưa. Đối đầu với đồ đệ yêu quý nhất của mình, chàng tuyệt đối không sử dụng đến bất kỳ binh khí nào. Chàng bước từng bước dứt khoát về phía Dạ Vô Song, dẫm lên dòng nước mưa đục ngầu.
"Sư phụ! Đừng qua đó! Đại tỷ đã mất trí rồi!" Lăng Tuyết Nhi gào lên, cố gắng gượng dậy nhưng cơn đau từ lồng ngực khiến nàng khuỵu xuống.
Dạ Vô Song nghe thấy tiếng động, đôi mắt đỏ rực như máu từ từ quay sang nhìn Tiêu Phong Thần. Nhìn thấy bóng dáng vải xám quen thuộc, ma khí đen tuyền xung quanh nàng đột ngột cuộn trào điên cuồng hơn. Bản năng ma đạo trong cơ thể nàng cảm nhận được luồng linh lực thủ hộ cổ xưa của Tiêu thị đang tỏa ra từ người chàng – thứ năng lượng khắc chế ma đạo mạnh mẽ nhất.
"Gào!"
Dạ Vô Song gầm rú lên một tiếng u linh, vung thanh ma kiếm đen tuyền chém thẳng về phía Tiêu Phong Thần. Một luồng kiếm khí hắc ám xé toạc màn mưa, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa lao thẳng tới lồng ngực chàng.
Tiêu Phong Thần không né tránh, cũng không vận nội lực phòng ngự do kinh mạch tàn phế không thể ngưng tụ chân khí thông thường. Chàng chỉ nghiêng nhẹ thân mình một cách uyển chuyển theo Thanh Phong Bộ, luồng kiếm khí hắc ám sượt qua bả vai áo xám, chém rách một mảng vải lớn và để lại một vệt máu đỏ tươi trên da thịt chàng.
Mùi máu tươi mang theo linh lực thủ hộ cổ xưa bay theo gió mưa, kích thích huyết mạch nhạy cảm của Dạ Vô Song càng thêm cuồng bạo. Nàng lướt tới như một bóng ma, vứt bỏ thanh kiếm đen tuyền, lao thẳng vào lồng ngực Tiêu Phong Thần, hai tay cào cấu điên cuồng và cắn mạnh vào bả vai trái của chàng.
"Khục!"
Một cơn đau buốt thấu xương tủy dâng lên tận đỉnh đầu. Hàm răng sắc nhọn của Dạ Vô Song cắm sâu vào da thịt bả vai trái của Tiêu Phong Thần, máu tươi đỏ thẫm lập tức tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ mảng lớn chiếc áo vải xám thô giản dị của chàng. Đáng sợ hơn, luồng ma khí đen tuyền từ miệng nàng bắt đầu truyền ngược trực tiếp qua vết thương, len lỏi vào kinh mạch tàn phế của chàng.
Đây là Ma Khí Thực Cốt.
Cơn đau nhức xương tủy dữ dội thấu tận tâm can hằng đêm lạnh lập tức bùng phát mạnh mẽ gấp mười lần thường ngày. Những vệt đen nguyền rủa trên cánh tay trái của Tiêu Phong Thần bắt đầu pulsing quằn quại dưới da, rỉ ra những giọt máu đen nhạt lạnh ngắt. Sắc mặt chàng nhợt nhạt đến mức đáng sợ, đôi môi run rẩy dữ dội, nhưng đôi tay của chàng vẫn nhẹ nhàng giơ lên, ôm chặt lấy tấm lưng mỏng manh đang run rẩy của Dạ Vô Song.
Chàng ôm chặt lấy nàng, dùng toàn bộ hơi ấm cơ thể phế nhân của mình để bao bọc lấy sự cuồng bạo của nàng. Chàng không hề đẩy nàng ra, cũng không hề trách phạt, chỉ nhẹ nhàng ghé sát tai nàng, khẽ thì thầm bằng giọng nói ôn hòa và dịu dàng nhất:
"Vô Song... Ngoan... Sư phụ đã về rồi. Đừng sợ... Có sư phụ ở đây, không ai có thể làm hại các con nữa."
Giọng nói ấm áp quen thuộc như một luồng suối mát lành rót thẳng vào tâm trí đang bị ma tính thiêu đốt của Dạ Vô Song. Cơ thể nàng khẽ run lên bần bật, lực cắn ở bả vai chàng lỏng dần. Đôi mắt đỏ rực như máu của nàng thoáng qua một tia bàng hoàng, dằn vặt và tự trách khôn nguôi hằng đêm lạnh. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má nàng, hòa cùng nước mưa rào tầm tã.
Nhưng ma huyết trùng điệp quá mạnh mẽ, không thể chỉ dùng lời nói để hóa giải. Sát ý hắc ám trong đan điền nàng lại bắt đầu rục rịch nổi loạn, đe dọa xé rách kinh mạch của nàng từ bên trong.
Tiêu Phong Thần biết rõ thời cơ đã đến, chàng không thể chần chừ thêm một khắc nào nữa. Nếu để ma huyết tự phát bộc phát thêm chút nữa, kinh mạch của Dạ Vô Song sẽ hoàn toàn bị xé rách, nàng sẽ bạo huyết tử vong ngay lập tức.
Chàng gượng sức đẩy nhẹ Dạ Vô Song ra, giữ chặt lấy hai bả vai đang run rẩy của nàng. Tay phải chàng run run thò vào trong ngực áo choàng xám thô rộng, rút ra chiếc Huyền Châm Hộp bằng gỗ cổ màu đen sẫm.
"Cạch!"
Nắp hộp mở ra, lộ ra ba mươi sáu cây kim bằng hắc kim cực mỏng, tỏa ra một luồng khí tức nhu hòa ấm áp. Tiêu Phong Thần hít sâu một hơi, vận dụng toàn bộ thần thức đạt cảnh giới Tông Sư kiếm ý còn sót lại trong thần hồn. Chàng không thể dùng nội lực kinh mạch, nhưng thần thức mạnh mẽ của chàng có thể điều khiển kiếm khí nhu hòa dẫn truyền qua từng cây hắc kim châm.
Đây chính là Ma Huyết Châm Cứu Pháp.
Chàng búng nhẹ ngón tay, mười hai cây kim hắc kim lập tức bay ra khỏi hộp, lơ lửng trong không trung xung quanh cơ thể Dạ Vô Song dưới sự điều khiển của thần thức kiếm ý.
"Vô Song, nhẫn nại một chút." Tiêu Phong Thần khẽ thì thầm.
Chàng nhanh như chớp giật, vung tay châm liên tiếp mười hai cây hắc kim châm vào các tử huyệt ma huyết dọc theo cột sống và đan điền của Dạ Vô Song. Mỗi một cây kim cắm xuống đều mang theo một luồng kiếm khí chính đạo ôn hòa, nhu hòa hóa giải và phong tỏa các luồng ma khí cuồng bạo đang bạo tẩu trong kinh mạch nàng.
"Á!"
Dạ Vô Song hét lên một tiếng đau đớn tột cùng thấu tận tâm can. Cơ thể nàng căng cứng như dây đàn, những sợi chỉ đỏ ma huyết dưới da nàng bắt đầu giãy giụa điên cuồng hằng đêm lạnh, cố gắng chống cự lại luồng kiếm khí tịnh hóa ôn hòa của sư phụ. Cơn đau thấu xương tủy khiến mồ hôi của nàng bốc hơi thành những làn khói đen nhạt nhè nhẹ giữa màn mưa rào.
Tiêu Phong Thần nghiến răng chịu đựng, đôi mắt chàng trợn trừng, những vệt máu đỏ hiện lên nơi đáy mắt vì gượng sức vận thần thức vi mô cực hạn. Mỗi một cây kim châm xuống, luồng ma khí thực cốt phản phệ từ cơ thể Dạ Vô Song lại truyền ngược qua hắc kim châm, điên cuồng tàn phá thêm kinh mạch tàn phế của chàng.
"Phụt!"
Tiêu Phong Thần ho ra một ngụm máu tươi đen ngòm ngay trên bả vai hắc y của Dạ Vô Song, nhưng bàn tay chàng vẫn giữ độ nhạy cảm vi mô cực hạn, không hề chệch lệch một ly khi châm cây kim cuối cùng vào huyệt đạo đan điền của nàng.
Khi cây kim thứ mười hai cắm sâu vào tử huyệt, luồng ma khí đen tuyền cuồng bạo xung quanh Dạ Vô Song đột ngột khựng lại, rồi như một dòng nước lũ bị đắp đập ngăn chặn, từ từ rút lui hoàn toàn trở lại sâu trong đan điền nàng.
Màu đỏ rực quỷ dị nơi đôi mắt Dạ Vô Song nhạt dần, nhường chỗ cho vẻ thanh lệ thường ngày vốn tĩnh lặng. Nàng nhìn Tiêu Phong Thần với ánh mắt đầy dằn vặt, hối hận và tình yêu thương sâu sắc dâng trào, rồi mí mắt nặng trĩu nhắm lại. Thân thể mềm nhũn của nàng ngã quỵ hoàn toàn vào vòng ôm ấm áp của sư phụ, ngủ thiếp đi bình yên dưới màn mưa lạnh.
Tiêu Phong Thần ôm chặt lấy nàng, quỳ sụp xuống nền đất nện đẫm nước suối lạnh lẽo.
"Khục... khục..."
Chàng cúi đầu ho liên tiếp mấy tiếng dồn dập, từng ngụm máu đen ngòm liên tục trào ra khỏi khóe môi, nhuộm đen cả một khoảng đất bùn dưới chân. Cơn đau nhức xương tủy dữ dội thấu tận tâm can từ Ma Khí Thực Cốt phản phệ càn quét khắp lục phủ ngũ tạng, tàn phá chút sinh mệnh lực mỏng manh còn sót lại trong cơ thể phế nhân của chàng.
Trước mắt chàng bắt đầu mờ mịt, hai mắt tối sầm lại. Dưới ánh trăng mờ nhạt bị che khuất bởi mây đen, ba đồ nhi nhỏ – Lăng Tuyết Nhi, Hoa Thiên Cơ, Mộc Linh Nhi – hốt hoảng lao tới vây quanh lấy chàng, khóc nức nở thảm thiết dưới màn mưa rào tầm tã hằng đêm lạnh.
"Sư phụ! Người đừng dọa chúng con! Sư phụ!" Lăng Tuyết Nhi ôm lấy cánh tay trái run rẩy đầy vệt đen nguyền rủa của chàng, gào khóc nức nở.
Tiêu Phong Thần khẽ mỉm cười nhạt, đôi tay run rẩy gượng giơ lên, định xoa đầu các đồ nhi nhỏ để trấn an, nhưng nửa chừng lại bất lực buông thõng xuống bùn đất lạnh ngắt. Sức lực cuối cùng của chàng đã cạn kiệt hoàn toàn. Thọ nguyên bị gặm nhấm nghiêm trọng khiến hai bên tóc mai của chàng – vốn dĩ chỉ điểm sương – nay dưới làn nước mưa lạnh đã lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy mà bạc trắng thêm một phần lớn, trắng xóa như tuyết đầu mùa.
Chàng nhắm mắt lại, cơ thể rệu rã hoàn toàn gục ngã bên cạnh Dạ Vô Song đang ngủ say, chìm sâu vào bóng tối hôn mê nguy kịch tột cùng trước sự hoảng hốt khóc hận của các đồ đệ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!